Lúc Thượng đế đóng cánh cửa lại trước mặt anh, đến cả cửa sổ cũng đóng lại, dường như anh bị vận mệnh thít chặt cổ họng, gắng sức vùng vẩy trong bóng tối nhưng không thể giằng thoát ra được.
Ánh nắng rực rỡ xuyên qua màn cửa bằng lụa mỏng chiếu vào trong phòng, người trên giường trở mình, lăn lộn mấy lần, cuối cùng cũng mở đôi mắt mơ màng lên.
"Tỉnh rồi à?", bên tai vang lên giọng nói quyến rũ quen thuộc.
Giang Văn Khê cố gắng mở to mắt, nhìn rõ Lạc Thiên nằm canh cô, đang mỉm cười rất gợi cảm.
"Cơ thể... có còn thấy chỗ nào khó chịu không?", Lạc Thiên đằng hắng.
Khó chịu? Hỉnh như có một chút, eo nhức lưng đau chân bị chuột rút.
Khi nhìn vào vành tai đỏ hồng của Lạc Thiên, Giang Văn Khê bỗng mở to măt, nhớ đến chuyện đêm qua.
OMG! Cô lại học người ta chơi trò XXX điên cuồng trên xe, XXX trên xe thì thôi, chí mạng nhất là cô còn "cưỡng hiếp", cưỡng hiếp thì thôi, cái gọi là "anh chàng một đêm mười lần" phải đổi thành "cô nàng một đêm mười lần" mới đúng, vì cô đã quấn lấy anh từ xe cho đến khách sạn, tới khi cơ bắp nhức mỏi, mới chịu thôi.
Chỉ cần nghĩ đến những cảnh cấm trẻ em dưới mười tám tuổi là cô đã muốn đâm đầu vào tường. Không biết anh sẽ nhìn cô thế nào, sẽ cảm thấy cô quá nguy hiểm, trước kia đều muốn mà còn làm bộ làm tịch, hay là sẽ nghĩ cô phóng đãng...
Lạc Thiên thấy mặt cô chuyển từ đỏ sang tái, từ tái sang đỏ thì nói: "Em vẫn lo chuyện tối qua bị người khác nhìn thấy à? vấn đề này tuy em đã hỏi anh không dưới mười lần, nhưng anh vẫn phải trả lời em rằng người bên ngoài tuyệt đối không nhìn thấy chúng ta đang làm gì bên trong".
Tối qua cô hỏi nhiều thế sao? Tội lỗi! Cô có thể nào giả ngơ, xem như chuyện tối qua chưa từng xảy ra không?!
"Không phải lo điều đó ư? Thế thì...", anh ngừng lại tủm tỉm cười, vén sợi tóc dính trên môi cô ra, "nếu có thì chúng ra kết hôn, nếu không có thì đính hôn trước, đợi khi em muốn kết hôn thì chúng ta sẽ kết hôn".
Kết hôn?!
Cô mở to mắt vẻ khó tin, ngẩn ngơ nhìn anh hồi lâu, không nói.
Anh nhíu mày, bỗng ý thức được một chuyện đáng sợ, anh nắm chặt hai vai cô, kích động nói to: "Giang Văn Khê, em đừng nói là em ăn sạch sẽ rồi, ngủ một giấc dậy là quên hết mọi chuyện đấy nhé. Cho dù em thật sự bị nhân cách phân liệt, cũng không thể như thế được".
Lạ quá, trước kia khi cô không thể kiểm soát, thường xuyên quên hết những chuyện từng làm trong lúc đó, sau rồi phải rất cố gắng mới nhớ ra, tại sao chuyện tối qua cô có thể nhớ kỹ như vậy?
Quả nhiên, ăn uống và sắc dục là quan trọng!
Cô chớp chớp mắt, đúng rồi, cô có thể giả vờ mất trí, như thế không phải mất mặt nữa.
"Tối qua có chuyện gì?"
Lạc Thiên hơi nheo mắt, như muốn tìm ra dấu vết giả ngốc trên gương mặt đỏ hồng của cô.
"Quên thật à?", anh hừ lanh một tiếng, "Được, quên cũng không sao, anh có chứng cứ". Nói xong anh đưa tay cởi cúc áo thứ nhất, thứ hai ra, để lộ xương quai xanh gợi cảm.
"Đừng cởi ra", cô đưa tay chặn lại. Cái tên chết tiệt này rõ ràng là cố ý, tối qua chính bởi cô nhìn thấy lồng ngực vạm vỡ của anh mới nhất thời không cầm lòng được, thú tính bộc phát, chồm đến anh như hùm như sói. Bây giờ mới sáng sớm, anh đã dụ dỗ cô phạm tội, ghét quá.
Nhưng, tay cô lại quá hèn, vừa chạm đến cúc áo sơ mi của anh, không phải cài lại mà có vẻ như sắp lột áo anh ra vậy.
"Tối qua em đã huỷ hoại một cái áo sơ mi của anh, nếu cái này cũng tiêu tùng thì lát nữa em phải mặc nó đến cửa hàng mua cho anh cái khác."
Giang Văn Khê vội rụt tay lại, nhưng anh vẫn cởi áo ra, để cô nhìn cho rõ.
Quả nhiên chứng cứ rành rành, hơn nữa thảm không nỡ nhìn.
Ngực anh đầy dấu hôn, nhìn thấy những dấu hôn ấy, cô liền nhớ đến cảnh tối qua cô gian xảo mô phỏng theo chuyện nam chính trồng dâu trên người nữ chính, rồi nhìn lưng anh, những vết cào ngang dọc, không nghĩ cũng biết tối qua cô hoang dã thế nào. Tội lỗi quá, đó là đêm đầu của cô, trong ký ức vẫn còn một vệt máu đỏ.
"Giang Văn Khê, em còn định giả ngây không? Mặt đỏ như đít khi thế kia", anh biết ngay cô đang giả bộ, "Mặt trời chiếu đến mông rồi, còn định ngủ sao? Hai giờ chiều rồi đấy . "
Hai giờ chiều rồi, có nhầm không?
"Mặc kệ anh, em phải ngủ", cô xấu hổ kéo chăn lên, trùm kín mặt, cô mất mặt quá rồi.
Ai ngờ có một đôi tay ma quỷ luồn vào chăn, di chuyển lung tung trên cơ thể khiến cô hét toáng lên.
Anh mùn cười dịu dàng hôn lên khoé môi cô: "Cơ thể còn khó chịu không?".
Cô xấu hổ đỏ mặt, lắc đầu.
"Dậy đi, anh đưa em đến một nơi."
Giang Văn Khê dậy rồi, hai người cùng đến ăn một quán ăn vặt nổi tiếng ở S. Nhưng cô vẫn thích món ăn vặt ở N hơn, còn ở đây thì quá ngọt và ngấy.
Hai người ăn xong, Lạc Thiên lái xe, không lâu sau đã dừng trước cổng cô nhi viện.
Mấy chữ to "Viện Phúc lợi nhi đồng Thiên Sứ Vui Vẻ" đập vào mắt, Giang Văn Khê liền hiểu, nhất định đây là nơi Lạc Thiên đã lớn lên.
Lạc Thiên mim cười, nắm tay cô, dân vào cổng cô nhi viện.
Lạc Thiên vừa xuất hiện, một đám trẻ con đang chơi đùa liền chạy ùa đến.
"Anh Lạc Thiên!", một cô bé mắt tròn to, khoảng năm, sáu tuổi nhảy bổ đến kêu lên vui vẻ, "Lâu quá anh mới đến, ít nhất cũng ba tháng rồi".
Một cậu bé lớn hơn cô bé kia độ một, hai tuổi gõ đầu cô bé, nói: "Chu Chu, em phải gọi là chú Lạc mới đúng chứ".
"Ai khiến anh lo", Chu Chu làm mặt hề với cậu bé.
Lạc Thiên quỳ xuống, ôm Chu Chu lên: "Tiểu Phi nói đúng đấy, con phải gọi là chú".
"Không", Chu Chu lắc đầu.
Giang Văn Khê liếc anh một cái, tên này đúng là già không bỏ nhỏ không tha mà.
"Chú Lạc ơi, dì xinh đẹp này là ai thế? Không giới thiệu cho tụi con biết sao?", Tiểu Phi kêu lên trước tiên.
Sau đó, một đám tiểu quỷ lao nhao chen lời
"Là bạn gái của chú sao?", "Thế nào là bạn gái?", "Dì tên là gì thế ạ?", ”Dì đẹp quá".
Nhìn bọn trẻ nhao nhao lên hỏi, Lạc Thiên nhẫn nại trả lời, sau đó lấy quà từ cốp xe ra, tặng cho lũ trẻ.
Giang Văn Khê nhìn quà chứa đầy hai thùng lớn, từ thức ăn, quần áo, đồ chơi... cái gì cũng có. Hoá ra trước khi đến S, Lạc Thiên đã chuẩn bị sẵn, đúng là một người tinh tế chu đáo.
"A Thiên đến đấy à?", một dì khá lớn tuổi, bước ra từ toà nhà gần đó.
Lạc Thiên bước đến: "Mẹ viện trưởng, là con đây, hôm nay con về thăm cả nhà".
"Dạo trước Tăng Tử Kiều cũng về đây". Ồ, còn nữa, Tử Hạ cũng ghé. Chúng đã kết hôn cả rồi, chỉ còn lại đứa bướng bỉnh nhất là con thôi." Viện trưởng nhìn Giang Văn Khê, đôi mắt cong cong thành hình vầng trăng non, "Con không giới thiệu sao?".
Lạc Thiên choàng vai Giang Văn Khê, cười và đáp: "Như mẹ mong muốn, sắp được uống rượu mừng của con rồi, chính là cô ấy, Giang Văn Khê. Giang của Trường Giang, Văn trong văn tĩnh, Khê có nghĩa là nước suối".
"Chào mẹ viện trưởng", Giang Văn Khê đưa tay ra.
"Đúng là một cô bé tốt, ngoan ngoãn", viện trưởng nắm lấy tay cô, vỗ vỗ vẻ yêu chiều.
"Chú Lạc ơi, chúng ta thi đấu bóng đá đi", gần đó, mấy cậu bé lớn hơn ôm quả bóng chạy đến.
Lạc Thiên vui vẻ nhận lời.
Giang Văn Khê theo viện trưởng đi tham quan mọi nơi, nghe viện trưởng kể rất nhiều chuyện thú vị của cậu bé Lạc Thiên nghịch ngợm lúc nhỏ. Điều bất ngờ nhất là nguồn gốc cái tên "Lạc Thiên" của anh.
"Con có biết không? Lúc mẹ nhặt được thằng bé, nó chi mới ba tuổi, gọi tên gì nó cũng không trả lời, về sau đến đây, nó nhìn thấy bảng hiệu, mởi mở miệng nói mình tên là Lạc Thiên", viện trưởng nhớ lại chuyện cũ, cứ cười mãi.
Giang Văn Khê nghĩ ngợi, nói: "Ba tuổi... chắc anh ấy chi biết hai chữ \'Lạc Thiên\' trong \'Khoái lạc thiên’ (1) chăng, sau đó thuận miệng đặt ra một cái tên". Rất giống tác phong của anh.
(1) Thiên sứ vui vẻ
"Ha ha ha, ban đầu mẹ cũng nghĩ thế, nhưng đó thực sự là tên của nó", viện trưởng cưòi, lắc lắc đầu.
Giang Văn Khê thầm nghĩ, có lẽ đó là duyên phận chăng.
Chưa đi được mấy bước, viện trưởng đã bị mấy thầy cô khác gọi đi, Giang Văn Khê liền ngồi bên sân bóng ngắm Lạc Thiên và mấy cậu bé khác chơi bóng.
Nhìn bóng dáng cao ráo rất đẹp kia, nụ cười tươi tắn ấy, cô bỗng thất thần. Một người đàn ông tựa như yêu nghiệt sao có thể có một gương mặt trong sáng đến thế. Bất tri bất giác, mái tóc của anh gần như đã hồi phục lại sắc đen thường có của một chàng thanh niên. Cô chống cằm, rốt cuộc lúc anh tóc bạc đẹp trai, hay là tóc đen bây giờ thì đẹp hơn?
Cô ngước lên: "Trước kia em nghĩ tóc anh vốn dĩ đã là màu trắng, nhưng bây giờ thấy tóc anh bỗng trở thành đen, nên thấy lạ là tại sao anh không chịu nhuộm tóc?".
"Nhuộm tóc? Đó là chuyện lãng phí thời gian và tiền bạc, xem kìa, bây giờ bản thân đã trở lại như trước, tiết kiệm tiền, tiết kiệm sức", Lạc Thiên tỏ ra thản nhiên.
Cô bất lực lườm anh, sau đó nhìn mái tóc anh chăm chú, cuối cùng không nhịn được, hỏi: "Tóc anh trở nên trắng là khi ở đó phải không?".
Lạc Thiên nhìn sân bóng phía xa, vẻ mặt như đang chăm chú ngắm bọn trẻ chơi đá bóng. Một lúc lâu sau anh mới lặng lẽ nói: "ừ, hôm vào tù, chỉ trong một đêm, tóc đã bạc trắng".
Cô mấp máy môi, nhưng không nói.
Chỉ nghe anh kể tiếp: "Anh và Châu Mộng Kha đã quen nhau ở đây. Lúc đó cô ấy bảy tuổi, anh chín tuổi, khi ấy rất nhiều gia đình đến viện thăm nom giúp đỡ, mỗi gia đỉnh nhận một đứa trẻ. Hôm đó, hai anh em Châu Thiệu Vĩnh, Châu Mộng Kha theo gia đình đến đây, và có rất nhiều phụ huynh đưa con đến, anh đá bóng như chúng đá bây giờ, vì đá quá manh, trúng vào mặt Châu Mộng Kha, cô ấy khóc oà lên", anh khựng lại, quay sang nhìn cô. "Anh phải thừa nhận rằng, em và cô ấy có hơi giống, chính là rất giỏi khóc".
Cô cắn môi, cố chấp nói: "Em không có hứng thú với chuyện của cô ta".
"Vô tình nhắc thôi mà." Anh véo cằm cô, lại nói: "Vậy xem như anh xin em nghe chuyện bạc đầu trong một đêm vậy".
Thu ánh mắt lại, anh nhìn ra phía xa, châm một điếu thuốc, bất chấp cô có nghe thấy hay không, anh tự kể lại.
Sau lần đá bóng ấy, không biết từ khi nào, Châu Mộng Kha đã bắt đầu thích đi theo anh. Dưới sự trợ giúp của người khác, anh và Phương Tử Hạ vào học tại một trường trung học tốt nhất thành phố S một cách suôn sẻ, từ cấp hai đến cấp ba, anh, Phương Tử Hạ, Châu Thiệu Vĩnh, Vương Hạo Lỗi, Đồng Kiến Thành đều là bạn cùng lớp.
Châu Thiệu Vĩnh là con trai Cục trưởng Cục công an của thành phố, Vương Hạo Lỗi là con trai Phó cục trưởng Cục quản lý nhà đất thành phố, Đồng Kiến Thành là con trai Sở trưởng Sở quản lý luật pháp của Cục tư pháp thành phố, ba người đều là con trai của cán bộ cấp cao, gia đình họ tham gia hoạt động hỗ trợ vốn lần này.
Kẻ giàu có thường có tâm lý kiêu căng, ba người này không thích anh và Phương Tử Hạ.
Anh thường đánh nhau với họ, ban đầu vì Tăng Tử Kiều, sau khi Tăng Tử Kiều được nhận nuôi thì anh lại đánh nhau vì những chuyện không đâu, mà cuối cùng mâu thuẫn bùng nổ là vì Châu Mộng Kha cứ thích bám theo anh. Anh không phải kẻ ngốc, biết Châu Mộng Kha cũng như những nữ sinh khác, cũng thích anh.
Châu Thiệu Vĩnh mắng anh, nói anh là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, nhà họ Châu tuyệt đối không cho phép loại người như anh bước vào.
Xì! Làm như người trên thế gian này đều muốn được vào nhà họ Châu vậy.
Năm lớp mười một, là lần tranh chấp kịch liệt nhất giữa anh và Châu Thiệu Vĩnh, h