Trong nhà hàng sang trọng với tiếng nhạc êm đềm, Nghiêm Tố ngồi gần cửa sổ, trên bàn đang đốt hai cặp nến thơm có kiểu dáng giống lọ hoa, ánh nến chập chờn chiếu lên gương mặt chị, không nhìn rõ cảm xúc.
Chị khẽ lắc nhẹ rượu vang trong ly, như đang nghe tiếng dương cầm róc rách hệt tiếng nước chảy, nhưng chi có chị biết chị đang nghĩ gì.
Hôm nay là sinh nhật ba mươi chín tuổi của chị, nhưng lại là một sinh nhật cô độc.
Theo mọi năm, sẽ luôn có một người đàn ông cùng chị mừng sinh nhật, nhưng hôm nay chị lại cãi nhau với anh ta vì những chuyện cũ.
Chị không biết trước sinh nhật bốn mươi của mình có còn đợi được người đó mở lời, vốn theo chủ nghĩa không kết hôn, bỗng phát hiện ra nỗi cô đơn lặng lẽ trong cuộc sống đơn độc ấy thực tế lại quá thê lương, vất vả làm việc cả ngày, về lại ngôi nhà vắng vẻ, mọi cô độc và mệt mỏi đều ập đến khiến chị cảm thấy rất mệt rất mệt.
Vừa lúc nãy, anh chàng du học về nước theo đuổi chị rất lâu đã cầu hôn chị. Nếu theo cá tính trước kia, chị nhất định sẽ từ chối, nhưng lần này chị lại do dự.
Gần đây chị luôn nghĩ đến một vấn đề, chị có nên tìm một người để lấy, dù sao chị cũng đã lớn tuổi, nay còn có người chịu đón nhận, chị nên lấy làm mừng mới phải, nhưng trong thâm tâm, chị vẫn chờ mong người đàn ông mà mình đã đợi hơn hai mươi năm - Giang Hoài Thâm.
Nhưng đến hôm nay thì chị hoàn toàn bỏ cuộc.
Vì anh ta đã tàn nhẫn gọi chị cùng đi chọn nhẫn cưới với mình, nói là định kết hôn.
Quen biết với anh Thâm là vì người chị Nghiêm Quy Vân.
Trong ký ức, chị Nghiêm Quy Vân là một người phụ nữ khá xinh đẹp và hiền dịu, nhưng chị lại có một cuộc hôn nhân bất hanh, cũng chính cuộc hôn nhân này đã mang lại bóng đen thời thơ ấu cho chị.
Chị nhớ rõ mùa đông năm chín tuổi, Quy Vân vừa trải qua một ngày bị hành hạ vất vả, cuối cùng sinh ra một cậu con trai, lấy tên là Hứa Lạc Thiên, ngụ ý cậu là thiên sứ vui vẻ dạo chơi nhân gian.
Đó là lần đầu Nghiêm Tố trông thấy một đứa bé sơ sinh, làn da đỏ hồng nhăn nheo, chị thậm chí không dám ôm, sợ làm rơi mất.
Vốn là chuyện rất vui, nhưng người anh rể ham ăn lười làm, lại thích uống rượu đánh bạc Hứa Nham Tùng đã phá hoại tất cả. Quy Vân đã trông đợi người chồng Hứa Nham Tùng sẽ vì con trai mà sống thật tốt, nhưng rốt cuộc càng hy vọng lại càng thất vọng.
Hứa Nham Tùng mấy hôm không về nhà bỗng nửa đêm đá bật cửa ra, làm tất cả mọi người tình giấc.
Nghiêm Tố và mẹ chưa kịp dậy thì nghe phòng bên vẳng đến tiếng hét của Quy Vân. Nghiêm Tố vội ngồi dậy, lao đến, thấy Hứa Nham Tùng đang túm tóc Quy Vân, vừa kéo vừa đánh: “Lấy tiền ra đây!”.
“Em đã nói là không có!” Quy Vân che chở đứa con, lại bị Hứa Nham Tùng tát cho một cái, đầu đập vào tủ quần áo, ngã ngồi xuống đất.
Tiểu Lạc Thiên òa khóc.
Nghiêm Tố thấy tình cảnh đó, không thể để mặc chị mình bị bắt nạt, lập tức rút một cây gậy ở ngoài, bất chấp tất cả lao đến, hét lên với Hứa Nham Tùng: “Không được đánh chị tôi!”.
Hứa Nham Tùng đã uống say quay phắt lại, thấy tay Nghiêm Tố cầm gậy lao đến, giật lấy cây gậy gỗ trong tay chị: “Đồ vô dụng này, chị mày không có tiền thì lão đây tối nay sẽ bán mày cho Lý thọt thôn bên để đổi lấy tiền”.
“Hứa Nham Tùng, mày sẽ chết thê thảm!”, chị ra sức phản kháng, mẹ chị định gỡ tay Hứa Nham Tùng ra nhưng bị hắn đẩy ngã xuống đất.
“Còn mắng nữa thì tao xé rách miệng mày! Đi cho tao!”, hắn lôi xềnh xệch chị đi.
Đúng lúc chị bị hắn lôi ra cửa thì Quy Vân cầm cây gậy trên đất lên, đập manh vào gáy hắn. Chị mở to mắt, nhìn hắn đổ sụp xuống trước cửa.
Đêm đó Quy Vân bế Tiểu Lạc Thiên, chị và mẹ cùng rời khỏi ngôi nhà như địa ngục bao năm nay.
Từ quê lên thành phố N, họ đã đi trọn hai ngày hai đêm.
Sự phồn hoa nơi thành thị khiến Nghiêm Tố từ bé sinh ra ở nông thôn đã cảm thấy hào hứng rất lâu. Quy Vân dùng ít tiền mà khó khăn lắm mới dành dụm được để thuê một căn phòng chỉ rộng năm, sáu mét vuông, số tiền còn lại giúp Nghiêm Tố liên hệ với một trường học để tiếp tục lên lớp, còn chị lại đi tìm một công việc, giúp quán ăn rửa bát đĩa, mẹ chị ở nhà chăm sóc Tiểu Lạc Thiên mới mấy tháng tuổi.
Tan học xong, Nghiêm Tố cũng dùng chút thời gian để giúp người ta làm việc vặt, kiếm ít tiền phụ giúp gia đình.
Thời gian trôi qua rất nhanh, Quy Vân đã hai mươi lăm, còn Nghiêm Tố thì mười hai tuổi.
Tiểu Lạc Thiên lớn lên từng ngày, bắt đầu ê a học nói, về sau biết gọi mẹ, gọi bà, gọi dì.
Tuy sống cực khổ nhưng vui vẻ hơn lúc ở quê. Nghiêm Tố cảm thấy cuối cùng chị Quy Vân đã có thể thoát khỏi tên ma quỷ Hứa Nham Tùng kia, cho dù khổ mấy mệt mấy cũng đáng.
Nếu cứ như thế mãi thì tốt biết bao, nhưng bất ngờ lúc nào cũng xảy ra khi người ta đang hanh phúc nhất.
Ông chủ quán ăn mà Quy Vân làm việc nợ một khoản tiền, bất đắc dĩ phải bán lại quán ăn cho một hộp đêm. Quy Vân rất do dự không biết có nên tiếp tục rửa bát đĩa cho hộp đêm vốn tạp nham hay không. Nếu không đi thì tiền sữa, bột của Tiểu Lạc Thiên, tiền học của Tố Tố phải lấy từ đâu?
Chuyện này cứ bám lấy Quy Vân, cuối cùng chị vẫn hạ quyết tâm, chọn cách rời đi, tìm một công việc mới, bắt đầu lại từ đầu.
Nhưng bất ngờ đã xảy ra từ buổi chiều hôm đó, Nghiêm Tố tan học về nhà thì thấy Quy Vân đầu tóc rũ rượi, nước mắt đầm đỉa ngồi
bệt trên sàn nhà, mẹ chị khóc đến nỗi không thở được, nhũn người ngồi một bên.
Khi không thấy Tiểu Lạc Thiên, chị mới biết đã xảy ra chuyện gì. Mẹ dẫn Tiểu Lạc Thiên ra ngoài chơi, chi chóp mắt một cái mà cậu bé đã biến mất. Không lâu trước đó, quanh đây vừa xảy ra một vụ bắt cóc trẻ con.
Họ chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó Tiểu Lạc Thiên biến mất thì sẽ ra sao.
Quy Vân men theo đường lớn hẻm nhỏ, điên cuồng tìm kiếm mấy ngày mấy đêm liền.
Cảnh sát đến lập án nhưng vẫn vô hiệu. Khoảnh khắc đó, Nghiêm Tố thấy vẻ tuyệt vọng trên gương mặt chị Quy Vân, dường như cả thế giới đều sụp đổ trước mắt. Mẹ chị không ngừng tự trách mình đã đánh mất Tiểu Lạc Thiên, thoáng chốc đã bệnh nặng không gượng dậy nổi.
Nghiêm Tố nhìn Quy Vân đã trở nên không còn tỉnh táo, sợ hãi ôm lấy chị, khóc lóc: “Chị, chị đừng thế mà, nếu chị cũng có chuyện gì thì mẹ nhất định sẽ không gượng nổi nữa”.
Có lẽ tiếng khóc của chị đã thức tỉnh Quy Vân, Quy Vân cười thê lương: “Đúng, chị vẫn còn hai người, nếu chị gục xuống thi mẹ sẽ thế nào? Em sẽ thế nào?”.
Nói xong, hai chị em ôm nhau khóc to.
Sau chuyện đó, Quy Vân nhanh chóng tìm công việc mới, nhưng lại phải đi làm buổi tối, có lúc nửa đêm nửa hôm khuya khoắt mới xong việc về nhà.
Nghiêm Tố rất thắc mắc công việc gì mà lại muộn như thế? Quy Vân giải thích nhiều lần là chị tuyệt đối sẽ không làm chuyện gì thiếu đứng đắn.
Bệnh của mẹ đã khá hơn, uống thêm vài lần thuốc nữa thì sẽ ổn.
Tuy trên gương mặt Quy Vân đã xuất hiện nụ cười như xưa, nhưng Nghiêm Tố cứ cảm giác chị đang mang một chiếc mặt nạ.
Dần dần, Nghiêm Tố cảm giác Quy Vân trở nên xinh đẹp hơn, tóc cũng uống xoăn, thường xuyên mua rất nhiều đồ cho chị và mẹ. Nghiêm Tố thấy quần áo mới, giày mới, tủi xách mới thì vui sướng vô cùng, còn cả rất nhiều đồ ăn vặt mà chị chưa từng ăn, nhưng chị lại càng lo lắng hơn cho Quy Vân, vì lúc nào cũng ngửi thấy trên người chị một mùi hương nhàn nhạt, có lúc còn xen lẫn mùi rượu và thuốc lá, thậm chí nghe láng giềng nói chị Quy Vân làm việc trong hộp đêm.
Chị cực kỳ buồn phiền, tuy chị Quy Vân thường giải thích, nhưng chị vẫn sợ những điều người ta nói là thật, thế là chị nói với Quy Vân rằng không muốn đi học nữa, không muốn Quy Vân phải vất vả nuôi gia đình, cho chị ăn học nữa, chị cũng muốn được ra ngoài kiếm tiền nuôi gia đình như Quy Vân.
Vừa nói ra, Quy Vân đã nổi trận lôi đình, lần đầu quát Nghiêm Tố: “Em mười bốn tuổi thì làm được gì? Không lo học hành mà đòi ra ngoài thì làm được gì? Ai bảo em là chị làm ở hộp đêm, chị đã nói chị làm nhân viên phục vụ, rửa bát ở quán ăn, nếu em không tin thì ngày mai chị đưa em đến xem chỗ chị rửa bát rửa đĩa. Những người khách đó đến quán đương nhiên phải hút thuốc uống rượu, cả những người đàn ông làm cùng cũng thích hút thuốc uống nrợu, chị không thể cứ bảo người ta nhịn hút nhịn uống. Nếu em bỏ học, chị vất vả thế này để làm gì? Nếu không để em và mẹ sống tốt hơn, thì chị cũng đã ngã gục từ khi Tiểu Lạc Thiên mất tích rồi, hà tất phải gắng gượng đến hôm nay, cứ phải chịu sự quấy rối của khách. Được, em không học thì tùy, sau này cũng như chị, không có bản lĩnh, rửa bát đĩa cho người ta, bị đàn ông bắt nạt, kém cỏi hèn hạ sống hết đời. Đừng học nữa, đừng học nữa!”.
Quy Vân ném manh cặp sách của Nghiêm Tố xuống sàn nhà, gạt hết sách vở trên bàn xuống.
Quy Vân khóc, khóc rất thương tâm.
Nghiêm Tố sợ đến đờ người, không dám nhắc đến chuyện bỏ học nữa, lặng lẽ nhặt lên từng quyển vở một.
Không bao lâu sau, họ dọn ra khỏi căn phòng chỉ năm sáu mét vuông đó đến một căn chung cư nho nhỏ, tuy vẫn là thuê, không lớn, nhưng không cần phải chen chúc ba người một giường nữa. Quy Vân và Nghiêm Tố một phòng, mẹ một phòng, Quy Vân vẫn đi làm đêm, gian phòng ấy gần như trở thành của một mình Nghiêm Tố.
Có một ngày Quy Vân đưa một chàng trai trẻ tuổi về, khoảng hai mươi tuổi, tên anh là Giang Hoài Thâm.
Mặt anh ta đầy máu, Nghiêm Tố nhìn Quy Vân cẩn thận lau sạch vết máu trên mặt anh ta, bôi thuốc. Trên gò má sạm nâu của anh ta xuất hiện màu đỏ hồng.
Về sau Nghiêm Tố mới biết, Quy Vân lúc tan làm gặp phải bọn lưu manh, là anh chàng tên Giang Hoài Thâm này bất bình, tranh cãi với bọn chúng rồi biến thành ẩu đả, mới ra nông nỗi này.
Từ hôm đó, Giang Hoài Thâm mỗi ngày đều đưa đón Quy Vân về nhà. Lâu dần, Giang Hoài Thâm trở thành khách thường xuyên của nhà chị.
Nghiêm Tố phát hiện ánh mắt của Giang Hoài Thâm lúc nào cũng vô tình dừng lại ở chị Quy Vân, có lúc chị Quy Vân nói với anh mấy câu, anh còn đỏ mặt.
Giang Hoài Thâm ngẩn ra, đôi mắt đen nháy chi nhìn chị mà không nói gì.
“Tôi cảnh cáo anh, đừng hòng cưa cẩm chị tôi, đàn ông các người chẳng phải loại tốt lành gì”, chị hung dữ trừng mắt với anh.
“Trẻ con”, Giang Hoài Thâm chỉ lanh lùng buông ra hai chữ rồi quay người bỏ đi.
Nghiêm Tố tức đến nỗi run rẩy toàn thân, chị hét với theo: “Họ Giang kia, tốt nhất anh đừng có cầu xin tôi đấy nhé, hừ!”.
Từ đó, Nghiêm Tố thề không đợi trời chung với Giang Hoài Thâm, chi cần nơi nào có anh thì chị sẽ không xuất hiện. Hai người cứ giương móng vuốt như thế, mặc cho Quy Vân khuyên ngăn thế nào cũng vô ích.
Năm chị lên cấp ba, có hôm tan học, Nghiêm Tố hẹn hai người bạn cùng đến thư viện tìm tài liệu ôn tập, để tiết kiệm thời gian, ba người họ đi tắt đến thư viện, ngờ đâu lúc sắp tới thì lại gặp mấy tên lưu manh vây đánh một người.
Nghiêm Tố và bạn sợ hãi nấp sang một bên, chi sợ dính dáng vào.
Mấy tên lưu manh kia thấy có người thì ngừng tay, tên đứng đầu lên tiếng cảnh báo người kia nếu còn dám gây chuyện thì sẽ không phải là một trận đơn giản như hôm nay nữa.
Nghiêm Tố nghe thấy giọng nói quen thuộc thì mở to mắt, quan sát kỹ kẻ cầm đầu đám lưu