Đây là ngày đầu tiên Khuất Vân nhậm chức, cho tới bây giờ, anh chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành một thầy giáo đi gõ đầu trẻ con.
Vốn định tới đại học C, nhưng ông già đã sung sướng đánh tiếng với tất cả các hiệu trưởng quen biết, nhất định không tuyển anh.
Hết cách, anh đành tới đây.
Tuy anh đã thỏa hiệp, nhưng sau đó ông già cũng không vui vẻ gì, vì dưới sự xúi giục của anh, mẹ anh đã hạ lệnh cho ông già phải ngủ ngoài sân thượng một tháng, ông già lạnh đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, đúng là làm người ta… cười không khép miệng được.
Vừa nghĩ, Khuất Vân vừa bước lên bục giảng, bắt đầu tự giới thiệu bản thân và nhiệm vụ của năm học mới.
Trước ánh mắt mến mộ của các nữ sinh, Khuất Vân phát hiện, khoa này, còn một người chưa tới.
Đồng thời, căn cứ vào tổng số nam sinh và nữ sinh, sinh viên to gan kia chính là một nữ sinh.
Không muốn dứt dây động rừng, Khuất Vân không điểm danh.
Anh chỉ âm thầm ghi nhớ mặt mũi của hơn bốn mươi sinh viên, quyết định ngày mai sẽ dựa vào trí nhớ xuất sắc của mình và ảnh chụp của tất cả sinh viên để tìm ra cô nàng to gan kia rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Sau khi tập hợp kết thúc, Khuất Vân rời khỏi trường về nhà, vào siêu thị, định bụng mua một vài loại thức ăn nhanh.
Đầu tiên là chạy tới dãy mì ăn liền tìm mì vị thịt bò cà chua mà anh thích nhất.
Nhưng nghiệt duyên, thật sự, thật sự là nghiệt duyên – mì ăn liền vị đó chỉ còn một gói cuối cùng, đồng thời, khi anh vươn tay ra lấy, một cái tay khác cũng cùng lúc cầm lấy nó.
Bàn tay kia, nhỏ hơn tay anh rất nhiều, xinh xắn, móng tay ngắn, rất ngay ngắn, sơn một lớp sơn móng tay trong suốt, chợt lóe lên dưới ánh đèn.
Ngẩng đầu, anh nhìn thấy một cô gái trẻ tuổi, dáng dấp học sinh, tóc dài ngang vai, không uốn, cũng không ép thẳng, hơi cong cong tự nhiên.
Có chút giống như… bộ lông con mèo anh từng nuôi.
Sau đó, bọn họ đồng thời buông tay, rồi lại đồng thời vươn tay, cuối cùng, Khuất Vân cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, anh bỗng rất muốn tranh với cô gái này.
Có lẽ, vì vẻ mặt của cô ấy – coi một gói mì ăn liền thật quý giá, giống như phải dùng tính mạng để bảo vệ.
Khuất Vân hiếu kỳ, rốt cuộc cô ấy sẽ làm đến mức nào vì một gói mì, anh muốn nhìn xem.
Nhưng dạ dày cô bé này lại kêu “ọc” lên một tiếng, hòa tan cục diện bế tắc giữa bọn họ lúc đó.
Nhìn gương mặt đỏ như quả cà chua kia, Khuất Vân quyết định không nên ép cô ấy đến ngõ cụt.
Kết quả là, anh bỏ qua gói mì ăn liền thịt bò cà chua kia, xoay người, rời đi.
Đây là lần đầu tiên Khuất Vân phát hiện, thì ra anh cũng có nhân tính.
Nhưng, ngày hôm sau, Khuất Vân lại lập tức phát hiện, nhân tính của mình đã dùng sai chỗ – anh tra ra, cô nàng to gan không tới tập trung tối qua chính là cô bé đã giành giật gói mì ăn liền với anh ở siêu thị.
Lý Du Nhiên.
Khuất Vân vĩnh viễn ghi nhớ cái tên này.
Bởi vì cô nàng không chỉ trốn tập trung cuối tuần trước, mà cuối tuần này, cũng vắng mặt.
Hơn nữa, trong siêu thị, Khuất Vân lại chạm mặt cô.
Không đi tập trung, ngược lại tới đây nhàn nhã mua đồ ăn, đúng là cô nàng thèm ăn đòn.
Khuất Vân quyết định phải trừng phạt cô nàng một chút – sau một giây, anh lấy toàn bộ mì thịt bò cà chua vào trong xe mua sắm của mình.
Thế nhưng anh đã quên một chuyện – một gói mì đã có thể khiến cô nàng bỏ cả mạng như thế, vậy hơn mười gói, đủ để khiến cô nàng làm mọi chuyện.
Khi Khuất Vân bị người phụ nữ trung niên kia tát một cái, anh quyết định, phải hành hạ Lý Du Nhiên này đến chết.
Dường như Lý Du Nhiên chê sinh mệnh của mình quá dài, bởi vì hai lần tập trung tiếp theo, cô nàng vẫn mất tích.
Khuất Vân vô cùng hy vọng Lý Du Nhiên có chín cái mạng như mèo thành tinh – bởi vì chỉ một cái mạng không đủ cho anh đùa.
Lần tập trung thứ năm, cuối cùng Lý Du Nhiên cũng tới, sau khi phát hiện anh là thầy giáo của mình, khuôn mặt kia rất giống cầu vồng, lục lam chàm tím, biến hóa cấp tốc.
Đến cuối cùng, cô nàng hận không thể vùi đầu luôn vào trong cái bàn, vĩnh viễn không ngẩng lên nữa.
Khuất Vân chậm rãi chơi đùa, ban đầu vẫn ung dung như trước, đợi đến khi cô nàng tưởng rằng không còn gì đáng ngại nữa mới đột nhiên đâm cho một dao.
“Tuần thứ nhất, Lý Du Nhiên vắng mặt không lý do.”
“Tuần thứ hai, Lý Du Nhiên vắng mặt không lý do.”
“Tuần thứ ba, Lý Du Nhiên vắng mặt không lý do.”
“Tuần thứ tư… Người vắng mặt không lý do, Lý Du Nhiên.”
Anh đọc thật chậm, giống như cắt vịt nướng, từng chút một, biến một con vịt béo đầy mỡ thành một bộ xương.
Cuối cùng, dưới ánh mắt của sinh viên toàn khoa, Lý Du Nhiên đã tử trận một lần.
Thế vẫn chưa đủ, tuyệt đối chưa đủ.
Tiếp đó, trong vô số môn học tự chọn, trong đại hội thể thao, Khuất Vân thành công khiến cô nàng sinh viên Lý Du Nhiên này nếm trải cảm giác sống không bằng chết.
Nhưng ngoài dự đoán của anh là, Lý Du Nhiên không có dấu hiệu cầu xin tha thứ, cô nàng giống một cọng cỏ cứng cỏi, bất kể đẩy thế nào, ngắt thế nào, vẫn không đứt.
Đồng thời, cô nàng cũng một mực không nhún nhường, những khi anh không đề phòng, thỉnh thoảng cô nàng lại ra những chiêu quái gở, đè ép khí thế sắc bén của anh.
Bởi vì có Lý Du Nhiên làm bạn, Khuất Vân cảm thấy học kỳ này qua đặc biệt nhanh.
Sau khi trường học nghỉ, mỗi ngày của Khuất Vân đều quá mức buồn chán, cơ bản mà nói, mỗi ngày anh đều làm ổ trong nhà trồng nấm.
Anh bắt đầu nhớ cô nàng sinh viên thú vị Lý Du Nhiên kia.
Nếu như có cô ấy bên cạnh để anh chà đạp, ngày tháng trôi qua mới thoải mái.
Ông Trời dường như nghe được lời cầu xin của anh, không lâu sau đã để anh gặp được đối tượng đã định sẵn bị anh chà đạp kia trong siêu thị cũ.
Nhìn bộ dạng của cô ấy có vẻ như trong nhà có mâu thuẫn.
Nói cách khác, hiện giờ cô nàng đã là một sinh viên nghèo không nhà để về.
Lúc này, Khuất Vân dùng nơi ở và thức ăn miễn phí để dụ dỗ món đồ chơi này về nhà.
Khuất Vân rất thích nhìn dáng vẻ cúi đầu vì đồ ăn của Lý Du Nhiên, một tiếng mèo kêu kia khiến tâm trạng của anh vô cùng vui vẻ.
Nhưng chỉ vài giây sau, Khuất Vân phát hiện ra một chuyện khiến tâm tình anh rơi xuống đáy vực – Lý Du Nhiên, là em gái cùng mẹ khác cha với Cổ Thừa Viễn.
Cổ Thừa Viễn, đó là cái tên mà Khuất Vân vĩnh viễn không muốn nhắc đến.
Gã đã trăm phương nghìn kế tiếp cận anh, khiến anh thật lòng coi là bạn tốt.
Gã đã dùng phương pháp trần trụi nhất để anh nhìn thấy sự phản bội xấu xí.
Gã đã lên kế hoạch tất cả chỉ vì không thích nhìn thấy anh có một người mẹ quan tâm đến anh.
Gã là người mà anh hận mất.
Mà Lý Du Nhiên trước mặt, là em gái của hắn, em gái ruột.
Nếu cô ta bị tổn thương, vậy Cổ Thừa Viễn cũng sẽ khổ sở chứ.
Nhưng ý định này đã bị ép phải tan biến khi anh nhìn thấy chân Lý Du Nhiên chảy máu vì giẫm phải mảnh vỡ trên sàn bếp.
Lý Du Nhiên vô tội – khi băng bó vết thương cho cô ấy, Khuất Vân đã nghĩ như vậy.
Việc thu dưỡng vẫn được tiếp tục.
Và một trận mưa to đã thay đổi mối quan hệ giữa bọn họ.
“Hai chúng ta thử quen nhau đi.” Lý Du Nhiên đã đề nghị như thế.
Làm bộ như không thèm quan tâm, tự nhiên giống như đang hỏi “tối nay ăn cá hay thịt kho tàu”.
Chỉ là, lỗ tai của cô ấy đỏ lên một cách quá rõ ràng.
Khuất Vân đồng ý.
Tiếng “được” kia, là mảng tối trong lòng anh.
Khuất Vân biết, anh đồng ý là vì quan hệ giữa Lý Du Nhiên và Cổ Thừa Viễn – anh hoàn toàn không cảm thấy mình đã yêu Lý Du Nhiên.
Rốt cuộc anh sẽ làm gì với cô ấy, chính Khuất Vân cũng không rõ lắm.
Hai người bắt đầu qua lại, nhưng Khuất Vân không có hành động gì có vẻ giống như người yêu đối với Du Nhiên.
Khuất Vân không phải người tùy tiện, hoặc là nói, anh có một sự cuồng sạch sẽ trong tình cảm, không cách nào tiếp xúc thân mật với một cô gái mà mình không thích.
Sau khi xác định quan hệ, Khuất Vân nhìn thấy một mặt khác của Lý Du Nhiên.
Khi đi xem phim, một đôi mắt luôn lén lút chuyển động, luôn nghĩ cách làm thế nào để ăn đậu hũ của anh.
Luôn dùng ánh mắt tự nhận là tình tứ mà thật ra rất dọa người để nhìn anh.
Khi về tới nhà, đầu tiên là gọi điện tới cho anh, giống như sợ anh đột nhiên biến mất.
Bất kể anh lạnh nhạt với cô cỡ nào, cô vẫn như một đám lửa, vĩnh viễn không tắt, đồng thời cũng dính lên người anh như một cục đường, tỏa ra hương vị ngọt ngọt.
Giống như… một viên kẹo ấm áp, khi đến gần, có một cảm giác ấm áp khiến người ta không thể từ chối.
Vì vậy, khi viên kẹo vốn kề cận anh 24 giờ một ngày bỗng nhiên im lặng mất tích hai ngày, Khuất Vân cảm thấy có chút không quen.
Gọi điện tới nhà viên kẹo, lại biết cô nàng đã đi cùng một bạn học nam tới Hoa Sơn.
Lá gan cũng đủ lớn.
Khuất Vân lập tức thu dọn hành lý, không ngừng lại lấy một phút, trực tiếp đi bắt kẻ thông dâm.
Chỉ là, thì ra tên bạn học nam kia chỉ là gái yêu của Lý Du Nhiên.
“Bạn trai, bạn đang ghen.”
Trong ánh mắt cười của Lý Du Nhiên có một áng mây trắng, ngón tay cô nhẹ nhàng nhéo mặt anh rất ấm áp, mềm mại.
Ghen?
Khuất Vân ngẩn người.
Anh đang làm gì thế này, đây chỉ là một vở kịch thôi, vì sao càng ngày càng thật như thế?
“Không phải tôi ghen.”
“Tôi chỉ không muốn đồ của mình bị người khác nhúng chàm.”
Khuất Vân dùng nguyên nhân này để phản bác Lý Du Nhiên, phản bác chính mình.
Nếu đã tới Hoa Sơn rồi, vậy tiếp tục lên trên thôi.
Bình thường nhìn Lý Du Nhiên có vẻ dũng mãnh, giống như không gì có thể gây tổn thương, nhưng lúc này lại mệt đến mức ngay cả thở cũng khó khăn.
Khuất Vân không nghĩ nhiều, anh nắm lấy tay cô ấy, kéo cô đi về phía trước.
Đây là lần đầu tiên bọn họ nắm tay, Khuất Vân cũng không cảm thấy có ý muốn chống cự, ngược lại, hai bàn tay ở cùng một chỗ, rất hòa hợp, rất hoàn chỉnh.
Cuối cùng, trong làn gió của trời chiều, Lý Du Nhiên lớn tiếng hô lên lời nói trong lòng.
Cô ấy nói, cô ấy thích anh.
Ráng chiều phủ lên mặt cô một màu hồng rạng rỡ, gương mặt cô trong sáng, khóe miệng cô mỉm cười, đôi mắt cô ấy, hình ảnh phản chiếu trong đó, tất cả đều là bóng dáng của anh.
Anh giống như tất cả của cô ấy, còn cô ấy cũng bày ra tất cả của mình cho anh nhìn.
Cô gái này, đơn giản, thỉnh thoảng giảo hoạt, luôn mang theo hương vị ngọt ngọt.
Khuất Vân hôn cô ấy, không trải qua bất cứ suy xét nào.
Anh chỉ muốn hôn, giống như khi nhìn thấy món ăn mình thích thì muốn ăn thôi.
Hôn xong, anh cũng không hối hận.
Bởi vì, cô gái này rất mỹ vị.
Là vị mà anh thích.
Cô nàng Lý Du Nhiên này trong đầu chỉ có một suy nghĩ làm thế nào để ăn anh sạch sành sanh, đồng thời cũng không chút che giấu ý định vô đạo đức này.
Những suy nghĩ nhỏ bé trong đầu cô đều không trốn được con mắt của Khuất Vân.
Anh thích sự đơn giản này.
Mấy ngày trước khi khai giảng, khi Lý Du Nhiên nói chuyện với anh, trong giọng nói mang theo một sự phấn chấn cố gắng che giấu.
Thật ra, dáng vẻ của cô đã biểu đạt một ý muốn vô cùng rõ ràng đối với Khuất Vân – em muốn lén tới sớm thăm anh.