chuyện gì cả, là người trượng nghĩa. Nhưng mẹ Lý Triển Bằng thì ngược lại, bác ấy chẳng thích A Mông chút nào, cứ như là hai người bọn họ có thù oán với nhau từ kiếp trước vậy. Mắt nhìn người của bác Lý cũng ghê gớm thật, vừa gặp đã nhận ra A Mông chẳng hiền lành gì rồi.
Lần đầu tiên ra mắt bố mẹ Lý Triển Bằng, A Mông đã để lộ ngay bản tính tham ăn ra, tự xới hẳn một bát cơm đầy. Bố Lý Triển Bằng cứ luôn miệng khen cô bé này ăn uống được. Chuyện đó là đương nhiên rồi. Còn chút cơm thừa trong xoong, A Mông cũng xới nốt cho Lý Triển Bằng, bắt phải ăn hết. Lúc đó, mặt mẹ chồng tương lai của A Mông dài ra cả thước. Nghĩ cũng thấy đúng, con trai của bác ấy ở nhà lúc nào cũng được coi như bảo bối, đừng nói là cơm thừa, cho dù là cơm chỉ hơi nguội một chút thôi thì đã nói là cơm thừa rồi. Từ bé Lý Triển Bằng đã là công tử được cả nhà nuông chiều.
“Gia đình anh ta định kiếm đứa con dâu gả khoán hay sao chứ?”. A Mông tức khí, ngồi trên giường kêu ca.
“Thôi nào, chẳng qua họ chỉ muốn tìm một người con dâu đối xử tốt cới con trai mình thôi mà! Hơn nữa, những việc mà con dâu gả khoán phải làm còn nhiều hơn cậu cả trăm lần đấy!”. Tôi nói câu này là hoàn toàn có cơ sở, trong nhà tôi chẳng phải cũng đang có một cô con dâu gả khoán đúng chuẩn, sắp sửa nên duyên với anh trai tôi đó sao?
Ngày nào, An Nguyệt cũng tới nhà tôi lúc bảy giờ sáng, đi chợ, nấu ăn, giúp anh trai tôi chuẩn bị đồ đi làm, lấy sẵn kem đánh răng, pha nước rửa mặt, khi ông anh yêu quý của tôi đi khỏi thì bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, lau sàn từ trong ra ngoài, sau đó ngồi bệt xuống để lau mấy cái thảm (thảm ngồi nhà tôi làm bằng gỗ, tuần nào cũng phải lau), rồi lại giặt quần áo, đồ lót phải giặt bằng tay, đồ sáng màu và sẫm màu để riêng, giặt xong thì lại chia ra để phơi. Hôm nào trời nắng, chị ấy còn tranh thủ mang chăn ra phơi, rồi khâu khâu vá vá nữa…
“Thế thì có khác gì ôsin đâu?”. A Mông nghi hoặc nhìn tôi.
Bữa cơm lần đó suýt nữa làm cho bọn họ không lấy được nhau, tất cả chỉ vì mẹ Lý Triển Bằng.
“Lý Triển Bằng! Con mang sổ hộ khẩu đi đâu rồi hả?”. Tôi vừa nhấc máy lên đã nhận ngay một tràng như súng liên thanh của mẹ Lý Triển Bằng.
“Bác ơi!”. Tôi lên tiếng.
“Hả? Lý Triển Bằng đâu rồi? Con với chả cái!”. Giọng của bác ấy rất kích động, chắc chắn còn hơn cả khi đi tham gia cách mạng trước đây.
“Cháu không biết, cô giáo cũng đang tìm anh ấy đấy ạ”. Hôm nay là ngày thi giữa kỳ nhưng Lý Triển Bằng không đến, trong ký túc xá cũng không có, chỉ để lại cái điện thoại đi động đang không ngừng đổ chuông. Ngụy Tử Lộ sợ gia đình Lý Triển Bằng có chuyện gì đó nên đưa điện thoại cho tôi nghe.
“Thằng con chết dẫm này!”. Bác Lý kéo dài giọng. “Chắc chắn là nó ăn trộm sổ hộ khẩu, đi đăng ký kết hôn rồi!”.
“Hả?”. Đây đúng là tin động trời, hôm qua, A Mông mới biết cô ấy có thai, tôi còn tưởng hôm nay hai người bọn họ đi phá thai ấy chứ.
“Lại còn nói dối bác là có thai gì đấy nữa, cháu bảo có phải là con cái hư đốn quá rồi không?”. Mẹ Lý Triển Bằng khóc lóc kể lể với Ngụy Tử Lộ nghe máy.
“Nhưng việc có thai là thật đấy ạ”. Tôi kéo điện thoại về phía mình.
“Cái gì? Bọn nó phải bị băm thành trăm mảnh mới được!”. Bác Lý gắt lên. Sau đó, tôi chỉ nghe thấy một tiếng “bíp”, điện thoại ngắt luôn.
Lúc đến nhà Lý Triển Bằng, tôi và Ngụy Tử Lộ thấy hai người họ đang trốn ở bên ngoài.
“Chẳng phải hai cậu đi đăng ký kết hôn sao?”. Tôi đá cho A Mông một cái.
“Suỵt! Nói bé thôi! Bọn anh vẫn chưa đi, đã tìm thấy sổ hộ khẩu đâu!”. Lý Triển Bằng vội vàng kéo bọn tôi đi ra ngoài.
“Bác Lý bảo bọn cậu trộm sổ hộ khẩu đi rồi còn gì?”. Ngụy Từ Lộ ngơ ngác nhìn Lý Triển Bằng.
“Cái gì? Đến mẹ mình cũng không biết đã cất ở đâu hả?”
Mẹ Lý Triển Bằng vốn dĩ không thích A Mông nên lúc nghe Lý Triển Bằng ám chỉ việc muốn kết hôn, bác ấy nghĩ ngay đến việc giấu sổ hộ khẩu ở một chỗ kín, cuối cùng chính mình cũng không tìm ra được nữa, tức điên lên, lại nghĩ là bị Lý Triển Bằng trộm mất.
“Mẹ!”. Lý Triển Bằng tựa cửa nhìn vào trong nhà, gọi.
“Thằng khốn nạn, mày chết ở đâu thế hả?”. Mẹ Lý Triển Bằng lập tức xông ra làm cậu chàng sợ quá, ngã lăn ra đất.
“Mẹ…”
“Vợ mày có thai mấy tháng rồi hả?”. Bác Lý cứ nhìn chằm chằm vào A Mông đang nấp sau lưng chúng tôi.
“Bác...”. A Mông lắp ba lắp bắp, thò mặt ra.
“Sao còn gọi là bác chứ?”. Bác Lý tự nhiên lại gần, ôm lấy A Mông.
“Hả?”. Ba người chúng tôi ngớ người ra nhìn nhau. Bác Lý rất xứng đáng nhận giải Oscar, khả năng diễn xuất cực kỳ chuyên nghiệp.
7.
Thì ra mẹ Lý Triển Bằng giấu quyển sổ hộ khẩu trong thùng gạo, chúng tôi mất gần một ngày trời mới tìm thấy.
Sau đó, họ tổ chức hôn lễ. Quả không hổ danh người có tiền, tiệc cưới của họ có tất cả hơn tám mươi bàn, khách mời toàn là thương nhân và các vị lãnh đạo có tiếng, đến chật cả hội trường.
“Này, sao giờ vẫn chưa được ăn nhỉ?”. Lâm Sở thắc mắc. Cô ấy đã xơi hết đống lạc và đĩa hoa quả bày trên bàn từ lúc nào rồi.
“Cậu chưa ăn gì sao?”. Tôi đang ngồi nhằn lạc, mấy hạt lạc này phải giành nhau mãi với Lâm Sở mới được.
“Phòng hết đồ ăn rồi, mình quên không rút tiền.”. Dạo này, Lâm Sở rất ít khi ra ngoài, kêu là ra ngoài nóng nực, nhưng tiền của cô ấy lại để hết ở ngân hàng. Thực ra, cô ấy cũng có rất nhiều tiền.
“Đáng đời! Ai bảo cậu lắm chuyện!”. Tôi dựa người vào ngực Ngụy Tử Lộ. “Bên nhà bếp đình công à? Sao vẫn chưa đưa thức ăn lên thể nhỉ?”
“Ôi, đói quá đi mất!”. Dương Siêu cầm đũa, vẽ vẽ lên mặt bàn.
“Anh làm gì thế? Trông buồn cười chết đi được!”. Trần Lộ kéo tay anh ta lại.
“Anh em đợi một lát nhé, thức ăn đến ngay đây!”. Lý Triển Bằng từ đâu chạy tới, cười khì khì.
“Mau lên, mau lên! Đói sắp chết đến nơi rồi!”. Tôi đạp chân anh ta.
A Mông cầm một ly rượu tới chúc chúng tôi, Lý Triển Bằng thì nói xoen xoét. “Ăn no đi nhé, tối nay còn đến phòng cưới của bọn mình chơi nữa!”
“Đúng, bọn em phải tới xin tý hơi may mắn chứ nhỉ?”. Trần Lộ lúc nào cũng thích đến mấy chỗ như thế, cô ấy bảo phòng tân hôn thường rất may mắn.
“Ừ ừ, còn Tiểu Ngư thì bao giờ cưới đây?”. Lý Triển Bằng nháy mắt với hai chúng tôi.
“Sao? Để anh chuẩn bị tiền mừng hả?”, Tôi cầm vỏ lạc ném anh ấy.
“Tất nhiên, anh sẽ mừng một tờ tiền to, một nghìn nhé!”. Lý Triển Bằng vội né.
“Biến ngay đi! Cái đấy là tiền âm phủ mà!”
Chẳng biết những lời nói khi đó có đắc tội với thần tiên hay không mà cuối cùng tôi và Ngụy Tử Lộ đừng nói là kết hôn, đến cả bữa cơm chia tay cũng chẳng được ăn…
8.
Chúng tôi phải đi rất nhiều chợ bán thú nuôi mới tìm được một con mèo tam thể giống Đu Đu.
“Em thấy con mèo này hay không?”. Cố Đại Hải rất thích một con mèo xiêm, bế lên, bảo với tôi.
“Không, em cần mèo tam thể cơ!”. Tôi đi sang bên kia đường, đây đã là chợ bán thú nuôi lớn nhất rồi, nếu còn không tìm thấy con nào giống Đu Đu nữa, chắc tôi phải bỏ ý định nuôi mèo thôi.
Đúng là “gái có công, chồng chẳng phụ”, tôi nhìn thấy một con mèo đang bị nhốt trong cái chuồng rách nát để sau cửa hàng. “Có bán con mèo đó không em?”.
“Con nào hả chị? Con mèo tam thể ấy ạ?”. Cô bé bán hàng nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu.
“Đúng, con đó đấy!”. Tôi bảo. Ngoài màu mắt không giống Đu Đu ra, nhìn nó chẳng khác gì cả.
“Con đó bị thọt chị à. Chị xem, mấy con mèo kia xinh hơn kìa!”. Cô bé bán hàng bế con mèo bị thọt chân xuống.
“Meo…”. Con mèo đó chẳng kêu được to, chỉ rên rỉ một cách yếu ớt.
“Nó xấu lắm!”. Cố Đại Hải quay sang bảo tôi.
“Em muốn nó nó đấy!”. Tôi ôm lấy chú mèo tội nghiệp, trông nó giống hệt Đu Đu lúc còn bé, nhỏ tí xíu.
“Được rồi”. Cố Đại Hải bặm môi. “Em thích thì mua. Bao nhiêu tiền vậy?”
“Bán rẻ cho anh chị đấy, hai mươi tệ nhé, dù sao nó cũng bị tật mà”. Cô bé chủ tiệm còn buông thêm một câu. “Ngay cả mẹ nó cũng không chăm đến nó, chê nó xấu xí đấy ạ”.
“Được rồi! Cứ mua đi!”. Tôi chỉ đạo Cố Đại Hải trả tiền.
“Sao em cứ nhất quyết đòi mua con này thế?”. Trên đường về, Cố Đại Hải gặng hỏi tôi, chắc tò mò quá, không chịu nổi nữa đây mà.
“Em thấy thích nên mua thôi”. Tôi bảo. Con mèo này ngoan thật, cứ nằm im thin thít, chẳng ngọ nguậy, nghịch ngợm gì cả. “Nhìn quen rồi cũng thấy nó đẹp đẹp đấy chứ!”. Tôi vuốt ve đầu chú mèo.
“Đặt tên là gì bây giờ? Tam Thể hả?”
“Tam Thể cái gì chứ? Tên là Đu Đu”. Tôi nói. Cố Đại Hải thật đúng là … đôi khi chẳng thông minh chút nào.
Tôi cầm một cặp lồng cháo còn ấm đến thăm Trần Lộ. Cô ấy gầy hơn trước rất nhiều, giơ cả xương. Sự việc lần này rốt cuộc nguyên nhân là tại sao, cô ấy nhất quyết không chịu nói, Dương Siêu cũng không kể, thế nên chúng tôi chẳng dám hỏi.
“Không sao. Không ngờ cậu lại tới thăm mình đấy”. Trần Lộ cắn môi, bảo.
“Giờ cậu còn nói mấy cái đó làm gì chứ? Cứ lo nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng đi!”. Tôi đổ cháo ra rồi đưa cho cô ấy.
“Mình… mình nghĩ lại chuyện trước đây…”. Vừa nói, mắt cô ấy đã đỏ hoe.
“Đừng nói nữa! Chẳng phải bây giờ không có chuyện gì rồi sao?’. Tôi vỗ về.
“Mấy hôm trước, A Mông cũng tới thăm mình”. Trần Lộ cười nhẹ.
“Vậy hả? Mình đang định mấy hôm nữa rủ cậu ấy cùng tới đấy.”
“Ừ. Dương Siêu bảo đợi mình khỏe hẳn thì phải trực tiếp tới xin lỗi cậu ấy”. Trần Lộ chậm rãi múc từng thìa cháo lên ăn.
Nhìn cô ấy như thế này, tôi không biết phải nói gì cả, cũng chẳng biết có thể hoàn toàn tha thứ cho Trần Lộ không, nhưng chắc chắn tôi không thể hận cô ấy đươc. “Người chết vì tiền, chim chết vì thóc”, chuyện đời vốn thế. Chẳng có ai hoàn toàn sai, chỉ là tôi không ngờ Trần Lộ có thể hiểu lầm chúng tôi lâu đến như vậy. Hi vọng tất cả mọi chuyện đã qua sẽ thực sự qua đi hết, không bao giờ quay trở lại nữa.