Cảm giác mãnh liệt khó tả khi mất đi lại có được lấp đầy cả trái tim cô, đầy đến nỗi không thể thêm vào, hóa thành những giọt nước mắt nóng hổi, rịn ra từ đôi mắt nhắm nghiền.
Giang Văn Khê không biết rốt cuộc đã là đêm thứ mấy cô giật mình tỉnh giấc khỏi cơn mộng, cô lại bắt đầu thấy ác mộng. Trong mơ, cô thấy cậu tra chiếc còng lạnh lẽo vào tay Lạc Thiên, anh bị dẫn ra khỏi phòng xử án, nhốt ở trong tù, anh không ngừng gào thét mình bị oan nhưng không ai đáp lại, quản ngục và các phạm nhân khác đều cười giễu anh là kẻ ngốc. Cô nhìn thấy mái tóc khó khăn lắm mới trở lại màu đen của anh, trong tích tắc lai trở nên trắng xóa...
Cô run rẩy toàn thân, bước xuống, rót một ly nước, ngửa cổ uống cạn.
Rời khỏi Giang Hàng mấy hôm rồi, mỗi ngày ngoài việc nghiên cứu tư liệu, chứng cứ vụ án ra thì cô chỉ có ngủ, gần như không biết làm việc gì khác.
Cô đưa mắt nhìn đồng hồ treo tường, kim vừa chỉ đúng sáu giờ. Lúc nãy ngủ gục trên bàn, cô ngỡ đã ngủ một giấc dài cả thế kỷ.
Hôm nay cô hẹn Cố Đình Hòa, một lúc nữa chắc anh cũng đến, cô đứng lên nấu bữa tối. Canh vừa nấu xong thì chuông cửa reo.
“Xin lỗi, chỉ có một món canh một món mặn, em ngủ quên, không mua thức ăn rồi...” Cô đang định múc canh ra, lại nghe Cố Đình Hòa nói: “Không sao, anh ăn tối ở Cục rồi”.
“Ồ, vậy à.” Cô thu dọn một bộ bát đũa dư, “Em vẫn chưa đói, hay là chúng ta nói chuyện vụ án trước nhé?”.
“Ngủ quên, không mua thức ăn, có phải em đã rời khỏi Giang Hàng?”, người làm cảnh sát có tư duy rất nhạy bén.
Cô gật đầu: “Vâng, mấy hôm trước xin nghỉ việc rồi”. Cô nhìn anh chau mày thì mỉm cười, “Không sao, em không chết đói đâu, mấy hôm nữa em định tìm một công việc thời gian tự do một chút”.
Cho dù là không có công việc thì trong một thời gian ngắn, cuộc sống của cô cũng không vấn đề gì. Những ngày tháng ở cạnh Lạc Thiên, mỗi tháng anh đều chuyển một số tiền vào tài khoản cho cô, ngay cả tiền điện nước đều giúp cô chuyển vào một tài khoản cố định, cô không cần trả một xu nào cho những khoản này.
“Có khó khăn gì thì cứ nói với anh.” Cố Đình Hòa thấy gương mặt bỗng thiếu tự nhiên của cô thì nói tiếp: “Đừng quên, chúng ta là bạn”.
Cô khẽ cười, cụp mắt xuống, hơi mím môi, không nói một lời.
Cô rót cho anh một ly nước, hai người ngồi xuống sofa, mở những tài liệu, chứng cứ đặt lên bàn nước.
“Những tài liệu này anh đã xem kỹ, không có vấn đề gì. Nếu thực đúng như anh ta nói, thế thì em có từng nghĩ đến hậu quả khi chúng ta làm thế này không?”, Cố Đình Hòa nhìn cô, vẻ mặt nghiêm túc.
Ý của anh là bí mật không thể nói ra ẩn giấu đằng sau vụ án này, sẽ liên quan đến những nhân vật nào, hậu quả khi làm thế này, họ có thể chịu đựng nổi hay không.
“Vâng, em cũng từng nghĩ đến. Nếu toàn bộ những gì A Thiên nói đều là sự thực, thế thì khả năng duy nhất là anh ấy bị người ta đem ra làm vật thế thân.”
Đó là một âm mưu, bọn họ có thể làm kín kẽ không một chút sơ hở như thế, thế lực đằng sau chắc chắn không đơn giản, nếu không sẽ không có chuyện anh đã dùng mọi kế sách, cả trong sáng lẫn “trong tối” mà vẫn không tìm ra được gì.
“Đúng thế. Từ những tài liệu này, có thể thấy anh ta thực sự có tội, nếu giả thiết rằng anh ta không có tội, khả năng duy nhất mà anh có thể nghĩ đến là những chứng cứ này có vấn đề.”
“Ý anh là đã có người nhúng tay vào?” Cô nhìn xấp giấy tờ dày cộp trong tay, nếu thật sự có người nhúng tay vào, thì phải mua chuộc bao nhiêu người mới làm được? Cô ngước lên, “Làm được đến mức này, hiện trường điều tra, giấy chứng nhận pháp y, lời khai của nhân chứng, mọi thứ này... Thế thì người đầu tiên có vấn đề là cậu của em”. Thật khó mà tin được.
Cố Đình Hòa cau mày: “Em đừng nghĩ vậy, nhân cách của Cảnh sát trưởng Giang em hiểu rõ hơn ai hết, liệu ông có làm những chuyện này không?”.
Cô lắc đầu: “Cậu em chắc chắn không làm thế. Em định xem kỹ lại những đồ đạc cậu để lại, đặc biệt là nghiên cứu thật kỹ đống giấy tờ ghi chép công việc, không chừng sẽ có phát hiện gì”.
“Nếu theo suy đoán của em, Cảnh sát trưởng Giang năm ấy rất xem trọng vụ án này, chắc ông phải để lại đầu mối gì mới đúng.”
Cô thở dài: “Hai hôm trước em có tìm qua những thứ cậu để lại, đều không có. Hay anh đến giúp em xem thử”.
“Ừ.”
Cố Đình Hòa theo cô vào phòng đọc sách, hai người ngồi xuống trong căn phòng rộng, lật giở từng món đồ ra xem. Không biết bao lâu sau, hai người thất vọng nhìn nhau thở dài, không có thu hoạch gì.
Cố Đình Hòa vừa giúp dọn dẹp, vừa nói: “Văn Khê, em nghĩ kỹ lại xem, năm đó cậu em có nói gì với em không, hoặc có ám hiệu gì đó không?”.
Cô nhíu mày, sau đó lắc đầu: “Không. Cho dù có thì cũng quá lâu rồi, em thực sự không nhớ nổi”.
“Vậy dự định tiếp theo, em đã nghĩ ra chưa?”
“... Có.” Cô định đi tìm người bị hại, và cả những nhân chứng có mặt năm đó, nhưng nhất thời không biết phải bắt đầu từ đâu.
Cố Đình Hòa nhìn cô: “Phép năm ngoái anh chưa nghỉ ngày nào, lại thêm năm nay nữa, cũng được nhiều ngày. Ngày mai chúng ta đến đó, mấy hôm trước anh đã tìm đến trưởng thôn của cái thôn đó, tuy vì mở đường mà dọn đi nhưng cũng may nhà ông ta vẫn ở gần thôn cũ. Ông ta đưa cho anh một bản đầy đủ tên họ và địa chỉ hiện tại của những người trong thôn, tuy không hoàn chỉnh lắm nhưng không biết chừng có thu hoạch gì bất ngờ”.
“Vâng”, cô nhìn anh rất cảm kích.
“Làm ơn đi, đừng tỏ vẻ muốn quỳ xuống cảm ơn nữa. Nếu muốn cảm ơn anh thì đợi khi bắt được hung thủ, em mời anh một bữa thịnh soạn là được.” Anh cười tủm tỉm, trong nụ cười có bao nhiêu cay đắng, chỉ có mình anh biết.
“Vâng”, cô cười đáp.
“Cũng muộn quá rồi, anh phải về đây.” Anh cúi xuống nhìn đồng hồ đeo tay, lại quay ra nhìn ngoài cửa sổ, “Hình như mưa rồi”.
“Thế à?”, cô bất giác cũng quay đầu nhìn ra ngoài.
Lúc nãy bước vào, cô mở cửa sổ để thông gió, bên ngoài tối đen như mực, tí tách tí tách, nghe rõ hạt mưa rơi trên ô kính cửa sổ.
Tháng Sáu mưa rào, nói mưa là mưa.
Cô vội vàng bước đến, nghiêng người đóng cửa sổ, mưa xem chừng mỗi lúc một to, hạt mưa lọt vào trong qua kẽ hở khung cửa chưa đóng kịp, quất lên mặt cô, cô vội vàng tránh ra, tay khẽ huơ lên, đụng vào một thứ gì đó trên bàn trước cửa sổ, đánh rơi nó xuống đất.
Anh thấy cô luống cuống thì cười, nhặt con lật đật rơi xuống đất lên, chọc cô: “Lúc nãy thấy em nói đâu ra đó, bây giờ lại luống cuống chân tay, cũng may là lật đật, không phải bình hoa gì đó”.
Cô quay lại, đỏ mặt.
Anh đặt lật đật lên bàn, lắc lư một cái, con lật đật phát ra tiếng như bên trong có gì đó. Anh lại cười, đùa cô: “Chắc em không xem con lật đật là ống đựng tiền xu đấy chứ”.
Con lật đật phát ra tiếng? Con lật đật này là đồ chơi mà cậu tặng cho cô, trong ký ức, con lật đật không hề phát ra tiếng.
Trong tích tắc, tay cô đờ ra giữa không trung, vẻ mặt sững sờ, trong đầu lướt qua cảnh mấy năm trước, hai hôm trước khi cậu cô xảy ra chuyện, con lật đật văng thành hai mảnh, cô tiếc nuối khóc lóc với cậu.
Cậu cô lấy con lật đật đi, hôm sau trả lại cô con lật đật đã được dán lại, trịnh trọng đặt lên tủ sách, đồng thời dặn cô không được làm rơi xuống nữa, nếu không thì dù ông lợi hại cách mấy cũng không thể trả lại nguyên dạng cho nó, tóm lại dù sao đi nữa cũng không thể làm hỏng nó. Lúc ấy cô nhớ con lật đật trống rỗng, không phát ra tiếng.
Nghĩ thế, cô cầm nó lên lắc mấy cái, thứ gì đó va chạm phát ra tiếng, giống đồng xu, nhưng không phải. Cô liền ra sức bẻ con lật đật làm hai, chỉ nghe “cách” một tiếng, một vật bằng kim loại rơi xuống đất, là một chiếc chìa khóa. Cô cúi xuống, nhặt chiếc chìa khóa đặc biệt còn dính băng keo lên, soi dưới ánh đèn.
Cố Đình Hòa đón lấy, chăm chú quan sát.
Bỗng, hai người cùng đồng thanh kêu lên: “Tủ bảo hiểm!”.
“Em nói đúng, năm đó Cảnh sát trưởng Giang rất xem trọng vụ án này.” Cố Đình Hòa hào hứng lạ thường, “Tủ bảo hiểm, nhưng toàn thành phố này có rất nhiều ngân hàng và công ty bảo hiểm tiền tệ, chiếc chìa khóa này rốt cuộc là của ngân hàng nào?”.
Cô xúc động run giọng kêu lên: “Ở phía nam thành phố có một ngân hàng, ở đó từng là nơi thím em công tác, nhất định là ở đó!”.
“Anh rất mong ngày mai xem chiếc chìa khóa này mở ra bí mật gì cho chúng ta”, anh trả chìa khóa lại cho cô.
Cô nắm chặt chìa khóa trong tay, ngày mai, cậu nhất định sẽ nói cho cô biết đáp án.
Anh lại nói: “Anh về trước, sáng mai anh đến đón em”.
“Vâng.” Cô tiễn anh ra cửa, sau đó nhớ ra bên ngoài mưa to, lại gọi anh: “Khoan đã”. Cô quay vào lấy một cây dù ra đưa cho anh.
Anh hơi ngẩn ra, từ khu nhà cô đến xe anh chỉ cách có mười mấy mét. Anh đón lấy dù, cười mỉm: “Cảm ơn”.
Ý tứ trong nụ cười đó, cô nhận ra, mặt hơi đỏ lên, cô nói: “Anh đi cẩn thận”.
Cố Đình Hòa đi rồi, cô ngồi xuống sofa, lặng lẽ vuốt ve chiếc vòng bươm bướm pha lê trên cổ tay mình.
Sáng hôm sau, Giang Văn Khê thức giấc, không lâu sau thì Cố Đình Hòa lái xe đến đón cô. Hai người đến ngân hàng XX ở phía nam thành phố, Giang Văn Khê đưa chìa khóa, giấy tờ chứng nhận cậu cô đã qua đời và chứng từ di chúc của luật sư đưa cho nhân viên ngân hàng, làm các thủ tục. Một lúc sau, một túi hồ sơ dày xuất hiện trước mặt cô.
Cô cầm lấy, run run mở ra, lấy ra một sổ ghi chép màu đen, một cây bút ghi âm và mười mấy tờ ghi chép được xé ra từ một cuốn sổ khác. Cô mở quyển sổ, nét chữ quen thuộc hiện lên trước mắt.
“Là chữ của cậu em, là vụ án đó. Em đoán không sai, cậu thực sự có điều tra vụ án đó”, cô kích động kêu lên.
“Tìm chỗ nào đó ngồi, từ từ xem và nghiên cứu kỹ”, Cố Đình Hòa vỗ nhẹ vai cô.
“Vâng.”
Hai người nhanh chóng tìm được một quán cà phê gần đó, vừa ngồi xuống, Giang Văn Khê liền sốt ruột lật xem nhật ký. Mười mấy tờ giấy vô cùng quen thuộc, cô đã nhớ ra, đó thuộc về một quyển nhật ký khác của cậu trong nhà, hóa ra là ở đây.
Ngày 24 tháng 12 năm 1998, trời nắng.
Hôm nay là đêm Bình An của lễ Giáng Sinh, cậu ta vẫn không chịu gặp tôi. Đối với cậu bé đó, xin lỗi nhiều đến mấy cũng không thể bù đắp. Nếu lúc đó tôi không nhập viện vì bệnh, thì vụ án đã không giao cho người khác, nhưng điều đó cũng không thể giảm nhẹ tội lỗi của tôi, điều tra hiện trường, bằng chứng ra tòa... Nếu không có những thứ này, có lẽ, cậu ta sẽ không bị phán ngồi tù bốn năm, Khê Khê cũng sẽ không phải nghỉ học. Đều do lỗi của tôi...
Điều duy nhất hiện giờ tôi có thể làm là trả lại tự do cho cậu ta, mau chóng giúp cậu ta thoát khỏi song sắt ấy.
Đọc những dòng nhật ký này, Giang Văn Khê mới nhớ ra mùa hè mười năm trước, cậu cô vì viêm ruột thừa cấp, sốt cao hôn mê, sau đó nhập viện để phẫu thuật, sau khi ra viện đã ở nhà nghỉ ngơi một thời gian dài. Hóa ra về sau vụ án này giao lại cho người khác, cậu cô không phụ trách từ đầu đến cuối. Những dòng nhật ký sau đó là những ghi chép khi cậu đi khắp nơi tìm người bị hại và những người dân trong thôn đó. Từng ngày từng ngày, từ năm 1999 đến năm 2002, không chỉ trong mấy năm đó không có thu hoạch được gì, thậm chí công việc cứ bị điều động liên tục, nói khó nghe hơn là bị giáng chức. Thím cô vì không chịu nổi tiền lương của cậu cứ mỗi lú