“Em không biết bạn em tối nay đến…” Trong bóng tối, cô không nhìn rõ mặt anh, qua ánh đèn mờ mờ, chỉ thấy đôi môi mím chặt lại, “Anh có muốn…”.
Cô chưa nói dứt, trên người đã được khoác thêm một chiếc áo, rồi được anh ôm vào lòng.
Anh ôm cô đi thẳng. Một lúc sau cô bị nhét vào trong xe.
Chẳng trách không thấy xe anh, thì ra anh đậu xe ở cách đó một tòa nhà.
Anh vẫn sa sầm mặt, chui vào xe, nhanh chóng bật điều hòa.
Cô mím môi, chà xát đôi tay lạnh cóng rồi lại ôm lấy mặt. Giây sau, tay cô đã được anh nắm thật chặt.
Cô ngạc nhiên mở to mắt, khó xử định rút tay lại, nhưng ai kia không chịu mà càng siết chặt hơn.
Hơi ấm đôi tay truyền đến khiến má cô ửng hồng, hơi ấm ấy như một hòn đá nhỏ ném xuống mặt nước hồ là trái tim cô, làm gợn lên những đợt sóng nho nhỏ.
Anh nhìn cô chằm chằm, giọng lạnh lẽo: “Ngày lạnh thế này mà mặc ít như vậy, muốn thi hoa hậu à?”.
Cô bĩu môi: “Em nấu xong thức ăn rồi, có muốn lên trên cùng ăn với bạn em không?”.
“Không cần”, anh rút tay lại, khởi động xe.
Cô sửng sốt: “Chúng ta đi đâu?”.
“Ăn cơm”, câu trả lời ngắn gọn súc tích.
“…”
“Em nhớ đấy, ba bữa cơm.”
“…”
Cố Đình Hòa thấy Lý Nghiên đuổi Giang Văn Khê ra ngoài thì nghi ngại: “Chuyện gì thế?”.
“Ồ, Khê Khê có việc gấp, phải tăng ca”, Lý Nghiên ngồi phịch xuống sofa.
“Tăng ca?”, Cố Đình Hòa nhíu mày.
“Anh tăng ca được mà không cho người ta tăng ca à?” Lý Nghiên gặm sườn, liếc Cố Đình Hòa, ”Anh đấy, anh nói với sếp anh đi, cứ thế này thì cho dù anh đẹp trai giống ngôi sao, nhưng cứ động tí là đi mai phục thì có cô gái nào chịu theo anh?”.
Không phải cô thiên vị anh đẹp trai tóc bạc kia, mà là do Tiểu Cố khiến người ta chẳng có chút cảm giác an toàn nào.
Hôm đó Khê Khê khó khăn lắm mới lấy hết can đảm mua ly cà phê mà bị vỡ mất. Hẹn nhau đi xem phim mà anh chàng cảnh sát lại cho người ta leo cây, còn cho anh ta cơ hội tuyệt nhất là dạy Khê Khê chơi game, hay lắm, lại lao ra ngoài đồng ruộng mai phục không về. Bây giờ thì hay rồi, bạn gái bị người ta cướp mất, cứ ở đó mà mai phục đi, xem xem có mai phục được vợ không.
“Em nói phũ phàng thế? Đình Hòa cũng đâu muốn vậy, người ta chẳng phải đang vất vả vì cuộc sống, tài sản và sự an toàn của nhân dân hay sao? Có phải ăn chơi đàn đúm gì đâu. Em tưởng cuối năm thì họ giống chúng ta, suốt ngày rảnh rỗi đợi tiền thưởng đấy à.” Hùng Diệc Vĩ gắp một miếng sườn cho Lý Nghiên, “Ăn đi ăn đi”.
Giang Văn Khê lặng lẽ bỏ đi, lời nói kỳ lạ của Lý Nghiên, cho dù Cố Đình Hòa có ngốc đến mấy cũng hiểu rõ nguyên do. Anh không nói gì, bật một lon bia lên rồi uống ực một hơi, chỉ toàn thấy vị bia đắng chát.
“Tôi xuống dưới đi dạo”, Cố Đình Hòa đặt lon bia xuống, đứng lên, bỏ ra ngoài.
Giang Văn Khê đứng ngoài cửa, mới nhớ ra lúc đi không mang gì cả, cũng không biết Lý Nghiên về chưa. Nhìn qua lỗ mèo, trong nhà vẫn còn ánh đèn, cô bấm chuông cửa.
Một lúc sau cửa mở.
Cô thấy Lý Nghiên tay cầm đồ hốt rác, hơi ngạc nhiên: “Cậu chưa về thật à?”.
“Nếu tớ về thì cậu vào nhà được chắc? À, có phải định viện cớ ngủ nơi khác không?”
“Lại nói bậy”, cô vào nhà, “Đang làm gì đó?”.
“Quét nhà”, Lý Nghiên mệt mỏi nói.
Cô đón lấy đồ hốt rác trong tay Lý Nghiên, nói: “Tự dưng lại đi quét nhà giúp tớ làm gì?”.
Lý Nghiên rũ người ngồi xuống sofa, nói: “Cậu còn nói à, tớ tưởng cậu xuống dưới dỗ dành anh tóc bạc rồi lên đây ăn, kết quả là cậu giỏi lắm, chơi trò mất tích, mà đi liền mấy tiếng. Haizzz, điển hình của loại mê trai bỏ bạn là đây. Cậu tưởng cậu đi rồi thì ở đây thái bình à?”.
“…” Cô trả lại đồ hốt rác về vị trí cũ rồi ngồi xuống sofa, “Tớ cũng không ngờ anh ấy không chịu lên ăn cơm…”.
“Đi ăn chơi ở đâu đó? Ăn mặc thế này không sợ nhà hàng người ta đuổi ra ngoài à.” Lý Nghiên đưa tay kéo tạp dề hoạt hình trẻ con trên người Giang Văn Khê, rồi lại kéo áo vest ngoài cô đang mặc.
Cô bỗng đỏ bừng mặt, vội vàng đứng lên cởi áo vest và tạp dề ra, vào phòng mặc thêm áo khoác rồi ra ngoài.
“Ăn chơi cái gì? Đi húp cháo ấy mà…”, hai tay cô ôm gối, vẻ mặt bất lực.
Khi lên xe, cô vốn định cởi tạp dề khiến cô trông rất ngốc nghếch ra, nhưng Lạc Thiên không chịu, nói gì mà cô mặc rất đẹp. Nhưng cô có thể nhìn ra từ nụ cười như có như không của anh, rõ ràng là anh đang đùa giỡn cô, làm gì có người nào mặc tạp dề ra ngoài ăn cơm chứ, chẳng khác nào đến phá hoại nhà hàng người ta.
“Phụt…” Ngụm nước Lý Nghiên vừa uống lập tức phun ra, “Không phải chứ?! Anh đẹp trai tóc bạc ki bo thế, mời cậu húp cháo thôi à?”.
“Không phải, buổi trưa anh ấy uống nhiều nên tối chỉ muốn ăn gì đó thanh đạm.” Nhắc đến cháo, cả đời này cô chưa từng ăn món cháo nào đắt như thế, một bữa này cũng đủ cho cô ăn cháo mấy tháng liền.
Về sau anh hỏi cô vì sao buổi sáng vừa xuống xe là chạy biến mất, cô giải thích nguyên nhân, anh cũng chẳng nói gì, sau đó nói là nhận được cuộc điện thoại gấp, phải đến chỗ resort nghỉ mát, mãi đến tối mới quay lại.
Lý Nghiên cười lạnh mấy tiếng, chen đến ngồi sát cô: “Khai thật đi, hơn một tuần tớ đi công tác, sao cậu lại bị bắt cóc mất rồi?”.
“Cái gì mà bắt cóc mất…”, cô bĩu môi, kể lại chuyện cô mua nhầm đĩa “Quyền Hoàng” cho bạn nghe.
Lý Nghiên vừa nghe vừa đấm gối thùm thụp, cuối cùng cười đến nằm lăn ra sofa, hỏi thẳng cô có phải bị “ăn” mất rồi không.
Cô thật sự không chịu nổi chức năng hoang tưởng của đầu óc Lý Nghiên, lấy gối đầu đập bạn mấy cái liền.
Lý Nghiên không phản bác, bật dậy khỏi sofa, cười rồi véo cằm Giang Văn Khê vẻ xấu xa: “Non xanh nước biếc thật đáng yêu, cô nàng xinh đẹp ai cũng yêu, vì thế hệ sau của Tổ quốc, chúng ta bắt buộc nói lời yêu”.
“Vớ vẩn.”
Lý Nghiên không đùa bỡn nữa, nhìn cô với vẻ nghiêm túc và vô cùng trịnh trọng, nói: “Cậu có biết không? Tối nay Tiểu Cố uống rất nhiều, tớ và Hùng không ngăn được”.
Cô tỏ ra buồn bã, không biết phải nói gì.
“Hiện giờ cậu quyết định từ bỏ Tiểu Cố, ở bên anh tóc bạc à?”, Lý Nghiên lại hỏi.
Cô lại trầm tư.
“Nói gì đi chứ”, Lý Nghiên cuống lên.
“Tớ không biết…”, cô thở dài, gác cằm lên gối, thẫn thờ.
Có lẽ không có nụ hôn thứ hai kia, có lẽ không có bữa cháo tối nay thì cô chỉ cảm thấy ông trời đang đùa cợt cô chứ không phải chuyện gì to tát cả. Tuy cô vẫn luôn cho rằng cô đang yêu sếp của mình, nhưng tối nay anh đã vô tình hữu ý tỏ rõ cho cô biết, nếu cô dám bắt cá hai tay thì sẽ biết tay anh.
Bắt cá hai tay? Dù là yêu ai, có cho cô mười lá gan, cô cũng không dám làm chuyện đó.
“Tính cách này của cậu đúng là có thể làm người ta phát bệnh đấy.”
Cô ngồi thẳng lên: “Bấy lâu nay tớ xem Cố Đình Hòa là… là… tri kỷ, ừ, chính xác là tri kỷ, hoặc cũng thích một chút. Thực ra tớ cũng không biết thích thật sự hoặc yêu là cảm giác gì, chỉ thấy ở cạnh anh ấy rất thoải mái, rất tự nhiên”.
“Còn sếp của cậu?”
Nhắc đến Lạc Thiên, cô cau mày, có vẻ lúng túng, nhưng vẫn quyết định nói ra cảm giác của mình: “Anh ấy… haizzz, chính vì anh ấy mà tớ mới không biết. Đối diện với anh ấy, tớ luôn muốn trốn tránh, nhưng anh ấy không cho tớ trốn, ngang ngược, cố chấp, vô lý…”. Tối nay hiếm khi thấy anh dịu dàng như vậy, cởi áo vest khoác cho cô, làm ấm tay cô, nhưng sau đó lại hung dữ kể tội cô, khiến cô muốn chìm đắm trong không khí dịu dàng đó thêm một chút cũng không được, “Thực ra chuyện yêu đương nơi công sở tớ vốn không dám nghĩ đến, không chỉ vì thân phận mình, cậu cũng thấy hai người phụ nữ cạnh anh ấy xuất sắc đến nhường nào rồi, huống hồ còn có rất nhiều cô ABCDE nữa. Từ nhỏ tớ đã không tin truyện cổ tích về công chúa Bạch Tuyết và Lọ Lem sẽ xảy ra với mình…”.
“Cậu sợ anh ấy chỉ nhất thời có hứng, chơi đùa thôi phải không?”
“…”, cô cụp mắt xuống, im lặng.
Lý Nghiên đại khái hiểu được ý của cô, cũng hiểu cảm giác của cô, nhưng vẫn phải chọn một trong hai. Tối nay thấy Tiểu Cố như vậy, đúng là tội lỗi.
Lý Nghiên nói: “Tuy tớ rất phóng khoáng, nhiều khi hơi điên điên, nhưng về mặt tình cảm thì luôn là người truyền thống. Tình cảm ấy mà, không phải đồ vật, không phải là nước hoa cậu xịt lên người, hôm nay cậu thấy cái này thơm thì mua, ngày mai lại cảm thấy cái kia thơm rồi mua nữa. Càng không giống tìm việc, kỵ mã tìm ngựa, hai người cậu phải chọn một thì mới có thể yêu nhau sâu đậm được, nếu hai người cậu đều muốn giữ thì nhất định sẽ không có kết quả tốt đẹp đâu”.
“Tớ không giữ cả hai…”
“Được rồi được rồi, để ông trời giúp cậu quyết định, tính cách rùa bò này của cậu nghĩ đến mai cũng chưa chắc có kết quả.” Lý Nghiên lấy hoa quả trong đĩa lên, “Cách này là do tớ học từ người bạn nước ngoài, rất linh nghiệm. Bên trái là quả lê, bên phải là táo, cậu thích ăn quả nào?”.
“Cậu biết cả hai thứ tớ đều không thích ăn.” Cô liếc nhìn quả cam trong đĩa, thắc mắc vì sao Lý Nghiên không chọn cam, đó mới là thứ quả cô thích.
“Ai bảo cậu ăn? Chính vì biết cậu không thích mới bảo cậu chọn.” Lý Nghiên lườm cô, “Nhìn đây, bên này là táo, bên này là lê, táo là anh đẹp trai tóc bạc, lê kia là Tiểu Cố. Cậu nhắm mắt lại, nghĩ trong bụng đi, rốt cuộc cậu muốn ăn gì?”.
Cô nhìn hai thứ quả đó, do dự hồi lâu, Lý Nghiên tức tối định lấy hoa quả cầm trong tay đập vào đầu óc trì trệ của cô: “Đã bảo cậu nhắm mắt mà”.
Cô hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, hồi lâu sau cô đưa tay ra.
Lúc này Lý Nghiên nhanh chóng đổi vị trí chúng.
Sờ quả trong tay, cô mở bừng mắt, cuống lên: “Rõ ràng tớ định lấy quả táo, sao lại là quả lê?! Sao tự dưng cậu lại đổi chỗ…”, rồi cô bỗng ngậm miệng, vành tai bắt đầu nóng lên.
“Không đổi chỗ làm sao biết cậu muốn gì?” Lý Nghiên cười gian, đưa táo cho cô, “Tiềm thức đáng sợ. Mau đi gọt quả táo của cậu đi. Từ từ mà ăn, ăn xong nhớ lên giường tìm tớ, tối nay bọn mình sẽ tha hồ mà tâm sự”. Lý Nghiên cầm quả lê cười lăn lộn, nghênh ngang đi vào phòng ngủ.
Mặt Giang Văn Khê đỏ như tôm luộc, túm lấy gối ném mạnh theo.
Thực ra cô cũng không hiểu vì sao lại chọn táo.
Từ khi bị Lý Nghiên vạch trần nội tâm mà cả chính bản thân cũng không biết, cô đã chấp nhận số phận. Cũng gọi điện cho Cố Đình Hòa, xin lỗi vì đã không nói một tiếng mà bỏ đi.
Nghe điện thoại, Cố Đình Hòa cười cay đắng, xem như chưa có chuyện gì xảy ra, nói là bạn bè thì đừng để bụng quá.
Điều đó khiến cô hổ thẹn rất lâu.
Có lẽ đó là có duyên mà không có phận.
Lạc Thiên ngày nào cũng đến đón Giang Văn Khê đi làm đúng giờ, đồng thời kéo cô cùng đi ăn sáng. Lúc đó Giang Văn Khê rất xót số tiền phải bỏ ra để ăn sáng bên ngoài, cho dù không cần cô phải trả một xu nào cả.
Ăn bên ngoài ba bữa liền, Lạc Thiên cuối cùng đã thay đổi ý định.
Anh hớp nước đậu một cách nho nhã, chậm rãi nói: “Anh quyết định, sau này đến nhà em sớm nửa tiếng”.
“Vì sao ạ?” Tự dưng lại đến sớm nửa tiếng làm gì.
“Muốn thay đổi khẩu vị.”
“Nhưng vì sao lại đến sớm nửa tiếng?”
“Đợi em nấu.”
“Ối…” Giang Văn Khê nghe xong, ngụm nước đậu ngậm trong miệng s