[Bài học thứ hai mươi] Rốt cuộc, anh cũng có thể bị đánh bại.
Du Nhiên không tới sân bay, vì sự ngăn cản của Khuất Vân, càng bởi vì, cô đã có quyết định của chính mình.
Trong một giây khi Khuất Vân buông cô ra, một giây khi kim đồng hồ chỉ đến số mười một, một giây khi cô biết cho dù chạy cũng không lên được máy bay, một góc nhỏ trong đáy lòng Du Nhiên nhẹ thở phào một hơi.
Giống như một hòn đá nhỏ rơi xuống đất, âm thanh vang lên len lỏi vào từng ngóc ngách.
Thì ra, đây mới chính là quyết định cuối cùng của cô, chỉ là, cô vẫn không muốn thừa nhận.
Nhỡ một chuyến bay thì có là gì, đuổi theo, cho dù tới chân trời góc bể cũng có thể đuổi theo.
Nhưng, Du Nhiên nghĩ, cô không có tư cách, cô không thể tiếp tục lừa dối Tiểu Tân, tiếp tục lừa dối chính mình.
Cô không yêu Tiểu Tân, không thể yêu cậu ta giống cách mà cậu ta muốn, điều cô có thể làm chính là buông tay, để cậu ta đi.
Đã qua, thời gian không thể quay ngược lại, quãng thời gian vui vẻ ngắn ngủi cùng Tiểu Tân chỉ có thể là hồi ức.
Nhưng đây là phương pháp giải quyết duy nhất.
Có rất nhiều chuyện, tuy kết quả là đau khổ, nhưng bản thân vẫn phải làm.
Vết thương trên vai Khuất Vân, máu đã đọng lại, anh buông cô ra, Du Nhiên đã có thể ngồi thẳng lên.
Nhưng Khuất Vân vẫn nắm tay Du Nhiên, nắm thật chặt, không chút buông lỏng.
Lúc này, Du Nhiên không phản kháng, cô chỉ lẳng lặng nói: “Khuất Vân, anh luôn đúng, tôi không nên nhiều lần uống rượu với Tiểu Tân, tôi không nên kéo cậu ấy vào giữa chúng ta, tôi không nên đồng ý hẹn hò với cậu ấy.”
Tới gần giữa trưa, ánh mặt trời càng thêm chói chang, hơi lạnh tràn ngập trong xe, cái nóng của thế giới bên ngoài nhìn giả tạo như những bức ảnh trên tạp chí.
Khuất Vân chậm rãi nói: “Điều không nên nhất là, tôi đã để em đi.”
“Đúng, rất nhiều, rất nhiều chuyện không nên, chúng ta đều là những kẻ có tội, không có ai là trong sáng.” Du Nhiên lẩm bẩm.
“Thế nhưng mặc kệ đúng hay sai, có tội hay không có tội, tôi chỉ hiểu rõ một việc…” Ánh mắt Khuất Vân vừa trong như nước vừa nóng như ánh mặt trời gay gắt: “Du Nhiên, đối với em, tôi sẽ không bao giờ bỏ cuộc.”
Du Nhiên đón nhận ánh mắt của anh, một lúc lâu sau, bỗng nhếch khóe miệng: “Trước đây, khi nhìn thấy chuyện của người khác, luôn trách người con gái này không chịu buông tay, luôn cho rằng nếu là mình sẽ không làm như vậy, luôn cho rằng, mình là một người dứt khoát nhất, yêu là yêu, không yêu thì buông tay. Nhưng tôi đã quên… Tình cảm, vốn là một chuyện thường hay dây dưa đến mức xấu xa, đến mức không thể chịu nổi. Bất kể miệng nói thoải mái đến cỡ nào, trong lòng vẫn bị ràng buộc. Đến bây giờ, tôi đã không còn nhìn rõ chính trái tim mình nữa.”
Khuất Vân mở miệng: “Du Nhiên, cho tôi một cơ hội…”
Du Nhiên ngắt lời: “Không, Khuất Vân, là anh phải cho tôi, cho tôi chút thời gian.”
“Tôi rất ngốc, tôi cần rất nhiều thời gian để nghĩ về một vấn đề.” Du Nhiên quay đầu, nhìn về phía cảnh vật ngoài cửa sổ, nhưng trên cửa kính thủy tinh, vẫn có cái bóng của Khuất Vân, mờ nhạt, lại vẫn tồn tại: “Tiểu Tân nói, trong lòng tôi còn có anh, nhưng tôi không tin. Nếu vẫn còn, vì sao chúng ta phải dằn vặt nhau lâu như vậy? Tôi cần thời gian, bình tĩnh lại, bình tĩnh suy nghĩ.”
“Khuất Vân, anh nhất định phải cho tôi.” Du Nhiên nói: “Anh nhất định phải cho tôi.”
Khuất Vân vươn ngón tay, chạm vào chóp mũi Du Nhiên, hơi lạnh.
“Tôi cho em.” Anh nói.
Cứ như thế, Du Nhiên về tới bến cảng tránh gió thoải mái kia của mình.
Rất nhiều lần, Du Nhiên từng muốn gọi điện cho Tiểu Tân, nhưng đến cuối cùng đều bỏ cuộc.
Cô đã không còn bất cứ lập trường nào để tìm cậu ta.
Cuối cùng, Tiểu Tân chủ động gửi tới một tin nhắn.
“Du Nhiên, chúc chúng ta cuối cùng đều có thể tìm được điều mình muốn.”
Đây là lần liên lạc cuối cùng, Du Nhiên biết, giống như lần đó Tiểu Tân đã nói, từ nay về sau, bọn họ sẽ không còn bất kỳ quan hệ nào nữa.
Đều không phải người phóng khoáng, đều không làm được chuyện phóng khoáng kiểu như chia tay rồi vẫn là bạn bè.
Du Nhiên vĩnh viễn không biết, cảnh tượng Tiểu Tân chờ đợi ở sân bay, vĩnh viễn không biết.
Lỗi của cô, cô bằng lòng bị phạt.
Chỉ là, đối với đối phương mà nói, dù làm thế nào cũng là không có tác dụng.
Mỗi lần vấp ngã, phương pháp chống cự lại tinh thần sa sút của Du Nhiên chính là ngủ.
Mùa hè nóng bức, nằm trong phòng điều hòa, Du Nhiên ngủ như bách độc bất xâm, ngũ cốc được mùa, phúc như Đông Hải, thọ tựa Nam Sơn.
Ngủ rồi lại ngủ, có người dùng ngón tay sờ nhẹ lên trán cô.
Du Nhiên mở hé mắt, nhìn thấy người đang ngồi bên giường là mẹ của cô.
Nhắm mắt lại lần nữa, dùng giọng nói mơ màng nói: “Mẹ, lưng con ngứa.”
Sau khi nói xong, một bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại xoa lên lưng cô, gãi ngứa cho cô.
Thật thoải mái, Du Nhiên mơ mơ màng màng, vừa trả lời câu hỏi vừa mẹ vừa bước về phía giấc mơ đẹp.
Những lời này khiến Du Nhiên đang buồn ngủ phải tỉnh lại: “Mẹ, mẹ nói gì vậy?”
“Mẹ hoàn toàn không để ý đến Thừa Viễn đã tổn thương con, mẹ quá vô ý.” Bạch Linh thấp giọng nói.
“Chuyện này đã qua, mẹ, đừng nghĩ tới nữa, hiện giờ con tốt lắm.” Du Nhiên ngồi dậy.
“Bất kể là với con, hay với Thừa Viễn, mẹ đều không xứng là một người mẹ.” Trong giọng nói của Bạch Linh mang theo rất nhiều tự trách.
“Mẹ, mẹ đã làm rất tốt rồi, bố mẹ không thể ngăn cản tất cả những nguy hiểm cho con cái.” Du Nhiên an ủi, khuyên giải.
“Thật ra, Thừa Viễn hận mẹ là đúng lắm.” Đôi môi Bạch Linh tái nhợt: “Mẹ thật sự, thật sự đã mắc nợ thằng bé rất nhiều.”
“Mẹ, đừng nghĩ như vậy.”
“Sau khi mẹ lấy bố con, Cổ Chí càng đánh thằng bé nhiều hơn, có một lần, thằng bé bị thương khắp người, trốn từ trong nhà ra, ôm lấy chân mẹ, khóc xin mẹ ở bên thằng bé.” Giọng nói của Bạch Linh có chút nặng nề, khàn khàn: “Ngay sau đó, Cổ Chí tới, ông ta muốn mang thằng bé về. Lúc đó, mẹ đang có thai con, không dám dùng sức, vì vậy, mẹ buông tay Thừa Viễn, tận mắt mẹ đã thấy Cổ Chí đưa thằng bé đi… Sau lần đó, xương sườn Thừa Viễn và chân thằng bé bị đánh gãy.”
“Mẹ vĩnh viễn không quên ngày mẹ tới bệnh viện thăm thằng bé, ánh mắt Thừa Viễn nhìn mẹ, giống như… có thứ gì đó đã hoàn toàn bị dập tắt, là thất vọng vô tận. Đúng vậy, người mà thằng bé vốn tưởng rằng sẽ là người duy nhất trên thế giới có thể bảo vệ thằng bé, đến cuối cùng, ngay trước mắt, lại không chút do dự buông tay thằng bé.”
“Mẹ vẫn luôn nói, mẹ coi thằng bé như đứa con do chính mình sinh ra, nhưng nửa đêm tỉnh lại từ trong mơ, mẹ tự hỏi, nếu lúc đó người bị mang đi là con, mẹ nhất định, nhất định sẽ quên mình mà che chở trước mặt con, chứ không phải buông đôi bàn tay run run bất lực đang cầm chặt lấy tay mẹ kia.”
“Nhưng, mẹ, mẹ vốn…”
Du Nhiên không nói tiếp nữa, nhưng Bạch Linh hiểu ý cô: “Vốn không phải mẹ của Thừa Viễn phải không? Nhưng, ngay từ ngày đầu tiên Thừa Viễn chào đời, thằng bé đã ở bên mẹ, thằng bé vẫn cho rằng mẹ là mẹ ruột của nó, vẫn luôn ỷ lại mẹ, bảo vệ mẹ, coi mẹ là người thân nhất trên thế giới. Mẹ cũng từng vô số lần thề với thằng bé, nói sẽ không bao giờ rời khỏi thằng bé. Nhưng tới cuối cùng, mẹ vẫn buông tay…”
Du Nhiên không còn lời nào để nói nữa, việc duy nhất cô có thể làm chỉ là ôm lấy đôi vai của mẹ.
“Thằng bé thật đáng thương, thường bị đánh đến mức thương tích đầy người, mẹ không thể nào tưởng tượng được thân thể bé nhỏ kia làm thế nào chịu được những cú đấm, cú đá ấy.”
“Thằng bé bị thương rất nhiều lần, một lần, vì không đứng thứ nhất trong kỳ thi, Cổ Chí dìm đầu thằng bé vào nước gần một phút. Trước kia Thừa Viễn rất thích bơi, nhưng sau lần đó, chỉ cần chạm tới nước, thằng bé sẽ sợ hãi hét lên…”
“Giống như thằng bé nói, mỗi tháng đưa thằng bé tới nhà chúng ta không phải bồi thường, mà là một loại dằn vặt. Nhìn sự vui vẻ, hạnh phúc không thuộc về mình, trái tim Thừa Viễn nhất định sẽ đau đớn như bị chà đạp, nhưng mẹ một chút cũng không phát hiện ra.”
“Thừa Viễn hận mẹ, vì vậy, mới chọn cách tổn thương con để trả thù mẹ, thế nhưng, mẹ không có tư cách trách cứ thằng bé, cũng không có tư cách an ủi con.”
Lòng bàn tay Du Nhiên cảm nhận từng đợt chấn động do run rẩy truyền đến từ vai Bạch Linh.
“Mẹ, mẹ đừng nghĩ nhiều, thứ nên trả, con đã trả cho anh ta rồi, từ nay về sau, chúng ta cứ coi như trong cuộc đời chúng ta không có người này là được.” Du Nhiên nói.
Bạch Linh khẽ thở dài, trong âm điệu có chút lặng lẽ, tâm trạng phức tạp.
Bà giương mắt, nhìn về phía cành lá ngoài cửa sổ, một lúc lâu sau mới cố gắng lấy lại tinh thần, nói: “Mẹ đi đun chè hạt sen cho con.”
Du Nhiên nhớ những lời Cổ Thừa Viễn từng nói, cô biết, anh ta sẽ không bỏ cuộc.
Quả nhiên như cô dự đoán, anh ta lại tìm tới.
Đó là một tuần sau, Du Nhiên tới hiệu sách mua sách tham khảo, trên đường về nhà, cô nhìn thấy một chiếc xe quen thuộc, bên cạnh là Cổ Thừa Viễn.
Gương mặt anh ta vẫn tuấn tú, lãng tử như trước, dáng người anh ta vẫn cao lớn như trước, thái độ của canh ta vẫn ung dung như trước.
Anh ta có thói quen nghiêng đầu, làn da trên cần cổ lạnh lẽo, nhẵn mịn như ngọc.
Khi đó, cô đang mặc một chiếc váy dài phong cách Bosnia, dưới chân là đôi tông, lạch bạch bước đi, trong tay ôm một chồng sách tham khảo, vài sợi tóc dính trên trán vì mồ hôi.
Nhìn thấy anh ta, Du Nhiên dừng lại.
Bởi vì cô biết, có trốn cũng chẳng có tác dụng gì.
“Em đã về.” Thừa Viễn dùng những lời này để dạo đầu.
“Có chuyện gì không?” Du Nhiên hỏi, ánh mặt trời rất chói, đâm vào mắt cô khiến cô nhíu mày, giống như không còn kiên nhẫn.
“Giữa chúng ta, luôn luôn có chuyện.” Cổ Thừa Viễn thong thả, ý tứ sâu xa nói.
“Trời rất nóng, phiền anh đừng làm mất thời gian của tôi.” Sách quá nặng, Du Nhiên cảm thấy cánh tay rất mỏi.
“Em và Khuất Vân, thế nào rồi?” Cổ Thừa Viễn hỏi.
“Những chuyện không liên quan đến anh thì đừng hỏi.” Du Nhiên không khách khí.
“Với thằng nhóc Long Tường kia, hẳn là làm rõ ràng rồi chứ?” Cổ Thừa Viễn thản nhiên nói.
Nghe vậy, Du Nhiên cũng không cảm thấy ngạc nhiên, Cổ Thừa Viễn thầm điều tra cô, cô nhất định không lấy làm lạ.
“Chơi đủ rồi, trở về đi thôi.” Cổ Thừa Viễn nói.
Du Nhiên nhếch vai, dùng đầu vai mịn màng lau đi mồ hôi vừa chảy xuống thái dương: “Cổ Thừa Viễn, tôi không phải con chó nhà anh thả ra tản bộ, mời anh đừng dùng giọng điệu đấy để nói chuyện với tôi.”
Cổ Thừa Viễn đi tới trước mặt cô, đứng lại, anh ta rất cao, giúp Du Nhiên che đi toàn bộ ánh mặt trời chói mắt: “Lời anh nói, chưa từng thay đổi – anh có thể buông tha cho thù hận, buông tha cho cả nhà em, chỉ cần em bằng lòng ở lại bên cạnh anh.”
Vừa dứt lời, Du Nhiên lập tức cảm giác ánh mặt trời ào ào chảy thành dòng, thế giới xoay tròn, chỉ trong một giây, cô đã dựa vào cửa xe, những quyển sách trên tay “bịch bịch” rơi lả tả trên mặt đất.