ồi cười rất tươi với Lỗ Hành, “Cậu định làm giám công đấy à ? Cậu mau về đi, không cần ở lại đây với mình đâu, cậu cũng có nhiều việc làm lắm cơ mà”.
Nhìn bóng nghiêng của, Lỗ Hành lắc đầu, cô ấy không cho cô thời gian và cơ hội để nói về Bùi Trung Khải .
Ngồi trong chiếc xe dưới sân, rất dễ dàng nhìn thấy đèn trong một căn phòng ở tầng mười hai vẫn sáng. Nhìn đồng hồ đã gần mười hai giờ đêm. Ở nhà đọc sách và tra cứu tư liệu xong, Bùi Trung Khải vẫn không sao thuyết phục được mình đi ngủ, cuối cùng lại lấy chìa khóa lái xe đến khách sạn, thấy đèn vẫn sáng đúng như dự đoán của anh. Dường như đã quyết định xong, anh tắt thuốc, xuống xe, đi lên gác. Trong phòng họp lớn ở tầng mười hai vẫn chỉ có cái bóng đơn độc của Cố Hứa Ảo, anh quay người rót một cốc sữa, cho vào lò vi sóng hâm nóng, rồi đặt bên cạnh Cố Hứa Ảo.
“Không cần phải lo cho tôi, sắp xong rồi. Lỗ Hành,cậu lên gác ngủ đi”. Một lúc lâu vẫn không nghe thấy tiếng đáp, quay lại nhìn cô mới biết đó là Bùi Trung Khải.
“Cần phải nghỉ thì phải nghỉ”. Bùi Trung Khải dựa vào mép bàn, nhìn khuôn mặt hơi sưng lên của Cố Hứa Ảo bị ánh sáng của màn hình làm cho xanh xao, trong lòng thấy xót, cô đã thức liền mấy đêm rồi.
“Tôi không muốn lại bị trách mắng nghiêm khắc vì cùng một việc”. Cố Hứa Ảo vẫn nhìn chăm chú vào màn hình, tay vẫn không ngừng gõ bàn phím.
“Hình như cô có suy nghĩ khác?”.
“Không có gì. Tất nhiên là tôi biết mình mắc lỗi gì”.
“Uống cốc sữa đi”.
“Không uống”.
“Cô nghĩ là tôi lấy việc công để trả thù riêng sao?”.
“Tôi không ấu trĩ như vậy. Tổng giám đốc Bùi, anh ở đây gây trở ngại rất lớn cho công việ của tôi. Tôi không có thời gian nói chuyện với anh về nguyên nhân sai sót. Nếu anh bằng lòng cho tôi bài học thì có thể chọn thời điểm khác”.
Nhìn Cố Hứa Ảo một hồi lâu, Bùi Trung Khải đứng dậy, chậm rãi nói: “Được rồi, tôi đi, nhớ uống sữa đấy. Những nội dung cần phiên dịch sau này còn rất nhiều, cô không có thời gian ốm đâu”.
Tiếng chân bước xa dần, Cố Hứa Ảo thở ra một hơi, lúc lắc đầu, rồi tiếp tục làm việc.
Khoảng ba giờ sáng, công việc cuối cùng đã xong., Cố Hứa Ảo gửi bản thảo tới chỗ in ấn. Tối hôm qua cô đã liên hệ với bộ phận đó. Sáng sớm họ sẽ tới để in và đóng thành tập. Cố Hứa Ảo thu dọn cốc sữa và đồ ăn đã nguội ngắt, cho vào sọt rác, sau đó xách laptop về nhà.
Đêm cuối hạ, thủ đô vào giờ này đã hết náo nhiệt, trở lại vẻ yên tĩnh, đâu đây đã thấy thoảng hơi lạnh của mùa thu. Cô nhớ đến hồi năm cuối đại học, vừa làm luận văn vừa hiệu dịch gấp lại còn phải chuẩn bị thi chứng chỉ phiên dịch, mỗi ngày chỉ ngủ có ba, bốn tiếng, và cũng thường xong việc trở về nhà khi trời sắp sáng. Những lúc đó trong lòng tràn đầy hy vọng, còn bây giờ chỉ là một thân hình mỏi mệt.
Sáng sớm hôm sau,Lỗ Hành nhìn Cố Hứa Ảo đang sắp xếp lại văn bản báo cáo, giật mình, hỏi:
“Cậu không về à?”.
“Vừa mới đến”.
“Hôm qua mấy giờ cậu về?”.
“Sau khi cậu về không lâu”.
Lỗ Hành nhìn đôi mắt thâm quầng của Cố Hứa Ảo, biết cô ấy không muốn nói nhiều về chuyện đó, bèn khuyên: “Cậu tiêu hao sức lực nhiều quá đấy, cẩn thận kẻo lao lực”.
Cố Hứa Ảo cười, đáp: “Mình là dân đen thấp cổ bé họng, làm sao mà chết nhanh như thế được?”.
“Hứa Ảo, đã có ai nói với cậu, cậu là một cô gái rất đáng yêu chưa?”. Lỗ Hành vuốt má Cố Hứa Ảo, khen: “Thật đấy, cậu có vẻ lạnh lùng của type người truyền thống, rất yêu nghề, rất thẳng thắn, khi cậu cười thì thực sự mê hồn, chỉ có điều cậu rất ít cười mà thôi”.
Cố Hứa Ảo ngây người, sau đó hắng giọng bối rối: “Đừng có thử thách mình, xu hướng tình cảm của mình hiện tại rất mơ hồ”. Nói xong, cô không nín được cười, bụng thầm khen, luôn châm chọc cho người khác vui vẻ, Lỗ Hành còn trẻ mà đã rất biết thương người, đó là một trong số vài người tốt mà cô gặp được hơn hai mươi năm qua.
Bùi Trung Khải bước vào bắt gặp đúng lúc Cố Hứa Ảo khoác vai Lỗ Hành, mắt cười tít, có thể nhận ra đó là nụ cười xuất phát từ đáy lòng. Anh đã từng nhìn thấy nụ cười châm biếm, nụ cười lạnh lùng và nụ cười e dè, mặc dù nó ở miệng người đẹp không thể coi là xấu, nhưng đều không thể đẹp và xao xuyến lòng người giống như nụ cười ấy. Trong lòng thấy cảm động, anh bèn rẽ vào.
Cố Hứa Ảo không kịp thay đổi sắc mặt, nhưng nụ cười đã dần dần tan biến trên khóe môi. Lỗ Hành sợ mọi người đều khó xử, bèn đáp: “Chuyện đàn bà, anh tò mò làm gì? Tò mò giết chết con mèo đấy”.
Bùi Trung Khải đáp với vẻ rất bình tĩnh: “Không nói thì thôi, hà tất phải chụp mũ cho tôi thế”. Nói xong đi thẳng vào phòng họp.
Cố Hứa Ảo vẫn thấy hơi lo, mặc dù tay làm việc nhưng tai vẫn dỏng lên nghe mọi động tĩnh từ phòng họp, Lỗ Hành tuyên bố, tối nay đối tác nước ngoài sẽ tới Bắc Kinh, vòng đàm phán đầu tiên sẽ bắt đầu vào buổi chiều mai, nhân viên và các bộ phận liên quan chuẩn bị cho thật tốt, bắt đầu từ hôm nay, các thành viên trong tổ đàm phán đều phải ở lại khách sạn.
Cố Hứa Ảo biết, thử thách đã đến. Mặc dù thời gian vừa qua tiếp xúc với các nội dung chuyên ngành không ít, nhưng đây là lần đầu tiên cô làm phiên dịch cho một lần mua bán sáp nhập công ty xuyên quốc gia. Cô không khỏi cảm thấy căng thẳng, cứ lẩm nhẩm đọc tư liệu và cố gắng nhồi nhét vào đầu tất cả những gì tai nghe mắt thấy gần đây. Buổi tối ăn cơm cũng vội vàng rồi lại chạy lên gác, xem hết mấy đĩa DVD về các cuộc đàm phán thương nghiệp rồi mà vẫn không thấy yên tâm. Đúng lúc cô đang nằm vắt chân lên giường xem tài liệu thì đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa cộc cộc. Cố Hứa Ảo nói to: “Cửa không khóa đâu” rồi tiếp tục cúi đầu xem tài liệu.
“Căng thẳng quá phải không?”. Cố Hứa Ảo thấy bất ngờ khi Bùi Trung Khải đến một mình, cô cứ tưởng đó là Lỗ Hành. Trong lòng đang lo lắng, cô chẳng còn hơi sức đâu mà đề phòng, bèn đáp: “Tổng giám đốc Bùi tìm tôi có việc à?”.
“Cái này cho cô, có thể giúp cho cô đôi chút”. Bùi Trung Khải đặt đĩa DVD lên bàn, ánh mắt nhìn Cố Hứa Ảo như hữu ý như vô tình, sau đó rời mắt nhìn vào chiếc giường để đầy tài liệu. Cố Hứa Ảo thấy sởn gai ốc, hình như người đàn ông này đã nhìn thấy rõ tâm trạng lo lắng, căng thẳng của cô.
Bùi Trung Khải không ở lại lâu, có điều trước khi rời đi, mắt dừng lại trên người Cố Hứa Ảo mấy giây, khi bước ra tiện tay đóng cửa lại và nói: “Khách sạn cũng chưa hẳn đã an toàn, tốt nhất vẫn nên khóa cửa lại”.
Chờ anh đi khỏi, Cố Hứa Ảo nhảy xuống giường chạy đến khóa trái cửa lại, rồi đứng tựa vào cửa thở, tay đập đập lên ngực. Lúc đó đột nhiên cô mới nhận ra rằng mình chỉ mặc áo phông, cúi xuống nhìn có thể nhìn thấy thấp thoáng bờ ngực. Cái nhìn đầy ý tứ sâu xa và câu nói sau cùng của Bùi Trung Khải có lẽ muốn nhắc tới điều này, vừa xấu hổ, vừa giận dữ Cố Hứa Ảo nghĩ, dù sao thì cũng không phải chưa từng nhìn thấy.
Nhìn sang chiếc đĩa Bùi Trung Khải mang đến, Cố Hứa Ảo thầm tự hỏi, không biết trong đó có gì mà lại mang tới vào lúc nửa đêm và lại còn làm ra vẻ bí hiểm như thế nữa. Mở ra xem mới biết trong đó là toàn cảnh một cuộc đàm phán thương mại, có thể thấy đã có người lén quay lại. Xem xong cuộc đàm phán ấy, Cố Hứa Ảo thấy chấn động thực sự, mặc dù cô chỉ là phiên dịch, nhưng xét theo hiện tại thì thấy vai trò của phiên dịch hoàn toàn không dừng lại ở việc dịch trao đổi của hai bên mà cô còn phải tham dự vào cuộc đàm phán đó để có thể chuyển tải đúng thái độ của Nhạc Trung, vì cô là khâu cuối cùng và cũng là người cuối cùng chỉnh lại từng chi tiết.
Sáng sớm hôm sau, nhân lúc mọi người đều bận, Cố Hứa Ảo đem chiếc đĩa lặng lẽ trả lại cho Bùi Trung Khải, cô khẽ nói: “Cám ơn, và cả sự tin tưởng của anh nữa”.
“Thấy thế nào?”. Bùi Trung Khải nhét chiếc đĩa vào trong túi áo.
“Hay lắm”. Cố Hứa Ảo quả tình không tìm ra lời nào thích hợp hơn.
“Có ích là tốt rồi”.
Đàm phán bắt đầu theo kế hoạch, ngoài và Cố Hứa Ảo, những người tham gia đàm phán đều là những người làm việc ở Nhạc Trung. Cố Hứa Ảo biết mình giữ sứ mệnh rất lớn, ai ở đây tiếng Anh đều rất tốt, nhất là Bùi Trung Khải, nói chuyện bằng tiếng Anh không có vấn đề gì, tác dụng của phiên dịch dường như chỉ là tranh thủ thời gian để người đàm phán củng cố trận tuyến.
Bắt đầu, bầu không khí đàm phán tạm coi là bình thường, nhưng đến nội dung bàn về giá cả thì trận tuyến của hai bên lập tức phong kín, không ai chịu nhượng bộ, giá phía nước ngoài đưa ra quá cao, còn giá Nhạc Trung trả không sao đáp ứng được yêu cầu của đối phương, con số của hai bên chênh nhau gần gấp đôi. Lần đàm phán đầu dường như chỉ là khởi động làm nóng người, hai bên đều dừng lại ở đó, tạm dừng đàm phán ở chỗ đôi bên biết giá của nhau.
Có mấy người chưa va chạm nhiều, nôn nóng lớn tiếng chửi đối tác nước ngoài đưa ra cái giá quá hoang đường, cao gần gấp đôi, nếu đúng như vậy thật thì người nước ngoài việc gì mà phải bán mỏ, cứ để kinh doanh thu lợi chả tốt hơn à. Bùi Trung Khải tỏ ra là người có nhiều kinh nghiệm, vừa ra khỏi phòng họp lập tức gọi Lỗ Hành và kỹ sư trưởng vào phòng họp. Cố Hứa Ảo biết công việc không bình lặng như vậy, hai bên đều có những con bài chiến lược, cuộc đấu cuối cùng chính là để xem ai lợi hại hơn mà thôi. Về đến phòng, cô lại đem tài liệu ra xem lại lần nữa.
Tình hình ngày thứ hai cũng gần như ngày thứ nhất, hai bên vẫn giằng co nhau về giá cả, mặc dù đã đưa thêm điều kiện ưu đãi khác, nhưng vẫn không thể làm cho đối phương điều chỉnh lớn về giá, họ chỉ giảm giá 10% mà thôi.
Ngày thứ ba không sắp lịch đàm phán, đã tổ chức buổi dã ngoại để làm dịu bầu không khí. Trong lúc leo Trường Thành, mọi người vui vẻ nói chuyện, cả hai bên dường như đã quên hẳn chuyện gươm tuốt vỏ, nỏ giương dây hai ngày trước. Mọi người cùng nói tiếng Anh nên Cố Hứa Ảo không cần dịch, cô chậm rãi đi sau cùng. Bùi Trung Khải, Lỗ Hành và đối tác nước ngoài đi cùng nhau, hình như họ đang nói tới một chuyện rất hài, cười vang lên. Giọng của Bùi Trung Khải trầm ấm, vượt lên những âm thanh khác lọt vào tai Cố Hứa Ảo.
Cố Hứa Ảo bước đi từng bước, khi leo lên đỉnh, lại cảm giác rất không chân thực, có lẽ cảm giác thành công cũng chỉ như thế này. Đưa mắt nhìn về phía xa, tường thành dài và đài phong hỏa len lỏi giữa triền núi xanh như một con rồng khổng lồ. Gió từ đỉnh núi lùa đến, Cố Hứa Ảo không kìm được tay thành nắm đấm khua khua mấy cái.
“Cảm động thế sao?”. Bùi Trung Khải đã đứng bên cô từ lúc nào.
Nhớ tới chuyện chiếc đĩa, hoặc là hôm nay là một ngày thời tiết đẹp khiến người ta thấy sảng khoái, Cố Hứa Ảo mỉm cười, dễ chịu: “Chỉ là có chút hưng phấn”. Cô không tiện nói rằng vì ghét leo núi nên tận đến bây giờ cô mới đến Trường Thành.
Dưới ánh mặt trời, nụ cười chân thành không chút xã giao của cô rực sáng như ánh vàng trước mắt Bùi Trung Khải, đó là nụ cười thuần khiết nhất và không mang chút phòng vệ nào mà lần đầu tiên Cố Hứa Ảo dành cho anh, nó thực sự rất rạng rỡ. Bùi Trung Khải bị nụ cười ấy mê hoặc, bất giác bước về trước một bước.
Gió trên núi thổi tới, vì Bùi Trung Khải vận động nhanh, hơi nóng trong người phả ra, ùa vào mặt Cố Hứa Ảo khiến mặt cô cũng nóng theo . Hơi thở ấy rất quen thuộc , nó khiến người ta thấy nao nao, Cố