Giống như một con quỷ hút máu đẹp đẽ, tái nhợt, chỉ đến vào những khi tờ mờ tối, đang hút dòng máu cứu lấy sinh mệnh của mình.
Môi Cổ Thừa Viễn lạnh như đúc kết lại từ giá lạnh của toàn thế giới, từng chút một, đóng băng sinh mệnh của Du Nhiên.
Du Nhiêng ngẩng đầu nhìn trần nhà, cái đèn có chụp đèn giả cổ màu xanh thẫm kia đang lắc lư trong không trung, trong im lặng.
Huyết quản nơi cổ tay đang nảy lên theo nhịp tim đập thình thịch, mỗi một tiếng đều đau như dao cắt.
Thân thể Cổ Thừa Viễn nặng đến mức cô không cách nào chịu nổi, phổi bị ép tới mức chỉ còn một hơi thở cuối cùng.
Vậy thì phải dùng hơi thở cuối cùng này đi, Du Nhiên dùng giọng nói khàn khàn gào ra một câu nói từ sâu trong lòng.
“Cái tên Khuất Vân chết băm chết vằm, mất dạy, đã ngu còn tỏ ra nguy hiểm, giả tạo đến mức đáng bị sét đánh, giả nai đến mức đáng bị người cưỡng hiếp, tổ sư bà nhà anh chết ở chỗ nào rồi!!!”
Trong giờ phút nguy hiểm nhất, người Du Nhiên nghĩ đến, chỉ có Khuất Vân, chỉ có Khuất Vân.
Cho dù cô biết anh không thể nào xuất hiện ngay lúc này, nhưng nếu cô phải chết, cô cũng muốn trước khi chết, gào lên một câu thật lòng nhất này.
Một câu gào thét này có thể coi như kinh thiên động địa, tiếng vang tạo thành từ đó cũng rất cao – Du Nhiên còn nghe thấy cả tiếng động trên cầu thang ngoài cửa.
Theo lý mà nói, tiếng động đó phải là càng lúc càng nhỏ, nhưng Du Nhiên phát hiện ra, âm thanh đó càng lúc càng gần, nghe rất rõ, giống như tiếng cộp cộp của giày da gõ trên mặt đất.
Vài giây sau, cửa bị phá, sau đó, trọng lượng của Cổ Thừa Viễn trên người Du Nhiên nhất thời biến mất – người nào đó đã kéo Cổ Thừa Viễn ra, sau đó dùng một nắm đấm đánh ngã anh ta trên mặt đất.
Mà người nào đó trong truyền thuyết, chính là Khuất Vân, với vẻ mặt còn đáng sợ hơn cả cương thi thiếu nửa cái đầu đang nhảy cóc.
Cổ Thừa Viễn không phải loại người yếu ớt, anh ta đứng dậy, lập tức đánh trả.
Hai bên đều đã từng tập luyện, lúc này đang đánh đấm rầm rầm, bịch bịch, hự hự, máu văng tung tóe, xương khớp kêu rắc rắc.
Du Nhiên vô cùng muốn ngồi dậy xem trận đấu đặc sắc này, nhưng cơ thể cô sau khi thả lỏng trong liên tục căng thẳng, lại mất máu quá nhiều, không thể duy trì được nữa, đôi mắt đảo tròn, trợn lên, đầu lệch đi một cái rồi hôn mê.
Không có mơ mộng, bởi vì thời gian chỉ như chớp mắt một cái, cô đã tỉnh lại.
Trước khi mở mắt, Du Nhiên biết sắp tới đây cô sẽ phải đối mặt với hai loại sự thật.
Một cái là Cổ Thừa Viễn bị đánh bại, Khuất Vân cứu được cô trở về.
Cái còn lại là Khuất Vân bị đánh bại, đồng thời đã bị trồng trong khoảng rừng ở ngọn núi phía sau, chờ đến mùa rồi thu hoạch.
Vì vậy, động tác mở mắt này của Du Nhiên phải dùng toàn bộ dũng khí.
Kết quả không khiến cô thất vọng.
Khuất Vân ngồi bên cạnh cô.
Chỉ là – gương mặt tuấn tú kia bị đánh chỗ xanh chỗ tím.
Du Nhiên chớp mắt, chớp mắt, rồi lại chớp mắt, giống như không nhận ra anh.
“Xin giới thiệu một lần nữa.” Khuất Vân nói: “Tôi chính là Khuất Vân chết băm chết vằm, mất dạy, đã ngu còn tỏ ra nguy hiểm, giả tạo đến mức đáng bị sét đánh, giả nai đến mức đáng bị người cưỡng hiếp đây.”
“Anh chưa bị chôn à? Hay vừa từ dưới đất chui lên?” Du Nhiên nhìn những vết thương trên mặt Khuất Vân, hỏi.
“Cổ Thừa Viễn cũng bị thương không nhẹ, tôi và cậu ta, không ai hơn ai.” Khuất Vân hiểu được ý của Du Nhiên.
Lúc này Du Nhiên mới liếc mắt nhìn bốn phía, phát hiện mình đang nằm trên giường bệnh, chỗ cổ tay có một lớp băng rất dày.
“Cổ Thừa Viễn đâu?”
“Tôi vốn định báo cảnh sát, nhưng mẹ em gọi điện tới xin cho cậu ta, nói mọi chuyện cứ chờ em tỉnh lại rồi hỏi ý kiến của em.” Khuất Vân nhìn theo ánh mắt Du Nhiên, dừng lại ở vết thương của cô, dùng tay mình trùm lên nó một cách rất tự nhiên: “Mẹ vợ tương lai của tôi đã nói, tôi không dám không nghe, cậu ta giờ đang nằm ở một bệnh viện khác – khi tôi và cậu ta lăn từ trên cầu thang xuống, cậu ta bị vỡ đầu, khâu hơn mười mũi.”
Bàn tay Khuất Vân khô ráo, ấm áp, nhiệt độ đó xuyên qua lớp băng gạc truyền thẳng tới mu bàn tay cô.
“Còn anh, thì gãy một chân.” Du Nhiên nhìn cái chân bó thạch cao và chiếc xe lăn anh đang ngồi, cho ra kết luận này.
“Đúng vậy, kết quả là ba người đều bị thương nặng, phải gọi xe cấp cứu.” Khuất Vân nhớ lại: “Trong phòng khách một người vỡ đầu, một người gãy chân, trong phòng ngủ trên tầng còn có một người cắt cổ tay tự sát, suýt chút nữa đã lên trang nhất ấy chứ.”
“Em cứ tưởng anh sẽ bế em lên, từng bước đi tới bệnh viện cơ.” Giấc mơ lãng mạn của Du Nhiên thật sự tan thành mây khói.
“Tôi không gọi em dậy, bắt em bế tôi đến bệnh viện đã là may cho em rồi.” Khuất Vân giơ cái chân thạch cao của anh lên.
Du Nhiên có thể tưởng tượng được trận chiến ấy nhất định vô cùng oanh liệt.
Suy nghĩ tiếp tục quay ngược về trước, Du Nhiên phát hiện ra rất nhiều nghi vấn.
“Làm thế nào anh phát hiện những việc Cổ Thừa Viễn đã làm?”
“Theo sự hiểu biết của tôi, Cổ Thừa Viễn tuyệt đối không tỏ ra yếu đuối như thế, cậu ta không phải loại người như vậy, về chuyện này, nhất định có điều gì đó không bình thường. Cậu ta liên tục tỏ vẻ yếu ớt, khiến em không đề phòng, nếu tôi không có hành động gì, đầu óc em chắc chắn sẽ chọn sai đường, làm sai chuyện. Vì vậy tôi tạm thời rời đi, tránh khỏi sự chú ý của cậu ta, trong khoảng thời gian đó ngầm điều tra rõ mọi chuyện. Thật ra, tất cả mọi chuyện cậu ta đã lên kế hoạch rất tốt. Ngay từ đầu tháng Năm, Cổ Chí đã kiểm tra ra bệnh của ông ta, ông ta khép nép cầu cứu Cổ Thừa Viễn, sau khi chịu đủ loại sỉ nhục, cuối cùng Cổ Thừa Viễn cũng đồng ý cắt gan cứu ông ta một mạng, nhưng điều kiện chính là phải liên hợp diễn một vở kịch trước mặt em, khiến em áy náy, nhẹ dạ, cuối cùng bước xuống vũng bùn.”
“Nói vậy, anh nói từ bỏ em chỉ là một viên đạn khói thôi hả?” Du Nhiên nhỏ giọng nói: “Cổ Thừa viễn nói, anh và một cô con gái của cán bộ cấp cao xem mặt thành công, đang cầm tay, sóng vai rảo bước trên con đường tiến tới hôn nhân… Cô gái đó, không có thật đấy chứ?”
“Gần đây tôi mới phát hiện, đeo kính không số cũng có thể khiến mắt có vấn đề.” Khuất Vân bỗng chen vào một câu không đầu không đuôi.
“Mắt anh có vấn đề gì à?” Du Nhiên vươn tay vẫy vẫy trước mặt anh.
“Nếu không có vấn đề, vì sao mỗi lần nhìn em tôi lại có ý nghĩ không phải em thì không được?” Đôi mắt Khuất Vân đen như mực, sáng quắc nhìn cô.
Du Nhiên cố gắng khiến giọng nói của mình bình thường, nhưng cuối cùng khóe miệng cũng không nhịn được mà cong lên thành một nụ cười.
Phải thừa nhận, lời này khiến trong lòng cô cảm thấy vô cùng hưởng thụ.
“Hơn nữa, tôi cũng là một người rất giữ chữ tín, người nào đó đã hứa với tôi rằng cô ấy sẽ trở về, tôi nhất định phải chờ cô ấy.” Khuất Vân hướng đôi mắt đẹp lên, trong đó là màu của nắng.
Em thề, vĩnh viễn sẽ không rời khỏi anh, cho dù rời đi một thời gian nhưng sẽ quay về.
Du Nhiên nhớ chính cô đã nói ra lời thề này trong sự tính toán của Khuất Vân.
“Lần này, là lỗi của tôi, chọc giận em rời khỏi tôi, chờ lâu một chút cũng đúng thôi.” Ngón tay Khuất Vân di chuyển trên lớp băng của Du Nhiên.
Đầu ngón tay anh thật ấm áp.
Du Nhiên biết, Khuất Vân là một tấm vải đen giữa mùa hè, nhìn có vẻ lạnh nhưng lại hấp thụ nhiệt độ của ánh mặt trời tươi đẹp, nếu thật sự được anh ôm, toàn thân sẽ thật ấm áp.
“Du Nhiên, em nói xem có đúng không?” Khuất Vân hỏi.
Du Nhiên giương mắt, nhìn anh.
Đôi môi anh, có độ dày vừa đúng, cánh môi căng mọng bị một sức lực nào đó làm cho khẽ mím lại, giống như đang chờ đợi một lời tuyên án nào đó.
Lời tuyên án đến từ phía cô.
Thế nhưng, còn gì để nói đây?
Trong thời khắc nguy cấp nhất, cô gọi tên anh, điều đó đã nói rõ tất cả.
Trải qua rất nhiều chuyện, điều gì đó vẫn bế tắc trong lòng Du Nhiên không biết đã tan biến từ lúc nào.
Còn tránh né cái gì, còn tranh đấu cái gì, còn cố chấp cái gì, còn che giấu cái gì.
Cô còn yêu anh, còn chú ý tới những tổn thương của anh, chỉ là quá yêu, chỉ là vẫn đang yêu.
Tuy khởi đầu của câu chuyện rất khó chịu, nhưng kết cục lại là những lời “không phải em thì không được”, điều này quan trọng hơn bất cứ thứ gì khác.
Bọn họ là trai chưa vợ, gái chưa chồng, đều là những đứa trẻ có lập trường chính trị đúng đắn, có cùng một loại tôn giáo tín ngưỡng, ủng hộ cùng một đất nước, yêu sạch sẽ, thích vệ sinh, đạo đức, trí tuệ, thể chất, thẩm mỹ, lao động đều phát triển đầy đủ, kết hợp lại với nhau, tuyệt đối là chuyện tốt của chế độ xã hội chủ nghĩa, kiến thiết văn minh tinh thần và văn minh vật chất, làm rạng rỡ, thêm vinh dự cho tổ quốc.
Quan trọng hơn cả là anh yêu cô, hơn nữa, cô cũng yêu anh.
Khó khăn lắm mới được sống một lần, thì cứ mặt dày, quên hết tiền duyên chuyện cũ, vứt bỏ tự tôn, liều lĩnh khí thế yêu một lần, như thế cũng không có gì không thể.
Nhưng trước khi nói ra câu nói kia, Du Nhiên vẫn phải hỏi mấy vấn đề trước,
“Sau này, anh còn tự nhiên bày vẻ mặt mẹ kế ra cho em nhìn nữa không?”
“Sẽ không.”
“Sau này, anh có còn chuyện gì cũng giấu em nữa không?”
“Sẽ không.”
“Sau này, anh có còn phạt em rửa bát, lau nhà vì em lén nhìn trai đẹp nữa không?”
“Sẽ không.”
“Sau này, nếu trong nhà chỉ còn một gói mì thịt bò cà chua, anh có còn tranh với em nữa không?”
Lần này, Khuất Vân im lặng.
Nước mắt trên mặt Du Nhiên chảy ra như mì sợi, thì ra đến cuối cùng, địa vị của cô trong cảm nhận của anh vẫn không bằng một gói mỳ ăn liền, mọi người nói xem khổ khổ sở sở xoắn xuýt hơn hai mươi vạn chữ còn có nghĩa lý gì nữa?
Đang khóc hứng trí, Khuất Vân bỗng ngồi lên giường bệnh của cô, sau đó, thành thạo hôn lên môi cô, cái lưỡi trơn mịn lượn một vòng trong miệng cô.
“Sẽ không… Nhưng chờ em ăn xong, tôi sẽ ăn miếng thịt có mùi thịt bò cà chua là em.”
“Nếu vậy…” Du Nhiên bỗng nhướn người lên, cắn vào môi Khuất Vân, sau đó lùi lại, giống như một con mèo xòe móng vuốt trêu đùa người ta: “Em sẽ quay về.”
Giây tiếp theo, con mèo là cô bị một con thú khác ôm hôn thật chặt.
Trong sự sung sướng hít thở không thông, Du Nhiên biết rằng, hai người bọn họ, ai cũng trốn không thoát.
Đây là bài học thứ hai mươi mốt mà Khuất Vân dạy cho Du Nhiên – Kết quả, anh mới là người cuối cùng kia.