Cô bỗng có phần sợ sệt, hoảng hốt gọi: “Tổng… giám đốc Lạc…”.
Cằm bị anh nâng lên, cô nghe thấy giọng nói mang vẻ giận dữ của anh: “Giang Văn Khê, giọng cô thật sự rất đáng ghét”.
Không kịp phản ứng, môi cô đã bị bịt chặt.
Lần thứ hai tiếp xúc thân mật không chút đề phòng làm cô hụt hơi, trong tích tắc, cả người như một tảng đá lạnh đột nhiên rơi vào vùng nước nóng, “rắc rắc” mấy tiếng, không ngừng bốc khói, như lúc nào cũng có thể tan vào nước.
Đây là sự đay nghiến trừng phạt của anh, anh đang dùng hành động chứng minh anh ghét giọng nói của cô, anh muốn trừng phạt đôi môi đỏ phát ra giọng nói ấy.
Môi bị anh mút rất đau, tiếng rên chỉ cần thoát ra khỏi miệng đã bị chìm lấp. Cô mở to đôi mắt đáng thương, hai tay ra sức tì vào ngực anh, muốn thoát khỏi nụ hôn nóng bỏng ấy.
Nhưng anh không cho cô trốn thoát, hôn mạnh lên đôi môi cô, nói chính xác là cắn môi cô như thể trừng phạt.
“Ối, đau…”, cô đau khổ rên khẽ, nước mắt rưng rưng.
Nghe tiếng cô, anh dừng lại hành động giận dữ ấy, buồn bực cụng trán mình vào trán cô, hai tay ôm gò má cô, ngón tay cái khẽ lau nước mắt tràn ra, nhưng lại ngang ngược ra lệnh: “Không được khóc!”.
Anh đúng là thất bại quá, cô gái này, anh hôn cô hai lần, lần nào cũng chỉ biết khóc.
“Anh cắn tôi đau quá…”, nước mắt của cô vẫn chảy ra không thể ngừng lại.
“Đàn ông và phụ nữ hôn nhau vốn dĩ là đau.” Anh hừ lạnh, hôn đến mức môi cô đỏ sưng lên, tê liệt rách da, hơi thở dồn dập mới thôi.
Nước mắt cô trong tích tắc dừng lại.
Hôn? Như thế này là hôn?
Không thể tiêu hóa nổi hai chữ “hôn nhau” của anh, cô mở to mắt, cố gắng nhìn rõ gương mặt nhạt nhòa kia, nhưng dù thế nào cũng chỉ thấy một gương mặt với những đường nét mờ mờ. Hơi thở nóng ấm vừa quen thuộc vừa xa lạ phảng phất trên gương mặt cô. Cô bỗng cảm thấy choáng váng, bất giác nhắm nghiền mắt lại.
Điều đó là một sự cám dỗ quá lớn với anh, anh không cho cô cơ hội trốn tránh nữa, ôm chặt cô vào lòng, đôi môi mỏng gợi cảm lại áp lên môi cô, ngang ngược dùng lưỡi tách răng cô ra, tấn công vào trong.
Khẽ ngậm, đảo vòng, quấn quýt lấy cô không buông.
Ý loạn tình mê.
Đôi môi bị hôn đến mức nhói đau như không còn thuộc về cô, mà ngay cả hàm răng đang va đập vào nhau cũng hoàn toàn không nghe cô kiểm soát. Lòng rối bời, cô chỉ có thể nghe thấy hơi thở cả hai đan xen dồn dập và tiếng tim đập “thình thịch” không ngừng, cô đã không phân biệt rõ là tiếng tim cô hay của anh, đôi chân càng lúc càng nhũn ra, hai tay chỉ có thể bấu chặt lấy ngực áo anh, chỉ sợ mình sẽ trượt xuống đất.
Thời gian như ngừng lại, dài tựa một thế kỷ đã trôi qua, cuối cùng anh buông cô ra.
Cô mềm nhũn người, hai chân rã rời, chỉ có thể dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên anh, phủ phục trước ngực anh thở hổn hển.
Đôi môi anh áp lên tóc cô, ra sức hít mùi thơm nhẹ nhàng đó, cánh tay ôm cô càng siết chặt hơn, đến khi cô kêu khẽ, anh mới buông lỏng.
Được anh ôm như thế, mặt cô nóng bừng như người bị sốt cao, tựa sát vào ngực anh, cô không dám động đậy, càng không dám ngẩng đầu lên, trong đầu đã đặc dính như tương, cô chẳng thể tin rằng lúc nãy lại bất ngờ bị cưỡng hôn lần thứ hai, đồng thời còn là cùng một người.
Điều khiến cô xấu hổ là, sau sự chống cự ban đầu cuối cùng không những không đẩy anh ra mà còn vui vẻ đón nhận, đồng thời nhập tâm đến thế.
Anh nói là hôn, nhưng cô cho rằng, chỉ có những người đang yêu mới hôn nhau, tại sao anh lại đối xử với cô như thế?
Nếu nói rằng lần trước là vì anh muốn che giấu mà tiện tay túm được cô, thế thì lần này rốt cuộc là tại sao? Tim vẫn đập thình thịch mãi, thậm chí cô không dám nghĩ đến khả năng khó tin ấy.
“Đã đỡ hơn chưa?” Ngón tay anh luồn vào mái tóc cô, dịu dàng ve vuốt.
Cô không dám trả lời, mặt càng lúc càng nóng như đang cháy vậy. Cô rất sợ bị anh nhìn thấy bộ dạng này, áp mặt vào ngực anh, e dè điều chỉnh nhịp thở.
Một tiếng cười khẽ vẳng đến từ trên cao, cảm nhận được lồng ngực rộng ấy đang rung lên.
Cô cau mày, cắn chặt môi, xấu hổ tới mức chỉ muốn tìm lỗ chui xuống.
Đột nhiên cơ thể bị đẩy ra nhẹ nhàng, một bàn tay khẽ chải lại những lọn tóc rối phía trước.
Lại hoảng loạn, cô không kìm được nắm lấy bàn tay ấy, cúi đầu nói khẽ, “Để tự em…”.
Giây sau tay cô được tay trái của anh nắm thật chặt, tay phải anh khẽ nâng cằm cô lên, chỉ thấy anh nghiêm túc hỏi: “Có bạn trai chưa?”.
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt sắc nhọn ấy như đang cảnh cáo cô, nếu dám nói những lời anh không vừa ý thì cô chết chắc. Cô sợ sệt cúi xuống, nhìn đi nơi khác.
Thực ra vốn hôm nay cô có thể đã có bạn trai, nhưng kế hoạch lại thay đổi, hạt giống tình cảm vừa nảy mầm chưa kịp nhú lên thì đã gặp trở ngại. Khi cô mở lời nhờ người ấy dạy cô chơi Quyền Hoàng, thì chắc chắn rằng cô đã không còn tư cách làm bạn gái của người ta nữa rồi.
Có lẽ, số phận đã định, cô và Cố Đình Hòa có duyên không phận.
Cắn răng, hai ngón tay anh vận sức, nâng cằm cô lên lần nữa, ép cô nhìn vào mắt anh: “Nói đi!”.
Lúc nãy vẻ mặt hoang mang của cô khiến anh có phần giận dữ, nếu cô gái này dám chọc giận anh, đùa giỡn anh rồi nói chữ “có”, anh nhất định sẽ cho cô biết mặt.
Cô ngước lên nhìn anh, khẽ nói hai chữ: “… Chưa có”.
Có được câu trả lời mong muốn, anh thở phào nhẹ nhõm, nhướng mày nói gọn: “Có thì nói có, không thì nói không, câu hỏi đơn giản thế mà phải nghĩ lâu vậy à?”.
Cô bĩu môi, không dám nói gì.
“Bây giờ tôi rất đói, em còn nợ tôi một bữa ăn. Ăn trước đã”, không nói năng gì, anh nắm tay cô vào nhà.
Khóe môi cô giật giật, ngước lên nhìn thấy mái tóc bạch kim ấy, lòng nghĩ: Tư duy của anh có thể nào đừng nhảy quá nhanh thế không.
Vừa vào trong, một mùi khét xộc vào mũi, anh cau mày: “Mùi gì thế?”.
Cô kêu lên: “Chết rồi, đậu xanh vẫn còn luộc trong nồi!”.
Cô giật tay ra khỏi tay Lạc Thiên, vừa kêu vừa chạy vào nhà bếp, mùi khét nồng nặc xộc vào mũi. Cô mở nắp nồi, thì ra đậu xanh lúc này đã cháy đen hơn nửa, nước trong nồi cạn sạch, bây giờ dù có xào cũng đừng mơ.
Tội lỗi! Tại cái đĩa xxx chết tiệt kia!
Cô đưa tay định đổ đậu ra, tay phải vừa đụng vào quai nồi thì giọng nói đầy mệnh lệnh của ai kia lại vang lên: “Có phải em định ngày mai không đi làm?!”.
Cô quay lại nhìn anh, nhủ thầm: Làm gì mà hung dữ thế? Ai bảo mai cô không đi làm, không đi làm là bị trừ lương đấy.
“Tránh ra.” Anh nóng nảy đẩy cô sang một bên, nhấc nồi đậu khét lẹt kia đổ vào thùng rác, sau đó nhanh nhẹn rửa sạch nồi, quay sang hỏi cô gái đang đứng sững, “Tối nay em định nấu gì?”.
“A?” Cô hoàn hồn, “Chỉ có rau xanh, và một con cá còn lại tối qua”.
“Ở đâu?”, anh hỏi.
“Hả?”
“Hả cái gì? Không muốn ăn cơm à?”, giọng anh bực bội.
“Rau phía dưới tủ, còn cá trong tủ lạnh, anh đợi một chút.” Cô quay người ra khỏi nhà bếp, nhanh nhẹn lấy ra một con cá trong tủ lạnh, quay trở lại, kinh ngạc thấy anh đang thành thạo nhặt và rửa rau.
Một lúc sau anh đã xắt xong rau, lúc chuẩn bị nấu thì phát hiện đèn nồi cơm điện vẫn không sáng, anh mở nắp nồi, gạo bên trong vẫn sống.
Cô nhìn thấy, tỏ ra nghi ngại: “Trước đó đèn rõ ràng vẫn sáng mà?”.
Anh cau mày, rút đầu cắm ra rồi lại cắm vào, đèn vẫn không sáng, anh quay lại hỏi cô: ”Chỗ nào còn ổ điện?”.
“Ổ cắm chỗ ti vi phòng khách.”
Anh bê nồi ra ngoài, bật ti vi, xác định ổ cắm không hỏng mới cắm dây nồi cơm điện, nhưng đèn vẫn không sáng.
“Hỏng rồi.” Anh rút phích cắm ra, bê lại nồi vào phòng bếp.
Cô nhìn nồi cơm điện đã dùng bao năm nay lại trở chứng đình công, mặt hơi tái, mấy hôm trước lò vi sóng mới hỏng, tại sao hôm nay cả nồi cơm điện cũng hỏng? Cô đã phiền muốn chết vì khoản tiền phạt của cuộc thi game trong công ty rồi, lần này đồ điện máy trong nhà cũng bãi công với cô.
Lại phá sản!
Nhìn cô đang đứng đờ đẫn nhìn nồi cơm điện, anh khẽ nhíu mày, nói: “Có sủi cảo làm sẵn hoặc mì không?”.
Cô liếc nhìn nồi cơm điện vẻ không cam tâm, bĩu môi đáp với vẻ mệt mỏi: “… Có”, rồi quay đi, lấy một túi mì trứng ăn liền trong tủ ra, đưa cho Lạc Thiên: “Xin lỗi, vốn là em mời anh ăn cơm, phải là em nấu cơm mới đúng, kết quả lại biến thành anh phải đi nấu mì…”.
Mấy giây sau, anh lại tiếp tục công việc, hừ lạnh trong bụng: Đúng là tiếng chim.
Cô thấy anh im lặng không nói thì ngỡ anh giận, bất giác mím môi lại: “Thật sự rất xin lỗi…”.
Giây sau, giọng nói bình thản vang lên: “Vậy thì nhớ nợ tôi hai bữa cơm”.
Cô chỉ cảm thấy khóe môi không ngừng co giật, cô thầm rủa cái tên bán đĩa lậu chết tiệt đã hại chết cô rồi.
Một lúc sau, hai bát mì trứng và rau tỏa hương thơm quyến rũ đã đặt lên bàn.
Giang Văn Khê nhìn Lạc Thiên đã bắt đầu ăn, cũng cầm đũa theo, vị nước dùng ngon lành khiến cô mỉm cười: “Không ngờ anh nấu mì trứng lại ngon đến thế”.
Ngẩng lên, anh nhìn chăm chú cô nàng ngốc nghếch đang tỏ vẻ thỏa mãn, lườm cô một cái: “Em có thể ngậm miệng lại đừng nói gì không?!”.
Tiếng chim phiền phức.
Cô nàng cỏ này sao không có tính tự giác gì cả?
Mì ngậm trong miệng bỗng cảm thấy khô khan vô vị.
Cô không biết mình đã đắc tội anh chỗ nào, nếu không phải do tay cô bị thương thì cũng không phiền anh nấu mì, hơn nữa rõ ràng chính anh đòi nấu, sao lại trách cô.
Đúng là cái đồ ngang ngược vô lý.
Khen anh cũng bị mắng, tại sao anh lại hung dữ với cô như thế, tự dưng ôm cô hôn cô, còn nói đó là nụ hôn nữa, khiến cô nghi ngờ có phải anh cũng hơi thích cô, nhưng bây giờ lại hung dữ với cô. Đầu óc cô có vấn đề rồi mới tưởng anh thích cô.
Nhưng không thích cô thì sao lại hôn cô? Cảm giác này đúng là khó chịu, lồng ngực như bị một miếng chì chặn lại vậy.
Bỗng nhiên, anh ngẩng lên hỏi: “Em ở một mình? Đây là nhà em hay là nhà em thuê?”.
Cô đang nguyền rủa anh trong lòng, bỗng nghe hỏi thì suýt nữa nghẹn rau trong miệng. Cô nuốt xuống, ngẩn ngơ nhìn anh. Anh kỳ lạ thật, lúc nãy còn hung dữ, sao bây giờ lại quan tâm đến gia đình của cô, thay đổi còn nhanh hơn cả phụ nữ nữa.
“Thôi, xem như tôi chưa hỏi”, bị cô nhìn, anh có vẻ thiếu tự nhiên.
“Đây là nhà em, một mình em ở lâu rồi”, hai tay ôm bát mì, cô mím môi, “Bố mẹ em qua đời lúc em học lớp Mười một”.
“Xin lỗi, đúng là một câu hỏi tệ quá”, anh đặt nhẹ đôi đũa xuống, nhìn chăm chú cô gái đang mỉm cười.
“Không sao, đã qua lâu rồi. Anh thấy đó, trong nhà em còn không treo hình họ, em thật là bất hiếu.” Cô cười khan hai tiếng, “Từ khi em nhớ được thì hai người họ đã đi bắt bướm trong núi, em… đã lớn lên như thế”.
“Bắt bướm?”, anh thắc mắc.
Sao lại có người suốt ngày rảnh rỗi vào núi bắt bướm nhỉ? Ngoài nhà côn trùng học ra, anh không nghĩ nổi còn có ai lại buồn chán đến thế.
Cô thấy vẻ mặt khó hiểu của anh thì cười bảo: “Vâng, họ chuyên nghiên cứu về loài bướm, trong mắt mọi người, họ là nhà côn trùng học, nhưng trong mắt em thì cũng giống như mọi người khi còn nhỏ, nhàm chán đi bắt bướm”.
Nhướn đôi môi gợi cảm lên, anh mỉm cười bởi lời cô nói.
Bỗng, ánh mắt cô ảm đạm, nuốt một miếng mì nữa rồi nói: “Năm em học lớp Mười một, họ lại đến một khe núi nào đó ở tỉnh Vân Nam để bắt bướm, về sau