Dì Hà vội buông công việc trong tay ra đón tiếp," Mạch tiểu thư."
Bà vội đi qua Sanh Tiêu hướng về Duật Tôn, đem hành lý chuyển vào nhà. Dì Hà sắc mặt hình như có cái gì không đúng, nhưng Mạch Sanh Tiêu không nhìn thấy, dì Hà cứ nhìn về phía Duật Tôn, cũng không dám nói thêm điều gì, liền mang theo một số thứ đi vào phòng khách.
Hải bối nghe được tiếng bước chân, nhổm hẳn dậy, chân trước chân sau chạy về phía Mạch Sanh Tiêu. Khi chạm vào được tay cô, cô vội ngồi xuống ôm lấy cổ Hải Bối ," Hải bối ngoan, ăn cơm có ngon không?"
" Gâu, Gâu--"
Cửa phòng Mạch tương tư khép hờ, lúc chuông cửa vang lên ả cũng đoán được là Sanh Tiêu cùng Duật Tôn đã trở về. Ả cầm lấy chiếc chăn đơn bên cạnh, nằm xuống chùm chăn kín mít.
"dì Hà, chị của tôi?"
Dì Hà giật mình một cái, buông hành lý đi tới," Ở trong phòng."
" Sớm như vậy đã đi ngủ sao?" Mạch Sanh Tiêu lấy chiếc túi ở bên cạnh, mở khóa kéo ra, lấy quà đã chuẩn bị cho Tương Tư từ trong lôi ra," Chị, chị--"
Gọi vài tiếng, Mạch Tương Tư vẫn không chịu đi ra.
" dì Hà, dì đỡ tôi vào trong xem sao."
Dì Hà cúi thấp đầu đi tới, Sanh Tiêu cầm cổ tay của bà đi về phía căn phòng của Tương Tư ," dì Hà, chị của tôi tại sao không đi ra vậy? Có phải là đang ngủ?"
" Hả,à, ừ, ừ ,có thể thế." Dì Hà mập mờ trả lời vài câu, lúc Tương Tư bị mang lên xe , Duật Tôn nói là hắn đã sai thầy thuốc chữa chân cho Tương Tư, còn nói về sau không được nói...... dì Hà cũng không tiện nói nhiều, càng không được thắc mắc hành động của Duật Tôn.
Bà dẫn Sanh Tiêu vào gian phòng của Tương Tư, Mạch Sanh Tiêu mở ra nửa cánh cửa: “ Chị, chị đã ngủ chưa?"
Sanh Tiêu vừa đứng lại, dường như mơ hồ nghe thấy bên trong có tiếng khóc truyền đến, trong nội tâm cô thoáng cái lộp bộp, vội vàng đi vào. Dì Hà dìu cô đi đến trước giường Tương tư, chiếc đèn chùm thủy tinh trên đầu lóe sáng, Mạch tương tư lấy chăn che kín người, tiếng khóc vẫn réo rắt từ bên trong truyền ra
" Chị, chị làm sao vậy?" Sanh Tiêu sắc mặt kinh hoảng, vội vươn tay ra. Cô cầm lấy một góc chăn, khẽ kéo vài cái, nhưng bên kia Mạch Tương Tư cầm chặt, không chịu buông ra.
" Chị, chị đừng làm em sợ, chị rốt cuộc làm sao vậy a?"
Mạch Sanh Tiêu chỉ nghe thấy tiếng khóc, trong lòng cô càng bối rối," dì Hà, dì cũng biết chuyện phải không? Chị của tôi rốt cuộc làm sao vậy?"
" Mạch tiểu thư, Tương tư, cô ấy......"
Duật Tôn nghe được động tĩnh, cũng đi đến.
Sanh Tiêu không nghe được đáp án, chỉ phải dùng sức đem chiếc chăn đơn của Tương Tư giật ra, Tương tư buông lỏng tay, không che đậy gì, ả hai tay ôm bả vai, cả người nằm thẳng tắp, trên người quần áo ngày hôm đó, cũng chưa thay ra.
Mạch Sanh Tiêu chỉ cảm thấy chị nhất định đã xảy ra chuyện, cô hai mắt không thấy, chỉ có thể cầm lấy cánh tay dì Hà," dì Hà, dì đã nhìn thấy cái gì? Nói cho tôi biết đi!"
Dì Hà mím chặt môi, nhìn về phía Duật Tôn, bà mặt lộ vẻ khó xử, không dám tự tiện mở miệng.
Mạch tương tư đau khổ gần chết, tiếng khóc nghẹn ngào giống như là muốn chết đi luôn vậy.
Duật Tôn đi đến sau lưng Sanh Tiêu, đôi mắt phượng hẹp dài nhìn cô mang theo chút khẩn trương nhìn về phía trước. Người đàn ông đôi lông mày khẽ nhướng lên, sau khi nhìn thấy Tương Tư, cũng là có chút lắp bắp kinh hãi.
Mạch tương tư quần áo tả tơi, hai cái ống quần bị rạch rách để lộ cặp đùi, trên đùi còn có vết máu, áo thì xộc xệch, cổ áo bị giật ra, nhiều vết nhăn trên áo, cánh tay đang gập trước ngực còn có vài vết máu trên ngón tay chưa khô, cái kiểu bộ dáng này, mặc cho ai nhìn thấy đều cảm giác trong lòng có chút không thoải mái.
Tương tư trở lại Hoàng Duệ ấn tượng cả ngày cứ ở lì trong phòng, mà ngay cả ăn cơm cũng đều dì Hà mang vào, dì Hà trông thấy những vết thương của ả, cũng bị dọa cho chết khiếp.
Bà chỉ là cảm thấy có chút kỳ quái, Từ lúc Mạch tương tư bị ném ở ngoài cửa Hoàng Duệ Ẩn Tượng, bà dường như nhớ rõ, ngoại trừ vết thương ngoài da trên đùi của Tương tư, áo cũng không có bị hỏng như vậy.
Cũng phải nói lại là, cái cảnh này làm cho người ta thương.
0
Sanh Tiêu xoay người lại, Mạch tương tư vượt lên trước một bước thét lên," Tôi là muốn chết đây, tôi cũng không sống nổi nữa......"
" Đã muốn chết thì cần gì phải đợi tới bây giờ? Còn nữa...... dì Hà, bộ quần áo này là cô ta mặc lúc trở về sao?"
" vâng."
Duật Tôn cái cằm kiên nghị giương nhẹ," Đã thành bộ dáng này,sao lại không đổi bộ khác cho cô ta?"
Dì Hà nhìn về phía Mạch tương tư," Cái này......"
" Anh là có ý gì?" Tương tư ánh mắt phẫn nộ," Anh nghĩ rằng tôi lấy sự việc này ra để đùa sao?"
" Cô nếu thật lo lắng cho Sanh Tiêu, không nên là để bộ dạng này,cô ấy giờ mắt không nhìn được, nếu có thể, cô cho rằng cô ấy nhìn thấy cô như vậy còn có thể chịu được sao? Cục diện rối rắm này, cô cũng có đủ thời gian để nghĩ kế nhỉ."
Mạch tương tư cắn môi dưới, một chút hồng hồng theo cách môi tràn ra.
Ả cầm lấy cổ tay Sanh Tiêu," Chẳng lẽ, tôi chịu tủi thân mà không được nói ra sao? Tôi đều như vậy, trở về thầm nghĩ sẽ không gặp ai, Sanh Tiêu, em có người bảo vệ lại có ngươi yêu thương, như vậy, chị?"
Mạch Sanh Tiêu nghe xong, trong nội tâm bỗng nhiên bị đâm một nhát rất sâu, rạch ra một lỗ hổng.
" Duật Tôn, có thật không?" Cô vẫn lặp lại câu hỏi vừa rồi.
Edittor : Khoai Môn Kem
Chương 73 Lòng tốt của hăn, là tổn thương sâu sắc nhất (Complete)
Duật Tôn nhìn Mạch Sanh Tiêu có chút cứng ngắc, không nói gì.
" Em nói, đến bên đó, em muốn gọi điện thoại về nhà,anh nói đã gọi rồi,em cũng không nhận được cuộc gọi nào, nhất định, là anh đã tắt máy phải không?"
Duật Tôn không thích việc làm mà không thừa nhận," Đúng, tôi quả thật là sai người đem chị em đi, muốn cho bác sĩ xem thử, chân của cô ta có đi được không."
" Như vậy, có thể đứng lên không?" Mạch Sanh Tiêu đưa lưng về phía hắn hỏi.
Duật Tôn mơ hồ có thể nghe ra trong giọng nói của cô bi thương cùng thất vọng. Sanh Tiêu nghe hắn dứt khoát thừa nhận như vậy, cho dù muốn lừa gạt chính mình đều không được, cô đứng thẳng người, đôi mắt hướng về phía người đàn ông trước mặt," Anh dẫn tôi ra ngoài, cũng là bởi vì mục đích này? Anh cùng một lúc cho tôi kí ức đẹp đẽ nhất, cùng lúc, lại sai người đối phó với chị của tôi, Duật Tôn, anh đến tột cùng là muốn chứng minh cái gì? Chị của tôi chân què rồi, chị ấy uy hiếp được anh sao?"
Duật Tôn không ngờ tới Sanh Tiêu có thể nghĩ như vậy, hắn mang cô đi chơi, chỉ là muốn làm cho cô vui vẻ, không nghĩ tới ở trong mắt cô, lại thành một loại thủ đoạn đối phó Mạch tương tư," Em thật không hiểu tôi muốn chứng minh cái gì? Chị của em bộ mặt nào cũng có, tôi là muốn cho em mở mắt ra, em cho rằng có một số việc đều là trùng hợp? Em ngày nào đó chết trong tay cô ta cũng không biết đâu."
" Còn có thể chứng minh như thế nào? Lần trước anh cố ý để cho chị tôi đụng vào cây cột bị thương, chị ấy nếu có thể đứng lên, thì ngồi xe lăn làm gì? Duật Tôn, anh không có suy nghĩ sao, anh sẽ không biết, cũng giống như tôi, tôi cũng rất hi vọng mắt tôi tốt như trước, chị ấy là chị ruột của tôi, anh làm những sự việc này, căn bản không phải là lo lắng cho tôi. Anh biết tôi quan tâm tới chị ấy, nhưng mà anh cứ lần này tới lần khác làm tổn thương chị ấy," Sanh Tiêu khóe miệng run rẩy," Anh nếu thật sự vì tôi, thì cũng không làm ra loại sự tình này."
Những lời cô nói ra, liền đem hết thảy những việc hắn làm, dẫm nát dưới lòng bàn chân.
Duật Tôn làm tất cả là muốn tốt cho cô, nhưng đối với Mạch Sanh Tiêu mà nói, lại thành một loại tổn thương sâu sắc nhất.
Tương tư không nghĩ tới bản thân mình đẩy cô ra khỏi cửa, Mạch tương tư chân hỏng rồi, Sanh Tiêu chịu không được những tổn thương mà Duật Tôn đối với chị mình, những thủ đoạn kia của hắn, chắc chắn sẽ như nắm muối xát vào vết thương đang mở.
Huống hồ, Mạch tương tư còn bị người ta cường bạo, Sanh Tiêu càng nghĩ, trong nội tâm lại càng đau nhức.
Ý tứ trong lời nói của Duật Tôn cô nghe hiểu được, có thể Mạch Sanh Tiêu thật sự không muốn đi, nhưng chị mình đã bị thương đầy mình như thế này, còn có thể giả bộ sao?
" Tùy em nghĩ như thế nào." Con mắt lạnh như băng của người đàn ông nhìn về phía Mạch tương tư, lời nói hờ hững, Sanh Tiêu nghe xong càng khổ sở.
Tương tư khẽ động đậy thân mình, thần sắc vẫn đang kích động," Sanh Tiêu......"
Mạch Sanh Tiêu trở lại trước giường của ả, tương tư vội vàng bắt lấy ống tay áo của cô," Chúng ta đi khỏi nơi này được không? Chị rất sợ, chị tối đễn không ngủ được, Sanh Tiêu, chúng ta đi thôi." Mạch tương tư ôm lấy cô, cả thân thể run rẩy, Sanh Tiêu đem ả ôm thật chặt," Chị, chị đừng sợ, đừng sợ."
" Chị cầu xin em, chị không cần ở đây, Sanh Tiêu, chúng ta đi, chúng ta đi......" Tương tư đẩy mạch Sanh Tiêu ra, hai tay chống lên muốn đi, ả hai chân giả bộ như không thể nhúc nhích cứ cứng ngắc, nửa người trên không được khống chế té xuống, cả người ngã trên mặt đất," Chị rất sợ......"
" Chị, chị làm sao thế?" Mạch Sanh Tiêu quỳ hai đầu gối xuống," chị......"
Cô ôm lấy Tương tư, Mạch tương tư ngồi dưới đất,thở nặng nhọc, Sanh Tiêu hai tay sờ sờ khuôn mặt ả, đem khuôn mặt ả gói gọn trong lòng bàn tay," Được, chúng ta đi, không bao giờ trở lại nữa."
" Mạch tiểu thư......" dì Hà nghe cô nói như vậy, liền muốn xen vào.
" Được, chúng ta đi, đi mau......" Tương tư cầm taySanh Tiêu.
Cô đỡ Mạch tương tư đứng lên, thử đứng mấy lần cũng không đứng lên được, dì Hà thấy, liền muốn tiến lên giúp đỡ.
" dì Hà, mặc kệ đi." Duật Tôn đã mở miệng, dì Hà không thể không trở lại.
Mạch Sanh Tiêu trong thâm tâm rất khó chịu, cô hai tay ôm lấy eo Tương tư đỡ ả từ mặt đất lên, có thể chính mình đôi mắt mù nhưng Sanh Tiêu cố hết sức đứng, cô bị trọng lực cơ thể ở hai cánh tay kéo xuống, một chân thiếu chút nữa té ngã.
Duật Tôn giả bộ như không nhìn thấy, đi ra ngoài.
Hắn đi lên lầu, gọi điện thoại cho Từ Khiêm.
Người đàn ông đang ở quán bar, nghe xong điện thoại Duật Tôn gọi tới, thiếu chút nữa chưa kịp nuốt ngụm rượu xuống đã chết sặc “ Tớ cường bạo cô ta? Cô ta nằm đấy tớ còn coi cô ta như con cá chết nữa là, thiếu chút nữa giải phẫu cô ta, mẹ kiếp! Tớ thèm vào"
Dì Hà gặp Sanh Tiêu cố chấp đem Tương Tư lên xe lăn, bà đi qua đè lại tay của cô," Mạch tiểu thư,cô tỉnh táo chút đi, tôi tin tưởng, cho dù chuyện này thật sự cùng duật thiếu có liên quan, có thể đối xử với Tương tư như vậy, nhất định là những người kia tự ý làm, cô đừng......"
“ dì Hà, bà cầm tiền của Duật Tôn đương nhiên nói thay anh ta rồi." Mạch tương tư một câu liền cắt đứt.
Dì Hà nghe xong, chỉ nhìn vào Mạch tương tư, bà cái gì đều không có nói, giúp đỡ Sanh Tiêu đem tương tư kéo lên, liền đi ra ngoài.
Mạch tương tư có thái độ như vậy, bà cũng chẳng giải thích, dù sao việc này bất luận là tại ai, đều rất khó tỉnh táo lại suy nghĩ sự tình. Dì Hà đi về hướng phòng khách, nơi này đã náo động thành như vậy rồi, bà chỉ đơn giản tìm chút việc gì đó để làm, dù sao cũng ngủ không yên.
" Chị, em đem chị đến nhà Thư Điềm trước nhé." Sanh Tiêu nhìn không thấy, cái gì đều không có thu thập,cô phụ Tương Tư dọn dẹp nhưng cũng không biết mang cái gì đi, thật vất vả mới ra được khỏi phòng, nhưng ngay cả phương hướng như thế nào cũng không biết.
Duật Tôn cúp điện thoại xuống lầu, mới vừa đi tới ph