Ngày cuối tuần, tôi hẹn Cung Chấn đi uống trà, thực ra là định đẩy Tiểu Khê cho cậu ấy, nếu không, Thẩm Lãng nhà tôi sẽ chết chắc.
“Sao hôm nay lại rảnh rỗi hẹn em thế?”. Khí chất của Cung Chấn đúng là không tồi, phong thái nho nhã của cậu ấy khi thưởng thức trà trông còn đẹp hơn cả nghệ nhân trà đạo.
“À, có gì đâu định giúp cậu kiếm một cô bạn gái thôi”. Tôi mỉm cười.
“Cố Tiểu Khê ạ? Cố Đại Hải cũng tới tìm em rồi, hai người đúng là một cặp”. Cung Chấn vừa cười vừa lắc đầu.
“Sao? Tên béo ngốc này!”. Tôi than thầm, kiểu này thì tám chín phần là hỏng việc rồi.
“Thực ra Cố Tiểu Khê cũng không tồi, chỉ có điều em đã thích người khác mất rồi”.
“Ai vậy?”. Tôi thực sự muốn biết cô gái mà cậu quý công tử này thích là người như thế nào.
“Lát cô ấy sẽ tới. Em biết ngay là chị sẽ hiếu kì mà”. Ánh mắt Cung Chấn lấp lánh.
“Ờ, vẫn là cậu hiểu chị nhất, xứng đáng là tri kỉ lọt vào mắt xanh của chị. Cố Đại Hải chẳng hiểu chị được đến thế đâu, suốt ngày anh ấy chỉ biết hỏi: “Vợ muốn ăn gì? Muốn uống gì?”…”. Tôi giả giọng Cố Đại Hải.
“Ha ha ha, anh ấy thương chị thế còn gì?”
“Nhiều khi chị nghĩ anh ấy chính là bà mẹ thứ hai của chị, có lúc còn quá cả mẹ chị nữa”.
“Bên này!”. Cung Chấn đột nhiên nhìn về phía sau lưng tôi rồi vẫy tay.
“A, mỹ nữ tới rồi, để tôi xem nào…”. Quay người lại, tôi thấy ngay bạn gái của Lâm Sở, Bobo.
“Đây là…”. Cô ấy ngớ người ra, cả tôi cũng vậy.
“Ờ, anh đã kể với em rồi đấy, người chị em của anh”. Cung Chấn giới thiệu tôi với Bobo, còn thân mật đưa tay giúp cô ấy vuốt tóc cho đỡ rối nữa.
“Ờ.. Hi!”. Tôi lắp bắp chào, khi ấy trong đầu tôi hiện lên một câu nói trong một cuốn sách mà trước đây tôi đã đọc: “Điều khiến tôi đau lòng nhất không phải là sự phản bội, mà là… anh ấy nói với tôi rằng anh ấy không phải là GAY”. Câu nói này vốn là của một chàng trai, nhưng giờ đặt vào vị trí của Lâm Sở thì cũng rất hợp lý.
Trên đường trở về nhà, có một số máy lạ gọi cho tôi: “Chúng ta nói chuyện một lát đi, gặp nhau ở bar nhé!”.
“Chú ơi, chuyển hướng đi ạ, cháu muốn tới chỗ này!”. Tôi bảo người tài xế đúng lúc chú ấy chuẩn bị rẽ.
“Em ở đây!”. Thân hình siêu mẫu của Bobo dường như thu hút sự chú ý của tất cả các anh giai ngồi trong quán.
“Tới rồi đây, sao thế?”. Tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện với cô ấy. “Cho một cốc Coca đi!”. Tôi quay sang bảo cậu phục vụ. Tôi muốn đền đứa con khác cho Cố Đại Hải nên đang cai rượu.
“Em không ngờ là hôm nay sẽ gặp chị ở đó”. Ngón tay Bobo không ngừng di di lên miệng cốc.
“Thế giới này vốn bé mà, Bắc Kinh còn bé hơn”. Trong đầu, tôi đang nghĩ xem mình nên nói gì với Lâm Sở.
“Em đúng là khốn nạn, phải không ạ?”. Mắt Bobo ngân ngấn nước.
“Đừng nói thế!”. Tôi vỗ nhẹ lên tay cô ấy. “Chị không tin chuyện của em và Lâm Sở là giả, bao nhiêu người giàu có như vậy mà em cũng không thèm, lại còn phải chịu nhiều thứ khác nữa. Nếu đó là giả vờ thì em bị lỗ to rồi”.
“Cám ơn chị, Tiểu Ngư”. Cô ấy lau nước mắt. “Muốn nghe chuyện của em không?”.
“Được”.
2.
“Đó là năm em vất vả nhất, mới chia tay với bạn gái, trên người lại chẳng có xu nào, đành phải đi hát ở quán bar”. Bobo vuốt tóc.
Hồi ấy, Lâm Sở cũng vừa chia tay với bạn gái, thế nên chúng tôi cùng tới quán bar giải sầu. “Cậu nhìn cô gái kia kìa!”. Lâm Sở chỉ Bobo. Lúc đó, nhìn Bobo rất lạ, cô ấy vừa thuần khiết lại vừa đau thương.
“Sao? Vừa mới thất tình, cậu đã định kiếm em khác ngay hả?”. Tôi vừa uống bia vừa liếc Lâm Sở.
“Không liên quan tới cậu”. Lâm Sở lim dim mắt nhìn tôi, chuẩn bị đi lên.
“Kệ cô ấy đi! Cậu có phải mẹ cô ấy đâu!”. A Mông đã hơi say. “Á, mẹ nhà nó! Sao mình lại ngu thế này chứ!”. Cô ấy bắt đầu kêu gào.
“Không ngu, không ngu! Mình ngu hơn cậu!”. Tôi vỗ vỗ lưng A Mông, mắt vẫn hướng về phía Lâm Sở. Lâm Sở đúng là không vừa, mới đó đã bắt chuyện được với con gái nhà người ta rồi.
“Biết Họa Nhi chứ?”. Lâm Sở dựa lên quầy bar, hỏi.
“Chia tay rồi”. Bobo châm thuốc. Thực ra giới bọn họ khá nhỏ nên hầu như mọi người đều quen biết nhau, nếu không quen thì cũng biết mặt.
“Ờ, đã kiếm được người khác chưa?”. Lâm Sở uống một hơi hết cốc bia.
Bây giờ nghĩ lại mới thấy, lúc gặp nhau, tôi và Cố Đại Hải cũng chẳng khác bọn họ là mấy.
“Sau đó, hai người ở bên nhau luôn hả?”. Tôi nhìn Bobo, khuôn mặt cô ấy rất đẹp, cái đẹp khiến người ta phải nao lòng.
“Vâng, em đã định cứ sống thế này mãi…”, cô ấy cười, “Nhưng ông trời lại không cho em cơ hội”.
Bobo thở dài, tiếp tục kể: “Đợt trước, em hay phải quay quảng cáo ở bên ngoài, chẳng may gặp phải một thằng đạo diễn háo sắc… Hắn…”. Cô ấy châm thuốc. “Nói thế nào nhỉ? Khi đó, em đã gọi điện cho Lâm Sở nhưng không liên lạc được với anh ấy, chỉ còn biết ngồi khóc một mình”.
“Là ngày mười lăm hả?”. Tự nhiên tôi nhớ ra, hôm ấy, tôi và Lâm Sở ra tay trừng trị Thomas, Lâm Sở tắt di động vì sợ nhỡ có ai gọi đến thì sẽ bị lộ mất.
“Đó là hiểu lầm thôi!”. Tôi kêu lên.
“Đã chẳng còn quan trọng nữa rồi”. Bobo ngước mắt đẹp mê hồn lên nhìn tôi, đôi mắt khiến người ta có cảm giác bị nhìn thấu cả tâm can.
“Nhưng mà…”
“Giờ em đã hiểu, khi đó, Họa Nhi vừa khóc vừa nói với em, chúng ta không phải là đàn ông nên vĩnh viễn chẳng thể nào khiến đối phương có cảm giác an toàn…”. Bobo dập điếu thuốc trên tay, tình yêu của cô ấy cũng giống như điếu thuốc kia, bây giờ chỉ còn là một đốm lửa rồi dần dần lụi tắt.
3.
“Ngư Ngư!”. Thằng nhóc nhà A Mông đã đi mẫu giáo, thỉnh thoảng tôi giúp A Mông tới đón nó.
“Không được gọi là “Ngư Ngư”, phải gọi là “dì Ngư Ngư” mới đúng!”. Tôi cốc yêu nó. Chẳng biết thằng nhóc được ai dạy mà suốt ngày gọi tôi là “Ngư Ngư”.
“Ôi, con cái nhà ai thế này?”. Cố Đại Hải vừa đi làm về.
“Con A Mông đấy, hôm nay bọn họ bận”. Tôi hét vọng ra từ bếp, tự nhiên hôm nay tôi lại có hứng làm bánh ga tô.
“Để anh nấu, em ra ngoài đi!”.
“OK!”. Mấy việc thế này tôi luôn đồng ý cực nhanh.
“Ngư Ngư, con về nhà!”. Đứa nhỏ chớp đôi mắt to tròn nhìn tôi.
“Đợi dì gọi điện hỏi đã nhá!”. Tôi gọi cho A Mông. “Cậu chết đâu rồi hả?”.
“Im, vớ vẩn, đang tiếp khách!”. Giọng cô ấy có vẻ rất tức giận, chắc tại phi vụ làm ăn nào đấy có vấn đề.
“Thế con cậu thì mình để ở đâu?”
“Để mình gọi Lý Triển Bằng”. Cô ấy thở dài.
Một lát sau, Lý Triển Bằng mặc một bộ đồ hoa hoét chim cò chạy đến nhà tôi. “Cục cưng, ba đến rồi đây!”.
“Ôi mẹ ơi! Cố Đại Hải, mau ra mà xem con công này!”. Tôi gọi Cố Đại Hải.
“Ai là công? Ai là công chứ?”. Lý Triển Bằng nhảy dựng lên.
“Ha ha ha…”. Thấy thế, Lý Mông hùa theo, cười khanh khách.
“Lý Triển Bằng, cậu hết việc hay sao mà đùa chuyện ly dị mãi thế hả?”. Cố Đại Hải vừa ăn vừa hỏi.
“Thì vẫn chưa hết hứng mà!”. Lý Triển Bằng cắn miếng lòng lợn. Thảo nào anh ấy thích ăn cơm ở nhà tôi đến thế, ở nhà, A Mông chẳng cho anh ấy ăn mấy món này. Đã vậy, cô ấy lại cứ thích ăn đậu phụ thối, mà còn ăn rõ nhiều nữa chứ.
“Lý Triển Bằng! Anh là đồ khốn nạn!”. A Mông cầm xấp hợp đồng xông vào, Lý Triển Bằng giật mình, cắn luôn vào lưỡi.
“Lại làm sao?”. Tôi vội vàng ôm lấy A Mông.
“Cậu hỏi hắn đi!”. A Mông giơ móng vuốt ra, suýt thì cào cả tôi.
“Anh có làm gì đâu!”. Lý Triển Bằng nhăn mặt.
“Chết tiệt! Đồ khốn nhà anh, tôi đang nghĩ sao mãi mà tên kia không chịu ký vào hợp đồng, hóa ra là hắn đã ký với anh rồi. Anh đúng là tên khốn nạn!”. A Mông vừa nói vừa giơ thẳng chân đạo cho Lý Triển Bằng một phát, Cố Đại Hải lao vào can cũng bị ăn lây mấy cú.
4.
“Cậu nghe A Mông kể rồi hả?”. Lâm Sở rót trà cho tôi.
“Ừ”. Thật ra, mình đã nghe chính bạn gái của cậu nói đấy chứ, tôi vừa nghĩ vừa liếc trộm cô ấy.
“Trước đây, Bobo thường trách mình không quan tâm tới cô ấy, hơn nữa, hình như cô ấy đã có người khác”. Vẻ mặt Lâm Sở vẫn thản nhiên như chẳng có chuyện gì xảy ra vậy.
“Cậu không buồn à?”. Tôi nhìn cô ấy, nghi ngờ.
“Cũng bình thường… Chỉ cần người đó không phải đàn ông là được”. Lâm Sở chậm rãi uống trà.
“Đúng là đàn ông mà”. Mồ hôi đã túa cả ra, tôi buột miệng nói.
“Sao cơ?”. Cô ấy nghe không rõ.
“À, không có gì, mình sợ cậu buồn thôi”. Tôi vỗ vai Lâm Sở.
“Lâm Sở, em xem bài báo này đi!”. Hoa Thiên từ đâu vội vội vàng vàng chạy tới.
“Gì thế?”
“Thomas đang giúp đối thủ của chúng ta đấy!”. Hoa Thiên nhíu mày, ngay lúc này, trông anh ấy vẫn rất đẹp trai.
“Không sao chứ?”. Thấy hai người kia có vẻ tức giận, tôi khẽ hỏi.
“Hắn biết tất cả các phương án thiết kế của mình!”. Lâm Sở hét lên, bắn cả nước bọt vào mặt tôi.
“Đừng kích động! Đừng kích động!”. Tôi vuốt ngực Lâm Sở, tim cô ấy đang đập thình thịch.
“Giờ các cậu có thể nghĩ lại được không?”. Tới bữa ăn, tôi mới dám hỏi nhỏ, bây giờ, Lâm Sở chẳng khác gì một quả mìn, chỉ đợi tí lửa châm ngòi là phát nổ.
“Cậu bảo gì cơ?”. Cô ấy đột nhiên quay đầu lại làm tôi giật cả mình.
“À… thì phải thiết kế lại thôi”. Hoa Thiên giải vây cho tôi.
“Tiểu Ngư, mau, qua bên kia đi!”. Bọn Lâm Sở quyết tâm làm lại từ đầu.
“Ờ ờ…”. Tôi chạy về phía phông cảnh.
“Không phải, ngu thế! Bên phải!”. Lâm Sở tiện tay cầm cái gì đó ném tôi. Quay lại nhìn, tôi mới biết đấy là con dao gọt hoa quả, may mà nó vẫn đang gập lại.
“Tới đây ăn đi!”. Hoa Thiên bê lên một đĩa đầy đồ ăn.
“Không sao chứ?”. Hoa Thiên đưa cho tôi tờ giấy ướt để lau tay.
“Vâng, đồ ngốc kia hại em mệt gần chết!”. Tôi vẫn chú mục vào đống đồ ăn.
“Cô ấy lúc nào cũng thế, hễ làm việc là không ai nói gì được”. Hoa Thiên cười. “Đừng có lúc nào cũng thù hằn anh thế, được không?”. Anh ấy thì thầm.
“Trừ khi bà chị anh không bám lấy ông anh em nữa”. Dạo này, ngày nào An Nguyệt cũng dò la Thẩm Lãng, xét nét đến mức Thẩm Lãng chẳng dám mời khách đi ăn nữa.
“Làm sao anh bảo chị ấy được cơ chứ?”. Hoa Thiên cười đau khổ.
“Ờ… Cũng đúng. Thực ra anh không phải là người xấu”. Tôi nhìn anh ấy. Nếu có bà chị như thế, tôi thà chết quách cho xong.
“Em thấy thế là tốt rồi”. Hoa Thiên sung sướng như định nhào đến ôm tôi.
“Hai người đang ve vãn nhau đấy hả?” Lâm Sở tức khí chỉ vào mặt tôi. “Lại đây! Mình đang đợi cậu lấy đồ cho đấy! Hoa Thiên! Mau, đi thay ống kính đi!”
“Mặc xác cậu! Hoàng Thê Nhân[1] cũng không bóc lột người qua đáng như cậu!”. Tôi nhặt bịch giấy ăn ném cô ấy.