Giang Văn Khê cắn chặt môi, thắt dây an toàn, quay đầu ra ngoài cửa sổ, không nói câu nào.
Lạc Thiên ngồi vào xe, sắc mặt hơi căng thẳng, liếc nhìn cô một cái rồi quay lại nói với Tăng Tử Kiều: “Anh đưa em về nhà!”.
“Em không muốn về nhà! Em không muốn về nhà!” Tăng Tử Kiều vừa nghe, tay đã đặt lên nắm cửa, hét lên, “Nếu anh dám đưa em về nhà, em thề từ nay anh đừng mơ thấy em nữa!”.
Lạc Thiên cắn răng, quay lại gầm khẽ: “Vậy được, em không muốn về thì đến nhà anh là được chứ gì?”.
Trong tích tắc, Tăng Tử Kiều đang vô cùng kích động đã bình tình lại, “ư” một tiếng rồi mềm nhũn người ra.
Vẻ mặt giận dữ, Lạc Thiên khởi động xe.
Trong xe, không khí vô cùng nặng nề, bức bối.
Lạc Thiên mím môi, thỉnh thoảng liếc kính chiếu hậu nhìn Tăng Tử Kiều nửa nằm nửa ngồi phía sau, không còn chút sinh khí nào.
Tất cả đều không qua khỏi mắt Giang Vãn Khê, trong lòng có một cảm giác thật lạ lùng, thâm chí cô bắt đầu hối hân vì đã lên xe. Có lẽ hai người họ có nhiều điều phải nói, nhưng hiện giờ vì vướng cô nên chẳng nói được gì chăng?
Tay cô nắm chặt túi quà anh tặng, sau đó buông ra, lại nắm chặt, cứ lặp đi lặp lại khoảng mười lần, nếu cứ nắm chặt nữa, túi quà e sẽ bị cô làm hỏng mất.
Chiếc xe chạy khoảng mười phút thì cô từ từ quay sang, nói ngắn gọn với Lạc Thiên: “Anh dừng xe ở đường đó đi, tự em về, anh đưa cô ấy về nghỉ ngơi trước”.
Lạc Thiên nhìn cô, mím chặt môi, không nói.
Không thấy anh trả lời, cô im tiếng, hơi ngoảnh đầu ra cửa sổ, lại nắm chặt túi giấy trong tay.
Một lúc sau, chiếc xe dừng lại ở một tòa nhà có khung cảnh sang trọng.
Theo Lạc Thiên xuống xe, Giang Văn Khê ngẩng đầu lên, mấy chữ lớn bằng đèn neon “Thiên Đô Hào Đình” đập vào mắt cô.
Gió đêm ập đến, không khí tràn ngập hương hoa hồng, nhưng mùi hương ấy lại khiến người ta có cảm giác như sắp nghẹt thở.
Lạc Thiên mở cửa xe phía sau, lạnh mắt nói với Tăng Tử Kiều với vẻ giận dữ: “Tự em đi, hay là anh vác em lên trên?”
Tăng Tử Kiều mệt mỏi bước xuống, đẩy Lạc Thiên đứng chặn trước mặt ra, đi thẳng vào trong tòa nhà. Lạc Thiên không nói gì, theo sau cô.
Đó là lần đầu tiên Giang Văn Khê đến nhà Lạc Thiên, nhưng cô biết rõ, với Tăng Tử Kiều nhất định không phải là lần đầu.
Như cô đã nghĩ, Lạc Thiên sống một mình.
Thiết kế đơn giản phóng khoáng, mãi mãi là phong cách của anh.
Giang Văn Khê không ngờ lần đầu vào nhà Lạc Thiên lại trong tình huống thế này, cô hoàn toàn không có tâm trạng thưởng thức, chi đờ đẫn nhìn đôi nam nữ khiến cô băn khoăn suốt dọc đường đi.
Không khí như cô đặc lại, ba người không ai nói gì.
Bỗng, Tăng Tử Kiều móc thuốc lá trong túi ra, vừa định châm hút thì đã bị Lạc Thiên rút đi không chút thương tình, dập tắt trong gạt tàn. Tăng Tử Kiều lại mở túi, rút ra một gói thuốc khác và một cái bật lửa khác, điếu thuốc vừa rút ra lại bị Lạc Thiên gạt đi.
Lạc Thiên giật lấy túi của cô, móc hết thuốc lá và bật lửa ra, ai ngờ Tăng Tử Kiều nhìn thấy, túm chặt lấy túi như lên cơn điên, hét lên: “Anh đừng đụng vào đồ của em!”.
Lạc Thiên thấy vẻ mặt cô Tăng Tử Kiều kỳ lạ, bỗng như hiểu ra gì đó, sa sẫm mặt, quát lên: “Trong túi có gì không nhìn được à?”.
Tăng Tử Kiều hoảng hốt giấu cái túi ra sau lưng, gạt nước mắt trên mặt, đứng lên, nói: “Không có gì, em muốn nghỉ ngơi”.
“Lấy ra đây cho anh xem, trong đó có gì hả? Tốt nhất là đừng để anh biết em đã đụng vào những thứ không nên đụng!” Lạc Thiên không tin, giật lấy túi của cô, “Đưa anh xem!”.
“Chuyện của em không cần anh lo, trả túi lại cho em! Anh cứ đi yêu đương đi, hưởng lễ Tình Nhân của anh đi! Cút đi!”
Lạc Thiên lật hết cả túi cũng không thấy thứ anh không muốn thấy, bất giác thở phào, nếu để anh phát hiện ra cô cắn thuốc thì anh sẽ không tha cho cô. Đang định trả túi lại, anh bỗng thấy mấy tờ giấy trong hồ sơ bệnh án, tim anh bỗng thót lên, lẽ nào cô đang bệnh nặng?
Anh vội vàng mở ra xem, mấy chữ lớn “Giấy đồng ý phá thai” đập vào mắt anh, chữ ký bên dưới là của Tăng Tử Kiều, thời gian là hôm nay.
Cơn giận bốc lên đầu, anh liếc nhìn mấy tờ giấy rồi gầm lên với Tăng Tử Kiều: “Mới làm xong phẫu thuật mà em lại chạy đến quán bar uống rượu, còn dám chất đầy thuốc lá trong túi hả? Có chuyện gì không nói ra được hay sao? Nhất định phải hủy hoại bản thân như thế hả? Em làm thế thì có khác gì cha mẹ đã bỏ em lại ở cô nhi viện? Không, em còn tàn nhẫn hơn họ nhiều, chí ít họ còn để lại mạng sống cho em, còn em lại không muốn để lại mạng sống nào cả!”.
Ngoài lần cãi nhau với Lạc Thiên, Giang Văn Khê chưa từng thấy anh nổi giận như thế bao giờ. Lời Lạc Thiên nói khiến tim cô thót lên tận cổ họng, trong lúc vô tình, cô liêc nhìn thây chữ trên tờ giấy trong tay Lạc Thiên - Giấy đồng ý phá thai, trong tích tắc, đầu cô “ầm” một tiếng, nổ tung.
Khiến anh cuống quít lên chạy đến như thế, là vì đứa trẻ trong bụng Tăng Tử Kiều ư? Cái cô Tăng Tử Kiều kia chẳng phải là kẻ đã có chồng hay sao? Tại sao còn phá thai? Lẽ nào đứa bé bị phá bỏ là con của anh và Tăng Tử Kiều?
Kẻ thứ ba xen vào, dụ dỗ phụ nữ nhà lành, làm bậy rồi quất ngựa truy phong... Bao nhiểu từ ngữ bỗng chốc tràn ngập trong đầu cô.
Tăng Tử Kiều không trả lời, chi thấy cô đi vụt vào nhà vệ sinh, bám vào bồn cầu nôn ọe.
Giang Văn Khê tưởng mình đã biến thành con rối gỗ bất động, nhưng vẫn không kiểm soát được chân mình, vào nhà vệ sinh trước cả Lạc Thiên, đưa ra một hộp khăn giấy.
Nôn xong, Tăng Tử Kiều đón lấy, lau miệng rồi yếu ớt ngẳng đầu lên nhìn cô, nói gọn: “Cảm ơn”. Sau đó ra khỏi nhà vệ sinh như một hồn ma, “Tàn nhẫn? Tàn nhẫn...”, miệng không ngừng lẳm bẳm, xoa xoa cái trán bắt đầu cười khờ khạo, cười mãi.
Có một tích tắc, Giang Văn Khê tưởng mình hoa mắt, vì cô không chỉ nhìn thấy đôi vai gầy yếu của Tăng Tử Kiều run bần bật vì cười, mà còn nhìn thấy ánh sáng lóe lên trong mắt cô ấy, sau đó thứ khiến cô chú ý nhất là nơi khóe mắt phải phía trên của Tăng Tử Kiều, một con phượng hoàng sống động như thật, giống hình xăm nhưng lại không giống, mà giống như một vết sẹo.
“Tăng Tử Kiều, em làm loạn đủ chưa? Rốt cuộc em còn định điên đến bao giờ? Nói cho anh biết, em còn muốn gì nữa?” Lạc Thiên bước đến, khi tay vừa chạm vào Tăng Tử Kiều thì cô Tăng Tử Kiều đã ôm chặt lấy anh, gục lên người anh khóc nức nở thương tâm.
Lạc Thiên thở dài, những lời định mắng cô cũng thu lại ngay, đưa tay vỗ vỗ lưng cho cô, vừa giúp cô thở đều, vừa dịu dàng an ủi.
Giờ phút này, Giang Văn Khê cảm thấy cô giống như kẻ thừa thãi từ đâu xuất hiện trong không khí và chen vào giữa vậy. Cô rất hụt hẫng, chi thấy lồng ngực không ngừng co thắt, thắt đến mức gần như ngạt thở. Cô đưa tay ra, lặng lẽ ấn lên ngực, muốn để mình khá hơn một chút.
Mọi thứ là do cô tự chuốc lấy, cô không nên đi theo.
Trong mắt đã phủ đầy sương mù, nhưng nước mắt lại ngang ngạnh không chịu rơi xuống.
Cô không thèm là nữ chính hẹp hòi không chịu nghe giải thích, bản thân thì suy nghĩ linh tinh, sau đó khóc lóc phẫn nộ bỏ đi như trong phim truyền hình.
Cô đang đợi, đợi anh giải thích.
Một lúc sau, hai người kia cuối cùng đã động đậy.
Tăng Tử Kiều dưới sự an ủi của Lạc Thiên đã lau khô nước mắt, vào phòng dành cho khách. Đến khi Tăng Tử Kiều tắm rửa xong, nằm lên giường, Lạc Thiên mới rời khỏi đó, đóng cửa lại.
Vừa ra khỏi, anh liền nhìn thấy Giang Văn Khê đứng đờ đẫn ngoài phòng khách không biết đã bao lâu. Anh sải bước đến gần, nhìn cô nước mắt rưng rưng với vẻ hối lỗi, đưa tay dịu dàng vuốt tóc cô, thở dài nói: “Đừng nghĩ lung tung, việc không như em nghĩ đâu”.
“Con mắt nào của anh nhìn thấy em nghĩ lung tung, em xúc động không được à?”, cô cắn răng, tức giận quay người bỏ đi.
Cô không vùng ra, vì cô biết cho dù thua người, cũng tuyệt đối không thua thế, cho dù cô đau lòng buồn bã đến nhường nào, cũng tuyệt đối không thể khóc trước mặt anh, và ngay tại đây. Là bạn gái được mọi người công nhận của anh, cô vẫn phải nghe anh giải thích.
Anh ôm lấy cô, ra khỏi cửa.
Lần này Lạc Thiên không quên thắt dây an toàn cho cô, chiếc xe từ từ rời khỏi nơi anh ở.
“Cô ấy tên Tăng Tử Kiều, chắc em biết”, anh lái xe rất vững vàng, tay phải vuốt ve bàn tay nhỏ nhắn lạnh băng của cô.
“Vâng, đến K.0 với anh nhiều lần, không muốn biết cũng khó, cô ấy là nhạc công chơi đàn dương cầm ở đó, thỉnh thoảng cũng hát”, cô trả lời, vẻ mặt dửng dưng.
Anh “ừ’ một tiếng rồi nói: “Anh và cô ấy đều là trẻ mồ côi ở một cô nhi viện của thành phố S”.
Cô quay sang, sững sờ nhìn anh: “Cô nhi viện?”. Cô biết cha mẹ Lạc Thiên đã qua đời, nhưng cô không tài nào nghĩ rằng anh lớn lên trong cô nhi viện.
“Đúng, cô nhi viện, Tử Kiều khi còn quấn tã, cũng chỉ mới hai, ba tháng, đã bị người ta vứt lại ở cửa cô nhi viện, mẹ viện trưởng tốt bụng đã bế cô ấy vào. Tử Kiêu rất xinh đẹp, con trai trong viện đều thích chơi với cô ấy. Rất lạ là, cô ấy lại thích theo sau anh, anh hỏi vì sao thì cô ấy trả lời là vì anh chưa bao giờ khen cô ấy xinh, thế nên cô ấy cứ theo cho đến khi anh khen cô ấy đẹp thì sẽ không đi theo nữa”, nói đến đó, anh không nhịn được cười.
Anh cũng không nhớ cuối cùng anh có khen Tăng Tử Kiều hay không, nhưng cô đã luôn theo anh như thế, đến khi rời khỏi cô nhi viện. Thậm chí sau đó về thăm anh, vẫn là như thế, điều khiến anh không hiểu là sao cô lại ghét Châu Mộng Kha, ghét vô cớ. Nhưng anh biết, Tử Kiều đối với anh không phải là yêu, chỉ xem anh như anh trai, bảo vệ anh như với người nhà. Toàn bộ tình yêu của cô đã trao cho người anh trai trên danh nghĩa, nếu không cũng sẽ không ra nông nỗi này.
Giang Văn Khê thấy Lạc Thiên cười vô cớ thì cắn môi, nói một cách chua xót: “Từ nhỏ đã được con gái chạy theo sau, là một chuyện rất quang vinh phải không?”. Anh cứ vui đi, đồ hồ ly tinh yêu quái. Cô căm phẫn thầm bổ sung trong lòng.
Lạc Thiên nghe thấy thì càng cười to hơn: “Anh cứ ngỡ trong đầu em không biết hai chữ ‘ghen tuông’ viết thế nào chứ, không ngờ còn ghen kinh khủng hơn anh nghĩ”.
Cô nghiến răng, đưa tay đấm một cái lên vai Lạc Thiên.
Anh cười to: “Anh đang lái xe, đây là chuyện liên quan đến mạng sống đấy”.
Cô thẹn quá hóa giận quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Anh nói tiếp: “Lúc đó có một cắp vợ chồng rất tốt, mỗi năm đều đến cô nhi viện mấy lần, thăm những đứa trẻ mồ côi bị bỏ rơi. Năm Tử Kiều sáu, bảy tuổi, vì cô ấy có vẻ ngoài được nhiều người yêu mến, rất nhiều cặp vợ chồng đều đề nghị với viện trưởng nhận nuôi cô ấy. Nhưng viện trưởng cuối cùng lại trao cô ấy cho một cặp vợ chồng đã có một đứa con trai. Sau khi cô ấy được nhận nuôi thì sống rất tốt, hơn nữa còn thường xuyên đến cô nhi viện chơi với bọn anh, đến khi cặp vợ chồng ấy chuyển đi khỏi thành phố S, anh mới không gặp cô ấy nữa. về sau anh đến N, rất nhiều năm sau đó mới bất ngờ gặp lại cô ấy..
Đang lúc Lạc Thiên muốn nói nữa thì một hồi chuông điện thoại reo vang.
Lạc Thiên nhìn Giang Văn Khê đang chăm chú lắng nghe, cô lắc đầu: “Không phải điện thoại của em”.
Tiếng chuông điện thoại vẫn réo rắt, Lạc Thiên thắng gấp xe lại.
Hai người cùng quay đầu về hướng phát ra âm thanh, một chiếc di động trên ghế sau