Cô tinh tường, Duật Tôn không bao giờ chấp nhận cả đời để cho Dạ Thần giam giữ, hoặc là, Dạ Thần giết chết cả nhà bọn họ, hoặc là, Duật Tôn giết chết Dạ Thần.
Mạch Sanh Tiêu tâm loạn như ma, tay cô đưa lên che mặt,cái chết của Lôi Lạc nhiều ít gây cho cô chút xúc động, Cô không phải là kẻ máu lạnh như Alice, mặc dù chứng kiến Bân Bân bị ném xuống bể bơi , trong giây lát cô thực sự muốn cầm súng bắn chết hắn , nhưng trong tiềm thức, cô chỉ có thể tự kiềm chế, chứ không phải là bài xích
Dạ Thần bên trong có tâm sự, thân ảnh cao lớn đi về hướng cửa sổ.
Mạch Sanh Tiêu lấy khăn mặt vắt lên vai đi đến bồn nước Bân Bân đang tắm rửa, ngồi xổm người xuống cẩn thận chà lau cho thằng bé.
Bân Bân bị sặc nước, vừa mới bắt đầu tắm rửa có chút e ngại, bàn tay nhỏ bé rõ ràng cầm lấy hai thành bồn nước, Mạch Sanh Tiêu nhận lấy chiếc ghế nhỏ bảo mẫu đưa cho, cô một lần lau khắp thân thể mập mạp của Bân Bân.
Dạ Thần nghiêng mặt nhìn đến, chứng kiến Sanh Tiêu thần sắc chuyên chú, Alice nói qua, Bân Bân bị bệnh tự kỷ, Dạ Thần biết rõ, đối mặt với đứa trẻ như vậy, Mạch Sanh Tiêu phải trả cái giá lớn ngần nào so với những gia đình bình thường để yêu thương chăm sóc đứa bé.
Bảo mẫu lấy khăn lớn phủ lên người Bân Bân ôm lấy, Sanh Tiêu đón lấy thằng bé sau đó đem ôm đến trên giường lớn," Tôi muốn mang Bân Bân đi gặp Duật Tôn."
Mạch Sanh Tiêu vô thức mở miệng nói.
Dạ Thần sắc mặt lạnh," Không thể."
" Hắn là cha của Bân Bân, nói sau cùng, đây là địa bàn của anh, chúng tôi còn có thể trốn đi đâu?"
" Tôi sẽ không để cho hai người đi gặp hắn." Dạ Thần lại lần nữa lặp lại.
" Chẳng lẽ anh thực muốn chia rẽ chúng tôi như vậy?" Mạch Sanh Tiêu tâm tình không khỏi kích động," Anh muốn đem hắn nhốt cả đời, sau đó, giam lỏng tôi cùng Bân Bân giống như bây giờ?"
Bảo mẫu cầm quần áo mới cho Bân Bân đi tới, mặc vào cho bé từng cái từng cái một.
" Tôi còn chưa nghĩ ra." Dạ Thần hai đầu lông mày lộ ra tức giận, hắn đã sai, hắn không nên dụ dỗ Mạch Sanh Tiêu tới đây, đã quyết đối với cô nhất định không mềm lòng, nhưng cô đã đến, chỉ là tra tấn hắn mà thôi. Thà không nhìn thấy, không nghe tiếng còn tốt hơn bây giờ .
" Tôi sẽ tìm biện pháp ra khỏi chỗ này," Mạch Sanh Tiêu ánh mắt nhìn về phía chung quanh," Nơi này như địa ngục, tôi một phút cũng không muốn ngây ngốc ở lại đây."
Kỳ thật, hắn lại làm sao không biết.
Có thể giữ Mạch Sanh Tiêu ở lại, nơi này liền không còn là địa ngục.
" Tôi tuyệt đối sẽ không cho các người rời đi."
Sanh Tiêu không có nói gì nữa, có thể dẫn đến bất đồng, Dạ Thần đối với cô mà nói, giờ một chữ cũng nghe không vào.
Mạch Sanh Tiêu thật vất vả dỗ Bân Bân ngủ, cô yêu cầu bảo mẫu ở lại trong phòng, một phút cũng không thể rời đi.
Căn phòng kia có máy quay, ít nhất cũng an toàn.
Sanh Tiêu cẩn thận đi vào phòng của Alice, cánh cửa khép hờ, Mạch Sanh Tiêu đẩy cửa ra đi vào, không quên đem cửa đóng lại.
Alice ngồi trang điểm trước gương, thấy cô đi tới, cũng không biểu hiện ra là giật mình, cô cầm lấy cọ trang điểm phủ lên má hồng," Cô đã đến rồi."
Sanh Tiêu ở sau lưng cô dừng bước.
" Lôi Lạc chết rồi."
" Tôi biết rõ." Alice bên ngoài miệng vẽ loạn màu môi," Hiện tại bên ngoài đang lan truyền tin tức, nói Dạ Thần vì đàn bà tự tay bắn chết Lôi Lạc,lúc này lòng người bàng hoàng, ai cũng không dám đắc tội cô." Alice giống như cười mà không phải cười xem xét ánh mắt Mạch Sanh Tiêu.
" Cái chết của hắn, sau lưng khẳng định có cô trợ giúp a?"
Alice hai mắt xuyên thấu qua tấm gương dừng lại trên mặt Mạch Sanh Tiêu," Cô quá coi trọng tôi rồi, Lôi Lạc là người thô kệch,nếu không phải là hắn trung thành thì Dạ Thần cũng không có giữ hắn đến bây giờ, loại này không có đầu óc suy nghĩ, sớm muộn cũng chết."
Alice tiếp tục động tác, mảy may thương tâm một chút cũng không biểu lộ ra.
" Chúng ta kế tiếp nên làm cái gì bây giờ?" Mạch Sanh Tiêu không dây dưa tiếp tục cái đề tài này.
" Chờ."
" Chờ cái gì?"
" Chờ đợi thời cơ." Alice kề sát mặt vào trước gương, cô phát hiện một đường vân mảnh rõ ràng tại chính nơi khóe mắt ,cô sợ hãi đứng người lên, nhìn kỹ qua, không dừng lại chỉ một đường.
Thời gian dài tiêm thuốc tử thần, thân thể của cô càng ngày ăn càng không tiêu, tất phải nghĩ biện pháp tìm đến thuốc giải.
" Sanh Tiêu, tôi muốn nhờ cô giúp tôi một chuyện."
" Chuyện gì?"
Alice đi về hướng tủ đầu giường, kéo ra ngăn trên cùng, từ bên trong lấy ra một ít bình dung dịch màu lam," Còn nhớ rõ cái này?"
Mạch Sanh Tiêu gật đầu, lúc trước Dạ Thần định tiêm thuốc phiện vào người Duật Tôn , chính là thứ này.
" Tôi giả vờ quy phục vì lợi ích toàn cục trở lại căn cứ, không vì cái gì khác, tất cả là vì thuốc giải cho thứ thuốc này."
" Dạ Thần không đưa cho cô ư?"
" Hắn muốn dùng tử thần đến khống chế tôi, để cho tôi ngoan ngoãn nghe lời."
" Tôi đây càng không giúp đỡ được cái gì."
Alice đem cái chai cất lại tại chỗ," Sanh Tiêu, cô không nói tôi cũng tinh tường, Bân Bân bị bắt đi lần này, cô đối với tôi còn có hoài nghi, lúc trước, Dạ Thần cố ý đem tin tức tiết lộ cho tôi, tôi một lòng nghĩ thông suốt biết Duật Tôn......"
" Alice, cô có phải hay không trước hết muốn tôi giúp cô tìm được thuốc giải, mới bằng lòng cùng tôi cứu Duật Tôn ra?"
" Sanh Tiêu, tôi biết rõ Dạ Thần quan tâm đến cô, nếu như cô đi hỏi xin hắn, hắn nhất định sẽ cho cô."
Mạch Sanh Tiêu lắc đầu," Không có khả năng, nói như vậy, hắn nhất định có thể đoán được giữa hai chúng ta có quan hệ, nói không chừng, còn có thể nghĩ đến việc Lôi Lạc chết......"
Alice ngón tay di vào khóe mắt, nghĩ dùng sức vuốt vài đường vân mảnh lên,"Thuốc giải khẳng định giấu ở trong phòng ngủ Dạ Thần , cô giúp đỡ tôi."
" Cái này có tính là giao dịch giữa chúng ta?"
Alice tức cười, cô nói qua, cô có thể vì Duật Tôn bất cứ giá nào , bất chấp tính mạng cũng có thể......
Alice cố gắng thuyết phục chính mình, cô cho tới bây giờ không có nghĩ tới phá vỡ điều này, cô cần xác thực đúng thời cơ mới có thể động thủ, Alice cần thuốc giải, cô muốn đợi đến lúc cứu được Duật Tôn, sau đó cô cũng muốn nghĩ tới cuộc sống tương lai.
Mạch Sanh Tiêu đối với nơi này chưa quen thuộc, cô đoán chỉ có thể nhờ Alice trợ giúp, vậy nên trước mắt giúp Alice tìm được thuốc giải.
" Sanh Tiêu, chúng ta phải mau chóng hành động, Lôi Lạc vừa chết, mấy ngày này là thời cơ tốt nhất."
Mạch Sanh Tiêu trở lại gian phòng của mình, trông thấy một người đàn ông xa lạ đang đứng tại trong phòng cô ," Anh là người nào? Muốn làm gì?"
Người đàn ông giơ lên trong tay vật gì đó," Dạ Thần nói cô biểu hiện không tệ, sai tôi gỡ bỏ toàn bộ máy quay trong này."Thần sắc người đàn ông mập mờ xem xét ánh mắt Sanh Tiêu," Mặt cô cũng lớn a, không thể tưởng được Dạ Thần vì cô mà giết chết Lôi Lạc."
Mạch Sanh Tiêu cũng không có nhìn thấy chút bi thương nào trên khuôn mặt người đàn ông , cái nơi quỷ quái này cho đến con người, quả nhiên tâm địa đều là cứng ngắc.
Cô như thế nào cũng không có nghĩ đến,chỉ một câu nói của cô, làm cho Dạ Thần cho cô tự do.
Dạ Thần không muốn làm cho Mạch Sanh Tiêu cảm thấy, nơi này thật sự là một cái địa ngục, hắn sẽ tận lực vì cô tạo dựng nên một ngôi nhà đồng đúng theo nghĩa đen. Chỉ có người trong nhà mới không cần quản thúc, không cần theo dõi, cho nên, hắn mới sai người gỡ bỏ toàn bộ thiết bị theo dõi.
Nếu không phải bản thân cũng có đồng hồ sinh vật, sợ là không thể phân biệt được ngày đêm, lúc nào thì cần lên giường đi ngủ .
Sanh Tiêu tắt chiếc đèn lớn, chỉ để lại chiếc đèn bàn ở đầu giường.
Bân Bân ngủ rất ngoan, Mạch Sanh Tiêu muốn đợi thêm chút ít, sau đó nhẹ nhàng rời đi,cô yên tĩnh nhắm mắt dưỡng thần, Sanh Tiêu mở ra hai mắt, mặc dù hắn nói gỡ bỏ hết, nhưng ai biết được có phải thật vậy hay không.
Mạch Sanh Tiêu vạn nhất vẫn đề phòng, ngọ nguậy một lúc cuối cùng cũng tắt đèn bàn đi.
Thân thể mới nằm lại trên giường, chợt nghe từ cửa truyền đến một âm thanh rất nhỏ.
Cô nhớ rõ, Cô rõ ràng khóa trái cửa.
Mạch Sanh Tiêu nín thở, không dám phát ra một chút thanh âm.Bước chân cực kỳ bé nhỏ tiếp cận đến, cô cảm giác được đầu giường lún xuống dưới, giống như có một trọng lực vô hình hạ thấp xuống, Sanh Tiêu sợ tới mức nhảy người lên, muốn dậy bật đèn.
" Là ta."
Người đàn ông đè tay của cô.
" Anh tới đây làm gì? Anh vào bằng cách nào?"Mạch Sanh Tiêu kềm chế tiếng nói.
Người đàn ông cầm tay của cô giữ chặt, Sanh Tiêu lại lần nữa lên tiếng," Anh...... Anh muốn làm cái gì?"
Cô sợ nhất chuyện đó, chẳng lẽ sẽ xảy ra sao?
Dạ Thần trong bóng đêm ôm hai vai Mạch Sanh Tiêu, đem cô đặt ở trên giường, Sanh Tiêu cả kinh thiếu chút nữa hét lên, cô khẽ cắn chặt cánh môi, sợ hù đến Bân Bân đang ngủ," Anh thả tôi ra!"
" Tôi ôm cô ngủ một lúc."
" Cút đi!"
" Sanh Tiêu, đừng chống lại."
Mạch Sanh Tiêu hừ giọng," Không có những người phụ nữ khác cho anh ôm ư?"
Dạ Thần mắt điếc tai ngơ, ngược lại ôm chặt hơn," Sanh Tiêu,cô hãy nghe tôi nói mấy câu được không?"
" Trước mắt buông tôi ra."
Mạch Sanh Tiêu phía sau lưng bất đắc dĩ chạm vào trước ngực người đàn ông, Sanh Tiêu hai tay ôm chặt chính mình, cánh tay của cô bị Dạ Thần ôm rất chặt," Từ sau khi mẹ của tôi chết, tôi chưa bao giờ có một giấc ngủ ngon. Tôi đau khổ hy vọng sáu năm, bà thật vất vả thức tỉnh, tôi không nghĩ tới bởi vì tôi nhất thời sơ sẩy, sẽ làm mẹ của tôi tự dưng chết thảm."
" Anh......" Mạch Sanh Tiêu châm chước luôn mãi," Ân Lưu Khâm," Cô không có thói quen gọi tên Dạ Thần," Anh vì sao không nghĩ đến mẹ anh là đang chuộc tội?Có khi bà ngược lại cảm thấy được giải thoát rồi?"
" Có chắc ?" Dạ Thần ngữ khí lộ ra trước nay chưa có mê mang.
" Có thể."
" Đối với chuyện của cha tôi, mẹ cũng có nghe qua, mẹ tôi là phụ nữ Trung Quốc điển hình. Mười năm trước, lần đầu tiên trở về nước, bà nói bà muốn lên chùa thắp hương. Tôi không biết vì sao sau khi trở về mẹ lại trở nên mất hồn mất vía, bà nói bà ngày ấy dao động đến chùa Hạ Kí, vị hòa thượng trụ trì giải đọc lá số nói cho bà biết, thiện ác cuối cùng cũng sẽ được báo. Từ đó trở đi,mẹ tôi suốt ngày dáng vẻ thẫn thờ, ăn không thấy ngon, đêm không thể ngủ, cha tôi vì muốn tìm niềm vui đến cho mẹ liền ra lệnh cho bọn trẻ trong căn cứ biểu diễn quyết đấu tại chỗ ,không nghĩ tới mẹ tôi từ sau đó bệnh nặng một thời gian, suốt ba ngày không rời khỏi giường. Mẹ nói cho tôi biết, bà đi theo cha tôi, vô hình ở giữa tạo không ít nghiệt, từ nay về sau, chờ những đứa trẻ kia trưởng thành, khẳng định đều trở về báo thù."
Mạch Sanh Tiêu thân thể nhẹ giãy, bất đắc dĩ Dạ Thần ôm rất chặt," Bà đã biết rõ, vì sao lúc ấy không ngăn cản cha anh?"
" Bà cùng cha có nói qua, có thể cha không tin nhân quả báo ứng, ông cho rằng, chỉ có chính mình càng ngày càng mạnh, dù là có người báo thù, cũng không cần phải sợ hãi."
" Cha anh, vì sao bắt những đứa trẻ kia?"
" Bởi vì bọn họ còn nhỏ, còn không hiểu chuyện, trải qua huấn luyện tàn khốc về sau, đại đa số có thể quên hết quá khứ, cũng có thể toàn tâm toàn ý cống hiến cho tổ chức."