[Bài học thứ hai mươi mốt] Kết quả, anh mới là người cuối cùng kia.
Cứ như thế, Khuất Vân bỏ đi.
Như vậy cũng tốt, Du Nhiên nghĩ, một năm thời sinh viên quý giá nhất đã trải qua cùng anh, đây là lúc để đoạn tình cảm đó trở thành hồi ức.
Anh đã chủ động buông tay, không còn yêu cầu cô phải lựa chọn, mà đáp án đó rốt cuộc là gì, ngay cả Du Nhiên cũng không rõ.
Và, cũng không còn quan trọng nữa.
Một chương này của cô và Khuất Vân đã hoàn toàn kết thúc, từ nay về sau, là một chương mới, anh có thể không phải để chính mình chịu uất ức nữa, còn cô cũng có thể không bị vướng bận nữa.
Kết quả như vậy, đối với bọn họ, đều tốt.
Du Nhiên hiểu, bọn họ đều hiểu.
Chỉ là trong lòng… Chỉ là trong lòng…
Lần trốn đi đó, vết khâu của Cổ Thừa Viễn bị rách, may mà đến bệnh viện đúng lúc mới không xảy ra sự cố gì.
Du Nhiên vẫn chịu trách nhiệm chăm sóc anh ta, trải qua sự kiện lần này, Cổ Thừa Viễn biến thành một đứa trẻ thiếu cảm giác an toàn, Du Nhiên thật sự không thể rời khỏi anh ta nửa bước.
Nhưng trong lúc bận rộn, Du Nhiên cũng không còn thời gian rảnh rỗi để nhớ về một số việc, nhớ tới một số người nữa.
Về chuyện cái nhẫn, Du Nhiên không biết phải nói thế nào, vì vậy cô chọn cách im lặng.
Mấy tuần sau, cuối cùng Cổ Thừa Viễn cũng được xuất viện, dưới sự chăm sóc hết lòng của Du Nhiên và tác dụng của canh bồi bổ của Bạch Linh, dường như anh ta còn béo hơn một chút.
Như vậy mới hợp với chiều cao của anh ta.
Mối quan hệ của bọn họ là một loại quan hệ hoàn toàn mới, hòa lẫn giữa tình thân và sự ăn ý từ nhỏ.
Nhưng đôi khi, sẽ tăng thêm một chút mờ ám – người tăng thêm thường là Cổ Thừa Viễn.
Bọn họ thường nói đến thời gian khi còn bé – anh ta đi xe đạp, cho cô ngồi phía sau, đưa cô đi mua bánh kem; tháng Ba, anh ta làm một con diều cho cô, sau đó hai người tới sườn núi bên cạnh thả diều; ngày hè, anh ta đưa cô tới bờ sông, cùng nhau bắt tôm cá.
Quãng thời gian vui vẻ đó dường như được ôn lại một lần qua những lời kể.
Chỉ là, mỗi khi Cổ Thừa Viễn nói đến năm hai người hẹn hò, Du Nhiên sẽ chuyển trọng tâm câu chuyện sang hướng khác.
Ngoài ra, cô cũng tránh chuyện về chiếc nhẫn.
Cô không nhắc tới không có nghĩa Cổ Thừa Viễn cũng như vậy.
Tổng cộng anh ta đã cầu hôn cô hai lần.
Lần đầu tiên vào ngày xuất viện, nhìn Du Nhiên đang thu dọn đồ dùng, anh ta nhẹ giọng nói: “Du Nhiên, chúng ta kết hôn đi.”
Du Nhiên chỉ cười cười, không có bất cứ phản ứng gì.
Lần thứ hai là một tuần sau khi xuất viện, Cổ Thừa Viễn lại đưa Du Nhiên ra ngoài ăn trưa, sau khi ăn xong, thuận tiện tới một khu biệt thự xa hoa đang rao bán ở bên cạnh.
Khi đi tới một trong những căn biệt thự trong đó, Cổ Thừa Viễn đột nhiên hỏi: “Căn nhà này làm nhà mới khi kết hôn thế nào?”
Du Nhiên đương nhiên hiểu ý của anh ta, nói lảng đi: “Mùa đông ở đây không có tuyết, vậy mà trong phòng khách lại có một cái lò sưởi âm tường, đúng là giả tạo.”
Cứ như thế, hai lần cô đều chuyển hướng câu chuyện.
Thật ra, Cổ Thừa Viễn cũng có thể coi là một đối tượng tốt, nếu bọn họ ở bên nhau, Cổ Thừa Viễn sẽ không còn cô đơn, bố mẹ cũng sẽ vui vẻ, giống như kết cục cả nhà cùng vui.
Nhưng Du Nhiên luôn cảm thấy cô không thể làm như vậy.
Về phần nguyên nhân, cô không biết.
Có lẽ, người không thể nhìn rõ tâm tư của mình nhất, chính là bản thân.
Du Nhiên nhớ cô từng thề trước mặt Khuất Vân, nói sẽ tìm một người đàn ông coi cô như báu vật trong lòng bàn tay.
Cô cảm nhận được nỗi khổ khi yêu một ai đó, vì vậy cô chấp nhận Tiểu Tân, muốn được yêu một lần, nhưng kết quả vẫn là không tốt.
Còn Cổ Thừa Viễn, Du Nhiên xác nhận, sau khi trải qua những chuyện đó, anh ta đối với cô tốt, rất rất tốt.
Nhưng tới lúc này Du Nhiên mới mơ hồ nhận ra, thứ mình muốn dường như còn nhiều hơn thế.
Cô quá tham lam – cô muốn một người yêu mình, mà mình cũng yêu người đó.
Du Nhiên nghĩ, cô nhất định sẽ cô đơn cả đời.
Lần cần hôn thứ ba của Cổ Thừa Viễn diễn ra trong phòng Du Nhiên.
Lúc đó, Bạch Linh và Lý Minh Vũ ở trong bếp nấu cơm, để hai người bọn họ nói chuyện riêng.
Du Nhiên lại nhớ tới một số chuyện thú vị khi còn bé, vui vẻ mang ra bàn luận.
Khi còn bé, Du Nhiên vừa ăn đậu tương vừa xem ti vi, kết quả cắn phải lưỡi, máu chảy ròng ròng, lúc đó người lớn đều đã ra ngoài, Cổ Thừa Viễn đỡ cô lên xe đạp, đi thẳng tới bệnh viện.
“Em nhớ khi đó em cứ nhào vào lòng anh khóc, quần áo của anh nhuộm đầy máu từ miệng em, khi mẹ tới bệnh viện còn tưởng bụng anh bị thương, vô cùng sợ hãi.” Du Nhiên khẽ cười.
Lúc đó, cô cũng rất sợ, nghĩ rằng mình sẽ chết, may mà Cổ Thừa Viễn luôn ở bên an ủi cô.
Trong trí nhớ của cô, Cổ Thừa Viễn luôn áo quần gọn gàng, sạch sẽ, mang theo một cảm giác lạnh lạnh.
Thích anh ta, có phải từ khi đó?
“Anh nhớ, trước đây, khi ở bên anh, em luôn rất vui vẻ.” Đường viền đôi môi Cổ Thừa Viễn cong lên thành một đường cong rõ ràng, giống như đang nhớ lại quá khứ thật tươi đẹp, nhưng chậm rãi, lông mày anh ta hạ xuống, biến thành dáng vẻ cô đơn: “Đáng tiếc, đều bị anh phá hủy.”
“Đừng nói những chuyện này nữa, giờ không phải tốt lắm sao?” Du Nhiên lại chuyển hướng câu chuyện: “Em đói rồi, em đi trộm ít đồ ăn đến đây.”
Nói xong, cô định đứng dậy, nhưng Cổ Thừa Viễn kéo cô lại.
Anh ta ngẩng đầu nhìn cô, qua một lúc rất lâu mới nói: “Du Nhiên, cứu anh.”
“Anh…” Ánh mắt Du Nhiên khẽ lay động.
“Nghe nói Khuất Vân đã bắt đầu gặp gỡ cô gái vừa xem mặt, bố mẹ cô gái đó là bạn của bố mẹ cậu ta.” Bàn tay Cổ Thừa Viễn nắm trên khuỷu tay cô, ngón tay cái chạm vào gân tay của cô: “Cậu ta đã bắt đầu một cuộc sống mới.”
“Vậy sao?” Du Nhiên trả lời như vậy, giọng nói thật bình tĩnh.
“Anh thật hâm mộ cậu ta, không phải vì cậu ta đã từng ở bên em, mà vì cậu ta cầm được cũng buông được. Anh không làm được, thứ anh muốn, ngay từ đầu là cái gì thì vĩnh viễn sẽ là cái đó, anh không có được, chính là trọn đời chìm đắm. Vì vậy… Du Nhiên, xin em hãy cứu anh.”
Đường cong mạnh mẽ trên thân thể Cổ Thừa Viễn trong giây phút đó dường như mềm đi: “Du Nhiên, đeo nhẫn, vĩnh viễn ở lại bên anh.”
Du Nhiên không biết nên đáp lại thế nào, cô dùng phương pháp như trước – trì hoãn.
Cô xin anh ta cho cô thêm một ngày, cô sẽ suy nghĩ kỹ càng, sẽ cho anh ta một đáp án chính xác.
Mà đáp án kia, là cuối cùng, một khi đã nói ra sẽ không thay đổi nữa.
Thời gian phải trả lời chính là sáng ngày hôm sau, đêm hôm đó, Du Nhiên không ngủ được, một mình đi dạo bên bờ sông.
Mặt sông là một màu đen sâu kín, thỉnh thoảng có một chiếc thuyền hàng chạy qua, tạo thành những gợn sóng.
Dựa nửa người vào lan can, Du Nhiên nghĩ, bạn gái lần này của Khuất Vân sẽ giống cô, hay giống Đường Ung Tử?
Có lẽ, cô gái này chính là một nửa còn lại của đời anh, có lẽ, bọn họ rất nhanh sẽ kết hôn, có lẽ, những dây dưa đau khổ trong cuộc tình với cô chỉ là một sự luyện tập trước khi gặp cô gái này.
Cẩn thận nghĩ lại, có thể có một cuộc tình oanh oanh liệt liệt, đủ loại tình tiết khiến người ta méo mặt, một cuộc tình đáng bị sét đánh, một cuộc tình khiến người ta chỉ trích lẫn nhau, anh tàn khốc, tôi vô tình, cô cố tình gây sự với một người có tần suất xuất hiện rất cao trong giấc mơ của nữ sinh toàn trường như Khuất Vân cũng coi như không uổng phí cuộc đời.
Lấy chiếc nhẫn kim cương từ trong túi ra, ngắm nghía dưới ánh đèn đường, không tệ, không tệ, kích cỡ vừa vặn, đủ trang nhã, đẹp đẽ.
Có lẽ lúc này chính là lúc để cô bước tiếp – dù sao, Khuất Vân cũng đã bước tiếp rồi.
Có lẽ, sau khi trải qua rất nhiều phân phân hợp hợp, Cổ Thừa Viễn mới chính là cái đích đã định trước kia?
Chỉ là… Du Nhiên đã thử vài lần nhưng vẫn không cách nào đeo vào tay.
Ngón tay và chiếc nhẫn kim cương giống như hai viên nam chân cùng một cực, đẩy nhau ra xa.
Mắt thấy sắc trời càng lúc càng đen, Du Nhiên cảm thấy có chút nguy hiểm – kẻ xấu nào mắt mũi không tốt rất có thể sẽ nhìn nhầm cô thành mỹ nhân mà XXOO.
Du Nhiên vẫn còn nhớ bài học từ thời tiểu học, trước giờ qua đường đều đi trên vạch kẻ đường – nếu có bất hạnh bị đụng vào còn có thể ăn vạ được ít tiền.
Gái Diệp thì ghi nhớ khẩu hiệu của Metersbonwe*, không thích đi trên vạch kẻ đường tầm thường kia, mà phải đi cách đó năm mét – nếu có bị xe đâm cũng có thể dùng đôi bàn tay nhuốm máu sờ tới vạch kẻ đường, ăn vạ lấy tiền bồi thường.
* Slogan của hãng thời trang Metersbonwe là “be different”
Mà lúc này, đang có một người làm chuyện giống như gái Diệp, cách Du Nhiên năm mét phía bên ngoài, trước mặt, có một người đang sang đường.
Sống lưng cao thẳng, chân dài thẳng tắp, làn da trắng nõn, tấm lưng kia, chính là Khuất Vân.
Du Nhiên không có thời gian suy nghĩ vì sao anh lại ở đây, bởi vì cô nhìn thấy một chiếc xe đang phi như bay từ bên kia tới.
Còn Khuất Vân dường như đang cầm điện thoại nói chuyện với ai đó, hoàn toàn không chú ý tới sự nguy hiểm trí mạng.
Trong một giây đó, Du Nhiên không suy nghĩ nhiều, một ý định nảy lên, không một chút do dự, cô chạy thẳng tới bên cạnh Khuất Vân, đẩy anh sang bên kia đường.
Chiếc xe lướt sát ngay qua vạt áo Du Nhiên, trượt qua vài mét rồi dừng phắt lại.
Một thanh niên đầu tóc có thể so găng với con nhím, nhuộm màu mè như vòng ngũ sắc trên đầu Phật tổ Như Lai thò đầu ra khỏi cửa xe, mắng: “Muốn chết à!!!”
Sau đó nghênh ngang bỏ đi.
Người cậu ta mắng là Du Nhiên.
Do động tác vừa rồi, Du Nhiên vẫn bảo vệ Khuất Vân ở bên trong, nhận hết nguy hiểm lên người mình.
Tất cả những hành động này đều là vô thức.
“Cô gái, cô không sao chứ?” Một giọng nói khiến thần trí của Du Nhiên trở về thể xác.
Du Nhiên quay đầu, phát hiện người mình cứu không phải Khuất Vân.
Dáng người anh ta rất giống Khuất Vân, gương mặt cũng rất đẹp, cũng tương xứng với Khuất Vân.
Chính là loại trai đẹp mà nếu Du Nhiên gặp trên đường sẽ âm thầm nhìn chằm chằm, buổi tối khi đi ngủ còn nhớ lại rồi không ngừng hoang tưởng.
Trai đẹp rõ ràng vô cùng cảm kích với ơn cứu mạng của Du Nhiên, liên tục nói cảm ơn, còn kiên quyết muốn đưa Du Nhiên tới bệnh viện kiểm tra.
Nhưng Du Nhiên cảm thấy sức sống của mình vẫn còn mãnh liệt, không chịu một chút thương tích nào, nên nhẹ nhàng từ chối.
Nhưng anh chàng đẹp trai này có vẻ đã sinh ra hứng thú dào dạt với “trái tim vàng lương thiện” của cô, hào hứng mời cô đi ăn.
Du Nhiên dùng lý do giảm béo không ăn đêm để uyển chuyển từ chối, trai đẹp lại không chịu bỏ cuộc, tiếp tục hỏi số điện thoại của cô, nói ngày khác vào ban ngày lại mời cô đi ăn.
Bề ngoài của trai đẹp bắt mắt, dáng người của trai đẹp cao ráo, lời nói của trai đẹp khéo léo, ánh mắt của trai đẹp nồng cháy, viết mấy chữ vàng lóng lánh to đùng: nợ nhân tình, tôi nguyện lấy thân báo đáp.
Du Nhiên do dự một lúc rồi nói ra một dãy số, sau đó mượn cớ bắt xe bỏ đi.
Cô biết cô và anh chàng đẹp trai này sẽ không gặp lại.
Bởi vì, số cô đưa là một số giả.
Bởi vì, cô đã hiểu rõ một việc.
Tới thời gian ước hẹn của ngày hôm sau, Cổ Thừa Viễn hẹn Du nhiên tới một nhà hàng kiểu Pháp trang trí tao nhã,