Một người đàn ông, nếu đa tình với bạn gái cũ, người yêu cũ hoặc những người phụ nữ không liên quan, thì cũng đồng nghĩa với việc phạm tội. Vì anh ta khiến hết người này đến người khác có quá nhiều ảo tưởng không thực tế. Thế nên môi người đều phải hiểu: Trong tình yêu, không thể tùy tiện làm người tốt, nếu không sẽ chuốc họa vào thân.
Thời gian trồi nhanh, chớp mắt những ngày nghỉ Tết đã kết thúc, lại đến lúc phải đi làm.
Lạc Thiên vẫn như trước kia, mỗi ngày đến nhà Giang Văn Khê ăn sáng, nhưng Giang Văn Khê kiên quyết xuống xe ở gần công ty, sau đó đi bộ đến, Lạc Thiên không phản đối.
Một ngày nọ, anh bấm chuông cửa nhà cô, cô mở cửa nhưng đứng đó bất động, nhìn chằm chằm vào mái tóc anh.
Một lúc sau mới nghe cô nói: “Cái đó... anh có nhận ra là tóc anh hình như phần trắng ít đi một chút, phần đen nhiều hơn một chút rồi không?”.
Anh mỉm cười: “Thế hả? Anh không quan tâm lắm”.
Thực ra mấy hôm Tết, anh đã phát hiện ra tóc mình có sự thay đổi rõ rệt. Nghiêm Tố thậm chí còn đùa với anh trước mặt bà ngoại và chú Thâm: “Tình yêu thật vĩ đại”.
“Anh có muốn đi nhuộm tóc không?” Cô tốt bụng đề nghị, cảm thấy tóc anh trở thành màu đen thì càng đẹp trai hơn, tuy vậy lại quá chói mắt.
“Không”, anh không nghĩ ngợi gì, từ chối luôn.
về sau cô cũng bỏ cuộc, nếu anh muốn nhuộm tóc thì đã nhuộm từ lâu rồi, không đợi đến bây giờ.
Lại mấy hôm nữa, đến lễ Tinh Nhân được trông chờ đã lâu.
Giống trong phim truyền hình mô típ cũ rích, Giang Văn Khê ngồi trên xe Lạc Thiên đến một nhà hàng năm sao ở trung tâm thành phố. Hai người ngồi trong một nhà hàng thanh lịch sang trọng, có hoa có rượu, khoa trương nhất là bên cạnh còn có người cầm violin kéo những bản nhạc cổ đển cho hai người nghe.
Nhưng chuyện đó lại khiến Giang Văn Khê rất mất tự nhiên, trước kia cô từng ngưỡng mộ các nhân vật nữ chính trong phim thần tượng, có thể cùng người mình yêu hưởng một bữa tối lãng mạn trong khung cảnh tuyệt đẹp, cô không bao giờ nghĩ rằng có ngày mình lại ngồi ở đây giống nữ chính trong phim.
Cô rất không quen, tuy đã dùng bữa với Lạc Thiên rất nhiều lần, nhưng mỗi lần dùng dao nĩa đều khó khăn, cô cảm thấy dáng vẻ mình cầm dao nĩa rất lóng ngóng, lúc nào cũng không kìm được mà hỏi anh, có phải nên thế này, có phải nên thế kia không. Thực ra cô càng muốn hỏi rằng liệu họ có cười cô, và có thể nhờ người nhạc công kéo violin đứng ra xa một chút, như thế này cô không tài nào ăn được. Thật không biết tại sao phải khoa trương như vậy.
Lạc Thiên biết đầu cô đang nghĩ gì, ăn được một nửa, anh lấy trong chiếc túi bên cạnh ra một hộp quà rất đẹp tặng cho cô, giọng bình thản: “Quà anh tặng em”.
Suýt nữa nghẹn thức ăn trong miệng, cô ngẩn ngơ đưa mắt nhìn hộp quà tuyệt đẹp được gói rất tinh xảo, nuốt thức ăn xuống, đôi mày nhíu lại, cắn môi và nói: “Đêm Ba mươi anh mới tặng em một chiếc điện thoại rồi”.
“Đó là đêm Ba mươi, hôm nay là lễ Tình Nhân, đây là quà lễ Tình Nhân”, giọng anh nhẹ nhàng và dịu dàng.
Là thế sao?
Cô cũng có quà, nhưng mãi vẫn không tặng được.
Cô bối rối nhận quà, thầm nhủ: Không biết là món gì đắt tiền nữa đây.
Cô đang định mở ra xem thì bị Lạc Thiên giữ tay lại: “về nhà hãy xem”. Lần trước tặng điện thoại cho cô, cô đã làu bàu than thở rất lâu, lần này quà tặng cô còn đắt hơn nhiều, nếu bây giờ mở ra xem, bữa cơm này có lẽ sẽ ăn không ngon mất.
Giang Văn Khê đành nhận lấy quà, một lúc sau cô đặt dao nĩa xuống, ngượng ngùng rút ra một hộp quà trong túi giấy đặt cạnh, cúi đầu đưa cho Lạc Thiên, lí nhí như muỗi kêu: “Lê Tình Nhân vui vẻ!”.
Lạc Thiên rất bất ngờ, cười tủm tỉm, nhận lấy rồi mở gói quà, một chiếc cà vạt sọc đỏ hồng rất đẹp hiện ra trước mắt.
Ánh mắt rơi trên chiếc cà vạt sọc đỏ hồng đó, có một tích tắc anh ngây người, khóe môi nhướn lên, ngắm nghía thật kỹ, trong đầu không ngừng tưởng tượng cảnh mình thắt chiếc cà vạt model này thì sẽ như thế nào, dường như bao năm nay anh chưa từng thắt chiếc cà vạt nào màu sắc tươi tắn đẹp đẽ như vậy.
Giang Văn Khê thấy vẻ mặt hơi ngơ ngẩn của anh thì tim như thắt lại, lẽ nào anh không thích màu đỏ hồng? Nhưng trong trung tâm mua sắm, cô nhân viên đó cứ vỗ ngực bảo đảm rằng màu đỏ hồng là màu “hot” của năm nay, nói gì mà cà vạt là thứ phụ kiện tuyệt nhất mà thế giới nội tâm của đàn ông truyền đạt, kiểu sọc chéo này không hề chói mắt, chỉ càng khiến quý ông gợi cảm hơn.
Vốn đã hơi do dự, nhưng chiếc cà vạt này đúng là rất đẹp, tuy chưa từng thấy anh thắt cà vạt màu này bao giờ, nhưng cô nghĩ khi anh thắt nhất định sẽ rất đẹp. Lý Nghiên thấy cô do dự cũng khuyến khích cô mua, nói rằng anh thắt cái này nhất định sẽ là tiêu điểm nổi bật nhất trong đám người. Có điều không cần sự trợ giúp của chiếc cà vạt, anh vốn dĩ đã là người nổi bật nhất rồi. Cuối cùng, vì thích nên cô vẫn mua, thậm chí còn tốn hơn nửa tháng lương của mình.
Nhưng tại sao anh lại có vẻ mặt đó? Hình như không thích món quà này lắm.
“Nếu anh không thích màu này thì em đi đổi vậy”, không giấu nổi vẻ buồn bã, cô đưa tay định lấy lại món quà.
Lạc Thiên sực tỉnh, căng thẳng giữ túi quà bên cạnh, nhướng mày: “Ai bảo anh không thích?”.
“Nhưng anh đang tỏ vẻ gì đó?”
“Trầm tư.” Anh thẳng thắn, “Anh đang nghĩ phải phối với quần áo gì”.
Đúng là đồ đáng ghét, muốn phối với quần áo gì thi về nhà trầm tư không được à? Suýt nữa làm cô tưởng anh không thích. Cô tức tối, hành hạ món ăn trong đĩa, nhưng khóe môi lại không kìm chế được mà nở một nụ cười.
Bỗng nhớ đến tình huống trong phim, thế là cô nâng ly rượu vang lên, mỉm cười với Lạc Thiên, nói: “Cheers!”.
Lạc Thiên thấy bộ dạng ngô nghê của cô thì không kìm được cười khẽ thành tiếng, nâng ly lên định nói “Cheers” thì lúc đó, tiếng chuông điện thoại reo vang.
Anh nghe máy, sắc mặt trong tích tắc vụt thay đổi, niềm vui trước đó không còn tồn tại, thay vào đó là sự phẫn nộ và lo lắng. Anh nói ngắn gọn: “Tôi đến ngay, các người trông chừng cô ấy cho tôi, đừng để cô ấy làm bậy”.
Giang Văn Khê ngạc nhiên, đặt ly rượu xuống, tay vẫn nắm chặt ly, bất an hỏi anh: “Xảy ra chuyện gì thế anh?”.
“Anh phải đến K.0 một chuyến”, Lạc Thiên nhanh chóng đứng dậy, ngoắc tay với phục vụ, “Thanh toán”.
Giang Văn Khê rụt rè nhìn anh, hình như từ khi quen anh, hiếm khi thấy anh hoảng loạn như thế, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Cô lóng ngóng cắn môi, khẽ hỏi: “Có cần em đi chung không?”.
“Không cần.” Lạc Thiên buột miệng theo trực giác, nhưng Khi thấy cô cắn môi, vẻ mặt như một con thú nhỏ bị thương, biết giọng nói quá nóng nảy của mình đã làm tỗn thương cô, thế là anh bước đến, nắm lấy tay cô, “Đi theo anh”.
Bàng hoàng, đến khi Giang Văn Khê hoàn hồn thì đã bị Lạc Thiên đưa ra khỏi nhà hàng.
Chiếc xe lao nhanh trên con đường đến K.O, thậm chí vượt cả mấy lần đèn đỏ. Giang Văn Khê ngồi trên ghế phụ nhớ lại lần cô làm catalog mẫu mà Lạc Thiên cần gấp văng tung tóe, lần đó anh cũng lái xe điên cuồng như thế này.
Cô mím chặt môi, tay không ngừng nắm chặt dây an toàn, tay kia vịn chặt tay nắm cửa. Khi vượt đèn đỏ lần thứ ba, cô không nén được quay sang nhìn Lạc Thiên đang lái xe, sắc mặt anh vô cùng nặng nề, đôi lông mày nhíu lại thành một đường. Cô cắn môi nhìn ra ngoài cửa sổ, trái tim phập phồng bất an.
Khoảng hai mươi phút sau, chiếc xe dừng lại ở K.O.
Lạc Thiên mở khóa dây an toàn xong xuống xe ngay, ném chìa khóa xe cho cậu bé giữ xe ở cửa.
Giang Vãn Khê sắc mặt tái nhợt xuống xe, cảm giác nghiêng sông đổ bể trong dạ dày khiến cô tựa vào xe, đứng đó bất động. Cô ngước lên, nhìn chằm chằm theo Lạc Thiên đã nhanh chân bước vào cửa quán bar, nơi lồng ngực bỗng có một nỗi đau khó tả. Trước kia lên xe xuống xe, anh đều chủ động thắt và cởi dây an toàn cho cô, nhưng tối nay, anh đã quên mất điều đó.
Chuyện gì quan trọng đến mức anh phải cuống lên như thế?
“Giang tiểu thư, cô không sao chứ?”, cậu chàng giữ xe đã gặp Giang Văn Khê nhiều lần, biết cô là bạn gái của ông chủ nên đương nhiên không dám thất lễ.
“Ô, tôi không sao, cảm ơn anh”, cô khẽ mỉm cười, hít một hơi thật sâu rồi đi vào quán bar.
Vào trong, Giang Văn Khê đã nhìn thấy từ đằng xa Lạc Thiên đang cãi nhau với một người phụ nữ, người đó giơ chai rượu trong tay lên, gào thét vào mặt anh, bảo anh đừng quan tâm tới cô ta, bảo anh cút đi cho xa.
Khi người phụ nữ đó vén tóc, cô đã nhìn rõ, là người phụ nữ vô cùng xinh đẹp mà cô thường gặp ở đây - Tăng Tử Kiều.
Giang Văn Khê có phần hoang mang lúng túng, trong đầu lại bắt đầu suy nghĩ lung tung, hình như từ khi quen Lạc Thiên, cô đã thường xuyên nhìn thấy người phụ nữ này, cho dù là ở quán bar hay là ở văn phòng, bất kỳ cuộc điện thoại nào anh đều có thể không nghe, nhưng chỉ điện thoại của người này là anh nhất định phải nghe, phải gọi lại. Người phụ nữ này rốt cuộc có quan hệ gì với anh, tại sao lại khiến anh kích động lao đến ngay như vậy?
Cô cắn môi, từ từ đi về phía hai người, nếu không phải âm nhạc trong quán bar đang mở to, thì cô có thể tưởng tượng ra giọng cô ta gào thét đến mức nào.
Cô thấy cô ta giơ chai rượu lên hét với anh: “Tôi uống rượu thì liên quan gì đến anh? Tôi chết hay sống thì can hệ gì tới anh? Tôi không phải là gì của anh, anh quản tôi làm gì hả?!”.
Lạc Thiên lạnh mặt, sải bước đến giật lấy chai rượu trong tay Tăng Tử Kiều, ném cho người phục vụ kế bên, lạnh lùng nói: “Em uống say rồi, anh không muốn nói với em!”.
“Được! K.o là của anh, vậy tôi đến chỗ khác uống, tôi không tin anh có bản lĩnh khiến tất cả các quán bar trong thành phố N này đóng cửa!”, Tăng Tử Kiều phẫn nộ túm lấy túi xách, định bỏ đi.
Giang Vãn Khê vôn săc mặt đã có vẻ hụt hẫng, không hề nghĩ rằng cô lại nhìn thấy cảnh này, Lạc Thiên chạy theo Tăng Tử Kiều, kéo lại, ôm chặt không để cô ta đi. Tăng Tử Kiều quay lại, ra sức đấm đá anh như phát điên, cuối cùng gào khóc bất lực gục lên ngực anh thút thít. Lạc Thiên thì thầm dỗ dành cô ta rất lâu.
Sắc mặt Giang Văn Khê trắng bệch, vẻ mặt cứng đờ, cổ họng như có thứ gì đó chặn ngang, chân nặng như đeo chì, cô đứng đó không tài nào bước đi nổi.
Cô nhìn hai người đang ôm nhau, bỗng rùng mình ớn lạnh. Cô muốn đi, nhưng lại không di chuyển nổi bước chân của mình.
Có lúc, mắt nhìn chưa chắc đã là thật, tai nghe càng chưa chắc là thật.
Anh bảo cô theo, nhất định là sẽ cho cô một lời giải thích.
Nhưng, trong quán bar càng lúc càng có nhiều người nhìn hai người họ, thi thầm bàn tán, ước muốn bỏ chạy khỏi nơi này càng lúc càng mãnh liệt, đúng lúc cô quyết định quay đi thì
Lạc Thiên bế Tăng Tử Kiều lên, sải bước thật nhanh đến chỗ cô.
Lúc anh bế Tăng Tử Kiều đi ngang qua, cô nghe anh nói: “Theo anh”.
Giang Văn Khê ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người Tăng Tử Kiền, mái tóc xoăn dài xõa ra rũ rượi, che khuất gương mặt xỉnh đẹp đầm đìa nước mắt.
Mặt Giang Văn Khê tái nhợt, cắn môi, đầu óc hỗn loạn.
Chính cô đòi đi theo, anh lại gọi cô theo anh,
thế thì đi vậy. Cô co chặt nắm tay rồi lại buông ra, hít một hơi thật sâu sau đó lê bước chân cứng đờ, đi theo anh.
Lạc Thiên bế Tăng Tử Kiều vào ghế sau xe rồi quay ra phía trước, thấy Giang Văn Khê vẫn không vào thì nhíu mày, tiến thẳng đến, kéo cô lại, nhét và