Gần đây, tôi thấy trong người rất khó chịu, không biết là tại tâm lý hay bị làm sao nữa, lúc nào cũng có cảm giác trong bụng có cái gì đó, đêm nằm ngủ còn mơ thấy mấy đứa trẻ con gọi tôi là mẹ nữa…
“Con có sao không? Sao mẹ thấy con cứ ngủ suốt thế?”. Mẹ Cố Đại Hải theo tôi vào tận giường.
“Dạ, không sao ạ. Chắc tại con hơi mệt thôi”. Vừa nằm xuống, tôi lại bắt đầu thấy khó chịu.
“Hay là con đến bệnh viện khám thử xem sao?”. Mẹ chồng cứ nhìn tôi chằm chằm khiến tôi càng khó chịu.
“Không sao đâu mà mẹ, con vẫn khỏe!”
Tối đến, Cố Đại Hải lại gần, nói với tôi. “Vợ ơi, hay vợ chồng mình đến bệnh viện khám xem sao nhé!”
“Khám gì mà khám? Anh mong em chết hả?”. Tôi bực mình.
“Sao em lại nói thế?”. Anh ấy cứ nhìn chằm chằm vào bụng tôi.
“Người tính không bằng trời tính, biết đâu lần này là thật đấy!”. Cố Đại Hải vẫn hớn ha hớn hở nịnh nọt.
“Chị ơi, của chị này!”. Cô bảo mẫu nhà A Mông đưa cho tôi que thử thai. Lúc nãy, tôi tới nhà A Mông, nhờ cô trông trẻ đi mua giúp. Mặt cô bé đỏ bừng bừng như vừa bị nhúng vào nước sôi vậy.
“Cảm ơn em nhé! Không sao đâu, người ta bán hàng chứ có nhìn em đâu mà lo!”. Tôi bảo, lòng thầm nghĩ, có phải lần này mình hơi thất đức không nhỉ?
“Cậu xong chưa?”. A Mông sốt ruột đập cửa nhà vệ sinh.
“Từ từ, làm gì mà cậu cuống lên thế, đợi đã!”. Tôi hấp tấp cầm que thử lê, cầu trời cầu Phật đừng có là hai vạch nhé! Tôi thầm khấn trong đầu rồi nhúng que thử vào lọ nước tiểu.
A Mông kêu lên. “Ôi, ông trời đúng là không có mắt…!”. Trên que thử xuất hiện một vạch đỏ, tôi thở phào nhẹ nhõm như vừa thoát ra từ nhà ngục vậy.
“Giờ đã chứng minh là cậu đoán bừa rồi nhé!”. Tôi dương dương tự đắc nhìn cô ấy. “Mình đã bảo là không thể mà, mình mà làm là cẩn thận lắm!”
“Thế nào cũng có ngày cậu dính chưởng!”. A Mông vẫn cố sống cố chết cãi lại. Cô ấy vừa thua cuộc, phải mời tôi đi ăn ở một trong những nhà hàng đắt nhất Bắc Kinh.
2.
A Mông lấy một bát sò đầy rồi vắt chanh vào. “Này, theo cậu thì trong trường hợp nào ngoại tình là hợp lý nhất?”. Câu hỏi của cô ấy làm tôi suýt nữa phun hết đống thức ăn trong miệng ra.
“Cậu nói gì hà?”. Tôi lau miệng. “Ngoại tình thì có cái gì mà hợp với chả lý chứ!”
“Cũng chưa chắc đâu! Tại sao đàn ông con trai cứ uống nhiều rượu vào là dễ ngoại tình còn con gái thì lại không chứ?”. A Mông đá tôi.
Trên đường về nhà, tôi còn cố hỏi lại cô ấy. “Cậu sẽ không ngoại tình đấy chứ hả?”
“Cậu còn ăn nói linh tinh là mình đánh chết luôn đấy!”. A Mông bắt đầu ghê gớm rồi.
“Thôi thôi, mình còn muốn sống thêm mấy năm nữa!”. Tôi vội vàng im miệng. Chắc chắn A Mông đang giấu diếm chuyện gì đó, tôi hiểu tính cô ấy mà.
Đêm đã khuya mà Cố Đại Hải chưa chịu đi ngủ, làm tôi cũng không ngủ được. Anh ấy cứ lải nhải bên cạnh. “Vợ ơi, mình đi viện khám nhé!”
“Đi cái đầu anh ấy!”. Tôi ngồi bật dậy. “Em nói cho anh biết, hôm nay em đã thử rồi, một vạch! Không có gì cả!”
“Thật hả? Một vạch là sao?”. Cố Đại Hải hỏi tôi như một tên ngốc.
“Đi mà hỏi mẹ anh ấy!”. Tôi kéo chăn, cuộn kín người lại.
“Hóa ra là không có gì… thì ra là không có gì… không có gì…”
Một tiếng sau, Cố Đại Hải vẫn lẩm bẩm ngồi bên cái laptop, làm tôi ôm bụng cười ngặt nghẽo trên giường.
“Cười cái gì mà cười! Đáng ghét!”. Cố Đại Hải ấn đầu tôi xuống.
“Ngủ đi! Đừng có mà động đến em!”. Tôi nhắm mắt lại.
“Vợ à, hay là mình hành động luôn nhỉ?”
3.
“Theo những gì mình được biết, hiện giờ rất có khả năng A Mông đang ngoại tình”. Tôi ngồi xuống ghế, nói với Lâm Sở, cô ấy đang thay ống kính ở bên cạnh.
“Cậu ấy lại nói lộ ra cái gì phải không? Đã để cậu biết rồi à?”
Lâm Sở tựa người vào lan can để lấy chỗ dựa, chỉnh ống kinh.
“Cái gì?”. Tôi phun nước vào quần cô ấy.
“Làm gì thế hả? Quần mình mới mua đấy!”. Lâm Sở rút ngay một đống giấy ăn ra rồi lau lấy lau để.
“Ngoại tình! Ngoại tình!”. Tôi quay mặt cô ấy về phía trước.
“Ôi mẹ ơi! Thomas?”
Chúng tôi trông thấy A Mông và Thomas đang khoác tay nhau đi ra từ quán cà phê gần đó, chẳng đứa nào dám tin vào mắt mình nữa. Trước khi quen biết Lý Triển Bằng, A Mông đã từng mơ ước sau này sẽ lấy chồng ngoại quốc, nhưng khi gặp Lý Triển Bằng thì đã từ bỏ ngay ý định đó. Không ngờ ước mơ ngày xưa ấy bây giờ lại trở về, đúng là không thể dễ dàng quên được mà.
“Hôm nay, chúng ta đã nhìn thấy một việc rất khủng khiếp đấy!”. Tôi đã bảo khi cùng Lâm Sở nấp vào một khóm cây giả ở gần chỗ họ, A Mông và Thomas vẫn đang tình tứ với nhau, còn dùng chung một cái ống hút nữa.
“Chuyện này mà để Lý Triển Bằng biết được, chắc anh ấy sẽ tức đến chết mất”. Lâm Sở tỏ ra rất kích động.
“Biết cái gì cơ?”. Giọng Lý Triển Bằng từ phía sau lưng vang tới.
“Mình đang mơ phải không?”. Lâm Sở hỏi tôi.
“Mình không biết.”. Tôi cúi đầu nhìn xuống đất, trông thấy ngay một đôi giầy da đen bóng lộn ở đằng sau.
“Á!”. Cả ba chúng tôi bỗng nhiên cùng hét lên.
“Này! Hai người đang nhìn gì thế?”. Lý Triển Bằng hỏi.
“À! Không có gì đâu!”. Lâm Sở vội vàng nhảy lên, kéo gì lấy cổ Triển Bằng. Rồi chỉ nghe một tiếng “khục”, tiếp đến là một tiếng hét hết sức thảm thiết của Lý Triển Bằng.
“Mạnh thêm một chút nữa là gãy cổ rồi đấy!”. Ông bác sĩ già nắn nắn cổ Lý Triển Bằng như thể đó là một quả dưa hấu.
“Ái! Ái! Bác sĩ nhẹ tay thôi ạ! Đau quá!”. Lý Triển Bằng khóc lóc.
“Xin lỗi nhé!”. Đứng ở bên cạnh, Lâm Sở ngoan ngoãn như một cô vợ hiền, lúc nãy, cô ấy đã “xuất chiêu” hơi quá đà, suýt nữa thì khiến Lý Triển Bằng đi đời rồi. Đến lúc đó, có lẽ A Mông chẳng cần phải ngoại tình gì nữa, cứ đường đường chính chính mà bồ bịch thoải mái thôi.
“Lâm Sở! Em không có thù oán gì với anh đấy chứ?”. Lý Triển Bằng sờ cái cổ đang được bác sĩ nẹp cứng lại, giờ chỉ còn lộ ra nửa khuôn mặt để nhìn chúng tôi.
“Lâm Sở nhất thời kích động thôi, chứ cậu ấy yêu quý anh lắm đấy!”. Tôi nói đỡ cho cô ấy.
“Em đã thấy ai nhất thời kích động mà suýt giết chết con nhà người ta chưa hả?”. Lý Triển Bằng đau đến phát khóc. Vị bác sĩ cũng mạnh tay quá. “Lâm Sở, trong nửa tháng nữa, em có trách nhiệm hầu hạ anh đấy!”
“Được được, em sẽ hầu hạ anh”. Lâm Sở cung cung kính kính đỡ Triển Bằng lên xe. “Tiểu Ngư, cậu đi cùng mình, đưa Lý Triển Bằng về nhà đã nhé!”
“Trời ơi, Lâm Sở, cậu làm cái trò gì thế hả?”. A Mông cứ ôm lấy cái cổ bó bột của Lý Triển Bằng mà khóc.
“Mình sai rồi”. Lâm Sở cúi đầu bảo.
“Chúng mình cũng vì cậu cả đấy”. Suýt nữa tôi đã kể hết mọi chuyện ra.
“Vì mình cái đầu cậu ấy! Vì mình nên mới hại chồng mình thế này à?”. A Mông vừa khóc vừa thốt ra câu nói từ tận đáy lòng.
4.
“Mẹ! Con về rồi!”. Tôi đẩy cửa, bước vào nhà, mệt mỏi nằm lăn ra ghế.
“Tiểu Ngư à, con đã đi đâu thế? Đại Hải chờ con cả chiều nay rồi đấy!”. Mẹ tôi ngồi xuống bên cạnh, vuốt tóc tôi.
“Ôi, mẹ đừng nhắc nữa! Suýt nữa thì Lâm Sở đã làm gãy cổ Lý Triển Bằng mẹ ạ”
“Lại đánh nhau hả?”. Cố Đại Hải từ trong bếp đi ra, trên người toàn mùi sườn xào chua ngọt.
“Tối nay ăn sườn sao?”. Tôi ngẩng đầu lên.
“Tiều Ngư nhà ta giỏi thật đấy! Mũi thính như Bội Bội ấy!”. Cố Đại Hải cười phá lên.
“Tiểu Ngư về rồi à?”. An Nguyệt cười tươi như hoa, lao đến trước mặt tôi, đúng lúc tôi đang ăn vụng miếng sườn, làm tôi giật mình, suýt thì mắc nghẹn.
“Lấy nước, lấy nước mau lên…!”. Cố Đại Hải vội vội vàng vàng chạy đi rót nước còn mẹ thì vỗ vỗ vào lưng tôi.
“Trời ạ, chị định giết em đấy à?”. Tôi uống một ngụm nước lớn. “May mà món này cũng mềm, không thì em đi đời rồi đấy!”
“Sao con không cẩn thận chút nào thế hả?”. Mé tát nhẹ tôi.
“Xin lỗi…!”. An Nguyệt cứ ôm lấy anh trai tôi mà khóc. Giờ thì thần kinh chị ấy vô cùng nhạy cảm, động tí là khóc lóc, tôi nghĩ chị ấy là hiện thân của Lâm Đại Ngọc. Con người này bỗng dưng trở nên yếu đuối, thật khiến người ta sợ.
“Anh à, qua đây em bảo!”. Tôi đứng ngoài ban công, gọi Thẩm Lãng.
“Gì vậy?”
“Giờ lại tới trò gì thế?”. Tôi chỉ về phía An Nguyệt, hỏi.
“Đừng có nói lung tung! Nếu không phải tại anh thì cô ấy cũng không bị bệnh như thế đâu”. Ông anh trai yêu quý trừng mắt nhìn tôi.
“Sao chứ? Chó cùng rứt giậu đấy thôi!”. Tôi bảo. Đúng là tức chết đi được, Thẩm Lãng chẳng có chính kiến gì cả.
“Anh biết em muốn tốt cho anh, nhưng mà An Nguyệt cũng đáng thương lắm..”
5.
Trời sắp sập rồi! Giờ Lý Triển Bằng cũng nghĩ ra lắm trò, anh ta kiếm đâu được một cái chuông nhỏ, cứ mỗi lần lắc lắc là Lâm Sở lại vội vàng lao tới hầu hạ như thái giám với vua ngày xưa vậy.
“Anh muốn uống nước!”. Lý Triển Bằng đang chúi đầu vào đống tài liệu, chỉ ngẩng lên, nhìn lướt qua Lâm Sở một cái.
“Vâng, vâng.” Lâm Sở lập tức chạy đi rót nước.
“Á… Em muốn anh bỏng chết hả?”. Lý Triển Bằng há mồm kêu như ếch ộp.
“Sao anh lại nói thế? Để em đi lấy nước lạnh cho anh!”. Lâm Sở bảo. Nhân lúc Lý Triển Bằng không chú ý, Lâm Sở giơ nắm đấm về phía anh ta.
Tôi đập tay lên bàn làm việc của Lý Triển Bằng. “Này Lý Triển Bằng, con người ta mà cười sung sướng quá thì dễ hư hỏng lắm đấy!”
“Mồm miệng em đúng là chẳng ra sao”. Lý Triển Bằng khổ sở ngước cổ lên nhìn tôi, giống hệt như con vịt chuẩn bị được đưa vào lò nướng.
“Anh sung sướng qua đấy nhỉ? Ở nhà thì có A Mông hầu hạ, tới công ty thì có Lâm Sở phục vụ, giờ chỉ cần một em nhân tình nữa là đủ bộ đấy!. Tôi dựa người vào bàn.
“Phân tốt thì không nên để chảy vào ruộng người khác, hay em làm luôn đi!”. Lý Triền Bằng cười híp mắt, nói với tôi.
“Thôi ngay! Anh bỏ vợ đi rồi hãy nói câu ấy! Con hổ cái nhà anh, em không có gan động vào đâu!”
“Này, hai người đang nói chuyện gì thế?”. Lâm Sở vừa đi mua cơm về.
“Đang khen cậu đó!”. Tôi cầm lấy hộp cơm. “Khen là cậu làm việc chu đáo, Lý lão gia đây đang có ý cưới về làm thiếp đấy”.
“Quên ngay đi! Lão nương đây chỉ có bán sức không bán thân nhé!”. Lâm Sở cũng nói đùa theo tôi.
“Đừng mà, anh cho em làm vợ chính luôn!”. Lý Triển Bằng đứng dậy để chuẩn bị ăn cơm.
“Thôi, em còn muốn sống thêm mấy năm nữa, cứ làm bồ nhí trước đã!”. Lâm Sở lấy đũa ra.
“Ai muốn làm bồ nhí thế?”. A Mông cầm một túi nilon to, bước vào.
“À, Lâm Sở muốn gả cho Lý lão gia nhà cậu đấy mà”. Tôi bảo rồi mở cái túi ra, chẳng biết trong đó có những gì nữa.
“Ok, bao giờ thì mở tiệc cưới đây?”. A Mông ngồi lên thành ghế, quàng tay qua, khoác vai Lâm Sở.
“Thế này nhé, ba bọn mình trong ngoài phối hợp, hại chết Lý đại lão gia, sau đó thừa hưởng gia tài!”. Lâm Sở đưa ra ý kiến.
“Không được! Thế thì nguy hiểm quá! Anh không cưới thêm thiếp nữa đâu!”. Lý Triển Bằng vừa ăn mì vừa nói.
6.
Lúc đầu, Lý Triển Bằng rất thích A Mông. Anh ấy bảo cô ấy thật thà, chẳng giấu diếm