Người yêu, thực ra chính là cơm trắng hoặc bánh bao mà cả đời anh cũng không xa rời được, vị của nó tuy nhạt, nhưng dinh dưỡng nó cung cấp lại là sự chống đỡ cho cả cuộc đời anh.
Hôm sau, tám giờ sáng, Lạc Thiên lái xe đến nhà Giang Văn Khê sớm vài phút, nhưng đợi mãi, qua tám giờ rồi mà vẫn không thấy bóng dáng cô đâu.
Anh thầm rủa một tiếng trong bụng, vốn định lao lên tầng năm nhưng nghĩ lại có khi ngọn cỏ ấy đã tự đi trước rồi, anh tức giận lấy điện thoại ra, gọi cho Giang Văn Khê.
Di động đổ chuông mãi mới nghe thấy giọng nói yếu ớt mệt mỏi đó: “A lô?”.
“Giang Văn Khê, bây giờ em đang ở đâu? Nếu em dám bỏ đi trước một mình…”, anh chưa nói xong thì nghe đầu dây bên kia “á” một tiếng thất thanh, rồi lại có thứ gì đó đổ vỡ, anh thót tim, căng thẳng gọi: “Giờ em đang ở đâu? Có chuyện gì thế?”.
“Em… em ngủ quên mất…”
“…”
“Em xuống ngay đây…”
“…”
Khoảng sáu, bảy phút sau, Giang Văn Khê khoác túi thở hổn hển chạy một mạch đến trước chiếc xe màu đen nổi bật, xin lỗi rối rít: “Xin lỗi, em… em ngủ quên…”.
Lạc Thiên khi nhìn thấy cô, tâm trạng u ám bỗng chốc biến mất, đôi mắt sâu thẳm của anh cũng trở nên dịu dàng hơn, đôi môi mím chặt bất giác nhướn lên: “Lên xe”.
“Vâng…”, cô vẫn còn chưa tỉnh hẳn, đặt tay lên tay nắm cửa sau.
“Lên trước ngồi!”, mặt anh sa sầm.
Cô cắn môi, ngoan ngoãn ngồi lên ghế phụ.
Mấy giây sau vẫn không thấy anh khởi động xe, cô quay sang nhìn, ai ngờ cánh tay trái của anh đang đưa qua trước ngực cô, dần dần ngước nhìn lên, gương mặt đẹp trai của anh chỉ cách cô mấy phân, hơi thở nóng bỏng phả lên mặt cô, cô căng thẳng nhích về bên phải, run giọng kêu lên: “Anh… anh anh định làm gì thế?!”.
Mới sáng sớm, chắc anh không nghĩ gì bậy bạ chứ, ở đây là nơi người qua người lại tấp nập mà.
Anh nhìn cô không tỏ chút cảm xúc nào, chỉ nghe “cách” một tiếng, dây an toàn của cô đã cài chặt, sau đó anh ngồi thẳng lên.
“Xoẹt”, mặt cô như con tôm luộc, thì ra người mới sáng sớm “suy nghĩ bậy bạ” chính là cô…
Chiếc xe chậm rãi lăn bánh, khóe môi mím chặt của anh nhướn lên thành một nụ cười tủm tỉm.
Cô đỏ mặt đan tay vào nhau, ngượng ngùng quay mặt ra ngoài cửa sổ.
Lúc nãy anh gần cô quá, tim cô đến giờ vẫn đập loạn lên, nếu không phải là có dây an toàn cài trước ngực, cô e rằng tim cô đã nhảy ra khỏi lồng ngực rồi.
Trước kia lời nói ngô nghê của cô đã khiến anh cười, lần nào cô cũng xấu mặt trước anh, bây giờ dù mặt đất đầy lỗ thì cô cũng chui không hết.
Cô không kìm được quay sang, lén lút quan sát Lạc Thiên đang chăm chú lái xe, nhưng lại bất cẩn bắt lấy nụ cười ma quỷ trên môi anh.
Đành phải đồng ý với quan điểm của đám phụ nữ mê trai trong công ty, rằng anh thật sự rất đẹp trai.
Bình thường ít nói ít cười, nhưng khi anh cười lại đặc biệt dịu dàng, và có cả một cảm giác an toàn khó tả.
Chiếc xe rẽ một đoạn rồi dừng trước cửa quán ăn tên “Đậu tương Vĩnh Hòa”.
Xuống xe, Giang Văn Khê theo Lạc Thiên vào trong quán, đến khi nhìn thấy hai phần điểm tâm bày trên bàn, cô mới không nhịn được, hỏi: “Tổng giám đốc Lạc…”.
“Tổng giám đốc Lạc?”, Lạc Thiên nhướng mày, giọng nói có vẻ rất bất mãn.
“A?” Bây giờ gọi tên anh thì liệu có quá sến không, cô thật sự không gọi được. Nhưng dưới ánh nhìn chằm chằm của ai kia, lúng túng mãi, cuối cùng cô cũng sửa được, “Lạc… Lạc Thiên, ăn sáng xong ở đây rồi đến công ty thì sẽ trễ mất…”. Thực ra có thể vừa đi vừa ăn, hoặc đến công ty ăn cũng được mà.
“Tôi biết.” Anh hớp một ngụm nước đậu, “Nếu em lo muộn bị trừ lương, thì đó là tất nhiên, vì hôm nay tôi không gọi điện đánh thức em dậy thì em chắc chắn cũng sẽ đến muộn”.
Cô tỏ vẻ sững sờ nhìn người đàn ông đang bình thản ăn sáng, tại sao trong lòng cô nghĩ cái gì, anh cũng đều đoán ra? Lẽ nào trên mặt cô ghi rõ “Chúng ta đừng ăn sáng nữa, đi mau thôi, đến muộn sẽ bị trừ lương” chăng?
Ăn sáng xong, chiếc xe chạy thẳng đến bãi đỗ xe của tập đoàn Giang Hàng.
Chiếc xe vừa dừng, Giang Văn Khê chẳng chào hỏi câu nào mà vội vội vàng vàng nhảy xuống, chạy như bay đến thang máy, bỏ lại Lạc Thiên một mình ở bãi đỗ xe.
Cả buổi sáng, Giang Văn Khê đã lén lút nhìn văn phòng bên trong không biết bao nhiêu lần, đã sắp dùng bữa trưa rồi mà vẫn không thấy bóng anh đâu. Buổi sáng chuồn đi trước, bỏ lại anh một mình, đó là chuyện bất đắc dĩ, cô không muốn bị đám đồng nghiệp nhìn thấy mình ngồi trên xe anh đến công ty.
Cô vốn định tìm cơ hội giải thích, nhưng đợi cả buổi sáng vẫn không thấy bóng dáng anh đâu, di động cầm trong tay lật đi lật lại, cuối cùng vẫn do dự không quyết, không biết có nên nhắn tin giải thích không.
“Tâm thần bất định, đang đợi điện thoại bạn trai à?”, Nghiêm Tố cầm ly nước đùa.
“Đương… đương nhiên không phải ạ”, cô vội càng cất điện thoại, mở một tập văn kiện, giả vờ chăm chú làm việc.
“Đúng rồi, chuyện em học chơi game với Tổng giám đốc Lạc ra sao rồi?”
“Loạt soạt” mấy tiếng, mấy tập văn kiện liên tục rơi xuống đất.
“Chưa… chưa học được”, cô lắp bắp.
“Chưa học được?” Nghiêm Tố ngồi xuống ghế, liếc nhìn văn phòng bên trong, tỏ ra nghi hoặc, tên nhóc này sao ra tay chậm thế? Không giống tác phong của cậu ta. Nghiêm Tố cười nhẹ: “Ừ, vậy em cố lên nhé, hy vọng lần này văn phòng tổng giám đốc của chúng ta có thể thoát xác, chị cũng không cần đóng tiền phạt nữa”.
“Mong là thế ạ…”, vì sự thực không phải chỉ đơn giản là học chơi game.
Cô thấp tha thấp thỏm làm việc đến hết buổi chiều, dù đi qua phòng nào cũng thấy ai nấy đều nhấp nhổm đợi năm giờ rưỡi để tan sở. Cả ngày rồi, vẫn không thấy Lạc Thiên vào văn phòng, tin nhắn giải thích và thăm hỏi của cô vẫn chưa được gửi đi.
Đúng lúc cô dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị tan sở, di động có tin nhắn, mà lại là anh gửi: Hai bữa cơm nợ tôi, tối nay bù trước một bữa, lát nữa đến nhà em.
Hả? Cái tên mất tích cả ngày nay, vừa mở miệng đã đòi ăn. Nhưng còn may, chí ít là anh không giận cô.
Cô nhắn lại đơn giản một chữ: Vâng.
Buồn bực cả ngày, cuối cùng cô đã nở nụ cười vui vẻ khi nhận được tin nhắn đó.
Dọn dẹp xong, cô phi thẳng đến siêu thị, mua rất nhiều thức ăn. Tuy không biết anh thích ăn gì, nhưng ít nhất phải như chiêu đãi khách, không đến nỗi thê thảm như tối qua.
Giang Văn Khê đang bận nấu ăn trong nhà bếp thì nghe chuông cửa reo vang, vội vàng lao ra khỏi nhà bếp để mở cửa, nhưng khi thấy ba người đứng bên ngoài thì sững sờ.
“Khê Khê à, tớ về rồi đây! Xem kìa, tớ vừa về đã nhớ đến cậu, giúp cậu gọi cả cảnh sát Cố, thầy giáo của cậu đến luôn rồi đây.”
Cô đứng ở cửa, vẻ mặt ngượng ngập, không biết phải trả lời Lý Nghiên thế nào.
“Anh mang đồ đến đây.” Cố Đình Hòa giơ bộ điều khiển game lên, thấy cô mặc tạp dề hoạt hình, dáng vẻ rất thục nữ đảm đang, anh bất giác mỉm cười.
“Không phiền anh cũng đến đây ăn ké cơm đấy chứ”, Hùng Diệc Vĩ cũng theo vào trong.
“Không phiền không phiền, sao lại phiền chứ.” Cô cười ngô nghê, nhìn hành lang tối om om phía sau, xác định không có người thứ tư, rồi đóng cửa lại.
Thức ăn cô mua chỉ đủ cho cô và Lạc Thiên, nhưng bây giờ lại có thêm ba người, bất đắc dĩ phải mang toàn bộ đồ ăn dự trữ mấy ngày trong tủ lạnh ra. Cũng may đoàn ba người của Lý Nghiên còn tự chuẩn bị một ít thức ăn đã nấu sẵn, đồ uống và rượu, mới có thể ứng phó nổi với bao nhiêu miệng ăn thế này trong buổi tối.
“Khê Khê, nhanh lên, sắp ăn chưa”, Lý Nghiên ngồi trên sofa kêu gào.
“Đợi tí đi, còn canh sườn sắp xong rồi.” Giang Văn Khê không ngừng nhìn điện thoại, sao anh vẫn chưa đến.
“Kệ cậu đấy, tớ đói rồi, tớ muốn ăn trước.”
“Này, cậu đợi tí nữa thì chết ai à?” Cô vừa cau mày vừa nói, mở nắp nồi ra, nấu thêm một, hai phút nữa là canh sườn sẽ ăn được, nhưng cô vẫn lo không biết bao giờ Lạc Thiên tới.
“Tuần này đi công tác, em suýt nữa thì phiền chết vì cái bà già kia, bây giờ đã cút về được, sau này có vụ nào khó nhằn thì cứ tìm nam giới đi mà làm”, Lý Nghiên vừa mở lon bia vừa uống, than thở với Hùng Diệc Vĩ.
Hùng Diệc Vĩ và Cố Đình Hòa chỉ cười.
Lúc này chuông cửa bỗng reo vang.
“Để em mở cửa.” Lý Nghiên vứt bia xuống, đứng lên, “Cái tên ghi đồng hồ nước chết tiệt kia cứ thích đến vào buổi tối, em nghi hắn có âm mưu gì với Khê Khê lắm”.
Lý Nghiên mở cửa định quát thì nhìn thấy anh đẹp trai tóc bạc đứng ngoài cửa, lập tức hóa đá.
Lạc Thiên không ngờ rằng người mở cửa lại là Lý Nghiên. Ánh mắt nhìn chếch sang, anh nhìn thấy anh chàng cảnh sát kia đang ngồi trên sofa cười nói, nụ cười bên khóe môi dần biến mất, thay vào đó là vẻ mặt lạnh lùng.
Lý Nghiên há hốc miệng, bỗng nhận ra Giang Văn Khê nấu nhiều thức ăn như vậy không phải vì biết cô sẽ tới, mà là chiêu đãi anh chàng đẹp trai này. Tỏ ra ngượng ngùng, cô nhìn anh đẹp trai tóc bạc đang giận dữ, vội vàng giải thích: “Anh đến tìm Khê Khê phải không? Mau vào nhà đi”.
Giang Văn Khê bê canh sườn ra, nói với Lý Nghiên đứng ở cửa: “Nghiên Nghiên, món canh sườn cậu thích nhất xong rồi đây…”.
Sắc mặt Lạc Thiên vô cùng lạnh lẽo, đôi mắt không có chút hơi ấm nhìn thẳng Giang Văn Khê đang bận bịu, bàn tay trái đút trong túi quần co chặt lại thành nắm đấm. Đột nhiên, khóe môi anh cong lên thành một đường mỉa mai: “Tôi bấm nhầm nhà”.
Quay đi, anh phẫn nộ xuống lầu.
Lý Nghiên há miệng ú ớ.
Giang Văn Khê ngước lên nhìn Lý Nghiên đang ngơ ngẩn ở cửa, cô vội đặt tô canh xuống, bước đến hỏi vội: “Lúc nãy ai đến đấy?”.
Đôi mắt đẹp của Lý Nghiên nhìn cô, đảo lên đảo xuống, thấy vẻ căng thẳng của bạn thì đùa giỡn vẻ xấu xa: “Người ghi đồng hồ nước”.
“Ồ…”, cô tỏ ra thất vọng.
Lý Nghiên ôm nhẹ lấy Giang Văn Khê, thì thào vào tai cô: “Nhưng, anh chàng ghi đồng hồ nước này rất đẹp trai, khá giống sếp của cậu, cũng có mái tóc bạch kim đó”.
“A?” Cô nhìn đôi mắt lấp lánh sáng của Lý Nghiên, phản ứng ra, “Anh ấy đâu rồi?”.
“Bảo là bấm nhầm nhà, đi rồi.”
“…”, cô cắn chặt môi.
Rõ ràng đã nhận lời anh, nhưng lần này trong nhà lại xuất hiện nhiều người thế này, anh nhất định sẽ hiểu lầm cô cố ý không muốn mời anh ăn cơm nên mới gọi bạn đến.
Lý Nghiên thấy bộ dạng do dự của cô thì đẩy ngay ra khỏi cửa, mắng: “Hừ, cứ tưởng cậu có lương tâm nhớ đến chị em chứ! Còn không mau đuổi theo?! Lát nữa xử cậu sau!”.
Cô kinh ngạc, “rầm” một tiếng, cửa đóng sập lại.
Xung quanh tối om, khi sực tỉnh ra thì cô vội vàng lao xuống lầu.
Ra khỏi tòa nhà, cô nhìn tứ phía, không chỉ không thấy xe Lạc Thiên đâu mà ngay cả bóng dáng anh cũng chẳng thấy.
Một cơn gió lạnh thốc tới, cô rùng mình ớn lạnh, vuốt lại mái tóc rối, cúi đầu quan sát mình, chỉ mặc một chiếc áo len, còn quấn cả tạp dề hoạt hình trẻ con, bộ dạng cực kỳ ngốc nghếch.
Cô run tay, rút di động trong túi ra, gọi cho số Lạc Thiên mà sáng nay cô đã thuộc làu làu. Đột nhiên, một tràng chuông điện thoại réo rắt vui tai vang lên trong bóng đêm.
Cô ngạc nhiên nhìn ngó quanh quất, một bóng đen cao lớn đứng cách cô chỉ mấy bước chân.
Không đợi cô bước tới, bóng đen đó đã ập đến cô như một cơn g