Khi rời đi, Giang Hoài Thâm cũng thấy chị, sắc mặt tối sầm lại, cúi đầu bỏ đi cùng mấy tên kia.
Nghiêm Tố cứng đờ người, bị bạn kéo đi tới thư viện. Nhìn những kệ sách xếp đầy, chị không có tâm trí nào mà tìm tư liệu mình cần nữa, nói với bạn một tiếng rồi xách túi chạy như bay về nhà.
Quy Vân vẫn chưa về, Nghiêm Tố quyết tâm đợi chị.
Hơn ba giờ sáng, Giang Hoài Thâm đưa Quy Vân về nhà.
Vừa vào, Quy Vân đã thấy Nghiêm Tố ngồi trước bàn, vẻ mặt nghiêm túc.
Nghiêm Tố vừa thấy Giang Hoài Thâm thì kéo nhanh Quy Vân lại, chi vào mũi anh, nói: “Xin anh sau này đừng đến nhà chúng tôi nữa, nhà chúng tôi không hoan nghênh loại lưu manh”.
Sắc máu nhanh chóng biến mất trên mặt Quy Vân, chị kéo tay Nghiêm Tố xuống, lanh lẽo nói: “Tố Tố, cho dù em ghét Hoài Thâm nhưng cậu ấy là bạn của chị, em không thể đối xử như vậy”.
Nghiêm Tố chỉ vào Giang Hoài Thâm: “Chị, anh ta là lưu manh, hôm nay em tận mắt thấy anh ta và mấy tên lưu manh vây đánh một người, anh ta không phải người tốt. Lần trước anh ta cứu chị, chưa biết chừng là một màn kịch do anh ta tự biên tự diễn, anh ta không tốt lành gì đâu”.
Quy Vân cắn môi, nhíu mày: “Hoài Thâm không phải loại đó”.
Giang Hoài Thâm liếc nhìn Nghiêm Tố đang phẫn nộ, anh không muốn Quy Vân khó xử nên cáo từ rồi ra về.
Giang Hoài Thâm đi rồi, Nghiêm Tố lại nói: “Anh ta là lưu manh”.
“Cậu ấy là bạn chị.”
“Nhưng anh ta là lưu manh.”
“Lưu manh cũng có người tốt.”
“Lưu manh đánh người cũng là người tốt?”
Tiếng cãi nhau gay gắt của hai người đã đánh thức bà Nghiêm đang ngủ say, Quy Vân không muốn làm phiền hàng xóm lúc nửa đêm nên dìu mẹ về phòng ngủ.
Từ đêm đó, để tránh phiền phức không đáng có, Giang Hoài Thâm chỉ đưa Quy Vân đến dưới lầu là dừng bước. Vì vậy, Quy Vân và Nghiêm Tố đã chiến tranh lanh với nhau một thời gian dài.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, Nghiêm Tố đã lên lóp Mười, vốn thành tích học của Nghiêm Tố luôn đứng đầu lớp, lại xinh đẹp nên từ hồi cấp hai đã có rất nhiều nam sinh lén lút nhét thư tình cho chị. Lên cấp ba thì những cậu chàng theo đuổi càng nhiều gấp bội.
Vì cuộc hôn nhân thất bại của Quy Vân nên từ nhỏ chị đã ghét những động vật giống đực, cá tính cô độc ngạo mạn của chị đã đắc tội với rất nhiều nam sinh, vì thế đã chuốc phải phiền phức không đáng có.
Hôm đó tan học chị bị mấy tên vây lại, trong đó dẫn đầu là tên nam sinh cao to hư hỏng ở trường kế bên, bị chị từ chối rất nhiều lần, vì mất mặt nên hôm nay tìm thêm anh em đến dạy cho chị một bài học.
Tên nam sinh hư hỏng đó ép chị vào góc tường, nói là hôm nay không hôn được chị cho thỏa thì hắn sẽ theo họ chị luôn.
Chị vùng vẫy gắng sức đẩy hắn ra, mới chạy vài bước lại bị tóm lại. Trong lúc giằng co với hẳn, chị bị trật chân, sợ hãi cầm túi xách lên đánh hẳn, nhưng vẫn là châu chấu đá xe, rất nhanh, tay chị đã bị hắn ta túm chặt, đưa lên cao.
Hắn ta đắc ý quay lại nói với mấy tên bạn đứng sau lưng: “Chúng mày nhìn cho rõ đây, tao sắp hôn nó rồi. Chụp hình lại làm kỷ niệm, góc độ phải rõ vào”.
Đúng lúc Nghiêm Tố cảm thấy tuyệt vọng thì tên kia bị ai đó đấm cho một cú thật manh, bất đắc dĩ phải buông hai tay chị ra. Tên kia giận dữ chửi rủa nhưng khi nhìn thấy người đứng trước mặt, hắn ta lập tức im thin thít, hai chân run lẩy bẩy, cun cút chuồn đi với đồng bọn.
Nghiêm Tố không ngờ rằng người cứu chị lại là người bị chị lớn tiếng gọi là lưu manh.
Chị quỳ xuống nhặt tủi xách trên đất, vừa đứng dậy thì cơn đau dội lên từ mắt cá chân khiến chị đau đến nỗi chảy cả nước mắt.
“Tôi cõng cô về”, Giang Hoài Thâm tốt bụng nói.
“Không cần”, Nghiêm Tố từ chối thẳng thừng, tay không ngừng xoa mắt cá chân, muốn làm giảm bớt cơn đau.
“Vậy cô cứ ngồi đó mà xoa đi”, Giang Hoài Thâm không thèm nhìn chị, quay người bỏ đi.
Nghiêm Tố nhìn theo bóng anh, nước mắt ấm ức không kìm được mà trào ra. Chị cắn răng, đứng lên, lê từng bước.
Giang Hoài Thâm đi được vài bước thì tức giận siết chặt nắm tay lại, quay đầu, quát chị: “Bây giờ cho cô hai lựa chọn, một là tôi bế cô về, hai là tôi cõng cô về”.
“Anh là đồ lưu manh thối, cút thật xa cho tôi.” Chị vừa dứt lời, cơ thể bỗng nhẹ bẫng, chị được bế bổng lên, “Đồ lưu manh thối tha, bỏ tôi xuống!”.
Giang Hoài Thâm căn bản không đếm xỉa đến sự chống trả của chị, giọng lạnh nhạt: “Bế hay cõng?”.
"... Cõng”, Nghiêm Tố bất lực đáp.
Giang Hoài Thâm cõng chị đi về hướng nhà chị.
Lần đầu gần gũi con trai đến thể, Nghiêm Tố cảm thấy trái tim trong lồng ngực đang đập rất nhanh, rất nhanh, gò mà cũng nóng lên.
Đến mãi sau này chị mới biết, hóa ra trái tim thiếu nữ của chị đã rung động lần đầu vào khoảnh khắc ấy.
Do Quy Vân nhờ nên Giang Hoài Thâm dù bận rộn ở hộp đêm đến mấy cũng luôn giống như một tay bảo vệ, mỗi ngày tới giờ tan học đều đến trước cổng trường đúng giờ, đợi Nghiêm Tố về.
Nghiêm Tố tuy vẫn ghét anh nhưng không phản đối anh đưa chị về, tuy vậy hai người lúc nào cũng kẻ trước người sau, cách một khoảng rất xa.
Mùa hè năm lên lóp Mười một, Nghiêm Tố nóng quá không ngủ được, nửa đêm cầm quạt đứng ngoài ban công hóng cơn gió mát mùa hè.
Bỗng, tiếng trò chuyện của một đôi nam nữ dưới lầu đã thu hút chị. Cũng không xa lắm, chị chú ý nhìn, đó là Quy Vân và Giang Hoài Thâm.
Chị đang đinh xuống lầu đón Quy Vân thì thấy Giang Hoài Thâm ôm chặt Quy Vân vào lòng, giọng như van nài: “Quy Vân, tôi thật sự không để tâm đâu”.
Quy Vân không vùng thoát ra ngay mà nói với vẻ bất lực: “Thâm, đừng thế. Chị lớn hơn em năm tuổi, tính ra thì em phải gọi chị là chị mới đúng. Em biết chị từng có một cuộc hôn nhân thất bại, chị còn có một đứa con trai đã mất tích, khi chị già rồi thì cuộc đời em mới là lúc huy hoàng nhất”.
Giang Hoài Thâm vùi mặt vào mái tóc xoăn của Quy Vân, nói: “Tôi không để tâm người khác nghĩ thế nào. Tôi chỉ muốn ở bên em,chỉ cần em thấy vui vẻ hạnh phúc là được”. Anh ngẩng đầu lên, “Quy Vân, tin tôi, tôi nhất định sẽ kiếm thật nhiều tiền, tôi sẽ bảo vệ em, không để em bị khách bắt nạt, không để em chịu khổ thêm chút nào nữa”.
Quy Vân vùng ra khỏi tay anh, nói: “Thâm, đừng làm thế, đến lúc đó em sẽ hối hận..
Giang Hoài Thâm bất chấp sự vùng vẫy của chị, ôm chặt chị vào lòng, hôn lên môi chị.
Nghiêm Tố đứng trên ban công lầu hai, thấy cảnh đó thì tim bỗng thắt lại, một cảm giác đau nhói khó tả. Chị không biết mình bị sao nữa, cảm giác hụt hẫng kỳ lạ, trái tìm trống rỗng như thiếu mất gì đó.