An Nguyệt quả là lợi hại, chẳng hiểu bằng cách nào mà chị ta đã nhốt được anh trai tôi và Cố Tiểu Khê vào cùng một chỗ, may mà Thẩm Lãng nhanh trí đẩy Tiểu Khê ra ngoài, chứ không thì to chuyện rồi. Cố Tiểu Khê cuống cuồng chạy tới tìm tôi.
“Làm thế nào hả chị?”. Trông nó như sắp khóc.
“Em khai thật đi, lúc đó bọn em đang làm gì hả?”. Tôi nhìn nó.
“Thôi, em về nhà đi, nhớ là ai nói gì cũng không được nhận đấy! Cứ bảo là chiều nay tới văn phòng chị chơi nhé!”. Tôi tiễn Tiểu Khê ra ngoài.
“Vâng ạ, chị đừng nói với anh trai em nhé!”. Cố Tiểu Khê mặt mũi nhòe ngoẹt nước bước đi.
Ngay sau đó, tôi nhận được điện thoại của mẹ Cố Đại Hải.
“Tiểu Ngư à, con có gặp Tiểu Khê không?”. Giọng mẹ chồng tôi vẫn bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra.
“Ơ, Tiểu Khê ạ? Nó tới chỗ con chơi, vừa mới về xong”. Tôi lau mồ hôi.
“Nó tới chỗ con lúc mấy giờ?”
“Dạ, con không để ý, chắc tầm trưa, lúc ấy, con vừa ăn cơm xong mà. Có chuyện gì hả mẹ?”.
“Không có, không có. Mẹ chỉ hỏi thế thôi. Cuối tuần có rảnh thì về nhà ăn cơm nhét!”. Mẹ Cố Đại Hải chống chế mấy câu rồi cúp điện thoại. Xem ra mẹ chồng muốn che giấu chuyện này.
“Tiểu Ngư à, con về nhà đi! An Nguyệt lại gây chuyện rồi”. Mẹ gọi cho tôi đúng lúc tôi đang trên đường tới đó.
“Con đang về rồi ạ”.
“Sao thế?”. Tôi gặp Cố Đại Hải ngoài cửa.
“An Nguyệt gọi điện cho anh, bảo rằng em gái anh làm cái nọ cái kia…”. Cố Đại Hải có vẻ giận, anh ấy rất ghét người khác nói xấu người thân của mình.
“Đồ điên ấy mà! Anh đừng để ý!”
“Thẩm Lãng! Anh giỏi thật đấy!”. An Nguyệt đầu tóc xõa xượi đứng giữa phòng, vừa ném đồ vừa gào lên.
“Chị làm cái gì thế hả?”. Tôi xông tới đá chị ta.
“Ha… Anh có gọi viện binh tới cũng vô ích thôi…”. An Nguyệt chống nạnh đứng dậy, tát cho Thẩm Lãng một phát.
“Mẹ nhà chị chứ!”.
Cố Đại Hải vội vàng kéo tôi ra.
“Còn cả anh nữa! Anh cũng chẳng tốt đẹp gì đâu! Lại còn bảo em gái anh dụ dỗ Thẩm Lãng, các người đều là đồ khốn!”. An Nguyệt quay sang chửi rủa Cố Đại Hải.
“Cô đừng có ăn nói vớ vẩn! Chứng cứ đâu? Không có chứng cứ thì đừng có nói xấu người nhà tôi!”. Cố Đại Hải đã thực sự tức giận.
“Ha ha, tôi biết mà! Các người tự xem đi!”. An Nguyệt vứt ra một đống ảnh, tim tôi thót lại, Giờ thì xong rồi, chị ta có chứng cứ rõ ràng thế này cơ mà. Thẩm Lãng len lén nhìn tôi, thấy tôi trợn tròn mắt lên bèn cúi gằm mặt xuống.
“Cái gì thế này”. Cố Đại Hải biến sắc.
“Cố Đại Hải…anh nghe em nói đã!”. Tôi kéo tay anh ấy.
“An Nguyệt! Cô chơi tôi đấy à?”. Cố Đại Hải nhét tập ảnh vào tay tôi. Nhìn mấy tấm ảnh, tôi mừng húm. Kỹ thuật chụp ảnh của An Nguyệt kém không thể tả, cái nào cái nấy nhòe nhoẹt, đừng nói là mặt người, đến chị ta chụp cái gì cũng chẳng nhìn rõ nữa.
“An Nguyệt! Chị cứ đợi đấy! Để tôi kêu người nhà tới rước chị về!”. Tôi gọi điện ngay tới nhà mẹ đẻ An Nguyệt, bảo họ là chị ta bị điên rồi.
“Sao thế?”. Hoa Thiên vội vàng đến nhà tôi, An Nguyệt đã bị chúng tôi trói lại.
“Anh tự mình xem đi!”. Tôi khoanh tay, ngồi trên ghế.
“Chị, chị lại làm gì vậy?”. Hoa Thiên quỳ xuống trước mặt An Nguyệt.
“Em hỏi bọn họ ấy!”. Cổ họng An Nguyệt đã nghẹn lại.
“Thôi, anh mau đưa chị ấy về nhà chữa bệnh đi!”. Tôi cười nhạt rồi nhìn sang bố mẹ An Nguyệt, họ tới ngay sau Hoa Thiên.
“Tiểu Nguyệt à, con sao thế?”. Nhìn thấy con gái như vậy, mẹ An Nguyệt sững sờ, giơ tay lên bịt miệng mình lại.
“Thôi… mau mau… tới bệnh viện…”. Bố An Nguyệt không chịu nổi nữa, bảo Hoa Thiên bế An Nguyệt đi.
“Con không đi! Con không đi! Thẩm Lãng, tôi còn chưa xong việc với anh đâu! Thẩm Ngư, tao phải giết mày!”. An Nguyệt vẫn cố vùng vẫy, gào thét trên vai Hoa Thiên.
“Sao lại thế này cơ chứ?”. Mẹ tôi bật khóc.
“Mẹ… Đừng khóc! Đừng khóc nữa”. Tôi ôm lấy mẹ, bất giác bật khóc theo. Thẩm Lãng và Cố Đại Hải đang thu dọn đồ đạc, bố tôi giận quá nên đã về phòng nằm.
“Cố Đại Hải, em để quên điện thoại trong phòng rồi, anh vào lấy cho em với!”. Gần tối, khi chuẩn bị về nhà, tôi tìm cách đẩy Cố Đại Hải đi chỗ khác.
Bốp! Đợi Cố Đại Hải đi rồi, tôi mới tát cho Thẩm Lãng một cái thật mạnh. Tát xong, tôi đau hết cả tay, còn Thẩm Lãng thì quay mấy vòng rồi ngã xuống đất.
“Thẩm Lãng! Kiếp này em nợ gì anh hả?”. Tôi quay người, đi ra cửa.
Về đến nhà, tôi lăn ngay ra giường, cả người run lên vì lạnh, đắp mấy lần chăn mà vẫn không đỡ.
“Em lạnh quá…”. Tôi rên rỉ.
“Cục cưng, em sốt à?”. Cố Đại Hải ôm lấy tôi. “Để anh đi tìm nhiệt kế đã!”.
“Ôi trời, 38 độ đấy! Phải đi viện thôi!”. Cố Đại Hải vội vàng lấy áo khoác cho tôi.
“Em xin lỗi!”. Tôi ôm lấy Cố Đại Hải mà khóc.
“Sao lại khóc? Đã làm gì có lỗi với anh hả?”. Anh ấy vỗ nhẹ vào lưng tôi. “Chúng ta tới bệnh viện nhé! Để anh cõng em!”.
“Nếu em làm sai điều gì, anh có hận em không?”. Nằm yên trên lưng Cố Đại Hải, tôi vẫn chảy nước mắt.
“Sao em lại nghĩ thế? Anh không hận, dù em có giết anh, anh cũng không hận em”. Tôi nghe rõ từng nhịp thở của Cố Đại Hải. “Thôi, đừng nói nữa, sắp tới nơi rồi!”. Anh ấy xốc lại người tôi.
Sau đó, tôi sốt cao mãi không đỡ, cứ nằm xuống là gặp ác mộng.
Không biết bao nhiêu lần Cố Đại Hải xuất hiện trong giấc mơ, anh ấy cứ vác cái bụng phệ đi đi lại lại ngay trước mặt tôi. Còn có cả An Nguyệt nữa, một tay chị ta túm cổ áo Thẩm Lãng, một tay nắm cổ áo Cố Tiểu Khê, lôi hai người họ xềnh xệch. Bỗng nhiên, tiếng hét của Cố Đại Hải vang lên bên cạnh làm tôi giật mình tỉnh lại. Cũng may là tôi tỉnh giấc đúng lúc, khi ấy, vừa mơ, tôi vừa bóp cổ Cố Đại Hải, mắt anh ấy trắng dã, nhìn như sắp lồi cả ra ngoài.
“Em muốn anh chết hả?”. Cố Đại Hải ho một lúc lâu.
“Em mơ thấy ác mộng…”. Tôi ngước đôi mắt ngân ngấn nước lên nhìn anh ấy. Nếu không làm thế này, chắc chắn anh ấy sẽ hỏi tôi mơ thấy gì.
“Em muốn uống nước!”. Tuy đang giả bộ sợ hãi, tôi vẫn không quên sai phái anh ấy. Chiêu này lúc nào cũng hữu dụng, cả đời này Cố Đại Hải sẽ nằm trong tay tôi. Nghe tôi nói thế, Cố Đại Hải liền chạy ngay đi rót nước. Nghĩ lại cũng thấy ghê ghê, nhỡ Thẩm Lãng gây ra chuyện gì đó, tôi đến phải ly hôn với ông chồng tuyệt vời này mất.
An Nguyệt bị tôi làm cho phải vào viện An Định.
Hãy nhìn xem, An Định! Ha ha, đưa mấy người bị bệnh thần kinh vào đó gia đình sẽ được yên ổn, cái tên này có ý nghĩa thật! Tôi đang mong chị ta ở đó cả đời thì mấy ngày sau, Hoa Thiên tới nhà chúng tôi, thông báo một tin thật đáng chán, An Nguyệt chỉ bị khủng hoảng tinh thần một chút thôi, điều trị ba tháng là chắc chắn sẽ khôi phục như bình thường.
“Con không đồng ý”. Nghe mẹ tôi nói An Nguyệt thật đáng thương rồi bảo Thẩm Lãng tới xin lỗi và đón chị ta về, tôi lập tức phản đối. “Nhà mình người thì già, người thì không ở nhà, nhỡ chị ta giết người thì làm sao?”. Vừa nói, tôi vừa liếc Thẩm Lãng, ông anh cũng đang nhìn tôi chằm chằm.
“Con xem, bác sĩ bảo, chuyện này là vì lần sẩy thai trước…”. Mẹ đưa cho tôi một quả lê.
“Có tin được không chứ? Là mẹ An Nguyệt bảo thế ạ?”
“Thẩm Lãng, con nghĩ sao?”. Mẹ tôi ngẩn người ra một lúc rồi quay sang hỏi Thẩm Lãng.
“Con nghe theo Tiểu Ngư”. Anh ấy nín lặng đến mức mặt mày xanh lét.
“Anh ít nghe theo em thôi!”. Tôi vội vàng nói. “Thật là… An Nguyệt hận em đến tận xương tủy đấy! Em nói cho anh biết, đừng có mà kéo em vào! Anh không thấy chị ta bảo “Thẩm Ngư, tao phải giết mày!” đấy à?”
9.
“A lô!”. Điện thoại của tôi hiện lên số máy của Lâm Sở.
“Tiểu Ngư à? Dì đây!”. Là mẹ của Lâm Sở. Thảo nào, tôi đang thấy lạ, Lâm Sở bận rộn như vậy, làm gì có thời gian để gọi điện cho tôi chứ.
“Ôi, dì ạ! Con vừa mới bảo mấy hôm nay không tới thăm dì được đây này”. Tôi cố gắng ngọt ngào.
“Ha ha, Tiểu Ngư vẫn là ngoan nhất. Đúng rồi, con có biết cái cậu giúp Tiểu Sở chụp ảnh là người thế nào không?”.
“Dạ? Dì nói về Hoa Thiên á?”. Tôi suýt phì cười, mẹ Lâm Sở chắc vẫn chưa từ bỏ ý định kiếm con rể.
Mẹ Lâm Sở và tôi buôn chuyện rõ lâu. Chúng tôi cùng kể lại tất cả những kỳ tích của Lâm Sở từ lúc cô ấy mới học tiểu học. Hồi nhỏ, Lâm Sở nghịch ngợm vô cùng, cái gì cũng dám làm, chuyên gia trộm gà trêu chó, có lần vì trèo trộm quả nhà hàng xóm mà bị ngã gãy chân, rồi lấy súng cao su bắn con lợn cái, bị nó đuổi cho ngã chảy máu đầu, giờ vẫn còn sẹo.. Tôi có thể tưởng tượng ra một đứa bé bẩn thỉu, mặt đầy mũi dãi., đen sì sì, đứng ở đầu thôn, tay nắm một cành cây không biết vừa bẻ trộm được ở đâu… Cả nhà bị Lâm Sở làm cho náo loạn, cuối cùng đành phải đẩy cô ấy lên Bắc Kinh học.
Tôi tranh thủ giúp Triệu Bồi đăng tin tìm người. Bức ảnh của Ngụy Tử Lộ là to nhất, để ở ngay đầu tiên cùng với ảnh của những người bị thần kinh, người già neo đơn… trông rất buồn cười. Nhưng tôi thật sự không cười nổi. Bức ảnh đó là do tôi đưa anh ấy đi chụp, cũng là bức ảnh duy nhất để trong ví tôi khi ấy, còn bây giờ, vị trí của nó đã bị ảnh của Cố Đại Hải che đi. Chẳng trách mà lúc Triệu Bồi đưa, tôi cảm thấy rất quen.
“Cảm ơn em!”. Triệu Bồi luôn miệng cảm ơn tôi. Dưới lớp phấn son được tô trát một cách cẩn thận, tôi vẫn nhận ra vẻ mặt mệt mỏi của chị ấy.
“Không sao đâu mà! Có chuyện gì chị cứ nói với em, em sẽ giúp!”. Tôi vỗ vai Triệu Bồi. “Nếu vẫn không được… chị có thể đến gặp Cố Đại Hải”. Câu cuối cùng tôi chẳng nghĩ ngợi mà buột miệng nói ra, nói xong rồi mới thấy hối hận, chẳng biết là vì sợ chị ấy sẽ đi tìm thật hay vì lo câu đó làm tổn thương đến chị ấy nữa.
“Chị biết rồi. Chị đi trước nhé!”. Triệu Bồi cười ngọt ngào rồi bước đi.
“Lâm Sở, cậu có bận không?”. Trong lòng thấy hơi khó chịu, tôi liền gọi cho Lâm Sở.
“Không bận thì mình là con của cậu đấy!”. Lâm Sở có vẻ bực bội.
“Ờ thế thì cậu làm việc đi! Mình cũng không có chuyện gì cả, chỉ là…”. Tôi còn chưa nói hết câu, cô ấy đã cúp điện thoại.
“Đồ vô nhân tính!”. Tôi rủa thầm rồi gọi A Mông tới.
“Không phải chứ? Cậu còn tưởng chưa lắm chuyện chắc?”. A Mông kịch liệt phản đối chuyện tôi tiếp xúc với Triệu Bồi. Tính cô ấy là vậy, quý ai rồi thì muốn làm gì cũng được, còn nếu đã ghét thì chẳng có lý do gì cũng thấy hận người ta đến tận xương tủy.
“Đâu có, mình chỉ muốn giúp chị ấy một chút thôi”. Tôi dập điếu thuốc.
“Thế ai giúp cậu hả?”. A Mông xông lên, cho tôi một phát tát.
“Mình biết, nhưng chị ấy rất đáng thương”.
“Thế lúc đầu, cậu có đáng thương không? Có ai lo cho cậu không?”. A Mông nhìn tôi chằm chằm.
Những lời của A Mông như lưỡi dao cứa vào lòng tôi, khiến tôi không khỏi cảm thấy chua xót, nước mắt cứ thế trào ra.
“Đừng, đừng khóc!”. A Mông hoảng hốt.
Nhìn cô ấy như vậy, lòng tôi bỗng nhiên thấy dễ chịu. Đáng đời, ai bảo cậu làm mình đau lòng! Thế thì tôi phải khóc to hơn, khóc to cho cô