Nỗi buồn thoáng qua trên gương mặt Giang Văn Khê, cô cởi dây an toàn, xuống xe, nói khẽ: “Không sao, em tự về được”.
Lạc Thiên kéo mạnh cô lại trước khỉ cô chui vào xe, xót xa hôn lên môi cô một cái: “Xin lỗi, tối nay thực sự quá tệ hại, hôm khác sẽ kể em nghe chuyện của Tử Kiều”.
Giang Văn Khê không ngờ anh lại hôn cô trước mặt tài xế taxi, hai má ửng hồng, gật đầu rồi chui vào xe với một trái tim đang đập cuồng loạn.
Chiếc xe lăn bánh, cô quay lại, thấy anh ngồi thật nhanh vào xe, rất gấp, chiếc xe lao đi như gió cuốn, nhanh chóng mất hút khỏi tầm mắt cô.
Về đến nhà, cô nhìn chằm chằm túi quà một lúc lâu, cuối cùng vẫn mở ra, một vòng tay tinh xảo hiện ra. Đính trên đó là một con bướm bằng pha lê xanh sáng lấp lánh, dưới ánh đèn phản chiếu, cô như trông thấy bướm Nữ Thần Ánh Sáng mà bố mẹ cô mong đợi nhất.
Cô run run, đeo vòng, vào tay, không giấu nổi tâm tạng xúc động, chỉ sợ bất cẩn thì con bướm sẽ bay đi mất, cô ngắm thật lâu dưới ánh đèn rồi mới cất đi.
Hôm sau Giang Văn Khê dậy sớm, đợi rất lâu cũng không thấy Lạc Thiên đến ăn sáng. Gọi điện cho anh thì tắt máy, đồng hồ trên tường đã chỉ tám giờ, nếu không đi thì cô sẽ muộn mất.
Trái tim như rơi xuống vực thẳm, khi đồng hồ chỉ tám giờ mười lăm phút, cuối cùng cô cũng từ bỏ đợi chờ.
Đến công tỵ đã chín giờ, cô lại muộn mất nửa tiếng. Nếu là trước đây cô sẽ lo lắng chuyện mất tiền thưởng chuyên cần, nhưng hiện giờ cả trái tìm cô chi trông ngóng người lẽ ra đang ở sau cánh cửa đối diện kia.
Đên giờ ăn cơm trưa, vẫn không thây bóng dáng anh đâu.
Cái gọi là “nuốt không trồi” có lẽ là tình trạng hiện giờ của cô, cô vội vàng ăn xong bữa rồi quay về văn phòng.
Lúc này phòng Hành chính mang lên một bức thư, bên trên đề “Kính gửi Lạc Thiên”, địa chỉ gửi là văn phòng luật sư XX thành phố s, người gửi tên Phương Tử Hạ.
Phương Tử Hạ? Tên này thật quen thuộc.
Cô nhớ ra rồi, duyên phận kỳ diệu của cô và Lạc Thiên có lẽ là nhờ phúc của Phương tiên sinh và bà xã của anh ta. Thậm chí cô còn nhớ lời mời khách sáo trước khi ra về của vị Phương tiên sinh này nữa.
Cầm bức thư trong tay, cô rất tò mò, bên trong hình như là một thứ gì đó cứng cáp như thiệp, chắc không phải là dạng thiệp mời gì đó thật chứ.
Cô mỉm môi, tự giễu minh lại tưởng những lời khách sáo của người Tăng Tử Kiều là thật.
Nhún vai, cô mang bức thư vào bên trong, đứng trước bàn làm việc của Lạc Thiên rồi lại ngẳn ngơ.
Rốt cuộc anh đi đâu? Tại sao đến giờ vẫn chưa xuất hiện? Cô nhớ tối qua khi anh nghe điện thoại, vẻ mặt rất phẫn nộ, điện thoại chắc là Tăng Tử Kiều bỏ quên, người ở đầu dây bên kia có quan hệ gì với Tăng Tử Kiều?
Thở dài, cô ra khỏi văn phòng của anh.
Trong đầu cô cứ luẳn quẳn những câu hỏi đó, ngay cả khi Nghiêm Tố đứng trước mặt cô, cô cũng không nhận ra.
Nghiêm Tố thấy cô như người mất hồn thì nhướn môi, gõ gõ bàn cô: “Chuẩn bị họp rồi, mọi thứ xong hết chưa?”.
“A?” cô giật mình, thấy ánh mắt đang cười của Nghiêm Tố, thấy xấu hổ, vội nói: “Ồ, xong rồi ạ”. Cô đưa tài liệu đã chuẳn bị xong cho Nghiêm Tố, chải phần tóc xõa xuống hai bên má để che giấu tâm trạng, “Chị giúp em mang bút điện đến phòng họp nhé, em đi vệ sinh một lát rồi sẽ đến ngay”. Nói xong không đợi Nghiêm Tố cười minh, cô đã rời khỏi văn phòng như chạy trốn.
Trong nhà vệ sinh, Giang Văn Khê nhìn gương chải lại tóc rồi chỉnh lại quần áo, đến khi có hai đồng nghiệp nữ bước vào, cô mới mỉm cười gật đầu, định ra ngoài.
Tuy Lạc Thiên từng bế cô vào công ty khiến các đồng nghiệp bàn tán xì xào, về sau không biết ai lại đồn Tổng giám đốc Lạc sở dĩ làm thế là vì “báo đáp ân nhân”, cảm ơn cô đã kịp thời đưa anh vào bệnh viện. Huống hồ một khi đã vào công ty, cô cũng rất tự giác xem mình là cấp dưới của anh chứ không phải là bạn gái, trước mặt mọi người, cung kính gọi anh là “Tổng giám đốc Lạc”, lại thêm cung cách làm việc khiêm tốn, chưa bao giờ liếc mắt đưa tình, nũng nịu hoặc có động tác thân mật nào đó với anh ở nơi công cộng, cho dù ở riêng với anh trong văn phòng cũng chưa bao giờ. Vì thế mà đồng nghiệp cũng xem cô là trợ lý Giang, chỉ thế mà thôi, thậm chí còn có những đồng nghiệp hay chuyện kéo cô ra một góc thăm dò về những tin tức vặt vãnh của Tổng giám đốc Lạc, nhưng bao giờ cô cũng kinh ngạc nhận ra, hóa ra còn có bao nhiểu việc liên quan đến anh mà cô lại không hề hay biết.
Chưa kịp ra khỏi nhà vệ sinh, cô đã nghe tiếng trò chuyện của hai cô đồng nghiệp.
“Này? Nhìn thấy cà vạt của Tổng giám đốc Lạc hôm nay chưa? Màu đỏ hồng đấy.”
“Anh ấy vừa vào công ty là tôi đã nhìn thấy, tôi vào Giang Hàng ba năm nay, lần đầu tiên thấy anh ấy thắt cà vạt màu đỏ, đúng là đẹp thật.”
“Cậu nói xem có phải Tống giám đốc Lạc đang yêu không?” “Có thể, từ cuối năm ngoái đã thấy anh ấy khác lạ rồi, trước kia lúc nào mặt cũng lạnh tanh, bây giờ gặp ai cũng cười, mặt mày tươi tắn lắm.”
“Liệu có phải là cô gái chơi piano ở K.O không?”
“Chưa biết chừng, trai tài gái sắc, hai người đó xứng đôi lắm.”
“Nhưng tớ nghe nói cô gái đó đã kết hôn rồi.”
“Đã kết hôn thì cũng có thể biến thành chưa kết hôn.:
“Cũng phải, đúng là chưa thấy Tổng giám đốc Lạc đối xử với ai tốt như với cô ta.”
Giang Văn Khê gần như ra khỏi nhà vệ sinh bằng tốc độ rùa bò, cuộc đối thoại của hai cô nàng kia bay đến tai cô không sót một chữ.
Ban đầu cô rất sửng sốt, anh đến công ty rồi, còn thắt cà vạt cô tặng, nhưng sau đó cô lại thấy trong lòng có một cảm giác hụt hẫng kỳ lạ.
Hóa ra không chỉ mình cô cảm thấy quan hệ mờ ám giữa anh và Tăng Tử Kiều.
Haizzz, tối qua anh chẳng đã nói rằng không như cô nghĩ đó sao? Nếu không phải có cuộc điện thoại kỳ quặc kia, chuyện liên quan đến anh và Tăng Tử Kiều đã được giải thích rõ rồi, hơn nữa hôm nay còn thắt cà vạt cô tặng, cô còn băn khoăn nỗi gì.
Thở dài một hơi, cô điều chỉnh lại tâm trạng rồi tiến về phòng họp.
Vào bước vào phòng họp, chân cô khựng lại, ánh mắt khóa chặt vào người đàn ông thắt cà vạt đỏ hồng kia, vẻ mặt bàng hoàng.
Cô chắc chắn một trăm phần trăm rằng mắt cô không bị tật, nhưng cô lại nghi ngờ mình hoa mắt, trên má trái của anh dán một miếng urgo phải không? Còn khóe môi anh hình như hoi sưng đỏ...
Do trong phòng họp đông người ồn ào, cô không dám nhìn Lạc Thiên lâu, cúi xuống che giấu vẻ nghi ngờ trong lòng, cụp mắt, cô bước nhanh đến chỗ ngồi.
Hạng mục siêu thị cải tạo thành nhà hàng đã bước vào giai đoạn trang trí nội thất, hơn tháng nữa thì công trình kéo dài hơn nửa năm nay sẽ hoàn thành, tiếp theo đó là khai trương nhà hàng. Trong cuộc họp, phòng Kế hoạch đề ra phương án cụ thể về hoạt động khai trương, Lạc Thiên rất hài lòng.
Cuộc họp dài dẳng dặc hơn ba tiếng đồng hồ, khô khan, vô vị khiến người ta không thể chịu nổi cuối cùng đã kết thúc, mọi người thu dọn đồ đạc, lục tục rời đi.
Giang Văn Khê nhìn biên bản họp chỉ có mấy hàng chữ ít ỏi trên màn hình laptop mà cắn môi.
Chết thật, sao hôm nay cô không thể bình tình được, đã lâu rồi không phạm lỗi lầm như thế này, lát nữa ai kia đòi cô biên bản họp, e rằng lại một trận bão nữa kéo đến cho xem.
Cô không kiềm chế được, ánh mắt lại liếc nhìn gương mặt Lạc Thiên đang trò chuyện với Chủ tịch Giang, ở góc trái phía trên, mép môi anh vẫn còn dán miếng urgo buồn cười kia, nếu cô không đoán sai thì vết thương đó chăc chăn là do anh đánh nhau với người ta.
Tối qua, anh cuống cuồng bỏ đi như thế, là đánh nhau với người khác sao?
Khi cô còn đang ngẩn ngơ thì một bóng đen tiến lại, sau đó màu đỏ hồng rực rỡ xuất hiện trong tầm mắt.
Cô giật mình, ngước lên nhìn người đàn ông đó, chỉ thấy anh liếc nhìn biên bản họp đáng thương trên màn hình, hơi nhíu mày, môi mím lại, gương mặt tỏ vẻ bất mãn, sau đó giọng nói lãnh đạm vang lên: “Trước khi tan sở, anh muốn thấy biên bản họp hoàn chinh”.
Ngụ ý là, cô không làm được thì khỏi về nhà.
“Vâng”, cô đáp lại ngắn gọn, mắt vẫn nhìn chằm chằm miếng dán urgo trên mặt anh.
Có chút bất cần, hình như bây giờ cô càng lúc càng to gan, ỷ vào chị Nghiêm vốn không bao giờ biết sợ là gì, lại thêm trải qua đợt “tập huấn” ma quỷ mấy tháng nay của ai kia, cô đã bắt đầu không còn nhút nhát e sợ nữa.
Cô cúi đầu dọn dẹp đồ đạc, lúc ngước lên thì thấy trong phòng họp chỉ còn lại hai người họ.
Khi anh sắp bước ra khỏi cửa, cô không kìm được hỏi: “Anh không sao chứ? Trên người còn vết thương nào không?”.
Nghe cô hỏi, Lạc Thiên ngẳn người quay đầu nhìn cô, một lúc sau, mặt anh dịu lại, nói khẽ: “Không sao”, vết thương bé tí này có đáng là gì.
“Tan sở rồi đến chỗ em, em bôi thuốc cho anh nhé”, cô ôm laptop đi ngang qua anh, ngước lên nhìn miếng dán OK kia, cười tủm tìm, “Anh dán cái đồ chơi đó nhìn ngố lắm, lại thêm cái cà vạt này, muốn người ta không cười cũng khó”.
Khóe môi anh hơi giật giật, gân xanh trên trán hằn lên.
Câu trước thì dịu dàng đến mức làm người ta lâng lâng như ở trên thiên đường, câu sau thì chết tiệt... khiến người ta phát điên lên!
Cô nàng đáng ghét này, từ bao giờ cũng học cách mỉm cười chế giễu người khác như Nghiêm Tố chứ? Ngố lắm sao? Tiện tay dán miếng OK lên mặt, còn hơn là bôi thuốc xanh xanh đỏ đỏ hoặc để trần vết thương vào công ty hù dọa người khác chứ. Còn nữa, cà vạt màu hồng mà chi có mấy tên nhóc hai mươi mấy tuổi đầu mới thắt là do cô chọn mà. Trách anh hôm qua bỏ rơi cô giữa đường nên hôm nay cố tình sỉ nhục anh chứ gì?
Không hiểu vì sao, rõ ràng vì lo cho vết thương của anh, nhưng vì hôm qua và hôm nay, còn lúc nãy nữa, dáng vẻ thờ ơ của anh khiến cô rất tức tối, thậm chí cô còn có suy nghĩ phải chọc tức anh.
Thấy mục đích của mình đã đạt được, Giang Văn Khê mim cười thỏa mãn đi ngang qua anh, rời khỏi phòng họp.
Lạc Thiên nắm chặt tay, theo sau cô nàng cười rất đáng ghét kia, lần đầu tiên trong đời tức tối mà vẫn phải kìm nén.
Về đến văn phòng, Lạc Thiên nhìn thấy bức thư gửi từ thành phố S đặt trên bàn.
Khi ba chữ “Phương Tử Hạ” đập vào mắt, đôi lông mày của anh càng nhíu chặt, cầm bức thư lên, xé ra, là một tấm thiệp mời tinh xảo đẹp đẽ.
Ánh mắt chỉ liếc qua là đã hiểu ý nghĩa của lời mời đột ngột đó.
Một buổi liên hoan mười một năm tốt nghiệp cấp ba, năm ngoái là mười năm, anh chưa từng tham dự. Nay Phương Tử Hạ và vợ về nước, tổ chức buổi liên hoan tốt nghiệp cấp ba này, người anh em tốt năm nào của họ là anh nếu từ chối thì có nghĩa là gì? Con rùa rụt cổ?
Anh cười lạnh lẽo vò chặt tấm thiệp trong tay, ném nó vào sọt rác bên cạnh.
Tình anh em năm nào, mười năm trước đã cắt đứt sạch sẽ.
Thành phố S, ngoài cô nhi viện đã nuôi anh lớn lên, tất cả đều không liên quan gì đến anh cả.
Tiếng chuông báo hiệu tan sở vang lên, Giang Văn Khê đã hoàn thành thuận lợi biên bản cuộc họp.
Cô khẽ gõ cửa văn phòng Lạc Thiên, đến khi bên trong vẳng ra tiếng “vào đi”, cô mới đẩy cửa bước vào.
Lạc Thiên ngồi dựa ghế, quay lưng lại bàn, cô không nhìn rõ vẻ mặt anh, chỉ nhẹ nhàng đặt biên bản họp lên bàn làm việc của anh.
“Tổng giám đốc Lạc, biên bản họp đặt trên bàn của anh”, cô nhỏ giọng.
“Anh còn đang tính xem đến bao giờ em mới có thể giao biên bản? Bây giờ xem ra tiến bộ hơn trước nhiều.” Lạc Thiên ngồi trên ghế xo