ì và cố chấp đó, về sau đành phải khâm phục Tang Du, chẳng trách chuỗi cửa hàng của Tang Thị lại phát triển ừong nước đến thế.
Cô cũng từng hỏi Lạc Thiên: “Có phải anh đắc tội với chị ấy không?”.
Lạc Thiên chỉ đáp lại bằng nụ cười: “Xem như là thế, nhưng xưa nay anh luôn tránh xa những cô gái hung dữ, chưa gì đã sử dụng bạo lực. Quãng thòi gian này vất vả cho em rồi”. Phải biết là Tang Du không phải người phụ nữ tầm thường, hoàn toàn là gang sắt đúc nên.
Những cô gái hung dữ, chưa gì đã sử dụng bạo lực?
Tại sao nghe có vẻ quen quen vậy?
Giang Văn Khê hơi nhíu mày, khi cô biến thành một con người khác lúc bị âm thanh tác động chẳng phải cũng hung dữ, thô bạo, thậm chí còn sử dụng vũ lực hay sao...
Chú ý đến sự thay đổi bất thường trên gương mặt cô, Lạc Thiên nhẹ nhàng vò tóc cô, nói: “Em lúc đó là ngoại lệ”.
Tiết Thanh Minh đã gần kề, Lạc Thiên có ý đi theo Giang Văn Khê đến thăm mộ cha mẹ cô. Đến hôm đi tảo mộ lại vì chuyện khai trương nhà hàng sắp tới mà anh và chủ tịch Giang giữa đường phải quay lại công ty, chi còn lại Giang Văn Khê và Nghiêm Tố.
Mấy hôm nhà hàng khai trương, Lạc Thiên bận rộn đến độ không dứt ra được.
Giang Văn Khê gần như không nhìn thấy mặt anh.
Sau những hôm bận rộn điên cuồng, Lạc Thiên khó khăn lắm mới có dịp ở nhà nghỉ ngơi cuối tuần, nhưng bất ngờ nhận được điện thoại của Phương Tử Hạ, cố ý nhắc nhở anh đừng quên buổi họp lớp cấp ba.
Lạc Thiên không nghĩ ngợi gì mà viện cớ bận việc từ chối thẳng thừng.
Bên kia, Phương Tử Hạ như đã đoán biết anh sẽ nói thế nên cười: “A Thiên à, với địa vị và thân phận hiện nay của cậu, cậu còn sợ cái gì? Nếu cậu vẫn chưa quên được chuyện mười năm về trước, tôi cũng chỉ có thể tiếc nuối mà rằng, mười năm trước người anh em tôi quen, tuyệt đối không phải loại nhu nhược chỉ biết trốn tránh như thế này”.
Lạc Thiên chưa kịp lên tiếng thi bên kia đã cúp máy.
Nhìn điên thoai, anh đờ đẫn hồi lâu.
Anh em? Hừ! Vậy trong bốn năm đó, có ai xem anh là anh em không?! Anh sợ? Anh là kẻ nhu nhược chỉ biết trốn tránh? Nực cười, anh không muốn đi là vì không muốn có can hệ với bất kỳ ai trong quá khứ, lẽ nào cho bản thân một cuộc sống mới hoàn toàn thì bị gọi là nhu nhược?
Anh cau mày, nghĩ đến mấy hôm nay, Tang Du bức bách mình quá, hai hôm đi đến thành phố S xem như anh sợ người phụ nữ hung dữ đó, tránh bão cũng được. Ngón tay gõ nhẹ lên sofa, anh nhướng mày, cầm di động lên gọi cho
Giang Văn Khê đang cùng Lý Nghiên ngồi bên lề đường ở khu nghỉ ngoi, uống nước thì di động dổ chuông, thấy tên Lạc Thiên, cô vội vàng nghe máy.
Lý Nghiên dỏng tai lên nghe thì bị Giang Văn Khê phũ phàng đẩy ra, cuộc trò chuyện giữa cô và Lạc Thiên làm sao để bị nghe lén được, lỡ phải hôn tạm biệt như lần trước thì cô mất mặt chết được.
Liếc thấy Lý Nghiên đang nói với cô bằng khẩu hình miệng: “Khỉ thật, hắn nhà cậu bây giờ cũng biết điều tra à?”.
Cô trừng mắt với Lý Nghiên rồi trả lời: “Vâng, em đang đi chới với Lý Nghiên”.
“Hai ngày cuối tuần này em có chuyện gì đặc biệt không?”
“Chuyện đặc biệt? Không có ạ”, cô nghiêng đầu nghĩ ngợi, “Sao thế anh?”.
“Vậy thì tốt, ngày mai đi công tác đến s với anh.”
“Công tác?”, cô kinh ngạc đến độ suýt phun nước ra ngoài.
“Ừ? Có vấn đề gì à?”
“Không ạ.”
“Ừ, vậy em về nhà nghỉ ngơi sớm nhé, đừng chơi muộn quá.”
“Vâng.”
“Vậy, chúc ngủ ngon.”
Vâng, chúc anh ngủ ngon.” Cô cắn ống hút, không hiểu nổi sao bỗng nhiên lại đi công tác, nhà hàng đã khai trương rồi, còn bên khu nghỉ mát vẫn đang tiến hành, có chuyện gì quan trọng sao?
Cúp máy thì thấy Lý Nghiên thò đầu đến, hai mắt lóe lên những tia lửa hào hứng: “Anh ấy bảo cậu đi công tác cùng à?”.
“Ừ”, cô gật đầu, hớp một ngụm nước.
“Công tác thì tốt, công tác thì tốt, đi công tác có thể xây dựng gian tình nam và nữ tốt nhất. Đi đi đi, mua những vật dụng cần thiết để đi công tác”, Lý Nghiên nói xong đứng lên, kéo cô dậy.
“Vật dụng cần thiết?”, chỉ là sữa tắm, dầu gội, khăn bỗng, bàn chải đánh răng thôi mà, những thứ đó nhà cô có rồi.
“Lát nữa cậu sẽ biết.”
“Anh ấy có nói đi công tác mấy ngày không?”
“OK.”
Chưa kịp phản ứng gì, cô đã bị Lý Nghiên lôi đL
Khi hai người đứng trước một cửa hàng dành cho người lớn, Giang Văn Khê tỏ ra không thể tin nổi, xấu hổ đến nỗi cô chi muốn đánh cho Lý Nghiên một phát ngất xỉu là xong.
Cô không kìm được quát lên với Lý Nghiên: “Nghiên Nghiên, nói gì mà vật dụng cần thiết cho công tác, sao cậu lại đưa tớ đến chỗ này?”. Hóa ra “vật dụng cần thiết” mà Lý Nghiên nói lại là bao cao su, cô tức tối quay lưng bỏ đi.
Lý Nghiên một tay bịt tay, tay kia túm chặt cô không buông, vẻ mặt thản nhiên: “Làm ơn đi, đại tiểu thư của tôi ơi, cậu trả lời tớ trước, cậu có nghĩ rằng công việc của cậu cần thiết phải đi công tác không?”.
Cô nhăn mày, cắn môi rồi nói: "... Không”.
“Thế chàng của cậu có nói có chuyện gì mà phải đi công tác không?”
“Thế còn không phải à.” Lý Nghiên choàng vai cô, “Chàng nhà cậu tự dưng kéo cậu đi công tác mà không báo trước, cậu không nghĩ thử xem là vì nguyên nhân nào hả?”.
“Đương nhiên là nhu cầu công việc mà”, cô trả lời thẳng thắn.
“Tớ thật không hiểu phải nói cậu thế nào nữa, cậu đúng là ngây thơ quá. Chẳng trách chàng nhã cậu cứ phải kéo cậu đi cậu đi công tác mới giải tỏa được nhu cầu sinh lý.” Lý Nghiên nghe rồi lắc đầu, nhu cầu công việc? Gấu nhà cô mỗi lần tìm cơ hội bắt cô cùng đi công tác cũng là nhu cầu công việc?
“Sao cứ chàng nhà cậu, chàng nhà cậu mãi thế hả? Sao cậu nói khó nghe vậy? Cái gì mà giải tỏa nhu cầu sinh lý? Sao có thể được?”. Cô muốn tức điên lên vì Lý Nghiên.
“Sao có thể á?! Thôi xin cậu, chàng nhà cậu dù là về tướng mạo hay cơ thể thì trông cũng rất “được”. Cậu tưởng chuyến công tác này thật sự chi là công tác à? Haizzz, phải biết cậu à anh ấy bắt đầu quen nhau là vì nụ hôn trong hôn lễ lần đó. Đừng trợn mat với tớ, được, cho dù cậu bị anh ấy cưỡng hôn nhưng cũng có nghĩa là, hai người từ đầu đã thiếu đi đại chiến liếc mắt đưa tình mà cặp tình nhân nào cũng phải trải qua, cái gì mà không khí mờ ám, cái gì mà nắm tay nhau, tóm lại rất rất nhiều bước phải có thì hai người đều bỏ qua luôn, nhảy vượt ba bậc thẳng tiến đến hôn nhau. Còn nữa, chàng nhà cậu thường xuyên hôn đến mức không nỡ dứt ra, cái này có lần tớ đã tận mắt chứng kiến rồi... ưm um ưm...”
Lý Nghiên còn định nói nữa thì đã bị cô bịt chặt miệng. Nghiên Nghiên xấu xa, sao có thể nói chuyện này trước cửa hàng người lớn được chứ. Cô mất mặt quá rồi.
Cô lôi xềnh xệch Lý Nghiên đến cách đó mấy gian hàng mới buông tay.
“A, con nhỏ xấu xa này, suýt nữa nghẹt thở chết với cậu”, Lý Nghiên thở hổn hển, sau khi bình thường lại mới nói, “Nói tóm lại là, hôn nhau đã hơn ba tháng, cậu cảm thấy tiếp đó nên làm gì nữa không? Sét đánh dẫn đến hỏa hoạn, hê, cậu có hiểu không?”.
Sét đánh dẫn đến hỏa hoạn?
Trong đầu cô lập tức hiện ra cảnh mấy hôm trước, hai người hôn càng mãnh liệt, ngã xuống sofa, nếu không phải đồ điều khiển game rod xuống đất phát ra tiếng động, thức tỉnh cô và anh thì có lẽ đêm đó thật sự có sét đánh dẫn đến hỏa hoạn rồi.Lý Nghiên thấy cô mặt đỏ bừng bừng thì nhìn một cách kỳ thị: “Xem cái mặt cậu đỏ như đít khỉ kìa, bị tớ nói trúng rồi chứ gì. Chị em tốt tớ đây sợ cậu trẻ con không biết gì, tiêm thuốc dự phòng trước cho cậu, làm đủ biện pháp phòng tránh là tất yếu rồi”.
“Chắc không đâu! Trước khi kết hôn, tớ sẽ không cho phép chuyện này xảy ra đâu”, cô kiên quyết.
“OK, không nói nữa, cậu đứng đợi đây là được.” Lý Nghiên mệt quá, một mình vào cửa hàng dành cho người lớn.
Cô đuổi theo mấy bước, chỉ dám gọi nhỏ “Nghiên Nghiên, quay lại”, nhưng lại khiến bao nhiểu người nhìn bằng ánh mặt kỳ lạ, cô chỉ có nước im miệng, đi qua đi lại trước cửa một cửa hàng bên cạnh.
Một lúc sau cuối cùng cũng thấy Lý Nghiên đi ra, chỉ thấy tay cô giơ lên năm hộp bao cao su đủ màu sắc.
Cô bước nhanh đến, lấy người che Lý Nghiên lại, chi sợ người đi đường thấy thứ họ đã mua.
“Ha ha ha, có gì mà phải che giấu”, Lý Nghiên nhét vào tay chàng năm hộp bao cao su, “Toàn bộ đều dành cho du lịch, một hộp hai cái, tớ mua cho cậu năm hộp, có gân nhé, nhẹ mỏng nhé, điểm G nhé, siêu mỏng không có cảm giác, còn cả mùi hương cỏ mà tớ thích nhất nữa. Nhìn chàng nhà cậu khỏe mạnh như vậy, cho dù là một đêm mười lần cũng đủ”.
Một đêm mười lần? A, Lý Nghiên đúng là mồm miệng không kiêng kỵ, thế mà cũng nói được.
Cô nhìn năm “quả bom” trong tay, xấu hổ nhét trả vào tay Lý Nghiên: “Đã nói với cậu là không đâu mà. Tự cậu giữ lấy mà dùng từ từ đi. Đúng là tức chết với cậu”.
Cô trừng mắt nhìn Lý Nghiên, quay người đi nhanh tới bến xe bus, cô muốn về sớm chứ cứ ở lại với Lý Nghiên thì nhất định cô sẽ chém cô nàng ấy ra thành tám mảnh quá.
Lý Nghiên thấy cô giận thật thì vội vàng đuổi theo. Đêm nay dù thế nào đi nữa, cô cũng phải về nhà Khê Khê, nhất định phải nhét năm hộp “nhu yếu phẩm” này vào túi xách của bạn.
Giang Văn Khê về đến nhà, bắt đầu thu dọn đồ đạc dưới sự chi đạo của Lý Nghiên, cô quyết định mang theo vòng tay.
Lý Nghiên nhìn thấy vòng tay thì hét lên với giọng nữ cao quãng tám, kinh khủng: “Vòng tay này ở đâu ra thế? Đẹp quá! Không phải chàng nhà cậu tặng đó chứ?”.
Cô chớp mắt, gật đầu.
Quả thực là anh tặng.
“Có phải là bướm Nữ Thần Ánh Sáng không?” Cô đưa vòng tay lên ánh đèn, con bướm bằng pha lê xanh lấp lánh ánh sáng rực rỡ.
Lý Nghiên vô cùng hâm mộ: “Con nhỏ này, đúng là tốt số, câu được cả con rùa vàng”.
“Cái gì mà rùa vàng? Anh ấy là người, không phải rùa, được không?” Trong lòng cô thấy ngọt ngào khó tả, cẫn thận đặt vòng tay vào trong túi.
“Chết tiệt, còn chưa cưới mà đã bảo vệ chàng rồi. Đúng là con gái lớn rồi không giữ được”, Lý Nghiên xỉa tay vào trán cô.
“Kệ cậụ, tớ đi tắm đây”, cô thè lưỡi với Lý Nghiên, làm mặt hề rồi chui vào nhà tắm.
Lý Nghiên cuối cùng đã tìm thấy cơ hội, cười gian, lén lút nhét năm hộp bao cao su vào ba lô của bạn, sau đó trèo lên giường với vẻ thản nhiên.
Nếu việc thành, thì bà mai chính cống cô đây sẽ đợi đến khi hai người bước vào lễ đường, bóc lột một phong bao lì xì thật lớn mới được.