Khi một lần nữa bước vào chốn uy nghiêm này, sợi xích nặng nề mà anh phải gánh suốt mười năm đã được tháo bỏ, nhưng anh không hề cảm thấy vui vẻ.
Khi bọn Châu Thiệu Vũ bị cảnh sát dẫn ra khỏi tòa, Châu Thiệu Vũ cười xảo quyệt với anh:
“Họ Lạc kia, cho dù mày thắng thì sao? Tao vẫn bắt mày ngồi tù bốn năm, mang tội danh cưỡng hiếp suốt mười năm. Ha ha ha, ha ha ha…”.
Vương Hạo Lỗi và Đồng Kiến Thành thì như kẻ chết rồi. Cuối cùng bọn chúng đã phải trả giá cho tất cả những gì chúng làm.
Người bị dẫn ra cuối cùng là Phương Tử Hạ, Lạc Thiên hai tay khoanh lại, nhìn chằm chằm anh ta.
Phương Tử Hạ lúc đến trước mặt anh thì dừng lại, gương mặt anh tuấn mất đi vẻ đẹp trai rạng ngời thường ngày, anh ta đưa đôi mắt vô hồn nhìn Lạc Thiên, mệt mỏi nói: “Đối với cậu, cho dù xin lỗi bao nhiêu cũng không thể bù đắp tội lỗi của tôi. Nhưng tôi vẫn phải nói rằng tôi không hề hối hận, vì tôi yêu Châu Mộng Kha”. Nói xong, anh ta lê những bước nặng nề lên xe cảnh sát.
Trong một tiệm áo cưới.
Tang Du mặc bộ váy cưới trễ ngực hở lưng từ từ bước ra khỏi phòng thay đồ, xoay hai vòng trước mặt Thẩm Tiên Phi đang xem tạp chí trên sofa, cười hỏi: “Thế nào anh? Có đẹp không?”.
Thẩm Tiên Phi nhìn Tang Du chỉ còn hơn tháng nữa là sẽ trở thành cô dâu của mình, trong ánh mắt lấp lánh niềm vui, nhưng sau đó, anh liền nhíu mày, hỏi khéo: “Liệu có hở nhiều quá không?”.
“Nhiều sao?”, Tang Du nhìn trái ngó phải, không thấy nhiều chỗ nào, chỉ là hở ngực hở lưng thôi mà.
Thẩm Tiên Phi đứng dậy, khẽ ôm lấy cô, dỗ dành: “Thay váy khác nhé? Được không?”.
Tang Du biết tư tưởng cổ hủ của anh lại giở chứng nên trề môi: “Được thôi, vậy anh đi chọn với em”.
Hai người đi mấy bước, Tang Du liền ngừng lại, vội vàng chỉ cô gái vừa rẽ vào đối diện, hỏi Thẩm Tiên Phi: “Này, anh nhìn xem, đó có phải là con thỏ trắng khiến tên bạch mao chết tiệt kia suốt ngày chết đi sống lại hay không?”.
“Cậu ấy tên Lạc Thiên, không phải là bạch mao chết tiệt, hơn nữa tóc cậu ấy hiện giờ rất đen”, Thẩm Tiên Phi bất lực chỉnh lại, nhìn theo ánh mắt cô, hóa ra người đó đúng là cô trợ lý yếu đuối ấy.
Tang Du kéo anh, thì thầm vài câu. Anh sửng sốt nhìn cô nàng cười như một con hồ ly tinh, cảm thấy quá đáng sợ, Lạc Thiên chẳng qua chỉ nói xấu cô một lần, không may bị cô nghe thấy, mà cô thù dai đến tận bây giờ.
“Có cần ác như thế không?”, anh bắt đầu lo lắng thay cho Lạc Thiên.
Tang Du tỏ vẻ kiêu căng: “Xùy! Em đang giúp anh ta bắt vợ về mà? Tên bạch mao chết tiệt ấy còn phải cảm tạ em không hết ấy chứ. Huống hồ đến giờ Tăng Tử Kiều vẫn không thấy đâu, anh cũng biết Tử Ngạo đau khổ thế nào, còn không phải do lỗi của anh ta hả? Yên nào, yên nào, đến lúc đó phong bì cho kẻ phù rể là anh ta cũng tiết kiệm được đó”.
Thẩm Tiên Phi bất lực lườm cô. Cô có cần tiết kiệm cả phong bì lì xì kết hôn của mình như thế không chứ?
Giang Văn Khê đang sắp xếp lại áo cưới, thỉnh thoảng lại liếc nhìn đôi kim đồng ngọc nữ đang thử đồ ở đối diện.
Đó là Tổng giám đốc Tang của Tang Thị và Tổng giám đốc Thẩm của Hoàng Đình, cô đã gặp mấy lần. Hai người họ là cặp xứng đôi nhất mà cô từng thấy trong vòng hai tháng gần đây khi cô làm việc ở tiệm áo cưới này.
Lúc ở Giang Hàng đã nghe kể chuyện hai người họ, bây giờ cuối cùng cũng sắp kết hôn.
Cô cười cay đắng, tiếp tục công việc.
“Ủa? Có phải là cô Giang không? Sao cô lại ở đây?”
Giang Văn Khê ngạc nhiên nhìn Tang Du, lóng ngóng: “Ồ, tôi đã rời khỏi Giang Hàng mấy tháng nay rồi…”.
Tang Du giả vờ tiếc nuối: “Thế à… Thế, tôi muốn nhờ cô giúp tôi một việc, phù dâu của tôi tạm thời có việc gấp không đến được, nhưng tôi thấy cô và cô ấy vóc dáng khá giống nhau, có thể giúp tôi thử bộ váy phù dâu này không?”.
Giang Văn Khê rụt rè nói: “Nhưng trong tiệm quy định chúng tôi không được thử bất kỳ bộ lễ phục cưới nào trong này…”.
“Ồ, không sao, lát nữa tôi nói với quản lý của cô là được. Giúp tôi nhé, làm ơn đi”, Tang Du nhét bộ váy đã được chọn lựa cẩn thận vào tay cô.
Cô ngơ ngẩn nhìn “lễ phục” trong tay, trong lòng ngờ vực, bộ này rõ ràng là váy cưới kiểu mới nhất thu đông năm nay, phù dâu sao lại mặc giống cô dâu được? Tuy rất băn khoăn nhưng cô vẫn chấp nhận, cầm “lễ phục” đi vào phòng thử đồ.
Một lúc sau, cô mặc bộ “lễ phục” hở vai hở lưng bước ra, nghe thấy mấy tiếng “lách tách”.
Tang Du hứng chí kêu lên: “Phiền cô xoay lại, tôi chụp kiểu sau lưng cho phù rể xem, ồ không đúng, là phù dâu. Cám ơn nhé”.
Giang Văn Khê lúng túng quay lại.
“Nào, cười một cái.”
Giang Văn Khê nhếch nhếch khóe môi.
Tang Du thỏa mãn nhìn mấy tấm hình trong điện thoại, thậm chí cô còn đẩy cả anh chồng Thẩm Tiên Phi của mình vào. Anh đứng sau lưng Giang Văn Khê, làm nền mấy tấm ở khoảng cách xa, dù sao trong điện thoại cũng không nhận ra người đàn ông vừa nghiêng mặt vừa mờ nhòa là ai đâu.
Giang Văn Khê hết giờ làm liền tới siêu thị mua thức ăn, sau đó lại vòng đến nhà Cố Đình Hòa.
“Anh đã nói với em nhiều lần rồi, sau này không cần tối nào cũng đến nấu cơm cho anh, giờ anh rất khỏe, có phải thiếu chân thiếu tay đâu”, Cố Đình Hòa nói với Giang Văn Khê đang bận bịu trong bếp.
Giang Văn Khê nhìn cánh tay phải bó bột treo cao của anh: “Anh không thiếu tay thiếu chân, nhưng anh có thể nấu cơm được không?”.
Cố Đình Hòa nghẹn lời, bất lực nhìn cô bày thức ăn ra bàn, bỗng ngạc nhiên kêu lên: “Một mình anh làm sao ăn hết bao nhiêu đây?”.
“Sao lại một mình anh? Không phải còn có cô nàng y tá kia sao? Em nhớ hôm nay chắc cô ấy không trực đêm, không chừng lát nữa sẽ đến, nếu đến thì anh lấy gì chiêu đãi người ta?”
“Em làm ơn đừng nói đùa vớ vẩn được không? Haizzz, anh thật không hiểu nổi, kiểu người vụng về như cô ta làm sao vào được bệnh viện làm y tá nữa?”, Cố Đình Hòa cứ nhớ đến cô y tá đó là lại bực tức.
Mông của anh bị cô ta thấy hết thì thôi, nhưng cô ta có cần không phân biệt được mông và eo, tiêm thêm cho anh mấy mũi không? Lấy nước tiểu của anh thì càng không cần hào hứng như thế chứ, chẳng qua là xoay người một cái mà cũng làm bắn hết nước tiểu lên người anh?
Anh thật không biết có phải kiếp trước đã làm gì thất đức mới phải nhập viện thê thảm, rồi còn chịu sự hành hạ của cô y tá xui xẻo đó không nữa. Càng tức hơn là, anh tưởng ra viện rồi có thể thoát được cô ta, ai ngờ cô ta cứ như kiến hôi, lừa Văn Khê, tìm đến nhà anh, hại anh hốt hoảng vấp ngã, làm cánh tay bị gãy, lại phải chạy đến bệnh viện bó bột.
Đúng là oan nghiệt.
Lúc này, “dinh doong” một tiếng, chuông cửa reo vang.
“Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới. Y tá của anh đến rồi”, Giang Văn Khê cười phá lên.
Cố Đình Hòa sa sầm mặt, vội vàng chạy đến nhìn qua lỗ mèo, quả nhiên là cô nàng y tá xui xẻo đó. Hôm nay mặc áo pull rộng, tóc buộc lại thành búi tròn, vừa đơn giản vừa đáng yêu, ai ngờ cô ta cũng dán mắt vào lỗ mèo làm anh giật bắn mình, vội vàng tránh ra.
“Không được mở cửa”, anh tức đến nỗi ngứa cả răng, cảnh cáo Giang Văn Khê đang cười híp mắt sau lưng.
“Nhưng em phải về nhà mà.” Giang Văn Khê bước nhanh đến, mở cửa, cười tít mắt nói với cô y tá Đào Đào: “A, Đào Đào đến rồi à, chị còn đang nghĩ xem lúc nào chị mới có thể về được đây”.
“Chị Khê Khê à, hôm nay chị nấu món gì ngon thế?”, Đào Đào thò đầu ra nhìn bàn, “Wow, nhiều quá, đều là những món em thích”.
Cố Đình Hòa lườm cô ta, rủa một tiếng, trừ ăn ra thì cô nàng xui xẻo này chẳng biêt làm gì cả.
Bỗng, Đào Đào nhìn thấy tờ báo trên sofa, cô nàng cầm lên, kinh ngạc: “Hả? Tờ báo này là ba tháng trước rồi, sao còn xem? Xùy xùy xùy, nhớ đến tai nạn đó là khiến người ta nghiến răng nghiến lợi rồi, cũng may hai người phúc lớn mạng lớn. Đáng chết nhất là ba tên hại hai người bị thương, trông tướng mạo cũng khá, không ngờ là loại bại hoại trong xã hội, còn là con ông cháu cha nữa. Cũng may ông trời có mắt, lưới trời lồng lộng, tuy thưa nhưng khó lọt. Chị Khê Khê, bạn trai của chị cũng thật đáng thương, em nghe người ta nói người sau khi ở tù ra ngoài sẽ bị xã hội kỳ thị, anh ấy rất giỏi, không những không từ bỏ mà còn trở thành tổng giám đốc Giang Hàng nữa”.
Giang Văn Khê chỉ cười nhẹ.
Cố Đình Hòa nhìn cô nàng đang lảm nhảm nói thì da gà da vịt toàn thân mọc hết lên, giễu cợt: “Cô tưởng ai cũng như cô, chỉ biết ăn và ăn thôi à”.
Đào Đào xem như không nghe anh nói, chỉ tấm hình trên báo nói tiếp: “Chị Khê Khê, bạn trai chị cũng đẹp trai thật, xem này, dáng vẻ như muốn giết người mà cũng đẹp trai dã man, người chụp ảnh này thật biết chụp quá. Chị Khê Khê à, hai người khi nào kết hôn thế?”.
“Cô đủ chưa!”, Cố Đình Hòa không kìm được, quát lên, giật lấy tờ báo, cô nàng này đúng là nói gì không nói lại nói đến chuyện đó, cứ xát muối vào vết thương người khác.
Giang Văn Khê sắc mặt trắng bệch, nói ngay với anh: “Em về trước đây”.
Ra khỏi nhà Cố Đình Hòa, gió đêm thổi tới, Giang Văn Khê rùng mình ớn lạnh.
Đã gần hai tháng cô không nhìn thấy anh, thỉnh thoảng gọi điện, sau vài câu thăm hỏi đơn giản, anh lúc nào cũng im lặng, dần dà ngay cả điện thoại cũng ít đi, cô thật sự không biết thế nào.
Trước đó khi thử váy cưới, trong lòng vui buồn lẫn lộn, vui là vì cuối cùng cô đã có cơ hội mặc bộ váy cưới trắng muốt, cảm nhận sự xúc động khi trở thành cô dâu, nhưng buồn là vì cô chỉ giúp người ta mặc thử mà thôi, người bên cạnh không phải là anh, xúc động và hào hứng dù nhiều mấy cũng chỉ có thể giấu kín trong lòng.
Haizzz, tại sao cô lại yêu một người đàn ông khó đoán như thế cơ chứ.
Trong bar K.O.
“Ủa? Là Giang Văn Khê kìa”, Tang Du kinh ngạc nhìn phía đối diện.
Lạc Thiên ngồi đối diện cô vội quay đầu lại, ngoài cột đèn nhấp nháy không ngừng, trong quầy bar chỉ có bartender của anh và hai vị khách đã ngồi rất lâu. Anh xấu hổ quay lại: “Tang Du, có phải cô chán đời quá rồi không?”.
Tang Du lắc lắc ly rượu trong tay, vẻ mặt vô tội, nhún nhún vai: “Tôi chán đời chỗ nào? Nhận lầm người dưới ánh đèn trong quán bar là chuyện bình thường mà. A Phi, anh nói xem có đúng không?”, cô quay sang dựa nhẹ vào người Thẩm Tiên Phi.
Thẩm Tiên Phi chỉ cười tủm tỉm.
“Mặc kệ cô đấy”, Lạc Thiên uống một hơi cạn sạch rượu, lại rót đầy một ly nữa.
Tang Du nhướn mày, không nói gì, nhấm nháp một ngụm rượu rồi đặt mạnh ly xuống, chỉ phía đối diện kêu lên: “Này, họ Lạc kia, anh nhìn xem, đúng là thỏ trắng nhà anh, bên cạnh còn có anh cảnh sát kia nữa”.
Lạc Thiên lại nhanh chóng quay đầu, vẫn chỉ nhìn thấy bartender và hai vị khách trong quầy bar. Anh quay lại, tức tối trừng mắt với Tang Du, lại buồn bực lặng lẽ uống hết rượu trong ly.
Tang Du bịt miệng cười trộm, thì thầm gì đó với Thẩm Tiên Phi, sau đó ngồi thẳng lại, vẻ mặt nghiêm túc nói với Lạc Thiên: “Lần này tôi đảm bảo với anh là tôi thật sự không lừa anh, thỏ trắng nhà anh thật sự đứng phía sau anh kìa”.
“Tin cô nữa thì tôi là thằng ngốc”, Lạc Thiên hậm hực đáp.
“Được, anh không tin tôi thì thôi, dù sao người muốn nhìn thấy cô ấy cũng không phải tôi. A Phi, chúng ta uống rượu, cho ai kia tức chết”, Tang Du vẻ mặt đắc ý.
Lạc Thiên ngần ngừ, cuối cùng vẫn quay đầu lại nhìn, lần này anh không nhịn nổi nữa, quát lên với Tang Du: “Tang Du, nếu cô không có chuyện gì để làm th