“Ổ”, cô không hiểu, đương nhiên cũng không biết tâm tư của anh.
“Người đẹp cầm quạt này tên gì?”
“Mai Shiranui.”
“Còn người này?”
“Athena Asamiya.”
“Còn người kia?”
“Mary.”
“Xuống là đánh, tiến lùi thế này, đúng không?”
“ừ.”
Giang Văn Khê không hề biết rằng cô lại có năng khiếu như thế, Lạc Thiên gần như chỉ dạy một lần là cô đã hiểu, chơi vài lần là hoàn toàn không giống người mới chơi lần đầu, không lẽ trong con người cô đã có gene bạo lực chăng?
Lạc Thiên quay sang, chăm chú nhìn gương mặt đỏ bừng vì hứng chí của cô. Tối nay anh phát hiện ra chỉ ôm hôn cô thì không đủ thỏa mãn, để dẹp tan suy nghĩ lung tung trong đầu, anh mới nghĩ đến việc dạy cô chơi game để giải tỏa ham muốn trong lòng. Ngờ đâu cô kích động vặn vẹo trong vòng tay và cả tiếng kêu khi cao hứng của cô càng khiến anh khó mà kiềm chế.
Tiếc là cô nàng này hoàn toàn không cảm nhận được sự đau khổ vì dằn vặt trong lòng và cơ thể anh.
Anh thở dài, bàn tay đặt trên eo cô bỗng siết chặt, vùi đầu vào hõm cổ cô, tham lam hít thở mùi thơm quyến rũ tỏa ra từ người cô.
“A Thiên, anh ôm chặt quá, em không chơi game được.” Hơi thở nóng hổi bên cổ cứ phảng phất khiến cô ngứa ngấy, nhất thời không thể chuyên tâm nhìn màn hình tivi được.
Lạc Thiên như không nhe thấy, hai tay càng siết chặt, vùi mặt vào cổ cô sâu hơn.
“A... A Thiên, em... em sắp không thở nổi...”, cho dù khờ khạo đến mấy, cô cũng nhận ra sự khác lạ của anh, trái tim đập cuồng loạn không thể kiểm soát, tay cô nắm chặt bộ điều khiển game.
Ti vi vang lên tiếng hét thảm bại cũng không thể khiến cô chú ý.
Cô dần dần quay lại, muốn nhìn xem anh đã xảy ra chuyện gì, chính lúc đó, anh ngẩng đầu lên, đôi môi nóng bỏng ngậm lấy môi cô mà không báo trước.
Không còn che giấu dục vọng đã cố kiềm nén bấy lâu, Lạc Thiên ngậm lấy đôi môi đỏ hé mở của cô, nhẹ nhàng xoay người cô lại, đối mặt với anh.
Đôi tay anh ôm chặt cô trong lòng, như muốn hòa tan cô vào cơ thể anh vậy, nụ hôn mỗi lúc một sâu.
Nụ hôn cuồng nhiệt quấn quýt khiến xung quanh như mờ nhòa đi, hai tay Giang Văn Khê vốn nắm chặt bộ điều khiển giờ đã buông ra, chuyển sang túm chặt lấy ngực áo của anh, rồi trong vô thức lại choàng qua cổ anh, cơ thể mềm nhũn như muốn hóa thành một hồ nước xuân.
Anh không giữ trọng tâm của hai người nữa mà thuận thế ôm cô từ từ ngã xuống sofa, một tay giữ chặt gáy cô, tay kia chậm rãi di chuyển trên cơ thể cô.
Nụ hôn dài mãnh liệt như khiến tâm hồn cả hai hòa vào nhau, những tiếng rên ri chìm trong tiếng game vẳng ra từ ti vi, tràn ngập cả phòng khách.
Dần dần anh không khống chế được bản thân, bàn tay chậm rãi luồn vào áo cô, áp lên da cô rồi từ từ đi lên, qua lớp áo ngực phủ lên ngực cô, khẽ khàng vuốt ve xoa nắn khiến cơ thể cô cứng đờ.
Anh buông tay ra, đổi sang ôm chặt lấy cô,lòng bàn tay vuôt ve dọc tấm lưng mềm mại nhẵn mịn của cô, môi và lưỡi không quên quấn lấy cô.
Một lúc sau cơ thể căn cứng của cô thả lỏng ra dưới bàn tay vuốt ve của anh.
Tay anh thuần thục cởi móc áo lót phía sau của cô ra, cuối cùng không còn ngăn trở, phủ lên ngực cô, nhẹ nhàng dịu dàng xoa nắn đồi ngực căng tròn.
Cô run lẩy bẩy, bất giác co rúm lại.
Anh không cho phép cô trốn tránh, đôi môi điên cuồng quấn lấy môi cô, động tác tay không dừng lại, cho đến khi cảm nhận được nụ hoa dưới tay anh dần dần săn lại, môi anh lần theo môi cô, tai cô, hõm cổ cô di chuyển dần xuống dưới...
Tư duy hỗn độn khiến cô không hiểu tại sao lại nóng bỏng như vậy, mọi thứ trước mặt đều nhạt nhòa, cơ thể cứ run lên từng đợt, yếu ớt mềm nhũn như không có chút sức lực, để mặc anh ôm chặt, ve vuốt.
Anh chậm rãi đẩy áo cô lên trên, vùi mặt vào đôi gò bồng đảo mềm mại của cô, nhẹ nhàng liếm và cắn nụ hoa đỏ hồng quyến rũ đó.
“Hư...”, cảm giác tê liệt khó tả, một tiếng rên rỉ thoát ra từ môi cô.
Dục vọng căng tràn giữa hai chân khiến anh khẽ thở dốc, anh run tay lần xuống eo cô, khi ngón tay chạm vào cúc quần, anh ngước lên nhìn cô gái đã hóa thành một hồ nước xuân trong lòng, có phần do dự.
Bỗng, “cách” một tiếng, thức tỉnh người đang mềm nhũn nằm trên sofa.
Cô mở bừng mắt, nhìn thấy đôi mắt mờ đi vì dục vọng của anh, ngực mát lạnh, cảm giác nhói đau ấy khiến cô tỉnh táo hoàn toàn, ánh mắt nhìn xuống dưới, ngón tay anh đang đặt trên cúc quần của cô.
Tư thế vô cùng mờ ám của hai người đã nói rõ cho cô biết, nếu không có âm thanh ấy thì hậu quả khỏi nghĩ cũng biết.
“Đừng...”, cô hoảng hốt buột miệng, vội vàng gạt tay anh đang phủ trước ngực mình, xấu hổ quay đi, kéo áo xuống, che lấy ngực theo bản năng.
Trước kia cô từng xem một truyện ngắn, có tên là Các cô gái, xin hãy giữ gin mảnh đất vàng trước ngực. Một khi phần ngực của các cô gái bị đàn ông sờ lần đầu tiên, thì mảnh đất vàng quý giá ấy sẽ rớt giá thảm hại, sờ lần thứ hai, thì sẽ có giá thành “vô giá”...
Bây giờ, cô không chỉ đánh mất mảnh đất vàng của mình, mà suýt nữa còn mất cả mảnh đất trinh trắng quý giá.
Cái gọi là sắc không làm say người mà người tự say, có lẽ chính là cô lúc này.
“Xỉn lỗi, là anh...”, Lạc Thiên thở dài, anh đã quá nóng vội làm cô sợ hãi.
Anh ngồi dậy, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, dịu dàng hôn lên môi cô để xoa dịu tâm trạng bất an lúc này của cô. Đến khi cô không còn hoảng loạn, anh mới đưa tay luồn vào áo len của cô, cơ thể cô lại cứng đờ, co người ra phía sau.
Anh ngại ngùng: “Anh chi muốn giúp em cài áo lại”.
Cô xấu hỗ quá, cúi đầu nói nhỏ: “Em tự làm được”.
Quay lưng lại, cô vội vàng đưa tay ra sau cài móc áo ngực, nhưng không hiểu sao mà cài mãi không xong, ba cái móc áo kia cứ không nghe lời.
Bỗng một đôi tay ấm nóng nắm lấy tay cô phía sau lưng, giây sau đó đã giúp cô cài áo, đồng thời còn kéo áo lại ngay ngắn cho cô.
Cô thẹn không chịu nổi.
Anh ôm cô từ phía sau, kề sát tai cô khàn giọng xin lỗi lần nữa: “Xin lỗi em”.
Cô cắn môi, khẽ nói: “Anh không giận sao? Em chỉ... chỉ cảm thấy như thế nhanh quá, em vẫn chưa sẵn sàng”.
“Ưm, người phải giận là em mới đúng.” Anh cười khẽ, ngọn cỏ của anh trong sáng hơn bất kỳ con thỏ trắng nào, là anh đã quá nóng vội. Haizzz, cơ thể mềm mại trong vòng tay nếu còn ôm mãi như thế này, e rằng anh thật sự sẽ hóa thành người sói mất, tuy rất lưu luyến nhưng anh vẫn phải buông cô ra, khẽ nói: “Muộn quá rồi, anh phải về đây”.
“... Ồ, vâng”, cô căn môi, trả lời băng một giọng có vẻ hụt hẫng, ánh mắt không rời gương mặt anh, chỉ sợ nhìn thấy vẻ không vui ở đó.
Hôn nhẹ một cái lên trán cô, anh buông cô ra, đứng dậy, cúi đầu để che lấp ngọn lửa dục vọng đang hừng hực, chụp lấy áo ngoài và cà vạt rồi sải bước ra cửa.
Nghe tiếng đóng cửa, cô mới ủ rũ tát mình một cái.
Cô nhất định đã khiến anh bị tổn thương, nên anh mới vội vàng bỏ chạy như thế, nhưng cô thật sự không thể chấp nhận tốc độ nhanh vượt bậc thế này.
Đêm ấy, ngoài cô ra,anh cũng mất ngủ.
Hôm sau, Lạc Thiên vẫn đến đón Giang Vãn Khê đi làm đúng giờ, như thể chuyện ngại ngùng tối qua hoàn toàn không xảy ra.
Đến giờ ăn cơm trưa, Giang Vãn Khê vừa định rời khỏi vị trí đến nhà ăn nhân viên dùng bữa thì một cuộc điện thoại gọi đến. Cô nhấc máy, giọng rất chuẩn theo công thức: “Xin chào, đây là văn phòng tổng giám đốc tập đoàn Giang Hàng”.
Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói thanh nhã nhưng không mất đi uy nghiêm: “Tang Du đây, tôi muốn tìm Tổng giám đốc Lạc”.
Tổng giám đốc Tang của tập đòa Tang Thị!
Trong những lần buôn dưa trước kia, Giang Văn Khê đã từng nghe rất nhiều chuyện về vị Tổng giám đốc Tang này, do quan hệ hợp tác thân mật giữa Giang Hàng và Tang Thị, cô không hề do dự, chuyển máy vào trong.
Nhưng một lúc sau lại nghe thấy tiếng cãi nhau của Lạc Thiên vẳng ra từ bên trong, thậm chí tiếng cúp máy còn mạnh hơn thường ngày.
Khi ấy, Giang Văn Khê đứng ở cửa định xuống lầu ăn cơm bất đắc dĩ phải dừng bước.
Giây sau đó, cô thấy Lạc Thiên giận dữ bước ra khỏi văn phòng, dặn: “Sau này điện thoại của Tổng giám đốc Tang từ tập đoàn Tang Thị đều không nghe, nếu là việc công thì chuyển đến các bộ phận liên quan, nếu không rõ thì báo các bộ phận liên quan đến hỏi anh”.
“Vâng.” Cô hoàn toàn không hiểu. Luận về công, Giang Hàng và Tang Thị hợp tác kể như rất thân thiết; luận về tư, Lạc Thiên và bạn trai của Tổng giám đốc Tang có thể xem như là “bạn làm ăn”, sao thoáng chốc đã ra nông nổi này?
Thế nhưng điều khiến Giang Văn Khê không ngờ là, khoảng hai ba ngày sau, cũng vào lúc ăn trưa, cô đã tận mắt nhìn thấy Tổng giám đốc Tang xinh đẹp nhưng mạnh mẽ trong truyền thuyết. Tuy không phải lần đầu thấy cô ấy, nhưng lại là lần đầu trông thấy cô ấy đến Giang Hàng mà giận dữ như thế, sau lưng có cả người đàn ông đẹp trai mà cô đã có duyên gặp mặt một lần.
“Lạc Thiên đâu?”, Tang Du sắc mặt không tốt lắm, bộ dạng như muốn ăn thịt người tới nơi.
“Tổng giám đốc Lạc sáng nay không đến công ty.” Giang Văn Khê trả lời. Thực ra anh có đến, chi có điều sau khi đưa cô đến công ty, anh lập tức qua bên nhà hàng.
Tang Du nghe thế thì nghiến răng kèn kẹt: “Thế anh ta đang ở khu nghỉ mát hay ở bên nhà hàng?”.
Giang Văn Khê thoáng cảm thấy kỳ lạ, vẫn trả lời bằng giọng điệu được công thức hóa: “Xin lỗi Tổng giám đốc Tang, Tổng giám đốc Lạc không nói anh ấy đi đâu. Nếu chị có việc gấp thì cứ nhắn lại, tôi sẽ nhắn giúp chị”.
“Chuyện riêng làm sao nhắn giúp? Nếu không thì tội gì tôi phải chạy đến đây khi mọi người đi ăn trưa?” Đôi mắt đẹp của Tang Du trừng lên, hai tay siết chặt nghe xương kêu răng rắc.
Thẩm Tiên Phi thấy thế thì vội vàng khuyên giải: “Em đừng dọa người ta thế chứ”.
Giang Văn Khê rụt rè nhìn hai người, vị Tổng giám đốc Tang này đúng là công tư phân minh, hai hôm nay Lạc Thiên đưa cô đến công ty xong thì đến khu nghỉ mát hoặc nhà hàng, lẽ nào là cố ý tránh Tổng giám đốc Tang?
“Quá tam ba bận. OK, tôi không tin anh ta có thể trốn cả đời.” Tang Du cười lạnh tanh, sau đó nói với Giang Văn Khê bằng giọng cực kỳ dịu dàng, “Phiền cô nhắn lại với Tổng giám đốc Lạc rằng, mỗi ngày đúng vào giờ này, tôi nhất định sẽ không ngại gian khổ đến đây thăm hỏi, cảm ơn”. Nói xong cô quay người bước ra cửa bằng những bước chân thanh lịch.
Thẩm Tiên Phi tỏ ra bất lực, định đi theo thì bỗng hỏi Giang Văn Khê: “Xin hỏi gần đây cô có thấy một cô gái tên Tăng Tử Kiều đến tìm Tổng giám đốc Lạc, hoặc có nghe điện thoại của cô ấy không?”.
“Ưm... không có.” Từ tối hôm lễ Tình Nhân, cô đã không thấy Tăng Tử Kiều xuất hiện nữa, sau đó cũng chưa từng nghe Lạc Thiên nhắc đến cô ấy.
“Ừ, cảm ơn”, Thẳm Tiên Phi nhướn môi, theo Tang Du rời khỏi đó.
Loáng thoáng, Giang Văn Khê nghe thấy giọng Tang Du tức tối vẳng lại: “Hắn ta giỏi thì một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, ngày nào cũng trốn em đi. Chỉ cần ngày nào chưa tìm ra Tăng Tử Kiều, em sẽ không tha cho hắn ngày đó”.
Giang Văn Khê nghe loáng thoáng rằng Tăng Tử Kiều đã mất tích.
Lời Tang Du nói, cô kể lại không sót một chữ cho Lạc Thiên.
Lạc Thiên nghe xong, vẻ mặt thờ ơ nhưng một lúc sau anh cũng bực bội cho biết, anh cũng không rõ Tăng Tử Kiều ở đâu, anh vẫn đang tìm cô ấy.
Đối với chuyện ngày nào Tang Du cũng đến trong hơn một tháng, Giang Văn Khê đã quen, ban đầu cô rất khó tin với sự kiên tr