“Du Nhiên, em đã nói, chỉ cần anh cần em, em sẽ đến. Thế nhưng, bất cứ lúc nào anh cũng cần em, bởi vậy, anh không thể để em chạy thoát.” Cổ Thừa Viễn đi tới trước cửa sổ sát đất, mở cửa thủy tinh ra, sau đó, di động của Du Nhiên vẽ một đường cong màu bạc trên không trung, cứ như thế, rơi xuống chân núi.
“Nơi này là biệt thự nghỉ dưỡng mà anh đã mua, rất yên tĩnh, sẽ không có ai đến quấy rầy chúng ta. Cổ Thừa Viễn lại trở về bên cạnh chiếc sô pha Du Nhiên đang nằm, ngồi xuống, bàn tay lướt dọc theo chân cô.
Đầu ngón tay của anh ta lạnh như rút ra từ hầm băng, cho dù ở trong khí trời nóng như vậy cũng có thể khiến làn da Du Nhiên tổn thương vì giá lạnh.
“Đầu tiên anh đe dọa, khiến tôi đề phòng, tiếp theo sai người đâm vào xe bố mẹ tôi, rồi tới trước mặt tôi, khiến tôi làm anh bị thương, sau đó lại liên hợp với bố anh biểu diễn sự vô tội của mình, khiến tôi xấu hổ trong lòng, đúng không?” Du Nhiên hỏi, âm cuối hơi run run, có lẽ vì những ngón tay lạnh lẽo của anh ta, cũng có thể vì chuyện khác.
“Đúng vậy.” Bàn tay Cổ Thừa Viễn vẫn thong thả di chuyển trên cơ thể Du Nhiên.
“Sau lần rơi xuống nước kia, anh căn bản không hôn mê, chỉ đang diễn kịch, đúng không?”
“Đúng vậy.” Tay, vẫn luôn di chuyển.
“Lần hiến gan kia, cũng chỉ là một vở kịch cho tôi xem, anh hoàn toàn không bị Cổ Chí lừa dối, có lẽ, lá gan kia chính là thù lao mà anh trả để ông ta giúp anh diễn vai phụ, đúng không?”
“Đúng vậy.” Bàn tay mơn trớn từng tấc da thịt, mang theo tiếng thở dài đầy quyến luyến.
“Anh từ bệnh viện trốn ra, cố ý xé rách vết thương, lại không muốn quay về bệnh viện chữa trị, chỉ vì muốn ép tôi đeo cái nhẫn kia, đúng không?”
“Đúng vậy.” Bàn tay, đã đi tới trên đùi cô.
“Còn bố mẹ tôi đi du lịch đúng lúc này, cũng là công lao của anh, đúng không?”
“Sếp của công ty bố em có quen biết với anh, phần thưởng lần này do anh tài trợ, điều kiện chỉ có một – cho bố mẹ em rút trúng giải nhất, tạm thời rời đi.” Cổ Thừa Viễn nói thẳng ra tất cả.
Đã không còn gì cần giấu giếm nữa.
Thì ra, từng hành động của anh ta, từng câu nói của anh ta, đều là một sợi tơ nhuộm đầy âm mưu, chầm chậm, đan thành một cái lưới lớn, quấn lấy cô.
Sau khi biết được chân tướng, cảm xúc Du Nhiên cũng không phun trào, không nổi điên, mà chỉ bình tĩnh hỏi một câu: “Làm như vậy, có đáng không?”
Thật sự đáng giá sao?
Đáp án của Cổ Thừa Viễn là khẳng định: “Nếu anh không làm như vậy, em sao có thể thân cận anh một lần nữa, thậm chí còn suýt chút nữa nhận lời cầu hôn của anh?”
“Nhưng một ngày nào đó, tôi vẫn sẽ biết sự thật, khi đó, tôi cũng sẽ rời đi.” Du Nhiên nói.
“Em cho rằng khi đó em vẫn có khả năng rời khỏi anh sao?” Cổ Thừa Viễn hỏi, giọng nói trầm thấp, giống như chui vào da rồi hóa thành những mũi kim bén nhọn.
“Tôi đã không còn yêu anh, chúng ta ở bên nhau sẽ không hạnh phúc.” Du Nhiên lắc đầu.
“Anh sẽ hạnh phúc, chỉ cần có em, anh sẽ hạnh phúc.” Bàn tay Cổ Thừa Viễn bất giác đã đặt lên bụng Du Nhiên.
“Nhưng tôi sẽ không hạnh phúc.” Ánh mắt Du Nhiên trầm tĩnh như nước: “Tôi không yêu anh, ở bên anh tôi sẽ không hạnh phúc, giống như khi mẹ ở bên bố anh, ngay cả cười mẹ cũng cười rất ít.”
“Du Nhiên, anh không phải Cổ Chí, anh sẽ làm cho em hạnh phúc.” Cổ Thừa Viễn nói.
“Không, anh sẽ không.” Giọng nói của Du Nhiên bỗng lạnh đi: “Bởi vì anh hoàn toàn không quan tâm tôi có hạnh phúc hay không, thứ anh quan tâm chỉ là chính mình, thứ anh quan tâm chỉ là cảm giác của một mình anh… Anh căn bản không hề yêu tôi.”
Cổ Thừa Viễn chậm rãi cúi thấp người xuống, kề sát môi vào bên tai Du Nhiên: “Có yêu hay không, rất nhanh em sẽ biết.”
Giữa đôi môi và vành tai, có một vài sợi tóc ngăn cách, cảm giác ngứa ngáy khiến cho Du Nhiên sợ hãi một cách khó hiểu.
Giây tiếp theo, bàn tay Cổ Thừa Viễn lập tức bắt đầu kéo khóa quần jeans của cô.
“Anh muốn làm gì?” Du Nhiên vô cùng sợ hãi, sử dụng hai tay đã bị còng lại để ngăn cản.
Nhưng Cổ Thừa Viễn chỉ dùng một tay đã gạt đi được sự chống cự của cô, một bàn tay vẫn tiếp tục sờ lên phần bụng dưới của cô, nói: “Trước đây, anh luôn cho rằng, nếu anh là con ruột của mẹ, bà ấy sẽ không bỏ rơi anh, nếu như vậy, cho dù khổ sở thế nào, bà ấy cũng sẽ vì anh mà vĩnh viễn ở bên Cổ Chí.”
Du Nhiên càng nghe càng cảm thấy những lời này lạnh đến thấu xương: “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
“Vì vậy, nếu em có con của anh, em cũng sẽ không rời khỏi anh.”
Ngữ điệu của Cổ Thừa Viễn rất nhẹ, rất chậm, nhưng lại giống như búa tạ, đập thẳng lên thái dương của Du Nhiên.
“Anh không thể làm chuyện như vậy!” Du Nhiên bắt đầu liều mạng giãy dụa.
Nhưng Cổ Thừa Viễn xoay người lên, dùng cơ thể anh ta vững vàng chặn cô lại: “Du Nhiên, thời gian để chúng ta nghỉ ngơi ở đây còn rất dài, chúng ta sẽ có con.”
Du Nhiên cảm thấy cơ thể mình chốc thì lạnh, chốc lại nóng, hàm răng bắt đầu va vào nhau, cô không dám tưởng tượng đến thời khắc đó.
Khóa quần bị kéo xuống, từng cm một, đi xuống dưới, tuy thong thả nhưng dù thế nào cũng tới thời khắc mà Cổ Thừa Viễn mong muốn.
Giống như anh ta nói, thời gian còn rất nhiều.
Anh ta sẽ đạt được mục đích, mặc kệ là hy sinh chính mình, hay hy sinh người khác.
Chỉ cần đủ tàn nhẫn.
Chỉ cần đủ tàn nhẫn…
Du Nhiên bỗng ngừng giãy dụa, cô điều chỉnh hô hấp, khiến từng tế bào toàn thân đều tích tụ sức lực, trong giờ phút cuối cùng, dùng trán đập mạnh về phía cằm của Cổ Thừa Viễn.
Sức lực của cô đập tới khiến Cổ Thừa Viễn né tránh trong vô thức, vì vậy, anh ta tạm thời buông lỏng sự kìm hãm của mình.
Bắt lấy cơ hội, Du Nhiên giãy mạnh anh ta ra, nhào về phía bàn uống nước, cầm lấy cái cốc ở bên trên, đập mạnh xuống đất.
Cốc trà lập tức nát thành từng mảnh nhỏ sắc nhọn, không đợi Cổ Thừa Viễn kịp phản ứng, Du Nhiên trực tiếp cầm lấy một mảnh vỡ, không chút do dự cắt thẳng xuống động mạnh trên cổ tay.
Không ngừng lại một chút, liên tiếp bốn năm vết cắt, động tác đó giống như cổ tay kia không phải của cô.
Máu tìm được đường đến với tự do, sau đó tiếp tục chạy theo đường dẫn, chảy ra ngoài, buông mình xuống mặt đất, giống như một hồ nước bằng máu nho nhỏ.
Nếu phải tàn nhẫn, cô cũng có thể.
Chẳng phải giữ mình vì ai, chỉ là, nếu thật sự có con, như vậy cũng tương đương một bi kịch khác lại bắt đầu.
Du Nhiên không muốn nhìn thấy chuyện đó xảy ra, vì vây, cô dùng mảnh vỡ này để ngăn cản bi kịch.
Đây là chuyện duy nhất cô có thể làm trong lúc này.
Cổ Thừa Viễn xông tới giật lấy mảnh sứ vỡ kia, nhưng cổ tay Du Nhiên đã bị thương nghiêm trọng.
“Xem ra, so với cái chết, anh còn đáng sợ hơn, phải không?” Đôi mắt Cổ Thừa Viễn giống như đất Địa Ngục, đen một cách tinh khiết, mang theo lửa đỏ.
Du Nhiên đau đến mức mồ hôi chảy ra như tắm, nhưng khóe miệng vẫn cười: “Khó khăn lắm mới được sống một lần, sao có thể để nửa đời sau của mình đau khổ?”
Thật ra, Du Nhiên đang đánh cuộc, cô đánh cuộc Cổ Thừa Viễn sẽ không mở mắt nhìn cô chết, anh ta chắc chắn sẽ đưa cô tới bệnh viện, đến lúc đó, cô có thể cầu cứu người bên ngoài.
Nhưng điều Du Nhiên không ngờ đến là, Cổ Thừa Viễn bế cô vào một phòng ngủ rất lớn, sau đó, dùng một cuộc điện thoại để gọi bác sĩ tư nhân của anh ta tới.
Bác sĩ cẩn thận chẩn đoán, xác định mấy vết cắt của Du Nhiên không ảnh hưởng đến dây thần kinh và dây chằng, sau đó gây tê và khâu vết thương, để lại thuốc rồi định bỏ đi.
Lúc này, trong mắt Du Nhiên, bác sĩ này là một cái du thuyền xa hoa giữa biển rộng, đời nào cô chịu buông tay?
Vội vàng, Du Nhiên dùng một bàn tay khác không bị thương bắt được một cánh tay của cái du thuyền xa hoa kia, suýt chút nữa còn đâm cả móng tay vào: “Bác sĩ, mau báo cảnh sát, hắn ta là biến thái, là bệnh nhân tâm thần, hắn ta bắt cóc tôi, còn nhốt tôi ở đây!”
Bác sĩ còn chưa kịp phản ứng, bên cạnh đã truyền tới giọng nói không nhanh không chậm của Cổ Thừa Viễn: “Người anh gọi tới, em nghĩ anh ta sẽ giúp em sao?”
Du Nhiên tập trung nhìn, quả nhiên, bác sĩ kia mỉm cười tách những ngón tay của cô ra.
Ngay lập tức, trong cảm nhận của Du Nhiên, bác sĩ từ một cái du thuyền xa hoa trực tiếp biến thành con tàu Titanic trong ba mươi phút cuối cùng của bộ phim.
Nhưng trợn mắt nhìn tên bác sĩ kia bỏ đi không phải cách làm của Du Nhiên.
Vì vậy, cô dùng cánh tay không bị thương cầm lấy cái đèn bàn, ném thẳng vào sau gáy anh ta.
Con tàu Titanic thấy chết không cứu rách da, chảy máu.
Sau khi đuổi bác sĩ đi, Cổ Thừa Viễn chậm rãi đi tới trước mặt Du Nhiên, cái chuông cảnh báo trong lòng Du Nhiên liên tục rung lên, vội vàng lùi về sau.
“Anh đáng sợ đến vậy sao?” Cổ Thừa Viễn hỏi.
“Đúng vậy.” Câu trả lời của Du Nhiên không một chút do dự.
“Anh chỉ muốn ở bên em, Du Nhiên.” Cổ Thừa Viễn nói.
“Đúng vậy, chỉ là muốn. Anh chỉ muốn trả thù, vì vậy mới tàn nhẫn bỏ rơi tôi trong sinh nhật mười tám tuổi của tôi; anh chỉ muốn không còn cô đơn, vì vậy anh mới không để ý đến cảm nhận của tôi, ép buộc tôi phải ở bên anh; anh chỉ muốn đạt được mục đích, vì vậy hạnh phúc của những người khác đều không quan trọng… Tôi thông cảm với những gì anh phải chịu khi còn bé, tôi cũng cảm thấy có lỗi vì những tổn thương tôi đã gây ra cho anh khi còn nhỏ, nhưng, những điều này không thể trở thành liều thuốc để tha thứ cho tất cả những hành vi của anh. Cổ Thừa Viễn, tôi không nợ anh gì cả, anh không thể níu kéo tương lai của tôi, anh không có cái quyền ấy.”
Đôi môi Du Nhiên tái nhợt vì mất máu, màu sắc tái nhợt đó như những tia sáng gai mắt, đâm vào trong mắt Cổ Thừa Viễn.
Để lại là đau đớn, nhổ đi, vẫn là đau đớn.
“Lúc này, trong lòng em, anh nhất định đáng sợ như cương thi phải không?” Anh ta hỏi.
Du Nhiên không chút nể mặt: “Không, còn đáng sợ hơn thế.”
Nghe vậy, khóe miệng Cổ Thừa Viễn khẽ nhếch lên, anh ta nở nụ cười, chỉ là, âm thanh đó lại giống một tiếng nức nở: “Thế nhưng, Du Nhiên, em vĩnh viễn sẽ không biết, bản thân em quan trọng với anh đến nhường nào. Tuổi thơ của em là thứ anh vẫn luôn hướng tới, ở bên em, anh sẽ cảm nhận được loại hạnh phúc này, cho dù chỉ là một chút hương thơm cũng tốt, có thể ngửi được nó, đối với anh, đã là đủ rồi.”
Nói xong, Cổ Thừa Viễn nhào về phía cô.
Nhưng Du Nhiên lúc nào cũng duy trì sự cảnh giác, thân thể lập tức co lại, sau đó kéo đứt băng vải trên tay, nhẫn tâm kéo nứt vết thương, máu chảy ra.
“Buông tay!” Du Nhiên gầm nhẹ: “Nếu không tôi sẽ chết ở đây!!!”
“Buông tay?” Cổ Thừa Viễn nhẹ giọng nhắc lại những lời này: “Một lần buông tay, anh đã mất em tròn bốn năm, lúc này, anh không thể nào buông tay nữa.”
Nói xong, anh ta cầm lấy chiếc kéo để cắt băng vải, nhanh chóng cắt lên tay mình một đường.
Màu đỏ Du Nhiên quen thuộc từ mạch máu Cổ Thừa Viễn tuôn ra.
Sau đó, anh ta như một con báo vồ mồi, dùng sức lực không cách nào ngăn cản, cấp tốc đè Du Nhiên lên giường.
Cổ tay anh ta chạm vào cổ tay cô, hai loại máu hòa vào nhau, chảy xuống ga trải giường, nở ra những bông hoa vừa chói mắt vừa vắng lạnh.
“Cho dù chết, hai chúng ta cũng phải chết cùng nhau.” Giọng nói của Cổ Thừa Viễn bình tĩnh đến mức không giống âm thanh của một người đa