a dưới, đã nhìn thấy Sanh Tiêu phụ giúp Tương tư dời đi." Em đi đâu?"
Cô không nói gì, bước đi có vẻ dồn dập, Duật Tôn ba bước đã đuổi kịp cô," Phát hỏa cái gì chứ?"
Mạch Sanh Tiêu muốn đi.
Duật Tôn giữ chặt tay của cô" Em không sợ với cái bộ dạng này, chị của em sẽ thật sự bị người cường bạo?"
" Dù nguy hiểm thế nào, cũng không nguy hiểm bằng ở bên cạnh anh."
Duật Tôn nắm chặt tay," Mạch Sanh Tiêu, em cậy đôi mắt của em mù phải không? Tôi sủng ái em, cũng không thể để cho em mượn lá gan này mà có thể cho em leo lên đầu tôi mà đi, em có phải hay không còn ỷ vào tôi bây giờ vẫn mới lạ em, cho nên làm ra chuyện gì đều không có suy trước tính sau?"
"Anh muốn nói cái gì?"
" Tôi không cho em đi, em dám đi thử xem?"
" Tôi con mắt bị mù, bằng không cũng muốn nhìn rõ một chút để xem xem, Duật Tôn, anh đem chị của tôi hại thành như vậy, anh còn muốn như thế nào nữa? Tôi không thể trơ mắt nhìn xem chị ấy bị anh làm tổn thương hết lần này đến lần khác, ý tốt của anh đối với tôi, tôi nhận không nổi!" Mạch Sanh Tiêu nói xong, phụ giúp Tương tư lại muốn đi.
Người đàn ông nắm chặt tay cô nhất quyết không chịu buông ra, Duật Tôn cảm giác mình chính đang làm truyện bao đồng, Mạch tương tư nguyện ý giả tàn phế thì liên quan gì tới hắn? Huống hồ, Sanh Tiêu đôi mắt bị mù, chả còn mới lạ gì nữa,còn giữ người làm cái gì.
Nghĩ như vậy, hắn liền buông lỏng tay.
Sanh Tiêu cánh tay đã được hắn buông ra mà rơi xuống, cô phụ giúp Mạch tương tư đi về phía trước, con mắt nhìn không thấy, chỉ có thể đi được rất chậm, xe lăn cũng từ từ lăn bánh, Duật Tôn thấy bóng lưng của cô đã bước ra bên ngoài, hắn đi nhanh đến, cầm lấy cổ tay Sanh Tiêu, đem cô dùng sức đầy về phía sau.
Cô lảo đảo, tay phải vịn vào sô-pha mới không bị ngã về phía sau.
" Nếu muốn đi, cũng đem hết nợ nần của em trả hết lại cho tôi."
Mạch Sanh Tiêu chống xuống,nhô nửa người trên," Tôi còn nợ gì chưa trả?"
" Nợ phải trả là cả đời."
" Cả đời?" Sanh Tiêu đón lấy lời của hắn," Anh giúp tôi một lần đã nghĩ buộc tôi cả đời, dựa vào cái gì?"
" Dựa vào cái gì? Chỉ bằng tôi muốn em, em phải ngoan ngoãn ở lại đây cho tôi."
Mạch Sanh Tiêu nói không nổi," anh coi tôi là cái gì, anh muốn thì về sau tôi nhất định phải ở lại sao."
Có mấy lời càng nói ra càng đả thương người khác, dì Hà ném công việc trong tay vội vàng tiến đến giữ chặt tay Sanh Tiêu ," Mạch tiểu thư, cô xem trời đều đã tối rồi, cho dù cô có ở nhà bạn, nhưng hai người thì phải đi làm sao? Còn chưa kể đến , đều đã trễ như vậy, quấy rầy người khác cũng không nên."
Dì Hà nói ra mấy lời này, cũng không làm cho hai người đang tranh cãi nguôi ngoai, Mạch Sanh Tiêu mặt nóng bừng, cô cảm thấy khói trên đỉnh đầu còn chưa tan hết, lại thoáng cái, đã là mưa dầm liên tục.
" Mạch tiểu thư, cô cùng Duật thiếu đều vừa xuống máy bay , cũng mệt mỏi, Tương tư như vậy cũng không nên rời đi, hay là mau dẫn cô ấy đi về nghỉ ngơi đi."
Chỉ là, cái nơi này liệu còn thích hợp không?
Mạch tương tư rõ ràng sợ hãi như vậy, Sanh Tiêu hai tay vịn xe lăn ngồi xổm xuống," Chị, chị yên tâm, em cho dù dời khỏi nơi này cũng sẽ không để cho chị chịu khổ."
Duật Tôn đi qua, giữ chặt xe lăn Tương tư.
Mạch tương tư sợ tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch," Đừng mà, bỏ đi, Sanh Tiêu em chị ......"
Mạch Sanh Tiêu vội vàng đứng dậy cầm chặt tay Duật Tôn," Anh buông ra, anh muốn làm cái gì a? Duật Tôn, anh điên rồi sao, buông ra a--"
Hắn đẩy, liền đem Sanh Tiêu đẩy ra.
Duật Tôn đẩy giúp xe lăn Mạch tương tư đi vào cầu thang bên cạnh, Tương tư sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, quay về phía sau lưng mạch Sanh Tiêu cầu cứu. Sanh Tiêu vừa ngã, chờ đứng được lên thì phương hướng đều sờ không chính xác.
" Anh vẫn cứ nghĩ chân tôi đã tốt? Duật Tôn, cho dù anh đem chân của tôi chém trăm mảnh, tôi cũng vẫn sẽ nói câu nói kia!"
Duật Tôn cúi người, môi mỏng chậm rãi hướng bên tai ả.
Mạch tương tư tránh hắn kêu lên sợ hãi. Duật Tôn đem bàn tay túm lấy gáy ả đem ả kéo hướng chính mình," Tôi cần gì lời nói của cô,cũng không nghĩ thử xem hoặc cô ngẫm lại cho kĩ, đi ra khỏi cái cửa nhà này có thể làm được cái gì? Cô thử xem, tôi có thể làm cho cô ngay cả chỗ ở đều không có."
Sanh Tiêu ngã ngã đụng đụng được dì Hà nâng tới, Duật Tôn buông lỏng tay, xoay người lên bậc thang.
Mạch tương tư hai tay ôm chặt lấy cổ của mình, động tác vừa rồi của người đàn ông làm ả khẩn trương không hít thở nổi không khí, Sanh Tiêu cầm tay của ả ," Chị."
" Sanh Tiêu, dì Hà nói rất đúng, ánh mắt em cũng nhìn không thấy, chúng ta phải đi như thế nào?"
" Chị, chị đừng lo lắng, em đã khiến chị tủi thân nhiều rồi."
Mạch tương tư vốn cũng không nghĩ tới nếu thật sự rời đi, ả cùng Sanh Tiêu hiện tại đều không làm ra kinh tế, mặc dù Thư Điềm cho mượn phòng ở, nhưng cuộc sống về sau phải trải qua như thế nào đây?
Ả càng không nghĩ đến, Mạch Sanh Tiêu nhất thời xúc động, lại thật muốn rời đi.
" Sanh Tiêu," Tương tư cầm tay em gái," Đừng nóng vội, anh ta nói không cho em đi, chúng ta đi cũng không được, điểm ấy, em so với chị càng rõ ràng hơn."
*Khoai Môn Kem : Hết chương! Nói chung chương này ghét con mẹ Tương Tư. Hẹn các bạn vào thứ 6 nhé! J