“Các anh phải điều tra riêng về việc này, nhất định không được làm ầm ĩ, như vậy sẽ đánh động kẻ gian làm hỏng quan hệ hợp tác và cũng khiến cho Nhạc Trung thêm rối ren”. Những điều lo lắng của Lỗ Hải Phong không phải không có lý, nếu sự việc này mà bị báo giới khui ra thì chức chủ tịch hội đồng quản trị của ông cũng khó mà tiếp tục, một doanh nghiệp lớn mà lại có người bán tin thì không phải là chuyện nhỏ.
“Về phiên dịch, vẫn phải dùng, còn dùng như thế nào thì các anh phải tính. Nguyên tắc xử lý chuyện này, một là không làm ồn ào, hai là không lơi lỏng, ba là không để oan, bốn là phải triệt để”.
Chủ nhiệm Trịnh và Lỗ Hành vội gật đầu, Lỗ Hải Phong tỏ ra mệt mỏi, đang định xua tay bảo mọi người đi ra, thì chủ nhiệm Trịnh có việc khác muốn báo cáo, Lỗ Hải Phong bèn bảo các sếp phó nghỉ trước. khi trong phòng chỉ còn lại một mình chủ nhiệm Trịnh, Lỗ Hải Phong day trán, nói: “Anh nói đi”.
“Chủ tịch, thực ra sự việc không tệ tới mức ấy. Những điều này cũng đã được chúng ta dự định trước cả rồi”. Chủ nhiệm Trịnh ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh chủ tịch hội đồng quản trị , nói khẽ.
“Như vậy là có ý gì?”, vẻ mặt của Lỗ Hải Phong không thay đổi.
“Trong khi chuẩn bị phương án đàm phán, chúng tôi đã nghe theo đề xuất của tổng giám đốc Bùi bên Trung Đỉnh, xây dựng hai phương án. Tổng giám đốc Bùi là người có khá nhiều kinh nghiệm, đã từng tư vấn cho không ít doanh nghiệp trong nước, đã từng tham dự không ít lần đàm phán, và đã kể cho chúng tôi biết về các sự việc tương tự. Xét đến tầm quan trọng và tính cơ mật của sự việc, chúng tôi đã không nói ra ngoài về phương án thứ hai, thậm chí cũng chưa báo cáo với chủ tịch. Lúc đó chúng tôi làm như vậy cũng chỉ để để phòng, không ngờ lại xảy ra thật. Điều mà chúng tôi thấy sửng sốt là quả nhiên có người làm nội gián cho đối phương trong nội bộ chúng ta. Có một điểm tương đối yên tâm là những người trong tổ hạt nhân nhiều khả năng là người trong sạch, vì giá mà đối phương biết được chỉ là giá của phương án đầu. Vì thế người mà chúng ta tìm kiếm sẽ nằm ở vòng ngoài”.
Mãi cho tới lúc đó, mặt Lỗ Hải Phong mới giãn ra đôi chút, ông vỗ vào vai chủ nhiệm Trịnh, nói: “Đúng là gừng càng già càng cay, sách lược này rất tốt, hội đồng quản trị không trách mọi người, thương trường là chiến trường, việc dùng binh không nề dối trá. Hãy mời tổng giám đốc Bùi đến đây, tôi muốn nói chuyện với anh ta”.
Sự việc dường như không có tiến triển gì, Cố Hứa Ảo vẫn là đối tượng mọi người tránh né, trong những ngày không có đàm phán, Cố Hứa Ảo ở lỳ trong phòng đọc tài liệu, không biết có làm phiên dịch nữa hay không, đến lúc này tổ hạng mục vẫn không đưa ra bất cứ ý kiến gì.
Mấy ngày liền cũng không xuất hiện, chỉ có Lỗ Hành là tới rủ cô đi ăn cơm , nhưng cô đều từ chối. Đến buổi chiều ngày thứ tư, cuộc đàm phán khởi động trở lại, Cố Hứa Ảo vẫn làm phiên dịch, khiến mọi người không khỏi thấy ngạc nhiên.
Trước những con mắt thương hại và nghi ngờ, Cố Hứa Ảo vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Nhạc Trung không giải thích thẳng về chuyện này, có nghĩa là vẫn còn nghi ngờ. Cô là người trong sạch, tất nhiên là không muốn chịu đựng bất cứ sự nghi ngờ nào. Cô chỉ biết cố gắng hết sức minh để làm công việc trước mắt. Yêu thương, chia sẻ với Lỗ Hành, xích lại gần Bùi Trung Khải, giờ đây đều trở thành ảo tượng.
Cố Hứa Ảo đi ăn cơm ,cô bước từng bước cà nhắc ở hành lang. Đột nhiên có người đỡ vai cô từ phía sau, Cố Hứa Ảo quay đầu lại thì nhìn thấy nửa khuôn mặt của Bùi Trung Khải, cô giật mình, vội gạt tay Bùi Trung Khải ra. Bùi Trung Khải không đưa tay ra nữa mà đi theo phía sau. Cố Hứa Ảo cảm thấy căng thẳng khi có người đi theo, bèn đứng lại, nói:
“Tổng giám đốc Bùi đâu có bị trẹo chân, sao lại cứ tập đi theo sau một người què như vậy?”.
“Vì sao lại cứ phải cố tỏ ra như vậy?”.
“Chẳng qua là tôi tự cứu mình mà thôi, làm gì có chuyện cố tỏ ?”.
“Nếu Nhạc Trung đã để cho cô tiếp tục làm phiên dịch, thì không cần phải nghĩ nhiều tới những việc khác”.
“Ý anh muốn bảo tôi là nên cảm kích vì điều đó?”. Cố Hứa Ảo không kìm được ăn miếng trả miếng.
“Thanh giả tự thanh 0, việc gì phải để ý những lời nói đó”.
(Thanh giả tự thanh: Trong sạch thì sẽ tự được minh oan)
“Tôi cần phải để ý sao? Nếu không phải là Nhạc Trung mời tôi tiếp tục làm phiên dịch, thì có lẽ tổng giám đốc Bùi sẽ không tiện giúp đỡ một kẻ què quặt. Rước họa vào thân e tránh còn không kịp, huống chi lại là chuyện hai người lén lút qua lại. Giám đốc Bùi, anh tới đâu vậy, nếu anh đi theo lối này thì tôi xin đổi sang đường khác. Nếu anh không để bụng thì nhờ anh đổi sang một thang máy khác, hoặc là chờ cho một lúc”.
Cánh cửa thang máy từ từ khép lại. Bùi Trung Khải sầm mặt, đứng nhìn Cố Hứa Ảo mà không bước vào bên trong. Cố Hứa Ảo cười lạnh lùng, nếu đã sợ dị nghị thì việc gì phải tỏ ra là người tốt.
Nhạc Trung cử một người đến giúp Cố Hứa Ảo dịch tài liệu, cô cảm thấy không mấy dễ chịu. Có lẽ họ vẫn theo sát kẻ bị tình nghi là cô, chưa bỏ qua cho kẻ tiết lộ bí mật thật sự.
Trong cuộc đàm phán bắt đầu lại, Cố Hứa Ảo cảm thấy trong khẩu khí của Nhạc Trung đã có một chút thay đổi, dường như đã có sự đề phòng đối với việc để lộ bí mật lần trước, mặc dù những người đàm phán bề ngoài tỏ ra vẫn rất hòa hợp với đối tác nước ngoài, nhưng Cố Hứa Ảo có thể cảm thấy thực ra Nhạc Trung cũng đã có sẵn con bài. Hèn chi họ không vội vàng tìm ra kẻ đã bán tin tức, có lẽ họ đã biết rõ đó là ai, nhưng vẫn coi cô là vật tế thần để chờ hạ màn. Những suy nghĩ ấy không khỏi ảnh hưởng đến tâm trạng làm việc của Cố Hứa Ảo khiến cô đã có một sơ suất nho nhỏ trong cuộc đàm phán ngày thứ hai.
Nhân viên kỹ thuật của Nhạc Trung trình bày các yếu tố trong giá cả của đối tác, nhưng đối tác lại tỏ ra rất coi thường điều đó, lúc đầu còn phản bác lại một cách lịch sự, như sao đó thì tỏ ra rất coi thường số liệu về tổng giá trị sản xuất năm cuối và lợi ích thu được dự tính trong tương lai theo tính toán từ tỉ lệ lợi ích thu được hằng năm. Họ còn tỏ ra cười nhạo vì sao Nhạc Trung lại có thể dùng cách làm cổ lỗ của phương Đông để tính ra những con số buồn cười như vậy. Người của Nhạc Trung có phần tức giận, trong số họ có người đã bắt đầu nói năng thiếu bình tĩnh, nhưng lập tức bị Bùi Trung Khải cắt ngang, ra hiệu không nên nói nữa. Đối tác nước ngoài cố ý khiêu khích, trong đó có một người có râu cứ nhìn chăm chăm vào Cố Hứa Ảo rồi nói, cô nói cho tôi biết, bọn họ đang nói gì?
Cố Hứa Ảo vừa định nói, thì Bùi Trung Khải đã tiếp lời, nói: “Đồng nghiệp của chúng tôi đang định giải thích cách tính bằng mô hình cho các ông, nhưng tôi thấy không cần thiết, vì phương pháp tính toán theo công thức mô hình của chúng tôi cũng chính là phương pháp mà các nhà kinh tế học nổi tiếng của quý quốc đã chứng minh rồi, tôi nghĩ, các vị quen thuộc nó chắc còn hơn hẳn chúng tôi”. Nhưng những lời đó của Bùi Trung Khải không làm cho đối phương tin, người đàn ông đó vẫn nhìn và yêu cầu Cố Hứa Ảo dịch.
Cố Hứa Ảo cũng thấy ông già đó thật phiền phức, nên nói: “Xin lỗi, ông Bùi vừa giải thích rồi, tôi nghĩ chỉ như vậy thôi”.
Ngữ khí cứng nhắc khiến cho không khí lập tức trầm hẳn xuống. Cuối cùng, một người chủ chốt phía đối tác nói, hy vọng Nhạc Trung đưa cho một bản về phương pháp tính theo công thức mô hình và quá trình để họ tiện xem xét. Nhờ vậy mà không khí gượng gạo được xua đi.
Cố Hứa Ảo biết là mình hơi nôn nóng, cô là một phiên dịch, không phải là một người truyền đạt lại trạng thái tinh thần, cô chỉ cần nhắc lại lời của Bùi Trung Khải một lượt không thêm không bớt là được, nhưng vì cô có phần nôn nóng nên đã giải quyết sự việc thất bại.
Chậm rãi trở về tầng của mình, khi cô đi ngang qua phòng của Bùi Trung Khải, đột nhiên cánh cửa bật mở, lập tức cô bị lôi vào trong. Cô loạng choạng dựa vào tường, chân va vào cửa đau điếng. Lỗ Hành vội chạy tới đỡ cô, rồi giận dữ mắng Bùi Trung Khải: “Có gì thì từ từ nói, chân của Hứa Ảo vẫn chưa khỏi!”.
Bùi Trung Khải hai tay chống nạnh, mắt như muốn phóng lửa, không để ý đến lời của Lỗ Hành, nhìn Cố Hứa Ảo, nói: “Cô có phải là một phiên dịch viên cao cấp không vậy?”.
Cố Hứa Ảo lúc đó đã được Lỗ Hành dìu ngồi xuống giường, nghe thấy một câu chất vấn như vậy, nhảy dựng lên, đáp lại không chút nao núng: “Ý của tổng giám đốc Bùi là gì?”.
“Tiếng Anh của cô hôm nay tốt thật đấy, nơi đàm phán đã trở thành chỗ để cô bày tỏ tính nết từ bao giờ vậy?”.
Lỗ Hành nhìn thấy mặt của Cố Hứa Ảo biến sắc, vội đến kéo tay Bùi Trung Khải, Bùi Trung Khải ngồi xuống ghế, im lặng mấy giây, sau đó lại nói: “Lỗ Hành, cô cứ ra ngoài đi, tôi muốn nói với phiên dịch Cố mấy lời”. Nhìn ánh mắt có vẻ không yên tâm của Lỗ Hành, anh nói thêm: “Yên tâm đi, tôi không động đến cô ấy đâu, tôi chỉ muốn nói với cô ấy một chút về nghệ thuật đàm phán mà thôi”.
“Hôm nay cô không nên như vậy, cho dù cô cũng không vừa lòng với thái độ hống hách của đối phương”. Bùi Trung Khải hít một hơi thở sâu, nói với Cố Hứa Ảo bằng giọng bình tĩnh hơn: “Cũng không phải cô mới gặp tình huống này một, hai lần, sao hôm nay lại để xảy ra mất kiềm chế như vậy”. Bùi Trung Khải kiên nhẫn dò hỏi.
“Tôi đã làm không tốt, Nhạc Trung có thể cho một phiên dịch như tôi nghỉ, vì vốn dĩ tôi cũng chẳng có tác dụng gì”. Cố Hứa Ảo nắm tay lại, mắt nhìn thẳng về phía , nói: “Chẳng phải trong lòng mọi người các anh đều nghĩ như vậy về tôi còn gì?”.
“Cô đối xử với khách hàng của mình, đối xử với công việc của mình như vậy sao?”. Bùi Trung Khải tiến sát lại Cố Hứa Ảo, “Tôi cứ tưởng rằng cô là người cho dù mọi người nói gì vẫn có thể dũng cảm đối diện, vẫn có thể làm những việc mình nên làm!”.
“Đúng là nực cười, anh tưởng tôi là con gián đánh mãi không chết sao?”.
“Cô làm như vậy là không có trách nhiệm với bản thân”.
“Chính vì tôi có trách nhiệm với bản thân mình nên mới không để yên cho người ta vấy bẩn, không chịu mang cái tiếng bán rẻ linh hồn”. Cố Hứa Ảo kích động nói ra những uất ức trong lòng.
Bùi Trung Khải sững người, anh hoàn toàn không ngờ Cố Hứa Ảo lại nói ra những lời ấy và khóc. Nhìn thấy cô lau nước mắt bằng mu bàn tay, một hồi lâu anh mới nói: “Thôi được, tôi hiểu rồi, cô..về đi”.
Ra khỏi cửa, thấy Lỗ Hành đứng dựa vào bức tường tối diện, Cố Hứa Ảo không nói gì, cúi đầu đi thẳng. Lỗ Hành vội gõ cửa phòng Bùi Trung Khải và đi vào trong.
“Tôi cũng phần nào hiểu được tâm trạng của Hứa Ảo, chúng ta làm như vậy có phải là hơi quá tàn nhẫn với cô ấy không?”. Lỗ Hành nói.
Thực ra, Cố Hứa Ảo có để lộ tin tức hay không thì ngay ngày hôm sau sự việc đã được làm rõ. Bùi Trung Khải đã tìm hỏi tất cả tài xế taxi phục vụ ở khu vực khách sạn xem có ai đã từng chở một cô gái bị thương ở chân không. Vì chuyện mới chỉ diễn ra ngay hôm trước, hơn nữa Cố Hứa Ảo rất dễ nhận dạng nên cuối cùng, Bùi Trung Khải đã tìm được người tài xế taxi. Anh ta nhớ rất rõ, khi đưa Cố Hứa Ảo về nhà anh ta chờ ở trước cửa và giúp cô xách túi thức ăn tới chỗ gửi thú cưng, cả đi cả về chỉ trong vòng hai tiếng đồng hồ, hoàn toàn không thấy cô liên hệ với bất c