r/> "Ừ, và cả hai chúng ta đều biết rằng tôi chỉ cần khoảng hai phút thôi để làm em đổi ý."
Nhiều tháng trước, nàng đã biết rằng nếu nàng tranh cãi anh sẽ coi đó là một thách thức chỉ để chứng minh là nàng sai. Nàng muốn tin rằng mình có thể chống lại sự cám dỗ, nhưng sâu thẳm bên trong, nàng sợ anh còn chưa cần đến một phút rưỡi là xong. Nàng vùng khỏi tay anh và bước vào bếp.
"Đưa cho tôi chìa khóa xe của Henry nào," tiếng anh vang lên phía sau nàng.
"Tại sao?" nàng lôi cái phích nước trên bàn pha cà phê và đổ nước vào đó. "Anh định làm gì vậy, ăn trộm nó à?"
Tiếng đóng cửa đánh sầm trả lời nàng. Nàng đặt cái phích lên quầy và bước vào phòng khách. Cái ví của nàng bị dốc ra bàn cà phê và nàng có cảm giác rằng chìa khoá của mình đã mất. Nàng chạy ra ngoài, và chân ngập vào trong tuyết ngay ở rìa bậc thang đầu tiên. "Ê," nàng gọi ngay trên đầu anh, "Anh nghĩ rằng đang làm gì thế hả? Đưa trả tôi cái chìa khoá, đồ ngốc!"
Tiếng cười của anh vọng lên chỗ nàng. "Xuống đây mà lấy lại này."
Có vài lý do hợp lý khiến nàng buộc phải đi chân trần trong tuyết. Một toà nhà đang cháy, lũ chuột bọ tràn lan, một lát bánh sô cô la phô mai, nhưng chiếc Cadillac của Henry không nằm trong số lý do đó.
Nick nhảy vào trong chiếc xe màu bạc và khởi động. Anh lau một mảng kính chắn gió, và sau đó rời đi. Khi anh quay về độ một tiếng sau đó, Delaney đã ăn mặc chỉnh tề chờ anh nơi cửa trước.
"May cho anh là tôi đã không gọi cảnh sát," nàng nói khi anh bước lên cầu thang về phía nàng.
Anh nắm lấy tay nàng và thả chìa khoá vào lòng bàn tay nàng. Đôi mắt của anh ngang với mắt nàng, và miệng của anh cách môi nàng vài phân. "Chậm thôi."
Chậm thôi? Tim nàng đập loạn lên và thở nghẹn lại trong cổ họng khi nàng chờ anh hôn mình. Anh đang rất gần, nếu nàng rướn người tới trước thêm một chút…
"Chậm thôi trước khi em tự giết mình," anh nói, sau đó quay đi và bước xuống cầu thang.
Nỗi thất vọng ghìm nhịp tim gấp gáp của nàng lại thành những tiếng nhịp đập uể oải. Qua thành cầu thang, nàng nhìn anh bước vào văn phòng, sau đó nàng đi tới chỗ chiếc Cadillac đậu phía dưới. Nàng nhìn qua cửa kính xe xem xét những can thuốc xịt tóc và gel nàng đã ném vào phía sau xe đêm hôm trước. Không sứt mẻ. Không lộn xộn. Chiếc xe vẫn bình thường - trừ việc giờ đây nó được gắn bốn chiếc lốp đi tuyết, trông chúng mới tinh. ° ° ° Buổi sáng thứ Hai bắt đầu đủ lê thê để Delaney có thể treo những dây đèn trang trí Giáng sinh lên cái cây nhỏ mà nàng mua chưng ở khu vực tiếp tân. Nó chỉ cao có ba bộ, nhưng khiến toàn tiệm ngập tràn mùi thông. Vào buổi trưa, công việc có bận rộn hơn và tiếp diễn đều đều đến tận lúc nàng đóng cửa tiệm vào khoảng năm rưỡi chiều. Kết quả xét giải điêu khắc tượng băng sẽ bắt đầu ở công viên Larkspur lúc sáu giờ và nàng hối hả thay đồ. Nàng mặc quần jean, áo dài tay cotton màu be với cờ Mỹ đằng trước, và mang giày Doc Marten. Nàng không hứng thú với mấy cái tượng băng bằng việc tìm ra người đàn ông Basque đã thay lốp xe của Henry hôm qua.
Lúc nàng đến Larkspur, bãi đậu xe đã gần như đầy kín và buổi chấm giải đang diễn ra. Mặt trời đã lặn và hàng đèn công viên chiếu sáng cho thế giới thần tiên của những bức tượng đài lấp lánh cao chót vót. Delaney đi ngang qua bức tượng Người đẹp và Quái vật cao mười bộ, một miền núi vạm vỡ với con lừa thồ hàng, và Rồng Phép Thuật Puff. Những chú thích thú vị đã được đính kèm mỗi bức tượng, khiến chúng sống động trong màn đêm đen và ánh đèn sáng rực. Nàng len lỏi giữa đám đông qua Dorothy và Toto, một chú vịt khổng lồ, cùng một con bò to gần bằng cái xe tải nhỏ. Không khí mát lạnh đâm vào tai nàng, và nàng cho hai tay trần vào trong túi chiếc áo choàng len. Nàng tìm thấy tác phẩm của Công ty xây dựng Allegrezza ở xa xa hướng Tây, vây quanh là người xem và giám khảo. Nick và Louie đã khắc một toà nhà hình bánh mì gừng hoàn chỉnh với những viên kẹo dẻo và kẹo đường bằng băng. Căn nhà đủ lớn để bước vào, nhưng đã bị chăng dây giới hạn đến tận sau khi giám khảo quyết định xong kết quả. Delaney nhìn quanh tìm Nick và thấy anh đứng cạnh anh trai. Anh mặc một cái áo da có mũ trùm đầu North Face với lớp lót màu trắng, quần jean và giày lao động. Gail Oliver đứng cạnh anh, tay cô nàng ôm lấy cánh tay anh. Một cơn ghen hừng hực dậy lên trong lòng Delaney, và nàng có thể đã mất hết dũng khí mà đi luôn qua anh nếu anh không ngước lên, nhìn nàng chăm chú.
Nàng ép mình bước tới chỗ anh nhưng lại nói chuyện với Louie bởi điều đó dễ dàng hơn. "Lisa có ở đây không?"
"Cô ấy và Sophie tới nhà vệ sinh," Louie trả lời, đôi mắt màu nâu đang nhìn Delaney của anh quay sang Nick, sau đó nhìn lại nàng. "Đừng đi xa chỗ này quá, cô ấy sẽ quay lại ngay đấy."
"Thật ra tôi muốn nói chuyện với Nick." Nàng quay đi và nhìn lên người đàn ông phải chịu trách nhiệm vì những cảm giác hỗn độn đang đánh nhau trong trái tim nàng. Nàng nhìn thẳng vào khuôn mặt anh, và nàng biết rằng vì lẽ gì chẳng rõ nàng đã yêu điên cuồng chàng trai đã từng mê hoặc và đồng thời cũng hành hạ nàng. Họ bây giờ đều đã trưởng thành, nhưng không có gì thay đổi. Chỉ là anh đã tìm ra phương phức mới và hữu hiệu hơn để hành hạ nàng. "Nếu anh có một phút, tôi cần nói chuyện với anh."
Không một lời, anh rời khỏi Gali và tiến tới chỗ nàng. "Gì thế, thỏ hoang?"
Nàng liếc qua mọi người xung quanh họ, sau đó nhìn thẳng mặt anh. Hai má anh đỏ bừng và nàng có thể thấy hơi thở của anh trong bóng tối. "Tôi muốn cảm ơn anh vì bộ lốp xe đi tuyết. Tôi chờ cả ngày nay, nhưng anh không tới văn phòng. Vì thế, tôi nghĩ rằng có thể tìm thấy anh ở chỗ này." Nàng đung đưa người và nhìn xuống mũi giày. "Tại sao anh làm việc đó?"
"Việc gì?"
"Gắn lốp đi tuyết vào xe của Henry. Chưa từng có người đàn ông nào gắn lốp xe cho tôi đâu." Môi nàng nở nụ cười bối rối. "Đó là một việc thật tử tế."
"Thì tôi đúng là một người tốt bụng mà."
Một bên khoé miệng nàng nhếch lên. "Không, anh đâu có thế." Nàng lắc đầu và ngước lên nhìn vào mắt anh. "Anh thô lỗ và hống hách hầu như mọi lúc."
Anh cười phô hàm răng trắng và nheo đuôi mắt lại. "Thế tôi là gì khi tôi không thô lỗ và hống hách?"
Nàng nắm tay lại và thổi vào đôi bàn tay lạnh cóng. "Tự phụ."
"Và gì nữa?" Anh với tới và kẹp ngón tay nàng vào lòng bàn tay ấm áp của anh.
Qua khoé mắt, nàng bắt gặp ánh nhìn thoáng qua của Gali về phía họ. "Và tôi có thể thấy rằng mình đã đến không đúng lúc." Nàng rút tay ra và nhét vào trong túi. "Tôi sẽ nói chuyện với anh vào dịp khác khi anh không bận."
"Hiện giờ tôi không bận," anh nói ngay khi Gali tới đứng sát bên anh.
"Chào, Delaney."
"Ừ Gali."
"Tôi không thể tham dự trình diễn thời trang hôm tối thứ Bảy." Gali ngước lên nhìn Nick và mỉm cười. "Tôi có vài việc phải làm, nhưng tôi nghe nói rằng năm nay cô đã làm tóc khá lắm."
"Tôi nghĩ mọi người đã có một khoảng thời gian thú vị." Delaney lùi một bước ra sau. Lòng ghen tuông như một lưỡi dao nóng rực xoáy vào gan ruột nàng, và nàng cần phải tránh khỏi Nick và Gali cũng như cảnh họ bên nhau. "Gặp lại hai người sau."
"Em đi đâu vậy?" anh hỏi.
"Tôi cần phải thăm Duke và Dolores," nàng trả lời, với nàng thì chúng nghe có vẻ đáng thương hại. "Sau đó, tôi sẽ gặp vài người bạn," nàng thêm vào một câu nói dối để cứu vãn chút kiêu hãnh và giơ tay lên vẫy nhanh, rồi quay người bước đi.
Chỉ sải ba bước, Nick đã bắt kịp nàng. "Tôi sẽ đưa em ra xe của em."
"Anh không cần làm thế." Nàng ngẩng lên nhìn anh, sau đó ngoái lại Gali, người đang dõi theo họ khi họ tiến đến bãi đỗ xe. "Anh sẽ làm bạn gái của anh nổi điên lên đấy."
"Gali không phải bạn gái của tôi, và em không cần bận tâm về cô ta." Anh nắm lấy tay của Delaney và thả nó vào trong túi áo khoác của anh. "Sao em lại phải thăm mấy con chó của Henry?"
Họ bước ngang qua một bức tượng thần đèn bằng băng đang cưỡi trên ngọn đèn của ông ta. Nàng không biết có nên tin anh về chuyện của Gali hay không, nhưng quyết định cho qua chủ đề đó. "Mẹ của tôi đã rời thị trấn với Max Harrison."Anh đan tay mình vào tay nàng và cảm giác ngứa ran lan đến tận cổ tay nàng. "Họ sắp đón lễ Giáng sinh của mình trên một chuyến tàu tình yêu nào đó."
Nick đi chậm lại khi họ vòng quanh đám đông đang tụ tập trước tượng thần đèn. "Lễ Giáng sinh của em thì sao?"
Cơn ngứa râm ran quét qua khuỷu tay của nàng và tràn lên bắp tay. "Chúng tôi sẽ tổ chức khi bà ấy quay về. Không có vấn đề gì lớn. Tôi đã quen với việc ở một mình trong những dịp lễ. Dù sao đi nữa, tôi cũng chưa từng có một Giáng sinh thực sự kể từ khi đi khỏi thị trấn." Anh không nói gì trong một chốc khi họ bước từ dưới ánh đèn công viên vào mảng tối. "Nghe cô độc thế."
"Không hẳn. Tôi thường tìm được ai đó động lòng với mình. Vả chăng, sống tách biệt luôn là sự lựa chọn của tôi. Tôi có thể trở về và xin lỗi vì đã làm cha mẹ thất vọng đến thế và giả vờ trở thành đứa con gái mà cha mẹ tôi muốn, nhưng vài món quà và bánh khúc cây Noel không đáng đổi lấy lòng tự hào hay tự do của tôi." Nàng nhún vai và cố ý thay đổi chủ đề. "Anh chưa bao giờ trả lời câu hỏi của tôi."
"Câu hỏi gì vậy?"
"Những cái lốp xe. Tại sao anh làm vậy?"
"Không ai được an toàn lúc em lái chiếc thuyền lớn đó của Henry. Chỉ là vấn đề thời gian trước khi em xoá sổ một đôi trẻ”.
Nàng ngước lên, nhìn vào một bên mặt tối mờ của anh. "Nói dối."
"Cứ tin vào điều em muốn," anh nói, từ chối thừa nhận rằng có thể là anh quan tâm tới nàng.
"Tôi nợ anh bao nhiêu?"
"Cứ coi chúng là quà Giáng sinh đi."
Họ bước qua lề đường tới chỗ đậu xe và bước giữa một chiếc Bonc và xe tải. "Tôi không có gì để tặng anh cả."
"Có đấy, em có mà." Anh ngừng bước và nâng tay nàng lên môi. Anh hôn phớt qua khớp tay nàng. "Khi tôi không thô lỗ và hống hách và tự phụ… tôi là gì?"
Nàng khó mà thấy rõ hình dáng anh trong bóng đêm, nhưng không cần phải thấy đôi mắt của anh cũng biết rằng anh đang nhìn nàng qua mu bàn tay. Nàng có thể cảm nhận được ánh mắt của anh cũng rõ ràng như nàng đang cảm nhận sự tiếp xúc với anh. "Anh là…" Nàng có thể cảm thấy bản thân đang tan chảy, ngay ở đó trong chỗ đậu xe với những ngón chân lạnh cứng và nhiệt độ dưới không độ. Nàng muốn ở bên anh. "Anh là người đàn ông lúc nào tôi cũng nghĩ đến." Nàng rút tay ra và nhón gót chân lên. "Tôi nghĩ về khuôn mặt đẹp trai, bờ vai rộng, và đôi môi của anh." Nàng vòng tay quanh cổ anh và nép sát vào người anh. Anh vuốt tay khắp lưng nàng, ôm chặt nàng. Tiếng trái tim nàng đập loạn xạ trong đôi tai nàng và nàng vùi chiếc mũi lạnh lẽo vào dưới tai anh. "Rồi tôi nghĩ tới chuyện sẽ liếm anh."
Hai tay anh chết lặng.
"Khắp người." Nàng chạm đầu lưỡi vào thành cổ anh.
"Lạy Chúa và các thánh thần," anh rên rỉ. "Khi nào thì em phải đi gặp bạn?"
"Bạn nào?"
"Em có nói là sẽ gặp bạn vào tối nay mà."
"Ờ, phải." Nàng quên mất lời nói dối của mình. "Cũng không quan trọng. Họ sẽ chả nhớ tới tôi nếu tôi không có mặt."
Anh lùi lại nhìn nàng. "Còn bầy chó thì sao?"
"Thật sự là tôi phải dẫn chúng đi dạo một lát. Gali thì sao?"
"Tôi đã bảo rằng em không cần phải lo lắng về cô ta."
"Anh đang gặp gỡ cô ta mà?"
"Đó là cô ta gặp gỡ tôi."
"Anh có làm tình với cô ta không?"
Nàng có thể thấy góc tối của miệng anh nhếch lên. "Không."
Trái tim của Delaney căng lên, và nàng định áp miệng mình lên miệng anh, ngấu nghiến anh với một nụ hôn cuồng nhiệt khiến họ cùng ngạt thở. "Đi với tôi nhé."