Do yêu cầu của mọi người nên tớ chia chap ra cho dễ đọc nhé! :)
p/s : Giờ tớ tới đi dạy thêm về tới nơi nên post hơi trễ. Có bạn thắc mắc lịch đăng của tớ thì tớ xin nói luôn : Tớ đăng cố định vào các ngày thứ 2, 4 , 6 trong tuần. do lịch học thêm Tiếng Trung và lịch dạy thêm của tớ dày đặc nên tớ chỉ đăng được ½ chap = 15 trang word. Mong các bạn thông cảm nhé!
Link đăng tớ share trên Hội Phát Cuồng Vì Nam Dạ Tước trong truyện Ám Dục – Thánh Yêu nhé! :P thanks các bạn! ^^
Cô nhẹ nhàng ngồi xuống cùng Duật Tôn.
" Nghiêm Trạm Thanh, anh ta tỉnh rồi sao?"
" Vâng, em cũng là hôm nay mới biết được."
" Anh ta tới làm cái gì?" Duật Tôn thuận miệng hỏi.
" Anh ấy nói lo lắng, tới nhìn xem," Sanh Tiêu suy nghĩ nói," Em đoán là anh ấy sau khi tỉnh lại liền nhớ lại chuyện trước khi bị đâm, anh ấy nghĩ em vì sợ quá mà té xỉu, hay là em bị thương ở đâu đó."
" Tôi còn tưởng rằng anh ta không tỉnh lại nữa," Duật Tôn đứng dậy cầm máy sấy tới," Giúp tôi sấy tóc."
" Mắt em nhìn không thấy."
" mắt nhìn không thấy em không biết dùng tay sao?" Duật Tôn đem máy sấy nhét vào trong tay cô, nghiêng thân thể nằm trên đùi Sanh Tiêu. Hắn tóc ướt sũng, hơi dính vào quần của cô, trên đùi liền lờ mờ nhìn ra một mảng lớn nước đọng.
Mạch Sanh Tiêu mềm lòng giúp hắn sấy khô tóc, Duật Tôn hai mắt nhắm lại," Đã nói là không có người tới, em còn đi lên thừa nhận làm cái gì?"
" Em cảm thấy chuyện này cũng chẳng có gì cần giấu diếm cả " Sanh Tiêu thả máy sấy trong tay xuống," Em cho dù có nhìn thấy nghiêm Trạm Thanh, cũng chẳng thể có gì để nói."
Mạch tương tư trong phòng khách xem tv, trên bàn trà có mấy miếng hoa quả đã nếm qua.
Lúc Sanh Tiêu cùng Duật Tôn xuống, dường như đang đang nói gì đó với nhau, Mạch Sanh Tiêu cười hơi cong cong đầu lông mày như ánh mặt trời thiêu cháy con mắt ả, Tương tư đặt miếng quýt vừa mới ăn được một nửa xuống, Duật Tôn biết rõ Sanh Tiêu lừa hắn, chẳng phải nên giận dữ sao?
Ả đẩy xe lăn đi tới.
Trong lúc ăn cơm tối, Duật Tôn cũng không có nhắc lại chuyện ban ngày có người tới nữa, dì Hà lấy do lo lắng cho Sanh Tiêu, càng không muốn đề cập tới.
Nghiêm Trạm Thanh Về đến nhà, Nghiêm mẹ lo lắng nói liên miệng : “Trạm Thanh, con đi đâu thế hả? Thân thể vừa mới tốt lên, cũng không nên để lại di chứng gì chứ, ba mẹ chỉ có con là con trai, có rảnh cùng tiểu Nhu ra ngoài đi chơi nhiều một chút, cũng để cho mẹ sớm được ôm cháu nội."
Tô nhu đang ở phòng bếp, cùng người làm học làm món canh mới.
Nghiêm Trạm Thanh hiện tại cần phải chăm sóc cơ thể cho thật tốt, anh ấy thích ăn ở bên ngoài, vì thế tô nhu sẽ học cách làm một vài món canh ngon.
" Trạm Thanh, anh về rồi à?" Tô nhu đem nồi canh đặt trên bàn cơm," Nhanh rửa tay, chuẩn bị ăn cơm chiều."
Nghiêm Trạm Thanh xanh mặt đi đến, Tô nhu thấy sắc mặt anh không đúng, liền cẩn thận dè dặt hỏi," Anh làm sao vậy?"
" Ngày đó tại quán trà, tôi lúc ấy đang cùng cô nói chuyện, Cố tiêu tây lúc đấy đi vào, cô biết tôi là do cô ta đâm bị thương phải không?"
Tô nhu trong lòng khẩn trương," Anh làm sao mà đột nhiên hỏi như vậy?"
" Toàn bộ quá trình Tôi bị đâm Cô đều nghe thấy được, chính cô tại sao lại nói cùng cảnh sát, hung thủ là mạch Sanh Tiêu, cô làm như vậy, là muốn dồn cô ấy vào chỗ chết sao?" Nghiêm Trạm Thanh giọng nói kích động, trên khuôn mặt tuấn tú chậm rãi bày ra một loại chán ghét.
Tô nhu lắc đầu," Không phải như thế, anh hãy nghe em nói......"
" Tôi không ngờ cô lại thủ đoạn như thế, tôi nếu chết thật, thì cô ấy sẽ ra sao? Cô tình nguyện để cho mạch Sanh Tiêu gánh tội thay còn tên hung thủ thật sự, cô lại trơ mắt nhìn cô ta nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật?" Nghiêm Trạm Thanh giận không kềm được, tiện tay giương lên, đem cả bát canh đập tan tành trên mặt đất.
Nghiêm mẫu đang xem TV, sợ tới mức lập tức từ trên ghế salon đứng lên.
" Sự tình không phải như thế, là Cố tiêu tây, cô ta nói cô ta mang thai, con là của anh, em lúc ấy cứ tưởng anh bị trọng thương, em muốn thay anh giữ lại đứa bé này, em không có nghĩ tới nhiều như vậy, Trạm Thanh, anh đừng trách em......" Tô nhu đi qua giữ chặt tay Nghiêm Trạm Thanh, lại bị người đàn ông dùng sức giật ra.
" Trạm Thanh, Tô nhu nói không sai, Cố tiêu tây lúc ấy xác thực mang thai, còn ở nhà của chúng ta một thời gian nữa ," Nghiêm mẹ thấy sự tình đã đi tới bước này, thì ra sức nói đỡ cho Tô Nhu," Để cho Mạch Sanh Tiêu gánh tội thay cũng là bất đắc dĩ, lúc ấy hiện trường cũng chỉ có hai người bọn họ , nói cho cùng trên đao vừa vặn có dấu vân tay của cô ta."
" Nói như vậy, mọi người đều biết?"
Nghiêm mẹ rụt lại bên cạnh không nói lời nào.
" Trạm Thanh, em cũng là không có cách nào, anh thử nghĩ xem, Cố tiêu tây lúc ấy mang thai, cô ta lại cùng em ở cùng một mái nhà, em không khó chịu sao? Mỗi ngày đều trông thấy cô ta ở trước mặt em diễu võ dương oai, nhưng em luôn nghĩ tới đứa bé trong bụng là của anh nên toàn nín nhịn, em toàn tâm toàn ý cũng là vì anh a......"
" Cô thật đúng là dám nói là vì tôi," Nghiêm Trạm Thanh cười lạnh," Cô vì sao lại biết về Cố Tiêu Tây?"
" Em......" Tô nhu thoáng cái giật mình.
" Là cô ta tìm em, cô ta nói cô ta tên là Cố tiêu tây, cũng nói cho em biết gặp chuyện không may tại quán trà kia, nói cô ta đâm anh...... Em lúc ấy đã nghĩ là báo cảnh sát, nhưng mà cô ta mang thai, nói con là của anh. Em vốn không tin, vừa vặn lại nghe thấy cô ta nói trong điện thoại lúc đấy, nói anh hủy hoại cả đời cô ta, cô ta thích anh như vậy...... Em......"
Lời nói của Tô nhu đã kịp thời nhắc nhở Nghiêm Trạm Thanh.
Cố tiêu tây đem tin tức giả cho anh, sự việc tiến triển về sau, anh vì chuyện của công ty mà lao đao khốn khổ, có thể là Cố Tiêu Tây muốn cố tình ám hại anh, những lời kia của Tô Nhu như làm hắn bừng tỉnh, dường như, chính anh là người tự tay đẩy cô ta vào tình trạng như bây giờ.
Cố tiêu tây trời sinh tính nhát gan, thì tại sao lại vô duyên vô cớ muốn giết anh?
" Nhưng trên cán dao kia cũng có dấu vân tay của Cố Tiêu Tây, cô ta như thế nào mà tránh thoát khỏi sự kiểm tra của cảnh sát?"
Tô nhu liếc nhìn Nghiêm mẹ," Là...... Là bố đã can thiệp vào."
Nghiêm Trạm Thanh cũng không nghi ngờ, anh là cốt nhục duy nhất của Nghiêm gia, cũng là hi vọng cả đời của Nghiêm cha Nghiêm mẹ, nhất định là dùng hết tất cả mọi thứ để bảo vệ Cố Tiêu Tây rồi.
" Đã như vậy, tại sao còn đi tự thú chứ?"
" Con của cô ta cũng không biết làm sao lại mất, Duật Tôn một mực muốn cứu Mạch Sanh Tiêu ra, nhất định là hắn ra tay."
" Trạm Thanh, con tìm cái thể loại đàn bà gì thế......" Nghiêm mẹ không khỏi ghét bỏ, trong mắt lộ vẻ khinh miệt," Cùng người đàn ông khác ở bên ngoài làm loạn, còn bị người ta gửi ảnh về tận nhà, cái loại lẳng lơ, thật là …mẹ còn tưởng rằng đứa bé kia thật là cốt nhục của Nghiêm gia chúng ta."
"ảnh chụp nào cơ ?" Nghiêm Trạm Thanh nghi hoặc, theo như tin tức mà anh biết thì Cố tiêu tây cũng không có người đàn ông nào khác.
Tô nhu trong nội tâm khẩn trương lên, sợ anh truy cứu thì sẽ tra trên người mình : “Chính là rất nhiều ảnh chụp, là Cố tiêu tây cùng người khác trên giường bị người ta chụp được."
Nghiêm Trạm Thanh mày kiếm nhíu chặt, càng cảm thấy sự tình không đúng.
" Còn muốn làm ra những chuyện hư hỏng như thế nào nữa," Nghiêm mẹ phất phất tay," Ba mẹ Cố tiêu tây thật sự là mất mặt, sinh ra cái thứ con gái như thế này, lớn lên thành cái bộ dạng hư hỏng, mất nết."
" Mẹ, mẹ gặp qua bọn họ?"
" Chính là lúc cô ta ở nhờ nhà chúng ta, về sau ba của con phái người đưa bọn họ đi ra nước ngoài tạm lánh, về sau cô ta tự thú, đã đem bọn họ trở về."
Nghiêm Trạm Thanh cầm lấy chìa khóa xe, chuẩn bị ra khỏi cửa .
" Trạm Thanh, con đi đâu?"
Người đàn ông nói cái gì cũng không muốn nói , liền rời đi.
" Đứa nhỏ này." Nghiêm mẹ buồn bực lại buồn bực, nhưng cũng không nỡ trách cứ.
Nghiêm Trạm Thanh lần theo địa chỉ nhà Cố Tiêu Tây mà đi đến, đây là đường Lão Nhai, xe của anh không vào được, chỉ có thể đứng ở bờ sông. Vài đứa nhỏ đang nghịch ở đấy thấy chiếc xe đẹp, đều dừng chân tham quan vài vòng.
Nhà Cố tiêu tây ở trong ngõ hẻm, Nghiêm Trạm Thanh đi bộ vào, trên mặt đất cực kì ẩm ướt, như là vừa qua một mưa, có người đem nước rửa rau trực tiếp đổ xuống đường, trên cột điện bóng đèn treo lủng lẳng lung lay sắp đổ.
Anh thật vất vả mới tìm được biển số nhà, bên trong mơ hồ có tiếng người nói chuyện, Nghiêm Trạm Thanh vươn tay gõ gõ cửa.
Không tới một hồi, liền ngay lập tức xuất hiện một người đàn ông," Anh tìm ai vậy?"
" Đây là nhà của Cố tiêu tây?"
Mặt người đàn ông Trung niên biến sắc," Nơi này không có người nào tên là Cố tiêu tây."
Nghiêm Trạm Thanh vươn tay ngăn trở bàn tay sắp đóng lại của người bên trong," Cháu là bạn của cô ấy."
" Không , nó giờ đang ngồi tù."
" Ông đừng như vậy," Nghe thấy tiếng người ở ngoài cửa Cố mẹ kéo bàn tay của Cố cha ra," Người này tốt xấu gì cũng là bạn của Tây Tây, để cho người ta vào đi."
Bên trong rất nhỏ bé, dường như chỗ nào cũng chất đầy đồ đạc, đồ dùng bằng điện thì cũ nát, trên tường dán đầy những bức tranh, Cố mẹ thấy anh chăm chú nhìn, không khỏi nói ra," Đây là bức tranh mà con gái nhà tôi vẽ, nó thi đậu trường Mỹ Viện, trường học kia cậu biết không? Đáng tiếc a......"
Cố cha đi vào trong nhà nhưng dường như bước chân không ổn định," Cậu có chuyện gì không?" Sắc ông đầy đề phòng, từ sau khi Cố Tiêu Tây gặp chuyện không may, bọn họ nhận hết sự chế giễu đùa cợt của mọi người làng xóm, tận lực nếu có thể không rời nhà nhất quyết sẽ không rời khỏi nhà.
" Cháu là luật sư, cũng là bạn của cô ấy , cháu muốn tới đây để giải quyết một số chuyện, hy vọng có thể đến giúp gì cho cô ấy."
" Thật vậy sao?" Cố mẹ thần sắc kích động," Cũng đã tội phạm, còn có phương pháp cứu nó ra không?"
" Có." Nghiêm Trạm Thanh tránh đi ánh mắt vui mừng của Cố mẫu, anh nếu không rời khỏi nơi này sớm, thì thật không còn mặt mũi nào mà nói chuyện với Cố cha, Cố mẹ.
" Vậy thì tốt quá, Tây Tây nếu có thể tiếp tục đến trường Mỹ Thuật đọc sách thì được rồi, đó là niềm hi vọng của cả nhà chúng tôi......"
" Đầu óc bà lại không tỉnh táo rồi," Cố cha mắng bà, nhưng không là quá gay gắt, trong giọng nói hơn phân nửa là đau lòng," Cho dù có thể giảm hình phạt, nó cũng không khả năng đến trường nữa, haiz….. chỉ có thể trách nó ở bên ngoài đã chuyện sai trái."
" Các bác có thể nói cho cháu biết, Cố tiêu tây trước khi sự việc kia phát sinh có trở về nhà hay không?"
" Trở về," Cố cha cúi thấp đầu, thần sắc ảo não," Đều tại bác, lúc ấy không nên mở miệng ra là quát mắng nó, nếu bác có thể giữ nó lại, cũng sẽ không xảy ra những sự tình kia, đều là bác để nó làm sai trái rồi...... Sau khi Bác nhìn thấy những vật kia, đều giận điên lên, không nghĩ tới đứa nhỏ này sẽ nghĩ không thông, đi làm việc ngốc."
" Là vật gì ạ?" Nghiêm Trạm Thanh ánh mắt rùng mình.
" Là băng ghi hình, còn có chút ảnh chụp."
" Vật kia còn ở đây không ạ?"
" Sớm đã bị bác đốt cháy hết rồi."
" Là ai đưa tới?"
" Bác cũng không biết," Cố cha vẻ mặt bi thống, mặc dù ngoài miệng nói không chịu tha thứ cho con giá, nhưng vẫn là liên tục tự trách," Những ảnh chụp kia đều được dán ở khắp nơi, chúng ta bây giờ đi ra ngoài đều cảm thấy không ngốc đầu lên được, Tây Tây nếu không ở bên ngoài đắc tội vớ