Lâm Sở vẫn thường bảo tôi khỏe như trâu, lần này, quả thực tôi đã không khiến cô ấy thất vọng. Chẳng bao lâu sau, tôi đã được ra viện. Tuy vậy, tôi chỉ có thể đi lại nhẹ nhàng chứ chưa được phép chạy nhảy. Hôm xuất viện, tôi gọi A Mông tới đón. Mấy tuần nằm viện, cô ấy chẳng thèm tới thăm, gì chứ, tôi phải cho cô ấy cơ hội lấy công chuộc tội chứ!
Trời đã ấm dần lên, gió bắt đầu mang theo hơi nóng. Thời tiết thế này chỉ bổ béo cho mấy gã dê già. Mùa chị em quay lại mặc váy đã tới, không khí tràn đầy vẻ tươi trẻ.
Tôi ngồi một mình bên bồn hoa trong sân bệnh viện, mặt trời tỏa xuống những tia nắng ấm áp, thật dễ chịu. “A Mông khốn kiếp, cậu đúng là đồ khốn, lại đến muộn nữa rồi…”. Tôi vừa lẩm bẩm vừa rút điện thoại ra.
“Gì thế?”. Tôi chưa kịp bấm nút gọi thì xe A Mông đã đỗ ngay bên cạnh tôi.
“Tìm cậu chứ còn gì nữa! Đi đâu thế hả? Sao lâu thế?”. Tôi chống tay vào bồn hoa rồi từ từ đứng dậy. Phải thật từ từ, nhỡ mà gãy lại thì toi.
“Mình làm chân chạy cho cậu mà!”. Cô ấy xuống xe, xách đồ giúp tôi.
“Xong rồi hả?”
“Trong xe ấy, tự đi mà xem!”. A Mông chỉ về phía ghế sau.
“Ngụy Tử Lộ, nam, 28 tuổi, tốt nghiệp đại học. Khi đi mặc áo màu trắng, quần đen, bởi vì mẹ mới mất nên đeo cà vạt đen…”
Tôi nhìn tờ “Tìm người thân” mà A Mông in ra, càng đọc càng thấy chuối. “Ai viết thế hả?”
“Tất nhiên là mình! Sao, thấy bạn giỏi không?”. Cô ấy có vẻ rất đắc ý.
Tôi nhìn A Mông chằm chằm nhưng hình như chưa đủ nghiêm túc nên cô ấy vẫn cười sung sướng. “Được chứ hả? Bà đây vì viết nó mà đọc mấy tờ báo liền đấy!”
“Ai không biết, chắc lại tưởng mình đăng tin tìm thằng con đi lạc”. Thật là hết chỗ nói! Đúng là A Mông, lúc nào cũng đùa được.
“Cậu có phải là mẹ lão ấy đâu? Triệu Bồi còn không lo, cậu thì liên quan gì chứ? Đi ăn thật à?”. A Mông nhìn tôi.
“Lắm chuyện! Mình trả tiền cơ mà!”. Ở trong viện lâu ngày chán quá, tự nhiên tôi nảy ra ý tưởng viết tờ rơi. Mỗi tờ có mấy hào, tôi in luôn một nghìn tờ. Bà đây phải làm cho cả cái thành phố này ngập trong thông báo, để xem Ngụy Tử Lộ trốn ở đâu được nữa!
“Cố Đại Hải biết chuyện này chứ?”. Lúc đợi đèn đỏ, A Mông quay sang hỏi tôi.
“Mình chưa có thời gian kể với anh ấy. Bọn mình tới chỗ Lâm Sở trước đi!”. Mồ hôi tôi bất giác túa ra, lúc đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản chứ chưa tính xem nên để đống tờ rơi to tướng này ở đâu nữa.
“Mình biết ngay mà!”. Ánh mắt A Mông nhìn tôi giống như đang nhìn một đứa ngớ ngẩn. “Mình đã liên lạc trước với Lâm Sở rôi, bọn mình tới đó đi!”.
“Ôi, tuyệt quá! Mình yêu cậu nhất đấy!”. Tôi chồm người qua chỗ cô ấy, hôn chụt một cái.
“Biến! Trôi hết cả phấn rồi!”. A Mông chẳng dịu dàng tí nào, đập ngay một phát vào chân tôi.
“Á! Cậu muốn chết hả?”. Đau chết tôi mất!
2.
“Cạn ly!”. Chúng tôi tụ tập uống rượu với nhau, may mà hôm nay Cố Đại Hải đi công tác, chứ nếu nhìn thấy cảnh này, chắc anh ấy phát rồ lên mất, bác sĩ đã dặn tôi không được uống bia rượu và đồ có chất kích thích.
“Phát đi thật à?”. Lâm Sở lấy một tờ “Tìm người thân” để lau bàn.
“Cậu say rồi hả? Đồ khốn, dám lấy tiền của mình lau bàn này!”. Tôi tát cho cô ấy một cái.
“Bọn mình phải đi rải cái này với cậu à?”. Cuối cùng thì A Mông cũng nói được một câu dễ nghe.
“Khá lắm! Thế mới đúng là bạn mình chứ!”. Tôi khoác vai cô ấy.
“Thế nào cậu chả bắt bọn mình đi, đằng nào cũng chết!”. Lâm Sở ngửa cổ lên, tu hết cốc bia, lại còn lấy tay bốc một miếng thịt bò cho vào mồm rồi tiện thể lau luôn lên tờ “Tìm người thân” nữa.
“Nhưng mà nói thật, mình thấy cậu cũng hơi quá”. A Mông nghiêm túc thế này đúng là việc hiếm có.
“Mình biết!”. Tôi muốn uống bia nhưng bị đổ hết ra ngoài. “Hụ hụ, mau đưa giấy ăn đây!”. Tôi nhìn Lâm Sở.
“Từ từ thôi!”. Lâm Sở còn xoa lưng cho tôi nữa.
“Đúng là mình hơi quá đáng, nhưng mình nợ Ngụy Tử Lộ…”. Tôi gối đầu vào vai Lâm Sở, vai cô ấy rất rộng, chẳng khác gì một chàng trai, dựa vào đó thấy thật dễ chịu. “Mình không thể không lo được. Chẳng phải mình không dứt ra được mà đã thành thói quen mất rồi, có thể coi nó là tình thân vì dù sao, mình và anh ấy đã ở bên nhau lâu như vậy rồi…”
“Đồ ngốc! Mai bà sẽ đi với cháu, cháu mời bà ăn gì đây hả?”. A Mông tự nhiên cắt ngang, giơ tay ra khoác vai tôi.
“Thịt dê đi! Mình biết các cậu thích ăn món đấy mà!”. Chắc cô ấy sợ tôi nói nữa thì cô ấy sẽ bật khóc mất nên mới nói chen như vậy. Từ sáng tới tối, lúc nào A Mông cũng nhảy chồm chồm lên nhưng kì thực, cô ấy rất yếu đuối.
3.
“Á! Mình còn chưa tỉnh ngủ đâu…”. A Mông ngáp dài trên ghế.
“Im đi! Tám giờ sáng mà còn chưa dậy hả? Giờ mà không đi là bên vệ sinh công cộng họ dọn hết đấy!”. Tôi nhìn qua gương chiếu hậu, nói với Lâm Sở. “Cậu dậy đi! Mở mắt ra mau!”.
“Ờ… ờ… Mở…”. Lâm Sở hé mắt ra nhìn tôi một cái rồi nhắm luôn.
“Này!”. Tôi chỉ muốn dừng xe lại, đạp cho cậu ta một phát.
“Thôi đi, cậu thừa biết là trời có sập xuống thì cũng không gọi Lâm Sở dậy nổi còn gì, đến chỗ lạnh là cô ấy tỉnh ngay ấy mà!”.
Không vào Thiên An Mông được nên tôi lái xe đến bảo tàng nông nghiệp, dù sao ở đó, người qua lại cũng khá đông.
“Ở đây đi, cậu gọi Lâm Sở dậy mau!”. Tôi đỗ xe lại rồi lôi đống tờ rơi ra.
Chẳng biết bảo vệ ở chỗ này có đồng ý cho chúng tôi phát tờ rơi không nữa. Trước kia, tôi đã gặp vài người phát tờ rơi nhưng chưa bao giờ làm việc này cả.
“Bọn mình phát kiểu gì đây?”. Mắt A Mông sáng lên. Người ta gọi đây là “hứng thú” ấy mà.
“Mỗi người một bên, phát xong thì gọi điện thoại!”. Tôi đưa túi cho A Mông, cô ấy như sắp phi ngay đi.
“Cậu cẩn thận đấy!”. Lâm Sở dặn với theo.
“Biết rồi!”. A Mông quay đầu lại nhìn chúng tôi, chân vấp phải bậc thềm suýt ngã.
“Thôi, Lâm Sở, cậu đứng gần cô ấy tí đi! Mình chẳng yên tâm về bà cô này chút nào”. Tôi đi về hướng khác.
Việc này quả thật không dễ thực hiện. Những người phát tờ rơi bên đường mà tôi từng gặp tìm mọi cách để mọi người phải nhận chúng. Trước giờ, tôi cực kỳ ghét mấy tờ rơi kiểu đó, chỉ tổ cản trở giao thông, đến người đi xe đạp cũng không tha, mấy người đó còn gấp thành hình máy bay các kiểu, chẳng biết làm thế nào mà họ nhét được vào giỏ xe, vào ghế ngồi phía sau… tóm lại là không thể nào tránh được. Giờ thì hay rồi, tôi đang làm chính công việc đó.
“Giúp tôi tìm người này với, cảm ơn!”. Hớn hở giơ tờ rơi ra nhưng chẳng ai nhận cả, tôi đành phải chạy theo rõ lâu, người ta mới chịu cầm cho mấy tờ.
“Xấu hổ quá!!!”. Tôi thực sự thấy mệt, ngồi phịch xuống vệ đường, lẩm bẩm. “Ngụy Tử Lộ, lần này anh nợ tôi nhiều lắm rồi đấy!”. Tôi bực mình lôi thuốc ra hút rồi đứng lên.
“Xin hãy xem, giúp chúng tôi tìm người này!”. Tôi nói đến thuộc lòng câu này rồi. Đống giấy nặng thật đấy, người tôi đã mỏi nhừ.
“Xin hãy xem…”. Đang phát dở thì tôi liếc thấy có bóng đàn ông đang cúi xuống nhấc cái túi. Tiền bà mày bỏ ra mà dám động đến à? “Sao cái gì anh cũng trộm thế?”. Tôi tức giận nhìn tên kia, đống tờ rơi này bà mày mất mấy trăm tệ để in đấy! Định kiếm chác gì hả?
“Ở đây không được phát tờ rơi, không biết sao?”. Mặt mũi người đó rất xấu xí, lại nói giọng tỉnh nữa.
“Cái gì?”. Tôi chống nạnh.
“Các cô phát tờ rơi là làm ảnh hưởng đến người khác!”. Hắn ta rõ ràng không biết sợ là gì, thấy tôi như thế mà dám đứng thẳng người lên.
“Thế nên anh mới trộm hả?”. Tôi ưỡn ngực. Đứng thẳng thì sao chứ? Tưởng cao hơn tôi mà tôi sợ à?
“Này, cô đã phát tờ rơi mà còn ngang ngạnh thế hả? Biết tôi là ai không?”. Hắn ta cao giọng.
“Là ai? Thủ tướng chính phủ chắc?”
“Tôi là bảo vệ khu này!”. Ánh mắt anh ta biến thành hình viên đạn.
“Mất mặt quá đấy!”. Tôi lườm cô ấy. Tên bảo vệ đáng chết không những thu hết đống tờ rơi mà lại còn giáo huấn chúng tôi một trận nữa. Ban đầu chỉ có mình tôi, lát sau, A Mông cũng bị lôi lại, chỉ có Lâm Sở là tự mình đi tới nộp mạng, lại còn tay đút túi quần tay cầm điếu thuốc nữa chứ!
“Thôi thôi, coi như là mất tiền đi!”. Lâm Sở kéo tôi.
“Hay thật đấy!”. A Mông vẫn chưa hết hưng phấn.
“Nhưng sĩ diện thì mình không lấy tiền ra in được…”. Tôi nói khẽ. Lâm Sở nắm tay tôi thật chặt, ý bảo tôi bỏ qua.
“Bọn mình đi ăn chứ?”. Vừa ngồi lên xe, A Mông hỏi ngay.
“Được, thịt dê nhé!”. Tôi lấy xe ra.
“Cũng được, bọn mình đi ăn mừng”. Lâm Sở chồm lên ghế trên, bảo.
“Ăn mừng cái gì?”. Tôi nhìn qua kính chiếu hậu.
“Thì chuyện bọn mình được đưa đến đồn cảnh sát ấy! Chẳng mấy nữa, báo chí sẽ đăng tin này lên, tờ nào cũng giật tít trên trang nhất rằng “Phóng viên phát truyền đơn bị bảo vệ bắt”, rồi Cố Đại Hải đọc được, anh ấy sẽ hỏi cậu xem truyền đơn gì vậy… “Vợ… em yêu… nói cho anh biết… đó là cái gì…?”. Ha ha ha…”. Lâm Sở bịt mũi, giả giọng Cố Đại Hải.
“Cười cái con khỉ ấy! Chỉ thái giám mới nói cái giọng đó!”
5.
“Vợ ơi, anh về rồi!”. Cố Đại Hải xách hai túi to, bước vào nhà.
“A, anh về rồi ạ?”. Tôi đang định đi ngủ.
“Nhớ anh không?”. Cố Đại Hải ôm lấy tôi, còn hít lấy hít để nữa. “Em lại hút thuốc à?”.
“Ai bảo thế?”. Tôi nhớ ra là mình đã hứa cai thuốc với Cố Đại Hải.
“Người em toàn mùi thuốc đấy thôi”. Mặt Cố Đại Hải lập tức dài ngoẵng ra như dây giày.
“À… hi hi hi, chồng yêu, lúc trưa đi ăn, em hút có một điếu thôi..”. Tôi vội vàng quàng tay qua cổ Cố Đại Hải, nịnh nọt.
“Tiểu quỷ này! Lần sau mà còn thế nữa là em chết với anh đấy!”. Cố Đại Hải nuông chiều tôi lắm, chỉ cốc yêu tôi mấy cái. Thực ra tôi vừa tắt thuốc xong, đầu lọc còn đang vứt ở ngoài cửa sổ.
“Vợ, anh mua quà cho em đây này!”. Cố Đại Hải vừa kéo tôi vừa hớn hở mở túi.
“Cái gì thế?”. Tôi giả bộ tò mò, trong đầu đang nghĩ mai nên phát đống tờ rơi còn lại ở đâu đây.
“Em xem này!”. Cố Đại Hải rúi ra một quả cầu thủy tinh rất lớn. “Thích không?”
“Đẹp quá! Cảm ơn chồng yêu!”. Tôi sà vào lòng Cố Đại Hải, cằm đặt lên vai anh ấy, thầm nghĩ: tốt nhất là thuê người làm giúp, nhỡ bị bắt lần nữa, không những tôi xấu hổ mà lúc Cố Đại Hải biết được, chắc chắn anh ấy sẽ không vui.
“Cố Đại Hải! Chồng ơi!”. Cố Đại Hải đang ngáy khò khò.
“Ừ..”. Anh ấy lật người lại.
“A lô, Triệu Tam à? Em, bà ngoại Ngư nhà anh đây..”. Tôi ra ban công, gọi điện cho Triệu Tam.
“Ờ. Tiểu Ngư à!”. Triệu Tam hét lên.
“Suỵt! Nhỏ mồm thôi!”. Tôi vội vàng vén rèm cửa, thấy Cố Đại Hải vẫn đang ngủ say mới yên tâm nói tiếp.
“Sao thế?”. Triệu Tam hạ giọng.
“Kiếm cho em mấy đứa làm thêm, phát tờ rơi, phải phát hết tất cả cho em”.
“Ờ, được, để anh tìm, mai trả lời em nhé!”. Triệu Tam cúp máy.
“Em đang làm gì thế?”. Giọng Cố Đại Hải vang lên sau lưng làm tôi giật mình suýt ngã.
“Em.. à, người ta gọi nhầm số, sợ làm anh tỉnh nên…”. Tôi nắm chặt cái điện thoại, trong lòng hơi