hay không, chỉ có tôi biết rõ nhất, cô lúc trước đã biết con của cô ấy là của tôi, vì cái gì còn muốn đem cô ấy lừa gạt Nghiêm gia?"
Anh từng câu hỏi Tô nhu trở tay không kịp, hoàn toàn nghĩ không ra phải trả lời như thế nào.
" Tôi thay cô nói, bởi vì cô lúc đó cho rằng Cố tiêu tây đã sảy thai, cô lừa gạt ba mẹ là cô ấy mang thai, không ngờ tới là con của cô ấy lại không mất đi, cô đâm lao phải theo lao, cho nên cùng với Duật Tôn liên kết với nhau hãm hại cô ấy, như vậy, có điều tra ra cũng không tra được trên người cô, đúng không?"
" Em không có! Em không có!"
Nghiêm mẹ một tay đỡ ngực," Cái gì? Con trong bụng cô ta thật là của con?"
Nghiêm Trạm Thanh nhất quyết cùng với Tô nhu ly hôn, trở ngại lớn nhất trước mặt anh, chính là thái độ của Nghiêm cha Nghiêm mẹ," Vâng."
" Trời ạ...... Tôi đây là tạo cái nghiệt gì đây a!"
" Mẹ, không phải như thế." Tô nhu đứng dậy nắm lấy tay Nghiêm mẹ, lại bị bà hất ra," Đừng đụng vào tôi, cháu của tôi, cô cút cho tôi, đừng đụng vào tôi!"
" Mẹ, những ảnh chụp kia mẹ cũng thấy đấy, Cố tiêu tây có nhiều đàn ông như vậy, đứa bé kia khả năng chính cô ta cũng không biết là của ai......"
" Ảnh chụp là ghép." Nghiêm Trạm Thanh đứng lên," Tô nhu, chúng ta tốt xấu cũng sống với nhau một thời gian, tôi chỉ là nghĩ không ra, cô lúc đó đến tột cùng là nghĩ như thế nào? Tôi nằm ở phòng cấp cứu sống chết không rõ, người chờ ở bên ngoài phòng cấp cứu chính là ai?"
Tô nhu nước mắt đầy mặt, nói không ra lời, cô tất nhiên nhớ rõ, là Mạch Sanh Tiêu.
" Cha, mẹ, con quyết định rồi, con muốn ly hôn, mọi người ai cũng đừng khuyên con."
Tô nhu thấy anh đứng dậy muốn đi, vội vàng liều lĩnh bổ nhào đến ôm lấy cánh tay của anh," Trạm Thanh, em biết em sai rồi, anh xem xét lại mấy tháng em chăm sóc anh mà tha thứ cho em......"
Nghiêm Trạm Thanh dùng sức đẩy Tô nhu ra, Nghiêm mẹ tức giận kêu to, cháu nội chính là mệnh của bà, bà cũng mặc kệ là người phụ nữ nào sinh, chỉ cần ôm cháu nội là được rồi.
" Em sẽ không ly hôn, Em chết cũng không đồng ý ly hôn!"
** ** **
" Em sẽ không ly hôn, Em chết cũng không đồng ý ly hôn!"
Công ty của Nghiêm gia gần như phá sản, Nghiêm cha phải vận dụng mối quan hệ trong tay, Nghiêm Trạm Thanh sau khi khỏi bệnh dồn hết tâm huyết đi cứu vãn tình hình, mặc dù là vậy, nhưng để lai được như cũ thì rất khó.
Mạch Sanh Tiêu mù nửa năm, vẫn như cũ không tốt lên được.
Thư Điềm cuối tuần nào cũng qua chơi, Sanh Tiêu thường xuyên ngồi ở trước khung đàn dương cầm quý mà luyện tập, càng ngày sự tịch mịch càng ép cô làm cô thở không nổi, cô muốn... muốn đôi mắt nhanh khôi phục một chút, có thể quay lại trường học để học tiếp khóa học năm mới.
Mùa thu qua đi, mùa đông lặng lẽ đến.
Một kì học dường như vì đôi mắt mù của cô mà cứ thế qua đi, Mạch Sanh Tiêu mặc áo cao cổ đi về phía trước cửa sổ, bên ngoài gió lạnh lạnh thấu xương, mặc dù mới đầu tháng 12, mùa đông lại lạnh thấu xương tủy.
" Sớm lắm, thời tiết này không thể nào có tuyết rơi, phải đợi một tháng nữa."
Điện thoại Mạch Sanh Tiêu trong túi quần vang lên, cô không nhìn được hiển thị người gọi, ngón cái liền đặt tại phím mở khóa," Alo?"
" Sanh Tiêu." Là giọng nói của Nghiêm Trạm Thanh.
Từ sau khi gặp Mạch Sanh Tiêu ngày ấy, một tháng nay rồi chưa liên lạc qua, Sanh Tiêu có chút giật mình," Có chuyện gì sao?"
" Anh gần đây có chút chuyện, muốn mời em ra ngoài nói chuyện một chút."
" Anh không chú ý tới thân thể già cả, em sẽ không đi đâu..., mắt em không tiện." Mạch Sanh Tiêu mỉm cười cự tuyệt.
" Anh tới đón em."
" Không cần, như vậy không tốt."
Mạch tương tư lôi kéo góc áo Sanh Tiêu," Ai a?"
Cô nghiêng đầu sang chỗ khác, nhỏ giọng," Nghiêm Trạm Thanh."
Tương tư kỳ thật cũng nghe được hai người nói chuyện gì," Sanh Tiêu, em đi ra ngoài đi, cứ ở nhà một mình như thế cũng khó chịu."
Cái này......
Mạch Sanh Tiêu ngón tay cầm điện thoại xiết chặt," Được rồi, đi đâu?"
" Quán Starbucks."
" Được," Sanh Tiêu lại nói," Anh đừng có đến đón em, Duật Tôn nhìn thấy cũng không hay, em kêu bạn em trở em tới đó." Cô ngắt điện thoại, lại gọi cho Thư Điềm.
" Sanh Tiêu, đem áo khoác mặc vào đi." Tương tư đem áo khoác của cô đặt tại ghế salon mang đến, Mạch Sanh Tiêu câm lấy," Chị, chị không đi cùng em à?"
" Nghiêm Trạm Thanh mời chính là em, chị đi làm cái gì?" Mạch tương tư chế nhạo," Đi làm bóng đèn?"
" Chị, em với anh ta không có chuyện gì cả."
" Chị biết rồi." Tương tư cười cầm tay của cô," Đi thôi, chơi cho vui vẻ nhé."
Mạch Sanh Tiêu cầm túi xách, ngồi xổm người xuống trước mặt Tương tư," Chị, nếu Duật Tôn có hỏi, chị nói em cùng Thư Điềm đi với nhau nhé..., em sợ anh ấy lo lắng rồi sinh ra chuyện."
" Em yên tâm đi, chị biết mà."
" Em đi nói với dì Hà một tiếng, để cho dì ấy không lỡ lời." Mạch Sanh Tiêu đi về hướng phòng bếp, Tương tư ngồi ở cửa sổ, vừa rồi Sanh Tiêu gọi điện thoại, dì Hà cũng có mặt ở đó, bà ta hẳn là cũng biết Sanh Tiêu muốn đi gặp Nghiêm Trạm Thanh.
" dì Hà , tôi đi ra ngoài một chút."
" Mạch tiểu thư, tôi đi cùng cô, cô đi đâu?" dì Hà làm việc bận rộn, cũng không chú ý nhiều lắm tới cuộc điện thoại của Sanh Tiêu, cho nên cũng không biết cô muốn đi đâu.
" Không cần, Thư Điềm tới đón tôi. Cô ấy hẹn tôi đi mua vài thứ." Mạch Sanh Tiêu trở lại phòng khách, ôm lấy cổ Hải bối cho ấm ấp, ngồi không bao lâu, liền nhận được điện thoại của Thư Điềm, nói cô đã đến cửa Hoàng Duệ ấn tượng.
Dì Hà dìu Sanh Tiêu, Thư Điềm ăn mặc từ trên tới dưới đều là quần áo da, trên chân một đôi giầy bó quá gối, cô mở cửa xe, tiếp Sanh Tiêu từ tay Dì Hà," Oa, Tay cậu lạnh quá thể vậy."
" Trời lạnh mà."
" dì Hà, dì yên tâm trở về đi, người cứ giao cho tôi."
" Được," dì Hà quan sát chiếc xe mini-cooper-s sau lưng Thư Điềm," Xe này trông thật kỳ quái."
Thư Điềm buồn cười, kéo Mạch Sanh Tiêu lên xe," Đây là Tang Viêm mua cho ta,mini-cooper-s." (Khoai Môn Kem: tớ không biết xe này, nên để nguyên bản gốc)
" Oa, thật là ga-lăng đó nhé," Sanh Tiêu thắt giây an toàn," Tang viêm nhà ngươi đối với ngươi thật tốt."
" Gì chứ," Thư Điềm nổ động cơ," Duật thiếu nhà ngươi có một dàn xe thể thao đủ thể loại như vậy, đúng rồi, ta lần trước tại Cám Dỗ có nhìn thấy một chiếc xe, Bugatti Veyron, hình như là của ông chủ của Cám Dỗ, thèm muốn chết luôn, thật muốn đi lên sờ sờ."
(Khoai Môn Kem : Lúc này Nam Dạ Tước đã là ông chủ của Cám Dỗ rồi nhé! Và đương nhiên xe đó của anh Tước rồi. ai không biết hãy đọc Ám Dục cùng bộ truyện với Thánh Yêu)
Sanh Tiêu bị cô chọc cười," Vậy nhà ngươi sao không đi lên sờ đi."
" Không dám a, sờ hỏng rồi ta bồi thường không nổi," Thư Điềm lái xe rất chậm, mới vừa ra đường lớn," Đi đâu?"
" Đi Starbucks a."
" Tuân mệnh."
Mạch Sanh Tiêu cầm điện thoại lên, vào phần cuộc gọi vừa gọi đến," Alo, Trạm Thanh, chắc em không đến đấy được, bạn của tôi có chút việc, tôi muốn đi ra nhà cô ấy một chuyến."
" Được, lần sau đi, em đi cần thận một chút."
Sanh Tiêu khép điện thoại lại.
" Ngươi vẫn cùng Nghiêm Trạm Thanh liên lạc? Này, Sanh Tiêu, ta cần phải chửi ngươi, mắng ngươi." Thư Điềm khẩu khí không vui, hận không thể một cái lật đổ chiếc xe này. Bạn đang đọc truyện online tại website: 77F1.XTGEM.COM
" Không phải khiếp sợ như thế chứ?"
" Đúng đấy, nhớ kỹ, loại đàn ông như thế không đáng để ngươi nhớ thương, cũng đừng lãng phí thời gian vô ích nữa."
Mạch Sanh Tiêu một tay trống cằm, bên mặt hướng ngoài cửa sổ xe. Trong xe mở hệ thống sưởi, thư thái giống như một khúc đàn dương cầm làm người ta cảm giác dễ chịu không ít, cô nhẹ nheo mắt lại, nhưng trông cô lại rất nặng nề
" Sanh Tiêu, nghĩ gì thế?"
Mạch Sanh Tiêu hoàn hồn," Thư Điềm, tớ muốn...tớ muốn trở lại vườn hoa của trường."
Thư Điềm trong nội tâm đau xót, lại ra vẻ khinh thường," Cắt, chỗ đó có cái gì tốt, vừa xong vừa có cuộc thi, tớ cảm thấy rất phiền phức."
" Có lẽ thực đúng với câu, tớ trước cũng không có phát hiện rằng trường học có cái gì tốt, khi đó một lòng nghĩ đàn dương cầm sao cho tốt, tương lai sẽ sáng sủa hơn. Chưa từng có đến những nơi như vườn hoa của trường, bây giờ không nhìn thấy nó, ngược lại lại càng thấy nhớ hơn."
" Sanh Tiêu, đàn dương cầm đối với cậu mà nói, thật sự quan trọng như vậy sao?"
Mạch Sanh Tiêu hai tay đan vào nhau, ngón tay xíu xiu, như một đôi tay sinh ra để đánh đàn dương cầm," Đúng, đàn dương cầm chính là linh hồn của tớ."
Duật Tôn trở lại Hoàng Duệ ấn tượng, mở cửa, cũng không thấy thân ảnh quen thuộc ngồi trước đàn dương cầm như mọi khi.
Hắn đi vào phòng khách, dì Hà đang bận rộn ở phòng bếp, cửa chỉ khép một nửa.
Mạch tương tư qua cửa sổ đã sớm trông thấy Duật Tôn đi tới, cô đẩy xe lăn, ra vẻ cũng không nhìn rõ ràng là ai," Sanh Tiêu, em không phải cùng Nghiêm Trạm Thanh đi với nhau sao...? Tại sao lại trở về?"
Duật Tôn đi tới trước mặt cô: "Sanh Tiêu?"
Vẻ mặt Tương Tư căng thẳng, hai mắt né tránh, "Nó...nó, đi ra ngoài..."
Duật Tôn nhíu mày: "Hai mắt cô ấy không nhìn thấy gì thì có thể đi đâu?"
Mạch Tương Tư sợ hãi cũi thấp đầu, Duật Tôn thấy thế, trong lòng càng cảm thấy chán ghét hơn: "Cô không nghe thấy lời tôi nói sao?"
"Đi..."
Duật Tôn lướt qua người ả đi vào phòng bếp, định hỏi dì Hà, Mạch Tương Tư vội vươn tay giữ chặt góc áo hắn: "Nó tới Starbucks."
Người đàn ông dừng bước: " Starbucks?"
Mạch Tương Tư bối rồi: "Không phải tại Sanh Tiêu, là Nghiêm Trạm Thanh gọi điện thoại tới, anh đừng trách Sanh Tiêu, nó chỉ đi ra ngoài một lát, một lát thôi, nhanh chóng sẽ trở về."
"Ra ngoài bao lâu rồi?"
"Mới, mới một lúc."
Ánh mắt Duật Tôn đảo qua phòng khách, ngoài dì Hà ra, đúng là không thấy bóng dáng Sanh Tiêu.
Người đàn ông không ngờ tới Nghiêm Trạm Thanh âm hồn không tan, sẽ lại tìm đến.
Mạch Tương Tư nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của Duật Tôn trở nên u ám, ả ta cẩn thận mở miệng: "Thật sự là không liên quan đến em gái tôi."
Dì Hà từ trong phòng bếp thò đầu ra: "Duật thiếu, cậu đã về."
Duật Tôn xoay người, cũng không quay đầu lại mà rời khỏi Hoàng duệ ấn tượng. Dì Hà sau khi lau khô bàn tay ướt sũng liền bước tới: "Duật thiếu sao lại đi ra ngoài nữa? Không phải vừa mới về sao?"
"Có thể xảy ra việc gì chứ." Tương Tư đẩy xe lăn tới trước sô pha, "Dì Hà, tối nay ăn gì?"
"Tôi làm cả một bàn ăn ngon, không biết Mạch tiểu thư có về không?"
Mạch Tương Tư bật TV, dáng vẻ thoải mái bắt đầu xem.
Thư Điềm chọn một vị trí gần cửa sổ, sau khi cởi áo khoác ra liền vắt lên lưng ghế, "Sao lại muốn ra ngoài uống cà phê thế?"
"Sanh Tiêu cầm thìa nhỏ khoắng khắng tách cà phê, bên trong tách bắn ra một giọt lớn, Thư Điềm biết mắt cô không thấy, nên cũng không lên tiếng.
"Ở Hoàng duệ ấn tượng buồn bực đến mốc meo, muốn ra ngoài một chút."
"Chị Tương Tư thì sao? Tại sao không cùng ra ngoài."
Động tác trên tay Mạch Sanh Tiêu dừng lại, "Chị ấy ở nhà, chân không tiện, lạnh như thế này không ra ngoài thì tốt hơn."
"Cũng phải."
"Thư Điềm, nửa năm nữa là tốt nghiệp rồi, cậu có dự định gì chưa?"
"Chưa, đi môt bước tính một bước a, có tấm bằng đó thì đi đâu cũng không sợ chết đói nha, đợi nửa năm nữa