ấy sợ chết thì thôi. Hạ quyết tâm xong, tôi ngoác mồm ra, gào tướng lên.
“Mình sai rồi! Bà tổ của mình ơi, mình sai rồi!”. A Mông lóng ngóng đưa tay lau nước mắt cho tôi, lau lung tung, suýt làm mấy giọt nước mũi rớt luôn vào miệng tôi.
“Biến đi! Chả trách con cậu cũng không muốn gặp mẹ, làm ăn không nên hồn gì cả!”. Tôi chỉ muốn bò lăn ra cười.
“Sau này đừng khóc như thế nữa, mình sợ thật đấy!”. A Mông nhìn tôi không chớp mắt. “Thật mà! Bây giờ mình rất sợ nhìn thấy người khác khóc, bọn mình đã phải khóc nhiều quá rồi…”. Cô ấy dựa đầu vào chân tôi, hình như cũng đang chảy nước mắt, chỗ quần ấy tôi thấy ươn ướt.
“Mình nhớ hồi bọn mình là trẻ con quá, lúc đấy, có ai dám qua mặt bọn mình đâu chứ!”. Tôi đặt tay lên đầu A Mông.
“Khi ấy, bọn mình là nhất mà!”
“Bọn mình dám ăn trộm nữa!”
“Bọn mình dám đánh nhau!”
“Chẳng có gì không dám làm cả…”
10.
Hoa Thiên tự nhiên lại gọi điện cho tôi, chẳng hiểu anh ấy muốn nói gì, chắc lại chuyện An Nguyệt sau khi ra viện.
“Em đang bận à?”. Lúc đầu, anh ấy còn tỏ ra khách khí.
“Không, đang rảnh!”. Sáng ngủ dậy muộn nên tôi quyết định không đi làm nữa, vẫn còn quấn chăn quanh người.
“Anh có chuyện muốn nói với em”. Giọng Hoa Thiên vừa có chút uy nghiêm lại vừa ấm áp.
“Sao lại gọi cho em, lẽ ra anh phải gọi cho Thẩm Lãng chứ!”. Tôi phát hiện thấy trên tường có một vết nứt chẳng hiểu xuất hiện từ bao giờ, cũng khá dài.
“Anh biết, nhưng mà…”
“Thẩm Lãng là Thẩm Lãng, em là em, chẳng liên quan gì đến nhau hết. Nếu không phải có quan hệ huyết thống thì em hoàn toàn có thể không quen anh ấy. Thế nên anh phải phân biệt cho rõ, người mà chị anh cưới không phải em, còn chuyện trong nhà thì để phụ huynh giải quyết!”. Tôi vừa nhìn vết nứt vừa nói một tràng. Vết nứt kia như kiểu đang sống ấy, nó đang chuyển động thì phải.
“Chắc anh gọi nhầm người thật rồi, anh cứ nghĩ là…:”
“Anh đã bao giờ nghe nói tường có thể cử động chưa?”. Tôi ngắt lời Hoa Thiên, lồm cồm bò dậy.
“Cái gì?”
“Á!”. Chỉ nghe “rầm!” một tiếng, chân tôi bỗng dưng đau nhói, trong phòng bụi bay mù mịt.
“Tiểu Ngư, em không sao chứ?”. Lúc Hoa Thiên kéo theo mấy người bảo vệ khu nhà tới, tôi đang đờ đẫn ngồi trên giường, người ngợm trắng phó đầy bụi, vẫn đang mặc đồ ngủ. Cũng may là hôm đó, tôi không mặc bộ váy ngủ hai dây màu xanh.
Một miếng vữa trên trần rơi xuống, đè trúng chân tôi, nhìn lên chỉ thấy một khoảng cốt sắt to tướng. Giờ mà tự nhiên có một cái chân thò ra ở đó thì tôi cũng chẳng ngạc nhiên. Nhà cửa kiểu gì thế này?
“Tiểu Ngư, Tiểu Ngư!”. Khi Cố Đại Hải hoảng hốt chạy đến chỗ tôi thì Hoa Thiên đã làm xong thủ tục nhập viện, vừa đi ra ngoài lấy nước nóng cho tôi.
“Cố Đại Hải! Anh mua nhà đểu hả?”. Nếu không bị gãy xương, tôi đã đạp cho anh ấy một cái rồi.
“Không sao chứ em?”. Mặt Cố Đại Hải trắng bệch.
“Tiểu Ngư, nước của em này!”. Sự xuất hiện của Hoa Thiên khiến không khí bỗng trở nên gượng gạo.
“Cảm ơn nhé! Để tôi đưa cậu về!”. Cố Đại Hải gượng cười.
“Không cần, em về trước đây!”. Hoa Thiên cười nhạt rồi đi mất.
“Tại sao anh ta lại ở nhà mình?”. Vừa gọt lê, Cố Đại Hải vừa ngứa mồm hỏi.
“Lúc đó, anh ấy gọi điện cho em để bàn chuyện của An Nguyệt”. Tôi thừa hiểu tính nhỏ nhen của Cố Đại Hải, chắc chắn anh ấy đang sợ bị tôi cắm sừng đây mà. Dạo này, ông chồng tôi mắc bệnh già trước tuổi, hay nói linh tinh, tôi không thận trọng thì không chuyện dễ thành có chuyện lắm.
“Ờ, định bảo nhà mình đón chị ta về hả?”. Bây giờ, khuôn mặt mũm mĩm của anh ấy mới lộ ra nụ cười thật sự.
11.
“Vẫn còn sống hả?”. Cuối cùng thì Lâm Sở cũng đưa được tác phẩm mới đi nộp, sau đó đóng cửa, ngủ liền ba ngày mới đến thăm tôi. Đúng là đồ ngốc!
“Thôi, biến đi! Chỉ là gãy chân thôi mà, có phải mình chưa gãy bao giờ đâu chứ!”. Tôi đang ngồi trên giường bệnh, soạn bản thảo trên máy tính cá nhân, không rảnh để trả lời cô ấy.
Vụ tôi bị gãy chân trước đây quả là một chuyện đáng để lưu truyền.
Ngay khi vừa vào đại học, tôi và A Mông đã đi sục sạo khắp trường. Phát hiện ra gần trường có một sân trượt băng giá rất rẻ, ngay tối hôm ấy, chúng tôi đã dẫn mọi người đến đó.
“A Mông, chẳng phải cậu không biết trượt à?”. Tôi đang thay giày thì chợt nhớ ra.
“Không sao, có Lý Triển Bằng cơ mà!”. Đây là câu cửa miệng của A Mông, cái gì cũng Lý Triển Bằng, cái gì cũng dựa vào đồng chí Lý đáng thương đó.
“Á! Cứu tôi với!!!”. Tiếng hét của A Mông vang động khắp sân trượt, Lý Triển Bằng dùng cả hai tay cũng không kéo cô ấy lại được, lát sau còn bị A Mông lôi luôn xuống sàn.
“May mà Lý Triển Bằng thịt dày đấy!”. Tôi kéo ngay Ngụy Tử Lộ đi chỗ khác, nếu không, chắc hai đứa tôi bị A Mông đè lên mất.
“Chúng ta có cần tới giúp họ không?”. Thấy thế, Ngụy Tử Lộ mềm lòng.
“Mẹ ơi!”. Đúng lúc chúng tôi sắp kéo được áo A Mông thì cô ấy lại quay sang, lao vào người chúng tôi, rồi chỉ nghe thấy một tiếng “bịch”, sau đó, tôi ngã lăn xuống đất.
“Em không sao chứ?”. Ngụy Tử Lộ tới đỡ tôi dậy, lúc đó, tôi mới nhận ra A Mông đang ngồi lên chân tôi, mà cái chân cứ cong cong kỳ lạ làm sao ấy.
Kết quả là tôi được A Mông hầu hạ cả nửa học kỳ. Tuy bị gãy chân, đau thì có đau thật nhưng phải công nhận rằng đó thực sự là những tháng ngày sung sướng: Lúc đi học, tôi được Lâm Sở cõng, đi ăn hay đi vệ sinh lại đến lượt A Mông, Ngụy Tử Lộ thì giúp tôi làm bài. Cứ thế, tôi được cơm no áo ấm mấy tháng liền, đến ngày khỏi chân, tôi đã tăng được năm cân. Đến tận bây giờ, A Mông vẫn bảo năm cân đó là tôi xẻo từ người cô ấy ra trong khi chẳng thèm đả động đến việc tại sao chân tôi lại bị gãy nữa.
“Đang nghĩ gì thế hả?”. Lâm Sở huơ tay trước mặt tôi.
“À, không có gì”. Tôi ngồi dịch lên một chút. “Lần này, mình không được A Mông hầu hạ nữa rồi”.
“Cậu có Cố Đại Hải hầu hạ rồi còn gì?”. Lâm Sở gần đây sáng suốt ra phết, mắt tinh như mấy con gấu trúc.
“Thôi khỏi! Lão ấy chỉ cần kiếm thêm tiền về cho mình tiêu là được!”. Tôi vươn người rồi nằm xuống.
“Vậy để anh hầu hạ em được không?”. Hoa Thiên xách một túi hoa quả to tướng đi vào.
“Không được! Thế khác gì gian phu dâm phụ chứ?”. Lâm Sở chau mày lại.
“Biến ngay!”. Tôi dùng bên chân còn lành lặn đạp cô ấy.
“Tuần sau chị anh xuất viện rồi”. Hoa Thiên thông báo một tin giật gân.
“Cái gì? Nhanh thế hả?... À, không không, khỏi bệnh rồi à?”. Tôi buột mồm, liền bị Lâm Sở véo cho một cái rõ đau.
12.
“Chị dâu, em đến thăm chị đây!”. Cố Tiểu Khê khệ nệ ôm một đống đồ tới, còn giấu cả Bội Bội vào túi xách để đem đến bệnh viện nữa.
“Ờ, Đu Đu đâu?”. Tiểu Bội Bội hí hửng trèo tót lên giường tôi.
“Đừng nhắc đến nó nữa! Con mèo của vợ cào anh đau gần chết, nhất định không chịu chui vào túi”. Cố Đại Hải giơ tay cho tôi xem mấy vết mèo cào.
“Vợ này…”. Cố Đại Hải mặt mày nhăn nhó kéo ghế đến ngồi gần tôi.
“Sao?”. Tôi đang bận ăn, không để ý tới anh ấy.
“Tại sao Hoa Thiên hay tới thăm em thế?”
“Em biết ngay là anh bị hâm mà!”. Nếu không phải chân đang bị bó bột, tôi đã song phi cho ông chồng một phát rồi.
“Không phải là cậu ta có vẻ quá quan tâm đến em à?”. Cố Đại Hải nhỏ nhen thật đấy!
“Im ngay, nói vớ vần! Có giỏi thì anh ở đây với em đi! Từ sáng đến tối, lúc nào cũng chỉ lo mấy cái hợp đồng chết tiệt đó!”. Tôi hơi bực, tuy việc Hoa Thiên tới suốt ngày là không đúng nhưng tại sao Cố Đại Hải dám nghi ngờ nhân phẩm của tôi chứ?
Cố Đại Hải đi rồi, tôi mới ngủ được, nhưng vừa chợp mắt được một lát thì cửa lại mở ra, tôi mở hé mắt, thấy Thẩm Lãng đang thò cổ vào. Anh ấy thấy tôi nhìn liền rụt ngay lại.
“Vào đây!”. Tôi quát.
Thẩm Lãng ngoan ngoãn đẩy cửa bước vào. Ông anh tôi chỉ được mỗi điểm này, từ bé đã quen bị tôi bắt nạt, chỉ cần tôi quát một tiếng là im re nghe lời. “Mẹ bảo anh mang canh xương đến cho em”. Thẩm Lãng đặt cặp lồng giữ nhiệt lên bàn. Nghe thấy thế, tôi ngồi dậy ngay lập tức.
“Đổ ra cho em!”
Thế mới đúng là mẹ tôi chứ! Bát canh toàn sườn là sườn. Đâu như mẹ Cố Đại Hải, nấu canh xương là chỉ có xương!
Thẩm Lãng im lặng, ngồi bên cạnh nhìn tôi ăn như một bà vợ hiền.
“Có chuyện gì à?”. Tôi vừa gặm sườn vừa hỏi, mồm vẫn đang nhai nhồm nhoàm.
“À… Anh muốn hỏi ý kiến em”. Ông anh tôi cúi đầu.
“Chả có ý kiến ý cò gì cả! Vợ anh thì anh đi mà lo! Lạ thật đấy nhỉ?”. Tôi húp một hơi hết bát canh. “Việc của mình mà anh cũng không biết giải quyết là sao hả?”
“Anh sợ làm tổn thương cô ấy”. Câu trả lời của Thẩm Lãng khiến tôi thực sự bất ngờ. Phải nói là “anh sợ cô ấy” mới đúng chứ, An Nguyệt đã điên đến mức hết thuốc chữa thế này rồi mà ông anh tôi vẫn nghỉ cho chị ta cơ đấy!
“Là ý gì?”
“Thực ra, anh nợ cô ấy rất nhiều. Nếu ngay từ đầu, anh đã từ chối dứt khoát thì chuyện đâu đến nỗi này”. Thẩm Lãng vùi mặt vào tay.
“Ôi…”. Tôi vỗ nhẹ lên đầu anh ấy. “Bây giờ, mọi chuyện anh phải tự quyết định thôi, em thực sự không giúp được đâu. Từ đầu, hai anh em mình đã không giống nhau rồi”.