Lạc Thiên nghẹn lời, anh không nghĩ rằng cô giận dữ như vậy là vì hiểu lầm anh và Châu Mộng Kha có gì đó.
“Em đang ghen sao?”
Giang Văn Khê im lặng hai giây, đôi mắt cháy lên hai ngọn lửa, gắng sức thoát khỏi bàn tay anh, lấy hết sức đẩy anh ra, ba chữ thoát ra từ hai hàm răng nghiến chặt: “Anh chết đi!”.
Lạc Thiên bất ngờ, loạng choạng lùi ra sau hai bước, vừa đứng vững đã trông thấy một vật lấp lánh bay đến anh. Anh đưa tay chụp lấy, nhìn kỹ, hóa ra là một chiếc giày cao gót của cô.
“Họ Lạc kia, tôi không muốn thấy anh nữa, anh là đồ khốn! Đồ khốn nạn! Đồ khốn nạn xấu xa!” Giang Văn Khê vừa hét vừa tháo chiếc giày bên kia ném mạnh về phía anh: “Trả cho anh! Trả lại cho anh hết!”. Cô đưa tay giật mạnh kẹp tóc trên đầu xuống, hoa tai, và cả vòng tay pha lê bươm bướm mà cô thích nhất, không thể trả cho anh, cô nhất định sẽ trả bằng hêt, “Đi tìm Tăng Tử Kiêu của anh, Châu Mộng Kha của anh đi! Tìm Eva, ABCDE của anh đi! Tôi hận anh đến chết, sau này tôi không muốn trông thấy anh nữa!”.
Cái gì mà Eva? Cái gì mà ABCDE? Là những thứ gì vậy?
Đôi môi mỏng của Lạc Thiên mím thành một đường, không ngừng chụp đón những thức cô ném, đến khi thấy cô ném vòng tay pha lê và nói hận anh, anh không còn kiềm chế được nữa đanh mặt bước đến, chụp lấy cổ tay cô, gầm lên: “Giang Văn Khê, em đừng học theo những người phụ nữ khác, hễ cãi nhau là lôi hết những người không liên quan vào đây được không? Tăng Tử Kiều anh xem cô ấy là em gái, người ta đã có chồng, Châu Mộng Kha là bạn gái cũ mười năm trước, bây giờ cũng đã là vợ kẻ khác, Eva cũng lả quá khứ rồi, cái gì mà ABCDE?”.
Giang Vân Khê giằng ra khỏi tay anh, giận dữ chỉ vào anh, hét lên: “Anh im đi! Vợ của kẻ khác hả? Vợ của kẻ khác tại sao lại ôm anh khóc lóc, tại sao không ôm chồng cô ta mà khóc chứ? Hai người lúc ôm nhau có nghĩ rằng tôi và Phương Tử Hạ nhìn thấy sẽ có cảm cảm nhận thế nào không? Nếu anh xem cô ta là vợ của kẻ khác thì phải biết tránh né, chứ không phải để tất cả mọi ngưòi đều biết lần họp lớp này, anh đến để gặp cô ta, cô ta đến để gặp anh”.
“Em nhìn thấy Châu Mộng Kha lao vào lòng anh khóc, vậy em có nhìn thấy anh đẩy cô ấy ra không?”, Lạc Thiên bỗng cảm thấy lần họp lớp này, anh thực sự không nên đến.
Giang Văn Khê hít một hoi thật sâu: “Có hay không thì không quan trọng nữa, sau này anh ở bên ai cũng không liên quan gì đến tôi”.
“Câu này của em là có ý gì? Em nói rõ xem!”, Lạc Thiên giận dữ.
“Tôi và anh vốn là người của hai thế giới khác nhau. Anh không bao giờ biết điều tôi cần là gì, giống như anh không thể trả lời anh thích tôi vì điểm nào. Từ lúc bắt đầu, tôi xuất hiện trước mặt anh như một con bé xấu xí, để mặc anh đùa bỡn, không dám có ý kiến gì. Tôi biết, sở dĩ anh giữ tôi lại là vì muốn hành hạ tôi báo thù tôi, vì trong quán bar, tôi hại anh mất mặt trước bao nhiêu người, trong hôn lễ của Châu Thành tôi tát anh một cái, và tôi cũng lỡ làm hỏng catalog mẫu anh cần gấp...
Như anh mong muốn, ngày nào tôi cũng giống con chó con mèo run rẩy dưới uy quyền của anh, tôi cũng biết ý nghĩa sự tồn tại của mình là để cung cấp trò giải trí tiêu khiển cho anh, ai bảo tôi đắc tội với anh làm gì? Anh bắt nạt tôi, thấy tôi làm đủ trò xấu thì thôi, dù sao về lâu về dài, tôi đã quen đã thích nghi, chỉ cần có thể giữ được công việc thì không có ý kiến gì. Nhưng tại sao cứ phải xông vào cuộc sống của tôi, khuấy đảo mọi thứ của tôi? Tại sao nhất định phải đưa đón tôi đi làm mỗi ngày? Tại sao bắt tôi nấu bữa sáng cho anh? Tại sao sau khi nhìn rõ mọi thứ xấu xa của tôi mà còn đòi tôi làm bạn gái anh? Đùa giỡn xong chẳng phải nên đuổi tôi ra khỏi Giang Hàng hay sao? Hay là anh thấy vẫn chưa hành hạ tôi đủ, nhất định phải nhìn thấy tôi sống thê thảm hơn thì anh mới định tha cho tôi?”
Lời Giang Vãn Khê khiến Lạc Thiên càng trầm tư, vì điều cô nói chính xác là những gì anh nghĩ ban đầu, cùng lúc với việc hành hạ dằn vặt cô, cũng là anh đang tự ngược đãi chính mình, tích lại theo từng ngày từng tháng, anh nhận ra mình đã yêu một cách vô phương cứu chữa người con gái khiến anh phải nghiến răng nghiến lợi này rồi.
“Anh có biêt không, ở cùng anh, tim tôi rât mệt, rất mệt... Cho dù là đi làm, tan sở, ăn uống, dạo phố, thậm chí cả bộ lễ phục trên người tôi, từ đầu đến chân, những trang sức phụ kiện không thuộc về tôi, anh chưa hề hỏi ý kiến của tôi, không hỏi tôi có thích hay không, cần hay không cần. Tất cả mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay anh, ngay cả việc trở thành bạn gái anh, tôi cũng chẳng có tư cách nói NO. Gọi thì đến, đuổi thì đi. Có lẽ anh muốn tôi như thế, một con côn trùng đáng thương ngay cả sức phản kháng cũng không có. Buồn cười là, chịu nhục là chân lý phổ biến, còn tôi là một trong số đó. Tốt thôi, tôi chịu nhục, tôi thích nghe anh mắng, thích bị anh ngược đãi. Biết rõ anh như hoa anh túc, nhưng vẫn không kiểm soát nổi lòng tham lam của mình. Trong công ty, chỉ cách một bức tường, tôi từng nghĩ, tôi thường lén lút nhìn anh vì muốn nhìn ngắm trai đẹp cũng giống như những cô gái ở phòng ban khác. Khi anh chọn trúng tôi trong đám đông, dần dà, tâm tư khác lạ trong lòng bộc lộ, tôi đã si mê anh mà không thể dứt ra được. Có lẽ lần đầu khi đứng ngoài thang máy, sau khi thấy anh tôi đã say đắm như bao kẻ khác.” Nước mắt rưng rưng đong đầy trong mắt, nhưng cô cưỡng ép không cho nó rơi xuống, có điều khi ngước lên nhìn gương mặt anh tuấn của anh, nước mắt bất ngờ lăn dài, “Bây giờ, tôi không muốn như thế nữa, thôi vậy, cứ thôi vậy...”.
Trái tim của cô trong vô thức đã mất về tay anh, nếu cô không yêu anh, cô sẽ không vì có được mà sợ hãi mất đi. Cô sợ khi đã quen với việc có anh rồi, nếu có ngày nào đó, anh chỉ đùa giỡn cô vì cuộc sống quá vô vị, cô sẽ không chịu nổi.
Cuộc đời cô vốn đĩ đã đen tối, không hoàn hảo rồi, cô là kẻ luôn bị Thượng đế hắt hủi.
Đau dài không bằng đau ngắn, cô không muốn tiếp tục đau khổ nữa.
Lạc Thiên sa sầm mặt: “Thế nào là thôi?”.
“Thôi đi, anh hãy buông tha cho tôi. Anh muốn tìm ai thì tìm, anh muốn đối xử với người khác thế nào thì tùy, đều được, tôi chỉ xin anh tha cho tôi, đừng để tôi giống một con ngốc nữa.”
Anh đột ngột kéo mạnh cô vào lòng, nhưng cô đưa hai tay giữ khoảng cách, không ngừng sụt sịt. Khó khăn lắm mới nghe tâm sự của cô, mà cô lại ném ra một câu, bảo anh buông tha cô.
“Tha cho em cái gì? Em tưởng anh là loại người tùy tiện gọi con chó con mèo nào đó đến để làm bạn gái à? Giang Văn Khê, em nghe anh nói rõ đây, anh cho phép em bước vào thế giới của anh, nhưng tuyệt đối không cho phép em đi ra đi vào thế giới của anh.”
Cô vẫn rơi nước mắt, nghe câu đó thì lại không kiềm chế được, vận hết sức hét lên: “Chẳng lẽ anh còn chưa hiểu? vẻ ngoài của anh, thân phận của anh, địa vị của anh, mọi thứ của anh, như một vòng sáng cao xa đè nén khiến tôi không thể thở nổi. Rất nhiều lần tôi tự hỏi lòng, rốt cuộc anh là sếp của tôi, hay là bạn trai của tôi? Tôi ghét bản thân cứ ngước lên nhìn mãi anh một cách tự ti như the!”
“Anh không bắt em ngước lên nhìn anh, anh cũng không cao xa như em nghĩ, em đừng quên mười năm trước anh từng ngồi tù, bị phán tội cưỡng hiếp, hay là em để tâm chuyện này nên mới đòi anh buông tha em?”
Cô giơ nắm đấm lên đánh vào ngực anh: “Anh là đồ ngốc! Anh là đồ khốn! Tôi đã bảo tôi không phải Châu Mộng Kha, không phải Phương Tử Hạ, tôi không phải bọn họ!”.
“Em đã nói trừ phi anh đích thân nói với em rằng anh đã làm, nếu không em sẽ không tin, vậy bây giờ anh nói với em, anh bị oan, em có tin không? Có tin không?”
Cô ngừng đánh, hay tay túm chặt cổ áo vest của anh, gục đầu nấc nghẹn.
Lạc Thiên thấy cô không nói, lại hỏi lần nữa với vẻ không chắc chắn: “Anh bị oan, em có tin không?3
Bỗng, Giang Văn Khê ngẳng lên, nước mắt lưng tròng gào thét điên cuồng với anh: “Tin! Nhưng anh là đồ ngốc à? Cô gái kia có gì tốt? Tôi giống cô ta ở chỗ nào? Ngoại hình không giống, khí chất không giống, nhân phẩm càng không giống. Anh bị mù hay sao? Mười năm trước tổn thương một lần chưa đủ hay sao mà cứ phải nhập nhằng với người đã kết hôn như cô ta? Anh là đồ đầu heo!”.
Cô nàng này sao hỏi một đằng trả lòi một nẻo vậy? Lạc Thiên hoàn toàn bỏ qua từ đầu tiên cô nói “Tin”.
“Anh không nhập nhằng với cô ấy, anh đã nói rồi, em nhìn thấy cô ấy ôm anh khóc, vậy em có trông thấy anh đẩy cô ấy ra không? Anh không phải người đứng một chỗ chờ kẻ khác quay lại, mười năm sau càng không quay lại.” Anh ngừng lại rồi nói tiếp, “Anh thừa nhận, ban đầu anh muốn dạy dỗ em, nhưng em cứ như một con gián vạn năm mặc ai giày vò thế nào cũng không chết. Còn nữa, từ ban đầu, người cứ đòi xông vào cuộc sống của anh và khuấy đảo nó, là em! Lúc đó, anh thực sự cảm thấy rất phiền, em vừa ngốc vừa khờ, suốt ngày chỉ biết làm loạn, anh thực sự không biết có phải mình là kẻ thích bị ngược đãi bẩm sinh hay không, cả ngày không bị em chọc tức cho suýt thổ huyết thì ăn không ngon ngủ không yên. Phải, anh đã mù quáng, mù quáng mới không ăn sáng ở nhà mỗi ngày, thả mồi bắt bóng, chạy cả nửa vòng thành phố, đến nhà ăn sáng cùng một con heo ngốc. Không thể ngồi nhìn con heo ngốc buồn bã vì mấy trăm tệ mới công tư bất phân, thay cô nàng tham gia cuộc thi, đêm giao thừa, ngày đoàn tụ gia đình, lại chờ đợi con heo ấy ba tiếng đồng hồ, chỉ để đưa cô ấy đi ngắm pháo hoa. Ngốc nhất là, vì một miếng pha lê nhỏ kia mà đấu giá với người khác, sau đó chạy đến xin nhà thiêt kế, ngồi lại trong phòng làm việc đợi mười mấy tiếng đồng hồ, chỉ vì muốn làm miếng pha lê kia trở thành vòng tay, kết quả thì sao nào?”.
Giang Văn Khê ngẩn ngơ, ngước lên nhìn đôi mắt sáng thành thật và trong vắt kia, giây sau đó, hai vai cô run run, nước mắt lại điên cuồng rơi ra: “Cái vòng tay ấy thật sự do anh đích thân làm ư? Hay là anh nghe thấy em và Châu Mộng Kha nói chuyện nên bây giờ dỗ dành em?”
Lạc Thiên thật sự sắp bị cô nàng này ép đến phát điên, nghiến răng nhìn cô, anh cảm thấy nếu nói tiếp với cô dù chỉ một câu nữa thì anh sẽ thổ huyết mà chết, anh kéo cô vào lòng, nâng mặt cô lên, hôn mạnh môi cô.
Cô không chịu thua, đáp trả lại anh bằng cách cắn mạnh, đá đạp điên cuồng.
Anh nếm thấy vị máu tanh trong miệng, không giận mà cười. Đêm nay cô giống một con sử tử cái điên cuồng, đó mới là bản tính thật, không giống trước kia lúc nào cũng nhìn anh như một con thỏ nhỏ sợ hãi.
Anh nhìn cô chăm chú, mái tóc vốn được chải rất gọn gàng bị gió thổi rối bời, bộ lễ phục tinh tế bị xé toạc từ gấu váy đến phần đùi, gió thổi một cái là đôi chân thon dài của cô hiện ra, chân trần đứng trên mặt đất lạnh, nếu không phải do khóc lóc và nổi điên thì sao có thể chống lại thời tiết giá lạnh thế này.
Bất chấp cô hét lên phản đối, anh vẫn bế cô lên nhét vào trong xe, sau đó anh cũng chen vào, giữ chặt tay cô đưa lên cao, ấn cả người cô vào ghế sau xe, nhướng mày giận dữ: “Giang Văn Khê, em là heo à? Lúc nãy anh nói nhiều như thế, sao em vẫn không chịu hiểu?!”.
Cô sụt sịt không nhìn anh, cô không muốn bị lạnh nhạt, sự cô độc giống như linh hồn bị rút mất, chi còn lại một thể xác lạnh lẽo, cô nhất định không chịu được. Cô đã yêu anh đến không thể dứt ra được, yêu đến mức cả trái tim cũng đau nhói.
Anh thở dài một tiếng, buông lỏng đôi tay ra, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô.
Cô từ từ ngước lên, nhìn thẳng anh.
Bỗng, cô đưa hai tay giữ lấy mặt anh, áp mạnh môi mình lên môi anh.
Anh hơi ngẩn ra, đầu tiên nếm thấy vị mặn trong miệng, nhưng rất nhanh, anh đáp lại cô