đây!”. Bà chị xấu nhất tòa soạn chúng tôi tất tả chạy tới.
Tôi ngẩng đầu lên liếc chị ta một cái. Tin nóng nhất bây giờ chỉ có thể là chị hết ế rồi, cuối cùng đã có người rước đi rồi, tôi thầm nghĩ.
“Gì thế? Gì thế?”. Mấy người khác nhao nhao lên hỏi.
“Tòa soạn định ra một cuốn sách ảnh do anh chàng đẹp trai mới tới chụp, chọn thêm mấy người trong tòa soạn biên tập nữa”. Chị ấy hổn hà hổn hển kể như gái sắp vào cơn khó đẻ, ai không biết chắc sẽ tưởng chị ấy được chọn đi biên tập ấy chứ!
“Thật hả?”
“Tốt quá!”. Đám người kia bỗng ầm ĩ cả lên. Tôi chỉ nghĩ, xem ra chỗ dựa lưng của Hoa Thiên cũng vững ra phết, cơ hội này ngàn năm có một mà lại được giao vào tay người mới như anh ta. Mấy ngày trước, tôi đã nghe nói chuyện này, vốn định báo cho Lâm Sơ nhưng giờ thì hay rồi, có muốn cũng chẳng được nữa.
Hôm nay, chúng tôi lại về nhà ăn cơm, nhưng lần này là nhà bố mẹ chồng.
“Đừng quên đấy nhé!”. Trên đường đi, Cố Đại Hải cứ lải nhải suốt, vẫn muốn tôi giúp anh ấy khuyên Cố Tiểu Khê ra nước ngoài.
“Anh còn nói nữa là em về luôn đấy!”. Tôi lườm.
“Hi!”. Tôi gõ cửa phòng Cố Tiểu Khê.
“A, chị dâu!”. Mấy ngày không gặp, Cố Tiểu Khê đã gầy đi nhiều. Tôi thực sự không hiểu nổi, Thẩm Lãng sao lại có ma lực đến thế chứ?
“Dạo này em bận rộn gì thế?”. Tôi ngồi lên giường.
“À, có gì đâu ạ, đi chỗ nọ chỗ kia thôi. Em muốn đi tìm việc nhưng mẹ em lại muốn em ra nước ngoài”. Tiểu Khê ngồi nghịch con búp bê vải, đồ chơi gì mà xấu khủng khiếp, mũi tẹt, mắt bé, tai to, tôi vừa nhìn đã biết chắc chắn là do Thẩm Lãng mua.
“Đi đi. Chị muốn đi lắm mà nhà chị chẳng cho đi đây này! Bố mẹ chị bảo ở Bắc Kinh chị đã gây nhiều chuyện lắm rồi. Các cụ toàn nói vớ vẩn thôi!”. Tôi nhìn nó, cười.
“Hi hi…”. Cố Tiểu Khê cười trừ, đầu óc để cả vào con búp bê vải kia.
“Nếu Thẩm Lãng cũng muốn em ra nước ngoài thì sao?”
Tôi nhìn nó, cố gắng tỏ ra nghiêm túc.
“Sao ạ?”
“Chị nghĩ, nếu em ra nước ngoài, không chừng mấy năm nữa, Thẩm Lãng lại ly hôn được đấy”. Tôi đóng cửa sổ lại.
“Nhưng em sợ…”. Gương mặt Cố Tiểu Khê có chút do dự, bàn tay bất giác nắm con búp bê thật chặt.
“Em có biết tại sao từ nhỏ tới giờ, cuộc sống của Thẩm Lãng đều do bố mẹ chị quyết định không?”. Tôi dựa người vào tường. “Bởi vì anh ấy không dám sống cho mình nên chỉ biết ngoan ngoãn nghe theo. Nhưng chị tin anh ấy chắc chắn sẽ có lúc dám phản kháng lại. Thỏ điên lên còn dám cắn người cơ mà. Có lẽ việc em đi lại là chuyện tốt, biết đâu bị dồn đến đường cùng, Thẩm Lãng lại khá lên được. Còn nếu làm thế mà vẫn không được thì… mấy thứ này không có cũng chẳng sao. Em cứ nghĩ kỹ đi!”. Tôi cầm con búp bê quái đản đó lên. “Vật này chẳng chứng minh được gì cả, cái cần nhất chỉ là một tờ giấy thôi, nếu không, chính em sẽ phải chịu thiệt thòi cả đời.”
Ra khỏi phòng Cố Tiểu Khê, việc đầu tiên tôi làm là nhắn tin cho Thẩm Lãng, bảo anh ấy ngày mai tới gặp tôi, sau đó, tôi tắt máy để anh ấy không có cơ hội mà phản đối nữa.
22.
Tôi dặn Thẩm Lãng đợi ở quán cà phê. Khi tôi tới, anh ấy đang rụt đầu rụt cổ đứng ở ngoài cửa.
“Anh không thấy lạnh hả?”
“Trong đó đông người lắm, anh sợ vào rồi, em lại không tìm được”. Ngồi xuống ghế, Thẩm Lãng ôm ngay lấy cốc nước nóng.
“Biết em tìm anh làm gì không?”. Tôi châm thuốc. Thẩm Lãng biết chuyện tôi hút thuốc từ lâu rồi, anh ấy biết hút như bây giờ cũng là nhờ tôi dạy.
“Đoán được một chút!”. Thẩm Lãng bắt đầu vặn tay.
“Thế thì tốt! Anh hãy bảo với Cố Tiểu Khê là anh muốn nó ra nước ngoài, đợi sau khi nó về nước, hai người sẽ kết hôn!”
“Nhưng mà…”. Đôi mắt nhỏ tí của Thẩm Lãng trợn lên nhìn tôi.
“Nhưng mà cái gì? Anh sợ không ly hôn được hả?”. Tôi uống nước. “Anh đừng lo, biết đâu lúc về nước, Cố Tiểu Khê vác theo một ông chồng nước ngoài thì sao? Khi đó, anh có bằng cọng hành không? Anh thừa biết An Nguyệt bám dai như đỉa, đến già cũng chưa chắc đã cắt được đâu, chỉ xem ai chết trước thôi”. Tôi lim dim mắt ngó Thẩm Lãng.
“Anh không thể để An Nguyệt chi phối mãi được, thế nào cũng phải ly dị với cô ta!”. Thẩm Lãng có vẻ tức giận. Tuy vẫn là lải nhải nhưng đã khác với cái kiểu lải nhải mà tôi thường thấy trước đây, xem ra anh ấy đã thực sự tức giận rồi.
“Hay đấy, giỏi! Anh đừng chỉ nói với em, nên tìm ai thì tìm người đó đi!”. Tôi cười rồi dập thuốc.
“Bao nhiêu năm nay, khó khăn lắm anh mới có tí chí khí…”. Có lẽ đây mới là tính cách thật của anh ấy. Tôi phả hơi thuốc vào mặt Thẩm Lãng, anh ấy không thèm tránh. “Nên nói với con gái nhà người ta thế nào, anh phải nghĩ cho thật kỹ! Việc này anh làm được thì tự làm, nếu không làm được, em sẽ giúp!”
“Tiểu Ngư…”. Thẩm Lãng đột nhiên nhìn tôi một cách trịnh trọng, trong ký ức của tôi, chưa bao giờ ông anh tỏ ra như thế cả.
“Nhưng anh phải dám làm thật mới được! Nếu không, cái mà anh hủy hoại chính là gia đình em đấy!”. Tôi bật cười. “Có thể là cả gia đình em nữa!”
“Anh biết. Anh biết trước đây, anh luôn trốn tránh mọi chuyện, nhưng bây giờ thì không thể như thế được nữa. Từ xưa đến nay, anh chưa bao giờ dám sống vì mình, An Nguyệt lúc nào cũng ép anh làm hết cái nọ đến cái kia. Song không thể nói tất cả đều do cô ấy hại anh được, anh mới chính là hung thủ”. Thẩm Lãng bật khóc, tôi chỉ biết im lặng ngồi nhìn.
Hôm đó, Thẩm Lãng khóc rất nhiều, khóc đến mức trời long đất lở. Có lẽ anh ấy đã xả đến cạn cả nước mắt của nửa đời còn lại rồi, giờ chỉ còn xem anh ấy có chút tiến bộ nào không thôi.
23.
A Mông nhất quyết bắt tôi phải đưa đồ cho Lý Triển Bằng, kêu là cứ nhìn thấy anh ta thì lại tức giận, chẳng biết cô ấy nói thế là thật hay là giả nữa. Lý Triển Bằng còn lằng nhằng hơn, mãi không cho tôi đi.
“Anh muốn gì?”. Tôi đứng chống nạnh trước bàn làm việc của Lý Triển Bằng.
“Vay tiền”. Anh ấy không chớp mắt.
“Thế thì phải tìm Cố Đại Hải chứ, tìm em làm gì? Ai có chuyện cũng lôi em vào…”. Tôi xông lên, cốc cho ông tổng giám đốc Lý một cái. “Mấy hôm trước, em cho A Thi vay năm vạn rồi, chỗ Trần Lộ em cũng đưa nhiều.”
“Ôi… Sao tôi lại đen đủi thế này hả trời?”. Lý Triển Bằng ôm mặt, dạo này trên đó toàn là nếp nhăn, râu thì mọc tua tủa.
“Thôi ngay! Anh có số điện thoại của Cố Đại Hải rồi chứ?”. Tôi nhìn anh ấy.
“Ờ.”
“Thế thì hỏi vay đi!”. Tôi xách túi lên, đi ra cửa. “Về nhà, em sẽ bảo anh ấy một tiếng.”
Hôm nay chẳng biết là ngày gì nữa, tôi vừa ra đến cổng thì gặp Cung Chấn.
“Không ngờ đấy, dạo này cậu thế nào?”. Tôi nhìn cậu ấy.
“Tiếp tục lẻ bóng thôi”. Hình như Cung Chấn gầy đi một chút.
“Hả?”
“Chia tay rồi.”
“Ờ…”. Tôi ngại quá, chỉ muốn kiếm cái lỗ nẻ mà chui xuống.
“Tối đi ăn với em nhé!”. Cung Chấn thất thần một chút rồi tỏ ra bình thường.
“OK! Ăn gì?”
Cung Chấn kể, một hôm, Bobo vừa khóc vừa gọi cho cậu ấy, nói rằng mình không phải là người con gái tốt, lại còn bị đồng tính nữa. Có nhiều lúc, tôi rất khâm phục người con gái đó, mặc dù bên ngoài trông rất yếu đuối, nhưng thực ra, ý chí của cô ấy còn mạnh mẽ, vững vàng hơn tất cả chúng tôi, gặp chuyện lớn, bọn tôi thường lo cuống cuồng lên trong khi cô ấy vẫn tỏ ra chẳng có gì ghê gớm cả.
“Cậu trách Bobo không?”. Tôi nghịch ống hút.
“Chẳng biết nữa. Em nghĩ cô ấy sống rất thật, nhưng mà… bọn em không hợp”. Cung Chấn chống tay vào cằm, nhìn ra ngoài.
“Sau này, tôi sẽ kiếm cho cậu một cô gái thật tốt”. Tôi gượng cười, thầm nhủ, tôi nên bù đắp cho Cung Chấn, vì thực ra tôi đã biết chuyện của Bobo từ trước rồi, chỉ là không thể nói ra được thôi.
“Cố Tiểu Khê ạ? Thôi bỏ đi, cô ấy không thích em mà!”
“Ai bảo thế? Người chị quen còn nhiều lắm”. Trong lòng tôi nghĩ, cậu có thích thì chưa chắc tôi đã thích, ông anh Thẩm Lãng nhà tôi đã đủ đen đủi rồi.
“Vậy em cảm ơn trước nhé!”
24.
Cuối tuần, tôi và A Mông tới chỗ Lâm Sở, quyết tâm xem bằng được trước, cô ấy viết cái gì lúc say rượu.
“Ơ? Các chị tới rồi à?”. Bobo mở cửa cho chúng tôi. Tôi ngẩn người.
A Mông nhìn tôi rồi quay sang nhìn Bobo, chẳng nói gì cả, đẩy cửa bước vào.
“Mình vừa đoán là các cậu”. Lâm Sở đút tay vào túi quần.
“Chúng mình tới xem cậu có còn sống hay không”. A Mông cởi giày ra.
“Còn lâu nhá! Cậu chết thì có!”. Lâm Sở nhìn tôi. “Này, cậu điên à? Đứng ở đấy làm gì?”
“Mình điên thì cậu thần kinh!”. Tôi ném túi về phía cô ấy.
“Em ra ngoài một lát!”. Lúc chúng tôi đang ăn cơm, Bobo lấy cớ đi ra ngoài, trước lúc đi còn nhìn tôi một cái.
“Ờ, lạnh đấy, mặc thêm áo đi!”. Lâm Sở đưa áo khoác rồi con cài cúc cho cô ấy nữa.
“À, mình cũng đi”. Tôi vội đứng dậy.
“Đi đâu đấy?”. Lâm Sở nghiêng đầu hỏi.
“Đi cầu!”
“Hi! Gọi chị hả?”. Tôi vỗ vai Bobo, cô ấy đang đứng đợi tôi ở cổng.
“Vâng, chị biết chuyện của em chưa?”. Cô ấy kéo áo.
“Gặp Cung Chấn rồi”. Tôi xuýt xoa, không mặc áo khoác nên tôi thấy hơi lạnh.
“Mấy ngày trước, em vẫn ở show của công ty anh ấy.”
“Lần này nghĩ kỹ rồi chứ?”. Tôi kiếm chỗ khuất gió, nép vào. “Tuy Lâm Sở điên điên thế nhưng cô ấy không chịu nổi những chuyện kiểu này đâu, nếu em không xác định rõ ràng thì thôi đi, dễ hợp dễ tan!”
“Cảm ơn chị, lần này em hiểu rồi, không thể ép buộc mình được”. Cô ấy cười rạng rỡ, làm lỗ rõ hai má lúm đồng tiền mà Lâm Sở thích nhất.