đó xảy ra trận lở núi, hai người và cả những nhân viên cùng đi toàn bộ đều bị chôn vùi, không bao giờ quay về nữa”.
Lúc này, anh mới biết mình đã hỏi một câu ngu ngốc đến nhường nào, vội chuyển đề tài: “Đừng nói nữa, mau ăn mì đi”.
“… Vâng.” Tại sao cô tạo nên niềm vui trên chính nỗi đau của mình mà vẫn không có được sự yêu thích của cấp trên chứ, đúng là một kẻ khó hầu hạ.
Hai người lặng lẽ ăn mì, chỉ có thể nghe thấy tiếng húp mì vang lên.
Bỗng nhiên cô nhớ đến chuyện học Quyền Hoàng, ngẩng lên hỏi Lạc Thiên: “Tổng giám đốc Lạc, hôm nay em còn có thể học chơi game không?”.
Anh liếc nhìn tay phải của cô, nói: “Em nghĩ sao?”.
Cô nhìn bàn tay dán băng của mình, co lại rồi thả lỏng, vẫn còn hơi đau, những chỗ quanh vết thương chắc chắn không thể nào lành ngay được. Có nghĩa là, cô chuẩn bị tiền phạt thôi.
Khuấy mì trong bát, một lúc lâu sau cô vẫn không kìm được hỏi: “Tại sao cuộc thi đó phải ra quy định phòng đứng cuối bảng bị phạt năm trăm tệ?”.
Anh ngước lên, vẻ mặt mơ hồ, hoàn toàn không hiểu cô đang nói gì.
Anh cau mày, thắc mắc: “Cái gì mà phòng bị phạt?”.
“A? Tức là tham gia cuộc thi Quyền Hoàng ấy, phòng xếp đầu bảng sẽ có năm ngàn tệ tiền thưởng, còn phòng đứng cuối bảng sẽ bị phạt năm trăm tệ”, cô cắn đũa, nói.
Khóe môi anh co giật.
Để khuyến khích ý chí chiến đấu của nhân viên, Giang Hàng có một quy định bất thành văn, tức là hoạt động trong buổi liên hoan cuối năm sẽ có một phần thưởng lớn, đồng thời cũng có một phần tiền phạt, quy định bất thành văn này đã trở thành văn hóa doanh nghiệp đặc biệt của Giang Hàng.
“Sao? Có đề nghị khác?”, anh nhướng mày.
Cô cắn môi, nói: “Em chỉ cảm thấy trò thi đấu này không công bằng lắm”.
“Sao không công bằng?”
“Văn phòng tổng giám đốc chỉ có em và chị Nghiêm, các phòng khác ít nhất cũng có hai đồng nghiệp nam, bọn em sao có thể biết chơi trò chơi dành cho con trai này, cả công ty đều biết văn phòng tổng giám đốc đứng cuối rồi.” Giọng cô càng lúc càng nhỏ, “Em không muốn bị phạt…”.
Vẻ mặt anh đơ ra như khúc gỗ, im lặng hồi lâu, anh có vẻ không vui: “Nên em muốn học chơi? Đảm bảo ít nhất không đứng hạng chót?”.
Vốn dĩ anh cảm thấy vui vì tưởng cô cũng như những cô gái khác, biết bày ra chút thủ đoạn để tiếp cận anh, kết quả điều khiến anh cắn răng lại là, hoàn toàn do anh tự tưởng tượng, cô nàng này căn bản chỉ vì không muốn bị phạt tiền. Anh so với hai trăm năm mươi tệ kia lại cách xa nhau thế sao?
“Vâng.” Cô húp một miếng nước dùng, gật đầu, “Kiếm tiền đối với em là rất cực khổ, anh sẽ không hiểu đâu…”.
Lời cô nói khiến anh nhớ đến lúc anh mới ra tù, chuyện gì cũng từng làm, mỗi ngày làm việc quần quật mười mấy tiếng đồng hồ, mệt đến mức như một con chó đã chết rồi, cả tháng cũng chỉ kiếm được mấy trăm tệ.
Không hiểu? Ha ha, kiếm tiền cực khổ nhường nào, anh hiểu rõ hơn ai hết. Nếu không phải do anh tốt số, gặp được chú Thâm thì có lẽ hiện giờ anh chỉ có thể ôm một hộp cơm ngồi ở vệ đường mà ăn.
Không kìm được, anh rút một điếu thuốc ra châm, rít vào một hơi thật sâu.
Cô kinh ngạc nhìn vẻ mặt kỳ quặc của anh, chẳng lẽ cô lại nói sai gì ư?
Đứng lên lấy gạt tàn thuốc trên bàn nước, đặt xuống, cô đưa tay ra huơ huơ trước mặt anh, gọi khẽ: “Tổng giám đốc Lạc…”.
Búng tàn thuốc trong tay, anh liếc nhìn cô, nói: “Lúc không có người ngoài thì gọi tôi là Lạc Thiên, hoặc A Thiên”.
“…”, cô sửng sốt không nói nổi.
Anh đứng lên bê bát đũa vào nhà bếp.
Cô thấy thế thì vội bưng bát của mình đuổi theo: “Anh muốn giúp em rửa bát sao? Không cần đâu, em tự làm”.
Gân xanh trên trán anh hằn lên, khóe môi không ngừng giật giật. Một câu chửi thề bị nén lại, đều do “Quyền Hoàng” chết tiệt kia mới khiến anh ý loạn tình mê đi thích cô nàng cỏ ngốc nghếch đó.
“Tránh ra”, anh giật lấy bát trên tay cô, đuổi cô ra khỏi nhà bếp.
Cô dựa vào khung cửa, lặng lẽ nhìn đôi tay mải miết làm việc của anh.
Dưới ánh sáng trắng, chiếu lên gương mặt nhìn nghiêng hoàn mỹ của anh, mái tóc rất đẹp, vầng trán rộng, đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, và cả đôi môi mỏng gợi cảm…
Ánh mắt cô dừng lại ở đôi môi anh như không thể rời đi được, trong đầu bỗng xuất hiện cảnh ở ban công lúc nãy. Trước tiên là vô lý gặm nhấm giận dữ, tiếp đó là dịu dàng nhẹ nhàng ngậm lấy môi cô, đầu lưỡi linh hoạt khéo léo, cứ như lúc nào cũng vô tình hữu ý ve vuốt khiêu khích, trong lúc quấn quýt, cô đã lạc hồn…
Cô không kìm được lại cắn môi dưới, gò má càng lúc càng nóng.
“Em… có thể đổi chỗ khác để mơ mộng không?”, giọng nói trầm trầm quyến rũ vẳng đến.
“Hả?” Lúc nãy đôi môi mỏng rõ ràng còn cách xa cô, lúc này lại gần trong gang tấc, cô ngượng ngùng nhìn đi nơi khác, đỏ mặt quay đi.
Lau khô tay, anh nhìn đồng hồ treo tường, đã chín rưỡi tối.
“Tôi phải về đây.” Giờ này đối với người thường xuyên phải dự tiệc tiếp khách như anh mà nói, thì ngay cả cái gọi là “cuộc sống về đêm mới bắt đầu” cũng không được tính. Nhưng, anh phải về, anh không muốn đêm đầu tiên đã làm ngọn cỏ này sợ hãi, khiến cô hiểu lầm anh có ý đồ bất lương với cô.
“… Vâng.” Cô cắn môi, trong lòng bỗng có phần quyến luyến, “Vậy ngày mai sau khi tan sở, anh có dạy em chơi game không?”.
Anh liếc nhìn đôi tay đan vào nhau của cô, khẽ nói: “Đưa di động cho tôi”.
Cô ngẩn người, quay vào phòng, lấy điện thoại trong túi rồi ra phòng khách, đưa cho anh.
Anh đón lấy, bấm một dãy số, đến khi di động của anh đổ chuông thì tắt máy, đưa trả di động lại cho cô: “Chuyện ngày mai để mai tính”.
“Ồ…”, đôi mắt trong veo của cô lại tối xuống.
Anh thay giày, ra cửa, bỗng quay lại nói: “Ngày mai, tám giờ sáng đợi tôi dưới kia, tôi đến đón em”.
“Anh… anh muốn đón em đi làm?”, cô sửng sốt kêu lên, suýt thì cắn vào lưỡi, vội vàng khoát tay, “Không cần đâu!”.
“Tại sao không cần?” Anh hơi tức giận, anh đón cô đi làm là để tiết kiệm thời gian đón xe bus cho cô.
Một lần tan sở, anh nhìn thấy cô đuổi theo xe bus thở hổn hển, kết quả vẫn không đuổi kịp. Cô đứng trong gió lạnh, kéo mũ áo lên, bộ dạng không ngừng đi qua đi lại run lẩy bẩy của cô khiến ai cũng xót xa. Về sau anh đưa đón cô, không sợ gió mưa nữa, không phải tiện hơn hay sao?
Cô cắn môi, lắp bắp mãi, cuối cùng mới thốt ra câu nói đã kìm nén rất lâu: “Chúng ta không phải là… quan hệ đó, người ta hiểu lầm thì không tốt đâu…”.
Nếu cô và Cố Đình Hòa là hai đường thẳng giao nhau, vậy cô và anh cơ bản là hai đường song song. Nghiên Nghiên từng nói, đàn ông đều là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới. Ban nãy anh lại cưỡng hôn cô, có lẽ chính vì bị cái đĩa chết tiệt kia cám dỗ. Nói ra thì, họa là do cô gây ra. Từ đầu chí cuối, anh đều tỏ vẻ bị cưỡng bức. Anh thích cô mới hôn cô, đó là chuyện không thể.
Anh nhíu mày, hỏi: “Quan hệ đó? Vậy em nghĩ là quan hệ nào?”.
“Ưm?”, cô ngẩng lên, không hiểu.
“Đầu người óc heo!”, anh tức đến độ không nói được gì, quay người đi xuống lầu.
Ngồi vào xe, anh dựa vào lưng ghế thở dài, một đống hoa tươi đang chờ anh hái, anh lại đi ngắt ngọn cỏ này. Đúng là sắp bị cô làm cho tức đến thổ huyết, chưa từng thấy đầu óc ai cứng nhắc như vậy, ý tứ của anh đã quá rõ ràng, có khó hiểu đâu? Anh đúng là bái phục cô rồi.
Anh lại thở dài, ngẩng lên nhìn tầng năm vẫn còn sáng đèn, ủ rũ khởi động xe rồi lái đi.
Cô thẫn thờ nhìn theo hành lang tối đen, một lúc lâu sau mới mệt mỏi khép cửa lại. Tựa lưng vào cửa, cô nghĩ đến lời trước khi đi của anh, rốt cuộc nó bao hàm ý nghĩa gì.
Cô rất mong chờ có tiến triển với Cố Đình Hòa, nhưng tất cả đã bị mấy chiếc đĩa ấy hủy diệt, thế nên mọi chuyện đã khác hoàn toàn.
Cô đưa tay lên nhìn miếng băng dính trên vết thương, nhớ đến khoảnh khắc anh nắm lấy đôi tay lạnh ngắt của cô, có một hơi ấm thấm vào tận sâu thẳm trái tim.
Haizzz, sao mới mấy tiếng đồng hồ ngắn ngủi mà cán cân thiên bình trong lòng đã lệch rồi, chẳng lẽ cô bẩm sinh đã là một cô gái dễ thay đổi?
Về lại phòng, cô nhìn những mảnh vỡ đĩa CD trên bàn viết, bất giác gò má lại nóng bừng.
Tạo nghiệt, đều do tên bán đĩa lậu chết tiệt kia, đúng là hại người.
Dọn dẹp qua loa căn phòng, cô tắm rửa rồi lên giường, nằm trên giường nhìn đăm đăm lên trần nhà trắng tinh, cắn môi theo thói quen, trong đầu vẫn lấn cấn chuyện tám giờ sáng mai, nếu anh đến đón cô thật thì phải làm sao?
Nghĩ mãi, nghĩ mãi, ba chữ “quy tắc ngầm” nhảy vào trong đầu cô.
Trong bóng tối, cô hoảng loạn kéo chăn lên.
Cô không có tài sản cũng chẳng có nhan sắc, so với những cô nàng xinh đẹp cạnh anh mà cô đã từng thấy, người ta cần vóc dáng có vóc dáng, cần nhan sắc có nhan sắc, dạng chim ngố ngốc nghếch khờ khạo như cô không biết phải xếp hàng tới tận đâu, chứ đừng nói đến người phụ nữ xinh đẹp họ Tăng thường xuyên ra vào văn phòng anh, và cả người phụ nữ họ Châu rất đẹp, cô đã từng gặp ở hôn lễ lần trước.
Haizzz, với bộ dạng này của cô, làm sao xứng đáng với “quy tắc ngầm” của người ta.
Giả như, câu nói đón cô đi làm chỉ là khách sáo, đến lúc đó cô không chỉ đào hố chui xuống là xong.
Bỗng nhớ ra điều gì đó, cô cầm di động đặt trên tủ đầu giường, tay phải cầm nó, bỗng dưng, giống như đang nắm tay anh vậy, cô tìm ra cuộc gọi cuối cùng trong nhật ký cuộc gọi, nhìn chăm chăm hàng số đó, do dự không biết có nên lưu lại hay không.
Giây sau, cô căng thẳng bắt đầu nhập tên anh, từ “Lạc Thiên” đến “A Thiên” đến “Kẹo cao su”, “Quỷ Tóc Bạc”, thậm chí cả danh xưng “Thiên Thiên” buồn nôn cũng đều nhập qua, nhưng lặp đi lặp lại mãi mà cô vẫn thấy không hài lòng, cuối cùng nhập vào hai chữ “Lạc Thiên”.
Nhìn hai chữ đó, cô lại ngẩn ngơ, lảm nhảm: “Đúng là quan hệ bạn trai bạn gái thật sao?”.
Đêm dài đằng đẵng, từ sau khi bố mẹ và cậu qua đời, rất lâu rồi nhưng lại là lần đầu Giang Văn Khê mất ngủ.