i người khác, cũng sẽ không rơi xuống tình trạng ngày hôm nay."
Cố mẹ đứng ở trước bức tranh mà con gái mình vẽ, trong miệng cứ lặp đi lặp lại câu nói," Con của tôi là sinh viên tại một trường Mỹ Thuật, nó vẽ tranh rất đẹp......"
Nghiêm Trạm Thanh nhìn xuống, trên bàn có nửa đồ ăn hai người vừa mới ăn xong, hai món ăn rất đơn giản, một đĩa rau xào, đĩa kia là củ cải trắng luộc.
" Tây Tây nhà chúng tôi còn có thể ra tù không?" Cố cha thật cẩn trọng dè dặt hỏi anh.
" Chắc chắn."
Nghiêm Trạm Thanh lúc gần đi để lại một tờ chi phiếu, bên trong có mười vạn đồng, anh nói với Cố cha đây là tiền của Cố Tiêu Tây nhờ anh giữ giúp, mật mã ghi ngay trên mặt sau của tờ chi phiếu.
Nghiêm Trạm Thanh đi ra khỏi gia đình nhà họ Cố thì trong nội tâm có loại cảm giác nặng nề rầu rĩ, anh từ nhỏ đã lớn lên trong mội trường tốt nhất, những nơi như thế này, anh chưa từng tiếp xúc qua. Nhà Cố Tiêu Tây, cộng lại còn không bằng một phần tư gian phòng khách của Nghiêm gia.
Con đường này đều là tự quét, bên cạnh còn chồng chất rất nhiều đồ bỏ đi không dùng nữa. Anh đi vài bước, thì dẫm phải một tờ giấy trên mặt đường.
Mơ hồ phát hiện là tấm hình, Nghiêm Trạm Thanh nhặt lên đến xem xét, nhưng lại nhìn rõ mồn một người bị đặt dưới thân là Cố Tiêu Tây.
Trên tấm ảnh có ngày, người đàn ông tuy dưới ánh đèn nhưng khuôn mặt như giảm xuống âm độ, ngày đó......
Hắn nhớ rõ, Cố tiêu tây nói qua, đêm đó chính là Duật Tôn cùng cô ấy lần đầu tiên trên giường.
Quả nhiên.
Nghiêm Trạm Thanh hung hăng nắm lấy ảnh chụp trong tay bóp cho nhăm nhúm.
Anh đi nhanh trở lại bờ sông, vừa muốn lên xe, lại phát hiện trên cửa sổ xe một chuỗi vết xước ngoằn nghèo, nhìn thấy mà giật mình. Rõ ràng cho thấy bị người ta dùng chìa khóa cào lên.
Nơi này không có camera, muốn biết là ai làm cũng không có khả năng.
Trên đời luôn luôn có cái thể loại người này, hâm mộ thành ghen ghét, dù là không chiếm được cũng phải đạp đổ , để cuối cùng phải tìm kiếm được chút ít tâm lý an ủi.
Nghiêm Trạm Thanh ngồi vào trong xe, cũng không có lập tức khởi động xe.
Anh móc ra cái bật lửa, đem ảnh chụp đốt cháy.
Ánh sáng lóe lên làm nổi bật một vùng tối tăm, nhưng lại hé ra khuôn mặt hung ác nham hiểm. Nghiêm Trạm Thanh tiện tay quăng đi, bức ảnh thành tro làm mồi cho cá, rơi trên mặt sông tạo thành một mảng nhỏ đục ngầu.
Trên bầu trời của phòng giam tù nhân nữ mây đen kịt, lưới sắt cao vài thước ngăn cách tự do với bên ngoài. Cố tiêu tây ăn mặc một bộ quần áo tù nhân rộng thùng thình, hai vai thon gầy cơ hồ chống đỡ không nổi bộ y phục này, bây giờ là thời gian nghỉ giải lao, cô yên tĩnh ngồi xổm trong góc, cho dù nơi nào xuất hiện ánh mặt trời, cô cũng cật lực tránh đi thật xa . ( KMK: Tội nghiệp chị)
Vào ngục giam, cô nhất quyết không chịu giao du với người khác, giống như một người bị câm, không có một người bạn nào
Cố cha, Cố mẹ đã tới mấy lần, nhưng cô đều lắc đầu không gặp thật ra là cô không còn mặt mũi nào mà gặp bọn họ cả.
" này, này, con chó ngồi xó nhà kia” * : Trong ngục giam cũng có kéo bè kết phái, cô thì tứ cố vô thân, đi đến đâu đều bị người ta bắt nạt.
0
Một đôi tay hất tung vai của cô đem cô đẩy ngã trên mặt đất, Cố tiêu tây nói cái gì đều không nói, có ít người thấy cô mà tùy ý khi dễ, lần một lần hai sau cũng chán không cố ý đi tìm cô gây chuyện nữa .
Cô phủi tay đứng lên.
Sắp xếp đội ngũ tù nhân, cảnh ngục gọi cô," Cố tiêu tây, có người đến thăm tù."
Cô như cũ lắc đầu. Không chịu gặp.
" Anh ta nói anh ta là Nghiêm Trạm Thanh, còn nói cô sẽ muốn gặp."
Cố tiêu Tây đầu đang buông thõng thoáng cái ngẩng lên, con mặt mọi khi tĩnh lặng như người chết giờ lại vụt sáng," Anh nói ai cơ? Nghiêm Trạm Thanh?"
" Đúng vậy."
" Thì ra cô ta có thể nói a, suốt ngày ngậm miệng không nói gì." Mấy người cùng phòng giam ghé tai nhau nói.
Cố tiêu tây không thể chờ đợi được đi theo sau lưng cảnh ngục, mới vừa vào phòng thăm tù, đã nhìn thấy Nghiêm Trạm Thanh ở ngoài cửa sổ thủy tinh, cô cơ hồ như bổ nhào đến, hai tay dùng sức đặt tại tấm thủy tinh ngăn cách ở trước mặt.
Anh ngồi ở đó, khuôn mặt vẫn như trước nhìn cô.
Nghiêm Trạm Thanh ý bảo cô cầm lấy điện thoại trong tay.
Cố tiêu tây không biết nên nói cái gì.
Tóc của cô đã bị cắt ngắn, chỉ tới dưới lỗ tai, người cũng gầy, cho nên đôi mắt có vẻ lại to tròn ra, Cố tiêu tây cầm điện thoại, nửa ngày sau mới nói ra ba chữ," Thực xin lỗi......"
Chương 76.2: Trả lại
edtor: Khoai Môn Kem
Nghiêm Trạm Thanh cũng không biết đầu của anh nóng lên hay sao mà đến đến đây. Dù gì chuyện của anh đã tra rõ ràng, không cần tới nghe Cố tiêu tây giải thích.
" Kỳ thật cô nói cũng không sai, cô rơi vào tình trạng này, cũng một nửa là do tôi mà ra"
" Tôi về sau mới biết được, chuyện kia cùng anh không liên quan......" Cô cúi sát đầu xuống không dám nhìn anh," Anh không có việc gì, tôi cuối cùng cũng có thể ngủ mà không gặp ác mộng rồi
" Con của cô......"
" Mất rồi." Cố tiêu tây ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt tái nhợt không có chút huyết sắc, Nghiêm Trạm Thanh nhớ tới Cố mẹ luôn miệng nói đi nói lại, nói Cố tiêu tây học rất giỏi : thi đậu trường Mỹ Thuật, vốn là có một tiền đồ tốt.
" Chuyện về sau này tôi cũng nghe qua, kỳ thật, lúc trước cô đầu tiên là nên đi tự thú, không đem tất cả mọi chuyện đổ cho Mạch Sanh Tiêu, nói không chừng, tôi còn có thể giúp cô."
Cố tiêu tây cười khổ, Mạch Sanh Tiêu ở trong lòng của anh, cô dù có cố gắng chen chân,cũng không thể vào được," Không cần, tôi hiện tại những ngày qua rất bình thản." Cho dù cô có thể ra tù, cô tưởng tượng không nổi những ngày tiếp theo sẽ phải trải qua như thế nào.
Cố tiêu tây sau khi vào tù đã suy nghĩ rất nhiều, cô thậm chí nghĩ thông suốt là ai xúi giục cô lừa cả nhà Nghiêm Gia.
" Mặc kệ anh có tin hay không, tôi đều muốn nói cho anh biết. Sau khi Đâm bị thương anh, tôi có trở về tìm Duật Tôn, biết được chân tướng, tôi quyết định đi tự thú. Duật Tôn bắt tôi uống thuốc, sau đó tôi đi đến nửa đường, đau bụng chịu không được......" Cố tiêu tây tránh ánh mắt sắc bén của Trạm Thanh, nhìn thẳng vào khung sắt phía sau lưng anh," Tôi cũng không biết, Tô nhu làm sao có thể nhận ra tôi, cô ta đem tôi kéo lên xe của cô ta, cô ta nói cho tôi biết, hiện tại có một biện pháp nhất cử lưỡng tiện, cô ta nói cô ta sẽ ấn định tội giết người cho Mạch Sanh Tiêu, mà tôi, chỉ cần trốn vào Nghiêm gia."
" Cô ta biết rõ tôi sảy thai, cho nên bảo bạn cô ta mang tôi đi bệnh viện. Cô ta thì trở lại Nghiêm gia, lừa cha mẹ anh nói tôi mang thai con của anh, mẹ của anh nói là muốn đi làm xét nghiệm mới có thể giúp tôi. Tô nhu thật không ngờ, con của tôi vẫn giữ lại được. Tôi thừa nhận tôi có tư lợi, tôi lúc ấy đơn giản chỉ biết thời biết thế, nói đứa con là của anh......"
" Cô nói, Tô nhu biết rõ cô sảy thai, mới đồng ý giúp cô?"
" Đúng," Cố Tiêu Tây gật đầu," Tôi sau khi vào nhà anh, bác trai bác gái cũng không cho tôi rời khỏi cửa, nhưng một hôm tôi nhận được một cú điện thoại, nói là bệnh viện gọi tới, đối phương nói anh bệnh tình nguy kịch, bảo người nhà đến gặp mặt lần cuối cùng. Lúc ấy, Tô nhu kêu bảo mẫu lên lầu, điện thoại vang lên hồi lâu cũng không có người nghe, tôi tiếp xong sau cũng không nghĩ kĩ, chạy đến bệnh viện ngay, vừa ngồi trên xe không lâu, đã bị dẫn tới trước mặt Duật Tôn."
Nghiêm Trạm Thanh sắc mặt âm lãnh, lâm vào trầm tư.
Cố tiêu tây yên lặng thả điện thoại trong tay xuống, cô nói cho anh biết những chuyện này, chỉ là muốn anh cẩn thận Tô nhu.
Nếu như cô thật sự cùng Duật Tôn có giao dịch nào đó, cô cũng không hy vọng Nghiêm Trạm Thanh lại bị thương tổn.
Người đàn ông cũng đặt điện thoại xuống, thấy Cố tiêu tây đã đứng lên. Anh tựa hồ còn có lời muốn nói, cô chỉ lắc đầu, bên miệng khẽ kéo lên một nụ cười khổ. Cô nên trở về với con người của chính cô.
Ánh mắt của Nghiêm Trạm Thanh nhìn vào thân hình mảnh mai của Cố tiêu tây, cho đến khi cánh cửa kia lại lần nữa bị khép lại, người đàn ông hai mắt vẫn thế nhìn chằm chằm không có dịch chuyển.
Trong lòng của anh giống như bị cái gì đó nắm chặt lại, nói không rõ cảm giác ra sao.
Cố tiêu tây trở lại phòng giam, cảnh ngục đem một túi đồ lớn của Nghiêm Trạm Thanh mang đến đặt ở trên giường cô.
" Ẩy, cái gì đó a?"
Những nữ tù nhân cùng phòng giam đều đi tới, túi nhựa còn chưa được cởi bỏ đã bị kéo nát nhừ, trong đó chỉ có một số đồ ăn đơn giản , đối với người bên trong mà nói, lại quý hiếm đến kỳ lạ.
" Nhìn xem, những đồ này có phải nhập khẩu không a?"
"08682, tới thăm cô không phải là người tình đó chứ?"
Trên giường chỉ còn lại cái túi bị xé nát vụn, đồ đạc bị vơ vét không còn gì, cái gì đều không có giữ lại cho Cố tiêu tây. Cô đi qua đem chiếc túi rách nát gấp lại cẩn thận, rất thận trọng mà nhét vào dưới gối.
Nghiêm Trạm Thanh về đến nhà đã là buổi tối, người trong nhà vừa ăn xong bữa tối, người giúp việc đang thu dọn bát đũa.
Tô nhu thấy anh trở về, đưa đôi dép lê trong nhà đặt dưới chân anh.
Nghiêm Trạm Thanh thay xong trực tiếp đi vào phòng khách, Tô nhu đang định hỏi anh làm sao lại không về ăn cơm tối, lời nói vừa mới đến bên miệng, anh cũng đã đi khuất.
Người đàn ông ngồi vào ghế sa lon, anh xem lại Tô Nhu một lượt, mới vài năm trôi qua, cô liền trở thành một người khác mà thiếu chút nữa anh cũng không nhận ra.
Nghiêm cha Nghiêm mẹ xem tv, Tô nhu đem cắt từng miếng hoa quả bày ở trên bàn trà," Cha, mẹ, ăn trái cây ạ." Cô cầm một miếng đưa đến bên miệng Nghiêm Trạm Thanh," Trạm Thanh......"
" Tô nhu," Nghiêm Trạm Thanh ánh mắt chống lại cô, trong mắt hờ hững làm cô phải hoảng hốt," Chúng ta ly hôn đi."
Tô nhu kinh ngạc. Sửng sốt không kịp phản ứng.
" Trạm Thanh, con nói mê sảng gì thế!" Nghiêm mẹ nghe vậy, mặt cắt không còn giọt máu.
" Trong nhà mới xảy ra chuyện lớn như vậy, con làm sao lại không biết yên ổn đi!" Nghiêm cha đối với con trai độc nhất này cũng không có phương sách gì, chỉ có giương mắt nhìn trời.
" Lần này lại là vì ai? Hay là mạch Sanh Tiêu?" Tô nhu cắn môi, nước mắt đã đong đầy hốc mắt.
" Tôi hôm nay đã gặp Cố tiêu tây."
Tô nhu đáy mắt một thoáng kinh hoảng," Cô ta? Cô ta cùng chúng ta có quan hệ gì?"
" Lúc Cố tiêu tây bị cú điện thoại lừa gạt đi ra ngoài, chuyện này cùng cô có liên quan a?"
" Trạm Thanh, anh nói nhăng nói cuội gì đấy? Không thể oan uổng cho em như vậy."
" Oan uổng cho cô?" Nghiêm Trạm Thanh hừ một tiếng, ánh mắt đột nhiên lạnh đi," Cô không chịu thừa nhận, chờ khi tôi điều tra rõ ràng, cô đừng có hối hận."
Tô nhu sắc mặt có chút khó coi," Cứ cho là như thế đi thì thế nào? Đứa bé kia căn bản là không phải của anh!"
" Trạm Thanh, bọn con đang nói gì đấy? Tại sao lại nhắc tên cái người Cô tiêu tây kia, sự tình đã trôi qua rồi, còn mang cô ta nói ra làm cái gì?"
" Mẹ," Nghiêm Trạm Thanh hai tay đặt ở trên đầu gối, đan vào nhau" Sau khi Con gặp chuyện không may, cô ta việc thứ nhất nghĩ đến chính là làm thế nào để có thể hãm hại mạch Sanh Tiêu, cô ta luôn mồm nói yêu con, lúc ấy còn có thể có lòng dạ thanh thản như thế mà đi đối phó người khác sao ?"
" Trạm Thanh, anh hãy nghe em nói......" Tô nhu vội vàng giải thích.
" Con của Cố Tiêu Tây, là của tôi." Nghiêm Trạm Thanh khuôn mặt bình tĩnh, nhìn thẳng vào Tô nhu.