“Nghe nói bên anh vừa có một vụ làm ăn lớn đúng không?”
Trong buổi tiệc của Triệu Bồi, người đến rất đông, hình như ai cũng quen biết Cố Đại Hải, chỉ có mỗi tôi là chẳng quen ai cả, chán chết đi được. Nếu sớm biết thế này, tôi không thèm đến cho xong. 10.
A Mông và Lý Triển Bằng lại tiếp tục “sự nghiệp” đánh chửi nhau, hai người này đúng là không có lúc nào ngừng lại được. Nhưng thực ra, chuyện lần này là do bé mập của họ gây nên.
Hôm đó, Lý Triển Bằng tới thăm con, A Mông rất vui, hai người họ suýt nữa còn định dọn về ở chung với nhau nữa. Thế mà chỉ một câu nói của thằng nhóc đã ngăn trở tất cả.
“Con trai, gọi bố đi nào!”. Lý Triển Bằng ôm lấy thằng bé đùa.
“Mẹ… mẹ…”. Thằng bé nhà A Mông rất dễ thương, ai trêu, nó cũng cười đùa theo.
“Không phải, gọi bố cơ mà!”. Lý Triển Bằng ôm thằng bé đi vòng quanh nhà.
“Chứng tỏ nó không thích anh rồi”. A Mông vừa cười vừa đưa bình sữa cho chồng.
“Mẹ quan trọng hơn mà! Nhưng dù sao nó cũng phải gọi một tiếng bố nữa chứ, đúng không?”. Lý Triển Bằng lén vuốt tay vợ.
“Đáng ghét…!”. A Mông không những không đánh anh ấy mà còn mắng yêu, thế nên Lý Triển Bằng được thể lấn tới, tay này ôm A Mông, tay kia ôm con, cảnh tượng đúng là khiến người ta phải ngưỡng mộ.
Bỗng nhiên tình huống đáng sợ nhất đã xảy ra. “Cục cưng Lâm Lâm ơi…!”. Thằng bé con chắc thấy thiên hạ thái bình quá nên phát ngôn một câu vô cùng đúng lúc.
“Hả? Con nói gì đấy?”. A Mông quay vội lại, ôm lấy đứa con.
“Có gì đâu! Anh chẳng nghe thấy gì cả!”. Lý Triển Bằng ngồi bên cạnh, run lên cầm cập.
“Câm miệng ngay!”. A Mông đưa tay chỉ thẳng vào mặt Lý Triển Bằng.
“Hi hi…”. Thằng cu con không biết mình vừa gây ra tội tày trời, vẫn vui vẻ cười đùa.
“Con yêu, nói cho mẹ nghe, con vừa nói gì hả?”. A Mông ôm lấy thằng bé hỏi.
“LÝ TRIỂN BẰNG!”. Tiếng hét của A Mông khiến thằng bé sợ quá, khóc ầm lên.
“A Mông à, lời nói của bọn trẻ con, sao em lại tin được cơ chứ? Cái này chắc là con nó học được ở trên ti vi đấy… Đúng rồi, chắc nó xem phim hoạt hình!”. Lý Triển Bằng vội vàng bước lùi về phía sau, hấp tấp đập cả đầu vào tường.
“LÝ TRIỂN BẰNG! TÔI PHẢI GIẾT ANH!”. A Mông phi ngay vào bếp tìm con dao.
Lý Triển Bằng ngẩng khuôn mặt đau khổ lên, lắp bắp kể lại câu chuyện lúc đó cho chúng tôi nghe.
“Sao anh trốn được ra đây thế?”. Tôi không nhịn nổi cười.
“Sao em lại nói thế?”. Cố Đại Hải lườm tôi. “Anh không sao chứ?”.
“Hu hu hu…”. Tự nhiên Lý Triển Bằng ôm mặt khóc.
“Thôi, không khóc nữa… Ngoan nào, không sao đâu…!”. Lâm Sở ôm Triển Bằng vào lòng.
“Anh…Sao anh ….sao lại đen đủi thế cơ chứ?”. Lý Triển Bằng vừa nói vừa nấc làm chúng tôi chẳng nghe rõ anh ấy nói gì cả.
“Haizzz… Lý Triển Bằng thật đáng thương!”. Tôi kéo Cố Đại Hải lên sân thượng, nằm hóng gió.
“Mặt anh ấy bị đánh sưng vù lên rồi!”. Cố Đại Hải để đầu tôi gối lên tay anh.
“Anh này, hay hai chúng mình cũng chơi trò như họ đi, cũng vui đúng không?”
“Vui cái gì mà vui chứ? May mà anh không cưới phải cô vợ như A Mông, nếu không thì sống chẳng bằng chết”. Anh ấy xoa vai cho tôi. Đang nói chuyện thì chuông điện thoại của tôi bỗng reo lên.
“A lô!”.
“Mình sẽ đánh chết tên Lý Triển Bằng cho mà xem!”. Tiếng A Mông hùng hồn vang lên trong điện thoại.
“Lữ Tiểu Mông à?”. Cố Đại Hải dùng khẩu hình hỏi tôi.
“Thôi đi, cậu đã đánh con người ta ra nông nỗi này rồi, lại còn định làm gì nữa hả?”. Tôi gật gật đầu với Cố Đại Hải.
“Đúng là tên khốn nạn!”. A Mông vẫn rất tức giận.
“Thôi thôi, anh ấy đã khóc lâu lắm rồi đấy, giờ vẫn đang khóc kia kìa!”
Trong quán cà phê, A Mông vừa sụt sịt vừa bảo chúng tôi:
“Đúng là khốn kiếp! Đã thế mình phải làm chuyện gì đó với Thomas cho hắn ta xem!”
“Thôi nào, biết đâu đấy đúng là do con cậu học được trên phim hoạt hình thì sao?”. Lâm Sở liếc tôi rồi quay sang an ủi A Mông.
“Đúng. đúng! Giờ mấy cái phim hoạt hình đó chẳng có gì là không dám nói cả, nào là “cục cưng”, rồi thì “tình yêu”, còn có cái gì mà… à.. cái mà…”. Không hiểu sao tự nhiên tôi lại lắp bắp.
“Còn có… bạo lực, à, có cảnh quay bạo lực nữa!”. Lâm Sở nhíu mày nghĩ mãi mới thốt lên được một câu.
“Các cậu theo bên nào hả?”. A Mông rút cái khăn giấy ra, giương đôi mắt đỏ ngầu lên nhìn chúng tôi.
“Bên cậu! Ngoài cậu ra thì còn bên ai được nữa!”. Tôi và Lâm Sở vội vàng đưa tay lên thề thốt.
11.
“Chị ơi, chị bảo thế này có tức không cơ chứ?”. Cuối tuần, Cố Tiểu Khê tự nhiên chạy tới nhà tôi kể lể.
“Sao?”. Tôi đang đánh răng, quay ra hỏi.
“Anh Phong ấy, anh ấy đã hẹn em hôm nay đi xem phim rồi, thế mà gần đến giờ thì lại kêu bận vẽ tranh, không đi nữa..”. Cố Tiểu Khê ôm lấy cả Đu Đu và Bội Bội.
“Thế thì em phải cẩn thận đấy! Chị nghe nói bọn nghệ sĩ trăng hoa lắm, nhỡ cậu ta đi với người khác thì sao?”. Tôi mở tủ lạnh lấy ra hộp sữa. Bội Bội vội vàng chạy tới cắn chân tôi. “Đây, ăn đi!”. Tôi ném cho nó nửa cái xúc xích.
“Không phải chứ?”. Sắc mặt Cố Tiểu Khê tự nhiên tái đi.
“Cái này cũng không nói chắc được, hay là chị kiếm giúp em một đứa để thử cậu ta nhé!”. Tôi đưa ra ý kiến.
“Có được không ạ?”
“Yên tâm đi!”
“Cậu giúp mình chút chuyện này nhé, được không?”. Tôi kể cho Lâm Sở chuyện của Tiểu Khê.
“Chuyện này thì giúp làm sao được?”. Lâm Sở có vẻ thất thần, hoảng hốt.
“Cứ nghe mình đi, chỉ có cậu đi mồi chài đàn ông thì mình mới yên tâm thôi”. Tôi ôm lấy cô ấy.
“Được thì được, nhưng mà mình không có quần áo con gái đâu.”
“Mình có, mình có mà!”
Thực ra gương mặt của Lâm Sở rất đẹp, da mịn màng, dáng người dong dỏng cao, lúc cười lại có cả má lúm đồng tiền nữa.
“Thế này đã được chưa?”. Dưới sự chỉ huy của tôi, Lâm Sở mặc một bộ váy hoa, trang điểm một chút, đội thêm bộ tóc giả, đúng là trông cực kỳ xinh đẹp.
“Thế này trông giống mấy mợ già hơn đấy!”. Dương Siêu nói xong, suýt nữa thì bị Lâm Sở bóp cổ.
“Cậu phải dịu dàng đi một chút, không là hỏng hết đấy!”. Tôi giúp Lâm Sở sửa lại tóc, căn dặn.
“Biết rồi, biết rồi! Thế không được lôi điện thoại ra trước à?”. Lâm Sở tỏ ra rất khó chịu.
Theo kịch bản của tôi, Lâm Sở ban đầu phải tỏ ra yếu ớt, cố ý bị ngã để được cậu Phong kia nâng dậy, sau đó sẽ cho số điện thoại để hẹn hò.
“Có được không nhỉ?”. Tôi hỏi lúc tôi và Dương Siêu ngồi ở vườn hoa bên cạnh trông chừng.
“Không sao đâu, lúc nãy, anh vừa nhìn thấy Lâm Sở là suýt hoa hết cả mắt đấy.”
“Ối”. Lâm Sở đúng là biết diễn xuất. Cái câu nũng nịu của cô ấy khiến tôi sởn cả da gà.
“Cô không sao chứ?”. Cậu Phong đó vội vàng nâng Lâm Sở dậy.
“Ôi, xin lỗi, xin lỗi! Tôi làm bẩn hết quần áo của anh rồi!”. Lâm Sở khổ sở kêu lên. Tôi đã dặn Lâm Sở phải bôi sô cô la vào tay, sau đó cố ý sờ lên người cậu ta.
“Không sao, không sao”. Gã đó tỏ ra rất rộng lượng.
“Thật xin lỗi anh! Tôi đang định lau tay, chưa thấy giấy lau đâu thì đã bị ngã rồi…”. Tóc cô ấy bay bay trông thật quyến rũ.
“Cô thật sự không sao đấy chứ?. Nếu không phải trong ánh mắt cái gã tên Phong kia hiện lên toàn vẻ đểu giả thì tôi đã tưởng cậu ta là Lôi Phong[1] tái thế rồi.
“Tôi không sao. Hay thế này đi, anh cho tôi số điện thoại, sau đó tôi sẽ mua đồ đền anh…”
12.
“Mệt chết đi được!”. Lâm Sở kéo váy lên rồi lau mồ hôi.
“Cậu chú ý tý đi, vẫn còn một tên con trai ở đây đấy!”. Tôi chỉ vào Dương Siêu.
“Nhìn cái gì hả?”. Lâm Sở liền xông lên, đá cho anh ấy một phát.
“Thì thấy người đẹp nên mới nhìn…”. Dương Siêu trả lời rất thật thà.
[1] Lôi Phong -55 là một thầy thuốc nổi tiếng cuối đời Thanh
“Điên à, em là con trai cơ mà!”. Lâm Sở bẻ cổ áo, để lộ ra làn da trắng ngần. “Nào anh em, uống đi!”.
“Cậu mà cứ thế này sẽ khiến mấy gã phục vụ kia sợ chết khiếp đấy!”. Tôi bảo. Lúc nãy, mấy tên phục vụ nam thấy có người đẹp nên cứ đứng nhìn.
“Xin mời!”. Một cậu phục vụ trông khá đẹp trai mang bia tới, còn cố tình nháy mắt với Lâm Sở nữa.
“Hay là cậu “hoàn tục” đi?”. Tôi khoác vai Lâm Sở.
“Hoàn tục cái đầu cậu ấy. Mình coi thường bọn đàn ông”. Lâm Sở bảo. Dương Siêu suýt chút nữa thì nhảy dựng lên.
“Này, điện thoại của cậu kìa!”. Tôi thấy điện thoại của Lâm Sở rung lên bần bật liền nhắc.
“Hả? Đây là số lạ mà!”. Lâm Sở chỉ liếc qua rồi bảo.
“Cá căn câu rồi chăng?”. Dương Siêu mỉm cười.
“Mình ra ngoài nghe điện thoại đã!”. Lâm Sở chạy vội ra ngoài.
“Chú ý thái độ, lời nói đấy nhé!”. Tôi bắc loa tay lên miệng, nói với theo.
“Mình biết rồi!”.
“Trần Lộ ra viện rồi à?”. Tôi hỏi Dương Siêu.
“Hả? Ừ, xuất viện rồi, giờ cô ấy đang ở chỗ anh”. Dương Siêu đang chăm chú nghe nhạc.
“Không sao là tốt rồi”. Tôi nghịch cái cốc trong tay.
“Các em không giận cô ấy đấy chứ?”
“Việc đó có là gì đâu!”. Tôi nhìn Dương Siêu. “Cô ấy đã giải quyết xong đống lộn xộn đó rồi chứ?”.
“Xong rồi. Cô ấy bảo giờ cô ấy đã hối hận, muốn anh cho cô ấy thêm một cơ hội”.
“Vậy anh nghĩ sao?”. Tôi uống một ngụm bia.
“Chẳng biết, nhưng anh cũng không muốn cô ấy phải chịu tổn thương thêm nữa”. Dương Siêu nhìn tôi.
“Này, tên tiểu tử đó hẹn mình ngày mai đi ăn đấy!”. Lát sau Lâm Sở bước lộp cộp trên đôi giày cao gót, đi vào.
“Trông có được không?”. Cố Đại Hải hớn hở bóp chân cho tôi.
“Anh cứ xem thì biết!”. Tôi đưa mấy bức ảnh đã chụp được cho anh ấy.
“Trời, đúng là mỹ nhân!”. Cố Đại Hải ôm lấy cái điện thoại, trông như sắp rỏ nước dãi ra rồi.
“Anh thích lắm hả? Thế có muốn cưới làm bà hai không?”. Tôi lim dim mắt nhìn anh ấy.
“Thôi, thôi! Anh không cần!”. Anh ấy buông điện thoại của tôi xuống. “Nhưng mà Lâm Sở ăn mặc thế này xinh thật đấy, xinh hơn lúc cô ấy mặc đồ nam nhiều.”
“Để xem cái gã nghệ sĩ kia có bị mắc câu không?”. Tôi vừa ôm Đu Đu vừa bảo.
“Đúng đấy! Lần này, Tiểu Khê hết đường chối cãi rồi!”.
“Ha ha!”. Tôi và Cố Đại Hải cười ầm lên rồi ôm nhau ngủ, hại Đu Đu và Bội Bội sợ quá chạy mất.
Ngày cuối tuần, Cố Đại Hải sợ tôi buồn nên ở nhà với tôi, còn nấu canh sườn cho tôi ăn nữa.
“Sao anh lại tốt thế nhỉ?”. Tôi hớn hở nhìn Cố Đại Hải đang bận rộn tay dao, tay thớt trong khi Bội Bội cứ quấn lấy chân anh ấy.
“Anh không tốt với vợ anh thì tốt với bồ nhí chắc?”. Cố Đại Hải gắp một miếng sườn nhiều thịt ra cho tôi nếm làm Bội Bội ganh tỵ, sủa ầm lên.
“Đây, cho cả mày nữa!”. Cố Đại Hải gắp một miếng, vứt ra cho nó.
“Meo…” Đu Đu cũng từ đâu chạy tới tranh phần.
“Rồi rồi, cả mày nữa, ngoan nào, ăn đi!”. Cố Đại Hải như đang nịnh con ăn vậy. <