[Bài học thứ hai mươi hai] Anh chàng giảng viên này, trước giờ luôn là cầm thú.
Du Nhiên và Khuất Vân lại làm lành một lần nữa.
Phòng bệnh của hai người đối diện nhau, chỉ cần mở cửa ra là có thể chơi bài cách hành lang, gần như cả ngày cùng ăn cùng ngủ.
Nhưng Khuất Vân vẫn cảm thấy chưa đủ, nói rằng muốn hai người ở cùng một phòng.
Tuy đã có một khoảng thời gian không làm bạn gái anh, nhưng Du Nhiên biết, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, nhất định Khuất Vân muốn làm chuyện kia.
Du Nhiên uyển chuyển dò hỏi, quả nhiên đúng như cô nghĩ khiến cô không khỏi buồn cười: “Em bảo này, chân anh còn chưa khỏi mà đã có ý định kỳ quái thế sao?”
“Không sao, em ở bên trên là được rồi.” Khuất Vân hào phóng đưa ra ý kiến như vậy.
Du Nhiên lập tức chảy nước mắt ào ào, không ngờ một thời gian không gặp, gã này sao có thể lười đến mức đó? Tận mắt nhìn thấy cô còn bị thương, vậy mà còn muốn làm loại động tác yêu cầu cao độ như thế, rốt cuộc anh có biết cảm thông hay không.
May mà quy định về phòng bệnh của bệnh viện nghiêm ngặt mới làm cho Khuất Vân không thực hiện được ý đồ.
Những khi không có việc gì làm Du Nhiên lại đẩy Khuất Vân tới thảm cỏ trong bệnh viện đi dạo, phơi nắng, ngồi trên bãi cỏ, đây vốn là thời cơ tốt để tình cảm thăng hoa, cho đến một hôm, Du Nhiên không cẩn thận, để Khuất Vân phát hiện ra cô đang lén nhìn anh chàng bác sĩ khoa não trẻ tuổi, đầy hứa hẹn, vừa từ nước ngoài trở về, mới tới bệnh viện làm việc.
Thật ra Du Nhiên cũng không có ý đồ gì khác, dù sao, nói về vóc dáng, Khuất Vân trên anh ta một bậc, lại càng không nói đến trình độ âm hiểm giả dối, quỷ kế đa đoan, hai mặt, bụng dạ khó lường của anh.
Chỉ giống như đi siêu thị, đã mua thịt bò loại một rồi, nhưng không ai quy định không thể tới chỗ bán hải sản nhìn cho đã mắt.
Du Nhiên đang nhìn con rùa biển kia, đột nhiên cảm thấy một bên mặt như có tia laser thiêu đốt, khiến cô giật mình, cúi đầu, vừa lúc nhìn thấy cặp mắt đen láy của Khuất Vân.
Không xong, thịt bò nổi giận rồi, hậu quả rất nghiêm trọng.
Du Nhiên lập tức ngẩng đầu, dùng tay che nắng, cảm thán: “A, trời thật xanh.”
“Đúng, trời thật xanh.” Khuất Vân lặp lại như không có việc gì.
Bề ngoài giống như mọi chuyện đều ổn, nhưng nhìn chân mày nhướng lên trên gương mặt lạnh lạnh của Khuất Vân, trái tim Du Nhiên giống như Tiểu Long Nữ – ngay cả ngủ cũng nằm trên dây thừng.
Quả nhiên, trả thù tới rất nhanh.
Buổi tối, Du Nhiên đang nhàn nhã nằm trên giường bệnh đọc truyện tranh, một tiếng cười như tiếng chuông bạc leng keng đâm thẳng vào tai cô.
Mở cửa phòng, phát hiện cửa phòng bệnh đối diện của Khuất Vân cũng đang mở rộng, anh nằm trên giường vui vẻ trò chuyện với hai cô nàng y tá, đùa các nàng cười toe toét, suýt chút nữa gập cả bụng lại.
Trong đó có một người còn to gan đặt tay lên cánh tay Khuất Vân, nắn rồi lại nắn.
Khuất Vân chưa ngăn cản, chỉ thoáng dời mắt, vừa yên lặng vừa sâu xa liếc Du Nhiên một cái, rồi lại tiếp tục thu ong dụ bướm cùng với cống hiến đậu hũ.
Du Nhiên phải thừa nhận, không hổ là Khuất Vân, giết cô mà không thấy máu.
Đây rõ ràng là cảnh cáo cô, nếu cô còn dám nhìn về khu hải sản nữa, miếng thịt bò là anh sẽ trèo tường.
Đương nhiên Du Nhiên biết 80% y tá bệnh viện này đều bị khuôn mặt kia của Khuất Vân mê hoặc đến không biết trời đất gì, thời thời khắc khắc chờ đến ca trực của mình.
Một đám con gái thấy sắc đẹp là u mê, Du Nhiên khinh bỉ, đúng là giống hệt cô.
Để khiến Khuất Vân có ý thức bảo vệ trinh tiết bản thân, Du Nhiên đành chịu thua, sau này mỗi khi gặp con rùa biển kia là lập tức cúi đầu nhìn sàn nhà.
Đến mức có thể tìm boss Hồ (Hồ Cẩm Đào) đòi một cái đền thờ trinh tiết chứ chẳng chơi.
Chỉ như vậy Khuất Vân mới hài lòng.
Nhưng Du Nhiên càng nghĩ càng cảm thấy không đúng, khi đó anh đổ mồ hôi chảy máu theo đuổi cô, kết quả khi cô quay về rồi lại bắt đầu nô dịch cô, thế này là thế nào?
Vì vậy Du Nhiên kháng nghị.
Nhưng Khuất Vân rất vô tội hỏi ngược lại một câu: “Nhưng tôi đã nói gì đâu?”
Du Nhiên giống như đang ăn lẩu thì bị nghẹn một quả trứng chim cút.
Đúng vậy, đúng là anh chưa nói, dù chỉ một câu.
Không lâu sau, khi tỉnh ngộ ra, Du Nhiên nước mắt ầng ậc – hết rồi, hết rồi, công lực dâm dê đê tiện của gã đàn ông này lại tiến bộ rồi, xem ra đời này cô nhất định bị chèn ép rồi.
Lần cuối cùng cô gặp Cổ Thừa Viễn là ở bệnh viện.
Theo thường lệ, trưa hôm đó, Du Nhiên và Khuất Vân nằm trên mặt cỏ sưởi nắng.
“Này, anh nói xem, hai chúng ta đồng thời xin nghỉ một tháng, trong trường liệu có sinh ra tin đồn gì không tốt hay không?” Du Nhiên hỏi.
Nói đến đây, vì hai người bị thương nghiêm trọng ngay lúc gần khai giảng nên đồng thời xin nghỉ, tuy phương diện học hành không có gì đáng lo, nhưng đối với Du Nhiên, lực công kích của miệng lưỡi bạn học là tương đối lớn.
“Cái gì gọi là tin đồn không tốt?” Khuất Vân hỏi ngược lại.
“Ví dụ như nói chúng ta bỏ trốn, hoặc là em vì tỏ tình không thành nên truy sát anh, kiểu như thế.”
“Chắc chắn là cái thứ hai, có sức thuyết phục hơn.”
Du Nhiên cân nhắc hình tượng và địa vị của mình và Khuất Vân trong cảm nhận của mọi người, phải thừa nhận mấy lời đồn đại có đến 99% là phiên bản đó.
Du Nhiên cảm thán vạn lần, cô thật oan ức.
Đang cảm thán vui vẻ, cô nhìn thấy Cổ Thừa Viễn đầu đầy băng gạc.
Tuy bị băng bó nhưng cũng không đến mức thảm hại, dáng người vẫn cao ngất, thân thể vẫn cường tráng, khí thế vẫn hơn người.
Anh ta đi tới, khi cách bọn họ hai mét mới dừng lại, nhìn Du Nhiên nói: “Anh muốn nói với em mấy câu.”
“Cô ấy không rảnh.” Khuất Vân linh hoạt di chuyển xe lăn, chắn trước người Du Nhiên, tràn ngập ý bảo vệ.
Cổ Thừa Viễn không để ý tới anh, chỉ nhìn Du Nhiên.
Trải qua chuyện lần trước, khi nhìn thấy Cổ Thừa Viễn, nói không sợ là nói dối, nhưng cảm giác sợ hãi chưa duy trì được mấy giây đã bị Du Nhiên kiềm chế.
Cô quyết định nói chuyện riêng với Cổ Thừa Viễn, không phải vì anh ta yêu cầu như vậy, mà cô có lời muốn nói.
Du Nhiên bảo Khuất Vân sang bên cạnh nghỉ ngơi một lúc, Khuất Vân im lặng, nhưng chỉ mấy giây sau cũng nghe theo, tự mình đẩy xe lăn tới một giàn nho cách đó hơn mười mét.
Ra vẻ như không nghe thấy gì.
Nhưng Du Nhiên vẫn muốn thử, giống như đang thử míc, đặt nắm tay dưới môi, liên tục nói mấy lần: “Khuất Vân là heo, Khuất Vân là heo.”
Đôi mắt thị lực bình quân 5,2 lập tức nhìn thấy lông mày Khuất Vân khẽ nhăn lại.
Cô vội vàng phất tay bảo Khuất Vân lùi về sau năm mét nữa.
Sau đó, cô tiếp tục thử giọng: “Em muốn hồng hạnh vượt tường, em muốn hồng hạnh vượt tường.”
Lần này, Khuất Vân không có phản ứng gì, xem ra không nghe thấy thật.
Du Nhiên yên tâm, bắt đầu nói chuyện với Cổ Thừa Viễn.
“Khi nào anh đi?” Du Nhiên hỏi.
Cổ Thừa Viễn phải ra nước ngoài một năm, nếu không, chuyện anh ta sai người hại Bạch Linh và Lý Minh Vũ sẽ bị phơi bày ra ánh sáng.
Đây là chuyện Du Nhiên đã đề ra sau một thời gian suy nghĩ.
Tuy những gì Cổ Thừa Viễn đã trải qua thật sự khiến người khác cảm thông, nhưng anh ta không thể biến nó trở thành lá chắn để miễn hết mọi trách phạt, đã làm sai là phải gánh chịu hậu quả.
Du Nhiên làm vậy cũng còn một nguyên nhân khác.
Bạch Linh nói, bà sẽ đi cùng Cổ Thừa Viễn, chăm sóc anh ta.
Du Nhiên muốn bọn họ có thời gian để gỡ bỏ khúc mắc.
Tuy kết quả không nhất định sẽ lạc quan, nhưng bất kể thế nào, đã cố gắng, sẽ không còn hổ thẹn với lương tâm.
“Ngày kia.” Cổ Thừa Viễn cúi đầu nhìn Du Nhiên, bóng đen từ đôi lông mi hất xuống trong mắt anh ta giống như vĩnh viễn tồn tại: “Nhưng Du Nhiên, hãy nhớ yêu cầu này, một năm, chỉ một năm thôi, anh chắc chắn sẽ trở về.”
“Anh đang uy hiếp tôi?” Du Nhiên hỏi.
“Anh rất vui vì em ý thức được chuyện đó.” Cổ Thừa Viễn nói: “Nếu vậy, cố gắng hưởng thụ một năm cuối cùng của em và Khuất Vân đi.”
Nói xong, anh ta xoay người, định bước đi.
Nhưng Du Nhiên gọi anh ta lại.
“Sợ à?” Cổ Thừa Viễn hỏi.
Du Nhiên lắc đầu, sau đó, đưa cổ tay mình lên cho anh ta nhìn, dưới ánh mặt trời, vết thương trên cổ tay trắng nõn vô cùng gai mắt.
Có lẽ vì ánh mặt trời giữa trưa, có lẽ vì biểu hiện bình tĩnh như nước của Du Nhiên, mí mắt Cổ Thừa Viễn khẽ run lên.
“Thật ra, vết thương này nên tồn tại từ bốn năm trước.” Giọng nói của Du Nhiên có chút mờ ảo: “Chính là lúc anh nói anh hận tôi, hơn nữa lại thi đại học không thành, tôi đã nghĩ tới chuyện tự giết chết bản thân, công cụ cũng đã chuẩn bị xong rồi. Chỉ là, trong giây phút cuối cùng… bỗng cảm thấy sống vẫn tốt hơn, nên mới buông xuống con dao chuẩn bị để cắt mạch máu của chính mình.”
“Thật ra, khi đó, tôi đã chết, Lý Du Nhiên trước đây đã chết, Lý Du Nhiên có thể cho anh sự ấm áp, có thể một lòng yêu anh, có thể vĩnh viễn làm bạn với anh kia, đã chết. Trong mùa hè năm đó, tôi và anh, đã liên hợp lại giết chết cô ấy, có lẽ chúng ta đã sai, chỉ là, cô ấy sẽ không thể quay trở về nữa.”
“Người mà anh mong nhớ, người mà anh muốn, chỉ là tôi trước đây, chỉ là người đã đi nhầm một bước, sau đó mọi chuyện đều không còn như xưa nữa. Chuyện anh đã làm sai, có thể tha thứ, nhưng dù có tha thứ cũng không thay đổi được gì.”
Du Nhiên ngẩng đầu, ánh mặt trời chói chang khiến cô phải nheo mắt lại, biến nó thành hình trăng khuyết, trên mặt cô là ý cười mỏng manh đến mức gần như trong suốt: “Anh trai, tạm biệt.”
Nói xong, cô xoay người, đi về phía Khuất Vân, bước chân thật nhẹ nhàng.
Mặc kệ Cổ Thừa Viễn có nghĩ thông suốt hay không, mặc kệ một năm sau anh ta có gây ra chuyện gì hay không, Du Nhiên không còn sợ nữa.
Trải qua những chuyện trong thời gian vừa rồi, cô có một sự tự tin nhất định đối với mối quan hệ của cô và Khuất Vân – hai người đều thật đê tiện, tuy ở bên nhau là không ngừng tranh chấp, nhưng không ai có thể rời khỏi nhau được.
Vì vậy, nếu muốn kéo bọn họ rời khỏi nhau là rất khó, rất khó.
Cổ Thừa Viễn ở phía sau đã tỉnh ngộ hay còn cố chấp, vẫn đứng yên hay đã tức giận bỏ đi, bọn họ không quan tâm nữa.
Bởi vì tầm nhìn của cô quá hẹp, chỉ chứa được Khuất Vân.
Đi tới dưới giàn nho, nhìn những bóng râm vỡ vụn rơi trên gương mặt tuấn tú của Khuất Vân, cô như mở cờ trong bụng – cái mũi ơi là cái mũi, đôi mắt ơi là đôi mắt, cái miệng ơi là cái miệng.
Cô đi tới, vươn tay nhéo gương mặt anh, còn Khuất Vân nắm lấy tay cô.
Ngẩng đầu, trong đôi mắt anh hấp thu đầy cái lạnh của bóng râm.
“Anh nên sửa lại cái tính này đi, sao có thể động một cái là lại xị mặt cho em nhìn, đừng quên tình trạng hiện giờ của anh, hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, cẩn thận em ném cả anh lẫn cái xe lăn xuống hồ đấy!” Du Nhiên thừa dịp Khuất Vân còn ở trong trạng thái thương tật, lực sát thương có hạn, vội vàng tàn nhẫn dọa vài câu.
Nhưng một câu nói nhẹ nhàng bay ra từ môi Khuất Vân khiến cô hoàn toàn mềm nhũn: “Nghe nói, em muốn vượt tường?”
Thì ra vẫn nghe thấy được, Du Nhiên bắt đầu nghi ngờ không biết Khuất Vân có phải bé hai trong mấy cậu bé Hồ Lô hay không.
Không có thời gian kiểm tra DNA, Du Nhiên vội vàng giải thích: “Chỉ là đùa thôi, nhìn đôi ch