"Vấn đề anh nói em cũng từng nghĩ đến, nhưng em vẫn tin anh ấy tuyệt đối không làm chuyện đó", ánh mắt Giang Văn Khê khiến Cố Đình Hoà nhìn cô, một lúc lâu sau mới nói: "Được, anh giúp em, nhưng anh có một yêu cầu, cho dù kết quả thế nào, xin em đừng để bản thân chịu tổn thương".
Nhìn đôi mắt sâu và buồn bã của anh, cô lúng túng cụp mắt xuống, gật đầu.
"Em về sớm nghĩ ngơi đi, chúc ngủ ngon", Cố Đình Hoà quay người bỏ đi.
Cô nhìn theo bóng anh dần xa, thở dài rồi đi vào trong.
Về đên nhà, đón tiêp Giang Văn Khê là một vòng tay cuồng nhiệt.
Lạc Thiên ôm chặt lấy cô, thì thầm bên tai: "Cuối tuần này anh theo em đến thăm mộ bố mẹ, tiện thể báo với hai cụ chuyện chúng ta kết hôn".
"Hả?" Nhanh thế sao? Cô nhất thời không kịp thích ứng.
"Chẳng lẽ em muốn bỗng một ngày nào đó, bụng to vượt mặt mà kết hôn à?", anh nhướn mày, anh thì không ngại vấn đề này rất thực tế, cô nhớ đến bài báo hai hôm trước có đăng một mẩu tin liên quan đến việc dùng bao cao su nhưng vẫn có thai được, vội vàng gật đầu, đỏ mặt đáp: "Vâng".
"Ngủ thôi, chơi muộn thế này mới về", anh tức tối kéo tay cô vào phòng ngủ.
Cái tên ngang ngược này! Chiếm nhà của cô, chiếm giường của cô, bây giờ chuyện cô về muộn cũng đòi quản. Oan nghiệt!
Nằm xuống giường, cô buồn ngủ đến nỗi sắp thiếp đi thì bỗng nghe giọng anh: "Sau này bớt qua lại với tên cảnh sát kia đi, đêm hôm khuya khoắt càng không cho hắn đưa em về nhà".
Cô mệt mỏi cố nhướn mi lên, tỏ vẻ phản đối.
Cuối tuần, Lạc Thiên đưa Giang Văn Khê đến nghĩa trang.
Hai người ngồi trên thảm cỏ của khu Thảo Bình, chậm rãi gấp bướm giấy.
Lạc Thiên thấy tên của mẹ cô trên bia mộ thì hỏi: "Em theo họ mẹ?".
Giang Văn Khê đáp: "Vâng, bố em ở rế 0".
0 Hay còn gọi là bắt rể, tức là đàn ông ở bên gia đình nhà gái, một hình thức hôn nhân đàn ông sau khi kết hôn sẽ ở nhà vợ, trở thành một thành viên trong nhà vợ.
Lạc Thiên mỉm cười, lấy hộp thuốc và bật lửa trong túi ra, đang định châm lửa thì lúc ấy, chú trông coi nghĩa trang đi tuần ngang qua, thấy hai người có vẻ muốn đốt tiền giấy thì lập tức đến ngăn cản: "Cái này không thể đốt ở đây, phải đi sang kia".
Giang Văn Khê vội đứng lên, giải thích với ông chú đó.
Lạc Thiên bình thản cất hộp thuốc và bật lửa đi, quay sang nhìn bia mộ, nghỉ một lúc rồi trịnh trọng hứa với cha mẹ Giang Văn Khê đã ngủ yên dưới đất: "Xin hai bác yên tâm, con sẽ bảo vệ và chăm sóc Văn Khê suốt đời".
Chú trông coi nghĩa trang đã bỏ đi, Giang Văn Khê thở phào nhẹ nhõm, quay lại thấy Lạc Thiên đang lẩm bẩm gì đó trước bia mộ cha mẹ cô thì hỏi: "Anh đang nói gì đó?".
Anh nhướn môi: "ừm, bố mẹ em đồng ý gả em cho anh rồi".
"Xì! Mặt dày thế!", cô đưa tay kéo anh, "Qua cửa bố mẹ em, còn cậu em nữa, đừng đắc ý quá sớm". Tuy miệng nói thế nhưng thực ra trong lòng cô thấy ngọt ngào như ăn mật vậy.
Lạc Thiên thản nhiên ôm bó hoa cúc đứng dậy, khẽ choàng ôm cô rồi hướng đến khu Anh Liệt.
Giang Văn Khê đang định đón lấy bó hoa cúc đứng dậy thì thấy sắc mặt Lạc Thiên rất lạ, anh mím chặt môi, đứng đờ người bất động cách đó hai, ba mét.
"Sao vậy?", cô nghi ngại hỏi.
"Ông ta, chính là cậu của em?!", anh quay lại, giọng khô khốc, có vẻ lanh lùng và xa lạ.
"Đúng thế, mẹ em họ Giang, cậu em đương nhiên cũng họ Giang..." Bỗng cô không thể nói tiếp được nữa, hoi lanh trong mắt anh từ từ lan toả khắp người cô, cô hoảng lên, run giọng hỏi: "Rốt cuộc là... có chuyện gì thế anh?".
Lạc Thiên nhìn cô, bỗng cười lanh lên một tiếng, rồi từ từ nụ cười ấy dần biến mất, đôi mắt anh toát lên vẻ cô độc, lanh nhạt khó tả.
Trong khoảng khắc cô vừa đưa tay ra, bó hoa cúc rơi xuống đất, Lạc Thiên lanh lùng, đạp lên những đoá cúc chớm nở. Trong tích tắc, những đoá hoa trắng ngần trong sáng bị đạp tơi tả, cánh hoa bay tan tác khắp nơi.
Sắc măt cô trở nên tái nhơt. đưa mắt nhìn anh, lúc này Lạc Thiên như bỗng nhiên biến thành một người khác, toàn thân không tìm nổi một chút hơi ấm, lanh như tảng băng, cứ thế giẫm lên bó hoa, không nói một lời, quay lưng bỏ đi.
"Rốt cuộc anh sao thế? Lúc nãy còn đang bình thường, tại sao bây giờ lại thế này? Cho dù là giống em thì anh cũng đừng phân liệt nhân cách hoàn toàn như thế chứ?", cô không kìm được, hai tay siết chặt, hét lên sau lưng anh.
Bước chân anh không ngừng lại, nhanh chóng biến mất trong khu nghĩa trang.
Những lời cô định gọi anh lại tắc nghẹn trong cổ họng, toàn thân cô run rẩy, quay lại nhìn bia mộ của cậu, trên tấm hình, cậu mặc đồng phục cảnh sát, anh tuấn uy nghiêm.
Mười năm trước, ngoài phòng xử án, người nguyền rủa cậu cô, nguyền rủa cả nhà cô là anh ư? Người hại cô mất đi thỉnh giác tạm thời, bị ép nghĩ học là anh sao? Người hại cô phải chịu đựng sự hành hạ tính thần bao năm nay là anh ư?
"Không thể nào, không thể nào, không thể nào...", cô ra sức lắc đầu, cự tuyệt sự suy đoán đó.
Cậu cô không phải là viên cảnh sát đã bắt anh, không phải cậu.
Cô nhớ lại lời Châu Thiệu Vĩnh đã nói khi gặp cô, trong đầu hiện lên cảnh cãi nhau lần đầu với Lạc Thiên, anh thù hận cảnh sát như vậy là vì phải chịu nỗi oan uổng trong mười năm trời, nếu anh thật sự bị oan, thế thì, người sai lầm chính là cậu cô. Cô lắc manh đầu, cô không tin người có kinh nghiệm phá án như cậu lại nhầm lẫn. Nếu cậu cô đúng, thế thì mười năm trước anh thật sự đã làm chuyện đó. Cô vẫn lắc đầu không tin, bất kể thế nào thì đôi mắt con người không biết nói dối. Nỗi đau của anh, sự kiên trì của anh, sự phẫn nộ của anh, mọi thứ đều không dễ dàng giả vờ mà ra được.
Tại sao người bắt anh lại là cậu cô?
Cả người cô lảo đảo, sức lực toàn thân như bị rút cạn trong tích tắc, cô ngồi bệt xuống trước bó hoa nát vụn, run rẩy sờ lên những đoá hoa đã từng có sự sông rât manh mẽ, nước mắt bất giác tuôn rơi.
Lạc Thiên không biết anh đã ra khỏi nghĩa trang như thế nào, chiếc xe vừa khởi động, anh đã đạp manh chân ga, chiếc xe lao như mũi tên bung ra khỏi dây cung.
Hồi ức kinh khủng mười năm trước như nước lũ vô tình hung hãn ập đến anh.
Khi anh nhìn thấy mấy chữ "Giang Vĩnh Minh chi mộ" trên tấm bia, anh ngỡ mình hoa mắt, cố trấn tĩnh lại, tự nhủ người cùng tên cùng họ trên thế gian này rất nhiều, cảnh sát cùng tên cùng họ cũng rất nhiều, nhưng khi nhìn tấm hình, anh không thể nào thuyết phục nổi bản thân, anh cảm thấy cả thế giới đổ sụp xuống trước mặt.
Chiếc xe lao đi rất nhanh, không biết đã đi bao xa, bỗng thắng gấp một cú, bánh xe ma sát với mặt đất phát ra âm thanh chói tai rợn người.
Anh đưa mắt nhìn bảng cấm đường chi cách mười mấy centimet trước mặt, đầu óc hỗn loạn, gương mặt trong tấm hình trên bia mộ kia lại xuất hiện.
Gương mặt ấy, cho dù là mười năm, hai mươi năm, anh mãi mãi cũng không quên được.
Ở Cục cảnh sát, Giang Vĩnh Minh trong lúc phẫn nộ đã cầm tập hồ sơ vụ án đánh manh lên đầu anh, quát: "Viện Phúc lợi nhi đồng Thiên Sứ Vui vẻ? Sinh viên xuất sắc trường Đại học H? Làm những chuyện thế này, cậu còn thi đại học làm gì? Lãng phí thời gian! Lãng phí nhân lực! Lãng phí tiền bạc!".
Ánh mắt lanh lẽo, giọng nói khinh miệt ấy, anh không bao giờ quên.
Năm ấy khi bước vào cổng Giang Hàng này, anh mới có thể sống lại, nhưng mọi thứ trước kia nếu bảo anh dễ dàng buông bỏ thì anh không thể, thậm chí anh đã lợi dụng mọi mối quan hệ để theo đuổi vụ án năm nào, nhưng những chứng cứ đến tay thì không có cái nào có lợi cho anh. Bao năm đã trôi qua, những người thụ lý hồ sơ, người thì chuyển công tác, kẻ thì không còn. Anh đến thôn đó tìm hộ gia đình ấy, nhưng người ta đã dọn đi để tránh điều tiếng, về sau thôn ấy bị thu hồi đất đai do mở rộng đường sá, những người biết chuyện không biết đã dọn đi nơi nào.
Thậm chí anh còn đến tìm Giang Vĩnh Minh, muốn trả lại cho ông ta tất cả nỗi oan uổng uất ức mấy năm đó, kết quả là lời nguyền năm nào của anh đã linh ứng, Giang Vĩnh Minh chết rồi, cả gia đình ông ta đều chết thảm.
Quãng thời gian ấy là những ngày tháng ảm đạm nhất sau khi anh ra tù, thậm chí còn thê thảm hơn cả những ngày trong tù. Cái bạt tai của chú Thâm đã thức tinh anh, cho dù biết chân tướng thì sao? Cho dù lật lại vụ án thì sao? Cho dù trả lại anh sự trong sạch thì sao? Thời gian bốn năm đó không thể quay trở lại, không ai có thể trả lại anh bốn năm đó, tại sao phải sống đau khổ suốt ngày thế này?
Bao năm nay khó khăn lắm mới gắng gượng được, bây giờ cuối cùng anh đã tìm ra người tin tưởng mình, người bạn đời sống cùng mình cả đời, nhưng kết cuộc, anh lại bị ép đến bờ vực.
Tại sao? Tại sao cô lại là cháu của Giang Vĩnh Minh?
Lúc Thượng đế đóng cánh cửa lại trước mặt anh, đến cửa sổ cũng đóng lại, dường như anh bị vận mệnh thít chặt cổ họng, gắng sức vùng vẫy trong bóng tối, nhưng không thể nào giằng thoát ra được.
Anh có thể bình thản kể lại cho cô nghe chuyện mười năm trước, anh có thể bình thản đón nhận sự thực rằng cả đời này cũng không lật lại được vụ án, nhưng anh không thể chấp nhận hanh phúc nửa đòi mình lại là hanh phúc có được từ người đã bập cái còng sắt lanh băng vào tay anh, anh không thể chấp nhận, những năm tháng dài dằng dặc sau này, khi đối diện với cô, lúc nào cũng có một giọng nói nhắc nhở anh, rằng cô là cháu của Giang Vĩnh Minh.
Sợi dây vận mệnh không thể giằng thoát cứ buộc chặt vào cổ anh, càng lúc càng siết lại, càng lúc càng chặt, không thể nào thở được. Anh gục lên vô lăng, không ngừng thở dốc.
Khi đã hơi ổn định lại, việc anh có thể làm chỉ là những tiếng cười khổ phát ra từ đáy lòng.
Bầu trời trong xanh bỗng tối sầm, làn gió nhẹ tháng năm xen lẫn mùi cây cỏ thổi đến.
Nước mắt không biết đã khô tự bao giờ, Giang Văn Khê đưa tay chùi đôi mắt đã đau rát, ôm bó hoa cúc tơi tả đứng trước mộ cậu, nói với vẻ kiên định: "Cậu ơi, giữa hai người nhất định đã có sự nhầm lẫn, đúng không? Con không tin cậu bắt lầm người, con cũng không tin anh ấy lại làm chuyện này, vậy nên con phải đi điều tra vụ án này, con nhất định sẽ tìm ra hung thủ thật sự, nhất định!"
Cô ném bó hoa vào thùng rác gần đó, quay người rời đi.
Về đến nhà, cô vốn mong chờ còn có thể nhìn thấy bóng Lạc Thiên, nhưng chi là sự hụt hẵng, tâm trạng bỗng sa sút. Di động nắm trong tay mở ra rồi gập lại, mấy lần như thế, cuối cùng cô cắn môi bấm dãy số đã khắc sâu trong lòng.
Điện thoại vang lên "thuê bao quý khách vừa gọi đã tắt máy", chút hy vọng mong manh cũng bị dập tắt trong giọng nói máy móc lạnh lùng đó. Khi chưa rời khỏi nghĩa trang, cô đã gọi rất nhiều lần cho anh, bây giờ đã tối, anh không những không về lại tổ ấm của cô, mà còn tắt điện thoại.
Anh cắt đứt liên lạc với cô, anh đã từng nói, cho dù anh ở đâu, nhất định cũng sẽ để cô tìm ra anh, sẽ không để cô lo lắng.
Cục diện bất ngờ không trở tay kịp này kiến trái tim cô rất đau, rất đau.
Gập điện thoại lại, cô buồn bã ngồi xuống sofa, nhìn chiếc vòng bươm bướm pha lê lóng lánh trên tay, nước mắt từng giọt từng giọt lăn dài.
Chỉ trong vòng mấy tiếng đồng hồ ngắn ngủi, cô đã từ thiên đường rơi xuống địa ngục.
Trong quầy bar ở K.o, A Ken nhìn chai Whisky trong tay, băn khoăn không biết có nên đưa cho ông chủ đang gục trước quầy, ý thức đã bắt đầy lộn xộn hay không.
Quản lý quản bar Đoạn Mộc vừa giải quyết xong một vị khách khó chiều, chạy đến quầy, lườm A Ken một cái: "Tôi đã bảo cậu đừng pha chế rượu cho anh ấy rồi mà?!".12»