“Con về rồi ạ”. Gần tối, Cố Đại Hải mới về, còn đưa cả chàng “quý công tử” theo nữa.
“Em chào chị dâu!” Cậu ta bảo với tôi. Cậu chàng này đúng là ngoan ngoãn, lễ phép thật.
“Ờ, xin chào…” Tôi cười gượng. Chuyện lần trước đúng là xấu hổ quá đi mất.
“Cháu là Cung Chấn đúng không? Bác nghe dì cháu kể về cháu suốt đấy” Mẹ chồng tôi có vẻ rất thích cái cậu “quý công tử” này, tiếp đãi chẳng khác gì con rể.
“Cung Chấn à, mau ngồi đi cháu!” Bố tôi cũng tỏ ra vô cùng hài lòng.
“Dạ vâng. Cháu cảm ơn bác ạ.”
“Cố Đại Hải, anh định đổ thêm dầu vào lửa đấy hả?” Tôi kéo Cố Đại Hải vào bếp.
“Anh đâu dám, là ý của mẹ đấy, ai mà dám kháng chỉ chứ?” Anh ấy giơ tay lên làm động tác nếu không làm thì sẽ bị chém đầu.
“Thế thì anh tự đi mà nói với em gái anh nhé!”
“Đừng mà, không có em, anh biết phải làm sao đây?’ Cố Đại Hải liếc mắt nhìn ra phía phòng khách.
“Tại sao cứ chuyện gì khó khăn là anh lại đổ hết lên đầu em thế hả?”. Thực sự tôi chẳng muốn đến nói chuyện với Cố Tiểu Khê chút nào.
“Đi! Có gì mà em không dám ra? Giờ mà không ra thì biết bao giờ mới ra ngoài được chứ?” Vừa nghe tôi bảo “quý công tử” tới, Cố Tiểu Khê đã làm ầm lên.
“Chị không nghe nhầm đấy chứ?” Tôi hết sức ngạc nhiên. Vốn dĩ tôi đã chuẩn bị một tá những câu hay ho để khuyên giải nó, giờ thì không phải dùng tới nữa rồi.
“Chị không nghe nhầm đâu. Em đã hiểu ra rồi, em đúng là ngốc nghếch quá! Chị nói đúng. Em càng tỏ ra cứng đầu thì càng khó giải quyết vần đề, đúng không ạ?” Cố Tiểu Khê nói.
“Đúng thế, em thông minh thật đấy!” Thật không ngờ Cố Đại Hải lại có cô em gái thông minh thế này. Xem ra cái câu người ta vẫn bảo “Con đầu thường thông minh hơn là sai rồi, anh em nhà họ Cố chính là một ví dụ điển hình.
Sau đó, nhờ sự thông minh của Tiểu Khê, nhà họ Cố đã đồng ý cho nó ra ngoài hẹn hò với “quý công từ” ngay ngày hôm sau, dưới sự giám sát của tôi.
“Vậy em đi nhé!” Cố Tiểu Khê chào tạm biệt tôi. Chúng tôi đã dùng kế “ve sầu thoát xác” với bố mẹ của Đại Hải, chàng nghệ sĩ của Cố Tiểu Khê đã đợi nó ở Tây Đơn rồi.
“Đi đi, nhưng nhớ về sớm đấy, chị đi cùng người lạ nên chẳng biết phải nói gì đâu!” Tôi bảo. Có lẽ lúc về, tôi phải bắt Cố Đại Hải đền bù mới được.
“Ơ! Tiểu Khê đâu rồi?” Hôm nay, “quý công tử” lại đến muộn.
“Đi hẹn hò! Nó có bạn trai rồi mà!” Tôi cố tình nói lạnh lùng như không để tâm.
“Thật sao?” Xem ra cậu “quý công tử” này chẳng mảy may kích động. “Thế thì em yên tâm rồi”.
“Hử” Cậu cũng có bạn gái rồi à?”
“Không ạ, nhưng giờ em không có thới gian để nghĩ tới chuyện kết hôn”. “Quý công tử” nở một nụ cười thật quyến rũ.
17.
Tây Đơn tuy có thay đổi ít nhiều nhưng nhìn chung không khác xưa là mấy, tôi vẫn có thể tìm thấy chỗ tôi thường tới chơi trò chơi trước đây, có điều bây giờ, người chơi không phải đổi xèng nữa mà dùng phiếu bằng giấy.
“Cố lên! Cố lên!” Tôi cổ vũ. Hóa ra “quý công tử” Cung Chấn giỏi hơn những gì tôi tưởng tượng nhiều, cái gì cũng giỏi, cả chơi trò chơi cũng thế. Tôi càng thấy đây đúng là “hàng cao cấp”. Cố Tiểu Khê chẳng biết “nhìn hàng” gì cả, tôi tiếc thay cho nó.
“Oa, cậu giỏi thật đấy!” Bước ra khỏi cửa, tôi ôm được một chú gấu bông rất to, đó là giải thưởng lớn nhất ở đây.
“Không có gì đâu! Tặng chị đấy ạ, em có mang về cũng chẳng biết để đâu cả”. Cung Chấn đỏ mặt.
“Cậu em đúng là “hàng tốt”! Không được, Cố Tiểu Khê không biết “nhìn hàng” gì cả, em đợi đấy, sau này, chị sẽ tìm cho em một người biết nhìn người hơn nha!” Tôi vỗ vai Cung Chấn, lục lại trong đầu xem có quen ai hợp với cậu “quý công tử” này không.
“Thôi, em không có hứng đâu!” Cậu ấy vội vàng xua tay.
“Cậu là gay hả?” Tôi đột nhiên hỏi.
“Chị nghĩ sao?” Cậu ấy không trả lời mà hỏi lại tôi.
“Chẳng nghĩ sao cả! Nếu đúng là thế thì coi như mấy đứa con gái kia đen đủi, còn nếu không thì có nghĩa là chúng nó còn may mắn.” Tôi mời Cung Chấn đi uống nước. Tôi không thể lấy không đồ của người ta được, từ bé tôi đã được mẹ dạy thế rồi.
“Hai người đã đi đâu chơi thế ạ?” Cố Tiểu Khê chống tay vào hông, đứng đợi tôi ở cửa, nhìn hệt như một cái ấm chè.
“Sorry, sorry! Chơi vui quá nên chị quên mất thời gian.” Tôi ôm con gấu tới chỗ cô em chồng. Cung Chấn bảo vì Tiểu Khê không muốn gặp cậu ấy nên sau khi đưa tôi đến cổng siêu thị, cậu ấy đã về trước rồi.
“Em nhìn thấy hết rồi nhé!” Tiểu Khê xịu mặt xuống.
“Nhìn thấy cái gì?” Tôi bảo khi chúng tôi cùng xuống gara lấy xe.
“Chị kề vai bá cổ với tên ngốc đó…” Mồm miệng Tiểu Khê đúng là không vừa chút nào.
“Trời đất! Làm chị cứ tưởng có chuyện gì!” Tôi nhét con gấu vào trong xe. “Yên tâm đi! Tình địch của anh trai em vẫn chưa xuất hiện đâu.”
“Chị thực sự thích Cung Chấn hả?” Câu nói của Tiểu Khê làm tôi suýt nữa đâm xe vào gốc cây.
“Em đùa gì thế? Tuy anh trai em nhìn giống mấy ông lực điền nhưng chị không phải người tham bát bỏ mâm đâu”. Tôi nhìn sang Tiểu Khê, bảo.
“Thế thì được ạ. Chị dâu, lần sau để em tự đi, chị cứ ở nhà nghỉ ngơi là được rồi. Chứ nếu không, chắc anh trai em không yên tâm lắm đâu.” Cố Tiểu Khê đúng là biết nghĩ cho anh mình, điều này thì nó hơn tôi, trước giờ, đối với Thẩm Lãng, lúc nào tôi cũng phải đàn áp đến cùng mới thôi.
“Được rồi, lần sau em tự mình đi mà giải quyết!”. Tuy ngoài miệng không nói gì nhưng trong lòng tôi thấy hơi khó chịu. Về nhà, tôi nhất định phải cho Cố Đại Hải một trận để lấy lại chút công bằng.
18.
Tòa soạn rỗi việc lại mở một buổi triển lãm tranh nho nhỏ. Tôi phải giúp Lâm Sở đăng ký mới được.
“Này, mình báo cho cậu tin vui đây, vụ này là làm ăn không mất vốn mà được thưởng tới tám vạn đấy, nếu đạt giải thì cứ chia ba – bảy là được”. Đứng dựa vào lan can, tôi gọi điện cho cô ấy.
“Mình ba cậu bảy hả?’ Lâm Sở bảo. Hình như cô ấy đang lái xe.
“Cậu tưởng mình không có nhân tính như thế sao? Mình ba!” Tôi tỏ ra tức giận.
“Mình đùa cậu đấy. Mà đề tài là gì thế?” Lâm Sở cười ầm lên.
“Tây Bắc Kinh, mình nghĩ kỹ rồi, cậu cứ kiếm chỗ nào nhìn hiện đại một chút rồi chụp mấy bức là xong, có người nhà trong ban tổ chức mà, thế nào chẳng được giải!”
“OK, thế này đi, mình sắp tới nhà cậu rồi, tối nay bọn mình đi chụp luôn nhé!”
Tôi chui vào trong xe của Lâm Sở. “Chúng ta đi đâu đây?’
“Vương Phủ Tỉnh hoặc Trung tâm Thương mại Quốc tế, tùy cậu chọn!” Lâm Sở khởi động xe.
“Mình chọn cả hai được không?”
“Tùy ý nàng!”
“Đang nghĩ gì thế hả?” Lâm Sở vừa ăn bít tế vừa hỏi tôi.
“Mình đang nhớ tới chuyện ngày xưa Ngụy Tử Lộ thường lấy cái xe đạp cà tàng chở mình đi xem phim”. Tôi đưa tay lên chống cằm, bảo.
Vào mùa đông năm đó, chúng tôi đội tuyết đi xem phim. Tôi lạnh mà tôi lại không mang găng tay, Ngụy Tử Lộ đã nhường đôi găng tay của anh ấy cho tôi, còn anh ấy thì tay trần lái xe.
“Anh có lạnh không?” Tôi dựa sát vào lưng anh ấy, hỏi.
“Anh không lạnh, em ngồi cẩn thận nhé!” Anh ấy vẫn không quay đầu lại, bảo tôi.
“Hay là chúng ta đừng đi xem phim nữa, đi ăn KFC đi!” Nhìn thấy cửa hàng KFC, tôi thay đổi ý định, không muốn đi nữa.
“Không xem phim không sao chứ?” Anh ấy dừng lại hỏi tôi.
“Không sao đâu, em thấy KFC còn tuyệt hơn phim đấy”. Tôi thấy đói rồi, trời lại lạnh nữa, trông chúng tôi thực sự khổ sở quá. Hai đứa ngồi ở cửa hàng KFC đến hơn mười giờ tối, chẳng biết đã nói những gì, chỉ là không ai muốn về thôi.
“Chúng ta về đi!” Ngụy Tử Lộ nhìn xung quanh, bảo. “Mấy cô phục vụ mặt dài hơn cái bơm rồi kìa!”
“Họ đang đố kị đấy!” Tôi dựa vào vai anh ấy, nói.
“Ừ.’
Nghĩ lại mới thấy chúng tôi thật là “thất đức”, nói vậy rồi mà còn ngồi hơn nửa tiếng nữa mới chịu đi. Lúc về, chúng tôi không thể đi xe được nữa vì bánh sau đã bị tuyết phủ đông cứng lại, đành phải vác xe lên vai. Chúng tôi còn mang về một con mèo nữa. Đó là con mèo tam thể, thực ra nhìn xấu xí lắm, nhưng trong nó thật bé nhỏ, tội nghiệp, cứ nằm trong tuyết, tôi thấy thế thì không chịu đi nữa, nhất quyết đòi đưa nó về nhà.
“Chúng ta gọi nó là gì bây giờ?’ Tôi hỏi Ngụy Tử Lộ. Con mèo rất khôn, biết là đã an toàn nên nó cứ nằm im trong túi áo khoác của tôi.
“Gọi là Đu Đu[1] đi, dù sao nó cũng bị người ta vứt đi mà” Ngụy Tử Lộ đặt chiếc xe xuống. “Hay là chúng ta vứt cái xe này đi nha!”
[1] Có nghĩa là vứt đi, bỏ đi.
“Vâng, coi như chúng ta dùng cái xe để đổi lấy Đu Đu đi!” Tôi vốn dĩ đã ghét cái xe cà tàng này từ lâu rồi, ngoài chuông không kêu ra thì cái gì cũng kêu, chỗ ngồi phía sau cũng đã bị hỏng, toàn kẹp vào thịt tôi, nhưng nghĩ rằng Ngụy Tử Lộ rất yêu quý nó nên chẳng dám kêu ca gì cả.
“Em đợi nhé, sau này chắc chắn anh sẽ mua một chiếc ô tô, lúc đó, muốn đi đâu, chúng ta chỉ cần đạp ga một cái là tới ngay”. Ngụy Tử Lộ lấy khăn của anh ấy quàng lên cổ tôi.
“Ô tô thì nhà em cũng có mà. Lần sau, em sẽ bảo bố em đưa chúng ta đi!” Tôi khoác tay anh ấy.
“Không được! Anh phải tự mua cơ!” Anh ấy véo mũi tôi.
“OK! Vậy em sẽ đợi anh mang ô tô đến đón em nhé.”
19.
Không chịu nổi nữa, tôi chạy ngay vào nhà vệ sinh, gọi điện thoại cho Ngụy Tử Lộ, khóc lóc, nói một thôi một hồi rồi cúp máy, sau đó chui vào một buồng vệ sinh nhỏ, ngồi khóc tu tu.
“Nếu yêu em, xin anh đừng đi! Nếu anh nói anh không còn yêu em…” Đèn báo hiệu có cuộc gọi đến sáng lên trong điện thoại, là Cố Đại Hải, tôi đã cài riêng bài Yêu em xin đừng đi cho anh ấy. Tôi cứ thế nhìn chiếc điện thoại trong tay rung lên, đèn báo hiệu hết tắt rồi lại sáng, nhấp nháy…
“Có ai trong đó không?” Một giọng đàn ông gấp gáp vang lên như sắp sửa xông vào.
“Ra đi! Đây là nhà vệ sinh nữ!” Tôi xì mũi.
“Tiểu Ngư phải không?’ Anh ta hỏi làm tôi ngạc nhiên. Sao anh ta lại biết tên tôi nhỉ?
“Ai thế?” Tôi sụt sịt. Chà, cái tên lưu manh này ghê gớm thật, lại còn biết cả tên tôi nữa!
“Là anh đây, vợ à!” Tôi nghe thấy từ mà Cố Đại Hải thường dùng để gọi mình. Anh ấy vẫn bảo, gọi là “vợ” nghe hay nhất, hay hơn mọi từ khác. Lúc mở cửa ra, tôi thấy Cố Đại Hải đã đứng ở đó, cười hì hì.
“Đáng ghét! Đây là nhà vệ sinh nữ đấy!” Tôi ôm lấy anh ấy làm nước mắt nước mũi dính đầy lên áo vest.
“Anh biết, nhưng anh tới để đón vợ anh mà!” Anh ấy vỗ nhẹ vào lưng tôi.
“Lâm Sở đâu rồi?”
“Anh bảo cô ấy ra xe trước rồi. Cô ấy gọi cho anh, bảo là em đang khóc trong nhà vệ sinh, anh đến đây thì nghe thấy đúng là em đang khóc thật.”
“Á! Có tên lưu manh!” Tiếng hét từ ngoài cửa vọng vào làm tôi giật mình.
“Xin lỗi, xin lỗi nhé! Vợ tôi đang mang thai, tôi sợ cô ấy gặp nguy hiểm nên…” Cố Đại Hải mặt đỏ tía tai, vội vàng giải thích với bảo vệ.
“Ha ha ha!” Tôi đột nhiên cười phá lên.
“Thôi, lần sau đừng như thế nữa, đi đi!” Hình như anh bảo vệ cũng thấy chuyện này rất khó xử nên chỉ nói qua loa vài câu rồi cho chúng tôi đi.
“Trời! Mình cứ lo. Sao cậu ở trong đó lâu vậy?” Lâm Sở từ trong xe bước ra.