u truyền ở đây khi nàng đã rời khỏi và mắc kẹt ở ký túc xá đại học Idaho. Có thể tối nay nàng sẽ hỏi mẹ mình khi lái xe về nhà.
Nhưng nàng không có cơ hội để hỏi. Max Harrison đã ra mở cửa với một chai rượu whiskey pha xô đa trong tay và một nụ cười niềm nở trên mặt.
"Gwen đang ở trong bếp, chế biến gì đấy với món thịt cừu," ông trả lời khi đóng cánh cửa lại phía sau nàng. "Tôi hy vọng rằng cô không phiền vì mẹ cô đã mời tôi tối nay."
"Đương nhiên là không rồi." Mùi vị thơm nức từ món ăn mẹ nàng nấu lấp đầy trong đầu nàng và khiến miệng nàng tiết nước bọt. Không ai nấu chân cừu ngon như bà Gwen, và mùi từ nhà bếp bao bọc Delaney giữa những ký ức ấm áp về các dịp đặc biệt trong nhà Shaw, như ngày lễ Phục sinh hoặc sinh nhật nàng khi nàng được phép chọn những món mình ưa thích.
"Tiệm của cô làm ăn ra sao rồi?" Max hỏi khi ông giúp nàng cởi cái áo choàng len dài, sau đó treo nó lên cây mắc áo trong đại sảnh.
"Cũng ổn." Đến lúc này có vẻ như bà Gwen đã ở với Max được một thời gian ngắn, và Delaney tự hỏi đã có chuyện gì xảy ra giữa mẹ của nàng với tay luật sư bất động sản của Henry. Nàng không thể hình dung ra mẹ nàng là người tình của bất kỳ người đàn ông nào. Bà ấy quá cứng nhắc, và nàng tin rằng nó không thể là gì khác hơn tình bạn. "Ông nên đến đó để tôi cắt tóc cho."
Nụ cười lặng lẽ của ông làm cho Delaney mỉm cười. "Có lẽ tôi nên làm vậy," ông nói khi họ bước về phía sau nhà.
Khi họ tiến vào nhà bếp, bà Gwen ngẩng lên khỏi túi cà rốt non bà đang cầm trên tay. Đôi mắt bà thoáng nheo lại một chút gần như khó nhận thấy, và Delaney biết rằng có điều gì đó không ổn.
Khỉ thật! Ai đó đang gặp rắc rối, và nàng ngờ rằng người ấy là Max. "Dịp đặc biệt gì vậy?"
"Không dịp gì cả. Mẹ muốn làm cho con món con thích." Bà Gwen nhìn Max và nói với ông. "Mỗi dịp sinh nhật, Laney luôn đòi món cừu tôi nấu. Những đứa trẻ khác thường muốn pizza hoặc thịt băm viên, nhưng nó thì không."
Có thể không phải nàng sắp gặp phiền toái, nhưng để đề phòng nàng cố mỉm cười vui vẻ. "Con có thể giúp mẹ được gì đây?”
"Con có thể lấy salad ra khỏi tủ lạnh và bày lên đĩa." Delaney làm theo yêu cầu, sau đó đem mấy cái bát vào phòng ăn. Chiếc bàn được trang hoàng với những đóa hoa hồng đẹp đẽ, nến sáp ong, Royal Doulton, và lụa loại tốt. Giống như là một dịp đặc biệt dành cho nàng. Điều này có thể mang hai ý nghĩa hoàn toàn khác biệt nhau. Rằng nàng nên lo lắng, hoặc là nàng đã lo ngại vô cớ. Có thể mẹ nàng chỉ đơn giản muốn thưởng thức một bữa ăn ngon, hoặc là bà đang cố giấu đi tình trạng thực mà thôi.
Vừa ngồi xuống thì Delaney đã biết rằng đây là trường hợp sau. Có điều gì đó không ổn trong bức tranh hoàn hảo này. Cuộc nói chuyện trong suốt bữa tối bề ngoài có vẻ vui vẻ, nhưng tình trạng căng thẳng ẩn ngay bên dưới. Max dường như không lưu tâm, nhưng Delaney cảm thấy nó dí sát đầu nàng. Nàng cảm thấy nó trong lúc dùng món đầu tiên và trong khi nàng đang thưởng thức món cừu với lá bạc hà. Nàng cười đùa và giúp Max tiêu khiển với những câu chuyện về tất cả những nơi nàng từng sinh sống. Nàng biết phải làm sao để giữ được một vẻ ngoài bình thường, nhưng ngay khi nàng giúp mẹ mang bát đĩa vào trong bếp, cơn nhức đầu của nàng đã dâng lên đến tận chân mày. Có thể nhờ Max ở đó, nên nàng sẽ nhanh chóng đào thoát trước khi đầu nổ tung. "À," nàng nói khi đặt tiếp những cái đĩa vào bồn rửa. "Con không thích ăn xong rồi bỏ đi, nhưng…"
"Max" bà Gwen ngắt lời, "ông có thể để bọn đàn bà con gái chúng tôi nói chuyện riêng một chút không?"
Khỉ thật.
"Chắc rồi, tôi sẽ đi kiểm tra những hợp đồng mà bà muốn tôi xem."
"Cám ơn. Sẽ không lâu đâu."
Bà Gwen chờ cho đến khi nghe thấy tiếng cửa phòng Henry đóng lại rồi mới nói, "Mẹ muốn nói chuyện với con về cách xử sự gây điều tiếng của con."
"Chuyện tai tiếng gì nữa ạ?"
"Trudie Duran gọi cho mẹ chiều nay để thông báo rằng con và Tommy Markham đã cùng nhau say xỉn trong khi vợ của nó không có ở thị trấn. Theo Trudie, mọi người ở Shop-n-Kart đang bàn tán về chuyện này."
"Trudie Duran là ai vậy?" Delaney hỏi, cảm thấy đầu bị bóp chặt lại.
"Không thành vần đề! Điều đó có đúng không?"
Nàng khoanh tay trước ngực và nhăn trán lại. "Không. Con có gặp Tommy ở bar Hennesey đêm hôm nọ, và bọn con có nói chuyện một lúc. Lisa cũng ở đó gần cả buổi mà."
"Được, mẹ an tâm rồi." Bà Gwen lấy một cuộn giấy bạc và xé một mẩu dài. "Và sau đó, nếu chuyện đó còn chưa đủ tệ hại, bà ấy nói với mẹ rằng cô con gái Dina của bà ấy thấy con đang hôn Nick Allegrezza trên sàn nhảy." Bà bình tĩnh đặt cuộn giấy bạc lên quầy. "Mẹ nói rằng có thể cô ta đã nhìn lầm, bởi vì mẹ chắc rằng con sẽ không làm điều gì ngu ngốc đến mức ấy. Hãy nói với mẹ rằng cô ta đã nhìn nhầm."
"Được rồi, cô ta đã nhầm."
"Thật không?"
Delaney nghĩ về câu trả lời nhưng biết sớm hay muộn mẹ mình cũng nhận thấy sự dối trá. Ngoài ra, nàng không phải là một cô gái nhỏ sợ bị bố mẹ phạt nữa, và nàng không định để cho mẹ đối xử với mình như một đứa trẻ con. "Không."
"Con đang nghĩ gì vậy? Chúa ơi, thằng đó và cả gia đình nó chỉ đem lại rắc rối cho chúng ta kể từ khi chúng ta chuyển đến thị trấn này. Bọn họ thô lỗ và đố kỵ. Đặc biệt là với con, mặc dù hiển nhiên là Benita đã hơn một lần phô cho mẹ thấy mặt xấu xa của bà ta. Con đã quên chuyện gì xảy ra mười năm trước rồi sao? Lẽ nào con quên những gì Nick đã làm? Quên những tổn thương và sự sỉ nhục mà nó đã gây ra chúng ta?"
"Không phải với tất cả chúng ta. Là với con và không con không quên. Nhưng mẹ đang chuyện bé xé ra to đấy," nàng trấn an mẹ, nhưng sự thể chẳng có vẻ như là không có gì.
"Không có gì xảy ra hết. Hoàn toàn không có gì. Con không muốn nói về nó. Con càng không muốn nghĩ về nó."
"À, tốt hơn là con nên nghĩ về nó. Con biết rằng trong thị trấn này người ta khoái ngồi lê đôi mách mà, đặc biệt là đưa chuyện về..."
Delaney thầm đồng ý rằng hầu hết mọi người ở Truly thích ngồi lê mách lẻo – tính luôn cả bà Gwen – nhưng nàng không nghĩ gia đình nhà Shaw được chú trọng hơn những người khác. Những món tầm phào khoái khẩu hẳn nhiên được chú ý, nhưng cũng như mọi khi, mẹ nàng luôn đánh giá quá cao tầm quan trọng của bà trong chuỗi thức ăn này. "Được rồi, con sẽ nghĩ về nó." Nàng nhắm mắt lại và nhấn mấy ngón tay lên trán.
"Mẹ hy vọng thế, và vì Đức Mẹ, hãy tránh xa Nick Allegrezza ra."
Ba triệu đô la, nàng tự nhủ. Mình có thể làm được điều này vì ba triệu đô la.
"Con sao vậy? Bị ốm à?"
"Chỉ là một cơn đau đầu thôi." Nàng hít một hơi dài và thả tay xuống. "Con phải đi đây."
"Con chắc không? Con không thể ở lại dùng bánh ngọt sao? Mẹ mua nó ở tiệm bánh Baske trên đường số Sáu đấy."
Delaney từ chối và bắt đầu đi xuống đại sảnh tới phòng làm việc của Henry. Nàng chúc Max ngủ ngon, sau đó lấy áo choàng và xỏ tay vào trong tay áo.
Mẹ nàng giúp nàng xỏ tay vào áo và cài khuy cho nàng như thể nàng mới năm tuổi. "Mẹ yêu con, và mẹ lo lắng cho con khi phải sống trong căn hộ nhỏ dưới thị trấn." Delaney mở miệng định tranh cãi, nhưng bà Gwen đặt ngón tay lên môi nàng . "Mẹ hiểu rằng bây giờ con không muốn quay về đây, nhưng mẹ muốn con biết rằng nếu con thay đổi ý định, mẹ sẽ rất vui vì có con ở cùng."
Ngay khi Delaney tin rằng mẹ nàng là một người mẹ thân thương nhất, thì bà lại thay đổi. Luôn là như vậy. "Con sẽ ghi nhớ điều đó," Delaney nói, rồi gấp gáp bước ra cửa trước khi mọi thứ lại thay đổi lần nữa.
Bà Gwen nhìn vào cánh cửa đóng lại và thở dài. Bà không hiểu Delaney. Hoàn toàn không.
Bà không hiểu tại sao con gái mình lại khăng khăng sống trong căn hộ nhỏ bé kinh khủng đó khi nó không cần phải như vậy. Bà không hiểu tại sao một số người được ban tặng lại từ chối tất cả chỉ để hưởng cuộc sống của một chuyên viên thẩm mỹ không ổn định. Và bà cũng không thể nén được một chút thất vọng trong lòng.
Henry đã muốn trao cho Delaney mọi thứ, và nó đã quẳng hết chúng đi. Tất cả những gì nó cần làm là để ông định hướng cho nó, nhưng Delaney muốn có tự do. Theo như Gwen nghĩ, tự do đã được đánh giá quá cao. Nó không nuôi sống người ta hay con cái của họ, và nó không giúp xua tan đi nỗi sợ hãi vẫn thít chặt lấy dạ dày người ta lúc nửa đêm. Cũng có vài phụ nữ cũng có thể tự chăm lo tốt cuộc sống của mình, nhưng bà Gwen không nằm trong số đó. Bà cần và mong có một người đàn ông chăm lo cho mình.
Đêm đầu tiên gặp gỡ Henry Shaw, bà đã biết rằng ông đúng là người đàn ông dành cho bà. Mạnh mẽ và giàu có. Khi ấy bà đang gội đám tóc giả và tạo kiểu tóc cho những cô gái nhảy ở Las Vegas, và bà ghét nghề đó. Sau một buổi diễn, Henry đến phòng trang điểm của cô bồ sau cùng của ông và ông quay sang với Gwen. Ông trông rất đẹp trai và sang trọng. Một tuần sau, bà kết hôn với ông.
Bà yêu Henry Shaw, nhưng còn hơn cả tình yêu mà bà dành cho ông, bà rất biết ơn. Nhờ có ông, bà được sống cuộc đời mà bà đã luôn mơ ước. Với Henry, quyết định khó khăn nhất bà từng phải lo đến là chọn món gì nấu gì cho bữa tối và sẽ tham gia câu lạc bộ nào. Gwen quay lại và bước xuống đại sảnh tới phòng làm việc của Henry. Rõ ràng là có một sự trao đổi với tất cả những quyền lợi đó. Henry muốn một đứa con hợp pháp, và khi bà không có thai, ông đổ lỗi cho bà. Sau nhiều năm cố gắng, cuối cùng bà thuyết phục ông đến gặp một bác sĩ sản khoa, và đúng như Gwen nghi ngờ, Henry gần như vô sinh. Ông có lượng tinh trùng rất thấp và hầu hết cái đám ít ỏi đó đều dị dạng và chậm chạp. Kết quả chẩn đoán đã sỉ nhục và làm Henry nổi giận, và ông muốn quan hệ tình dục mọi lúc chỉ để chứng minh bác sĩ đã sai. Ông trở nên cứng đầu và tin chắc rằng mình có thể có con. Hiển nhiên là bác sĩ đã không sai. Họ quan hệ tình dục bất cứ khi nào, ngay cả lúc bà không thích thú gì chuyện đó. Nhưng nó chưa bao giờ quá tệ, và những gì bà được nhận lại xứng đáng để làm thế. Mọi người trong cộng đồng phải trọng vọng bà, và bà có một cuộc sống đầy ắp những điều đẹp đẽ.
Rồi vài năm về trước, ông từ bỏ ý đinh có con với bà. Nick chuyển về thị trấn và Henry quay sang chú ý đến đứa con trai mà ông đã có. Bà Gwen không thích Nick. Bà không ưa cả cái gia đình đó, nhưng bà thật sự biết ơn khi cuối cùng rồi Henry cũng chuyển nỗi ám ảnh đó về phía đứa con trai của ông.
Khi bước vào phòng, bà Gwen thấy Max đứng sau bàn làm việc của Henry nhìn một vài xấp tài liệu đặt trên bàn. Ông nhìn lên và một nụ cuời tạo thành những nếp nhăn nơi khóe mắt xanh của ông. Mái tóc ông chỉ vừa chớm bạc hai bên thái dương và cho đến gần đây thì không phải lần đầu tiên bà tự hỏi cảm giác được vuốt ve bởi một người đàn ông gần tuổi với mình sẽ như thế nào. Một người đàn ông đẹp trai như Max.
"Delaney đi chưa?" ông hỏi khi bước vòng qua bàn đến chỗ bà.
"Nó vừa mới đi. Em lo cho nó. Nó sống không mục đích, quá vô trách nhiệm. Em không nghĩ là nó sẽ có lúc trưởng thành."
"Đừng lo lắng. Con bé là người thông minh."
"Phải, nhưng nó đã gần ba mươi tuổi rồi. Nó sẽ…"
Max lướt nhẹ ngón trỏ trên môi và má của bà và khiến bà im lặng. "Tôi không muốn nói về Delaney. Giờ nó đã là một phụ nữ trưởng thành. Em đã làm rất tốt, giờ thì em cần phải lui lại và nghĩ về điều gì khác."
Gwen nheo mắt lại. Max không biết ông đang nói gì. Delaney cần sự dìu dắt của mẹ mình. Nó đã sống như dân du mục quá lâu. "Sao anh lại có thể nói thế? Nó là con em. Làm cách nào em có thể không nghĩ về nó?"