vô cùng thích hợp để tiêu tiền, nằm ở khu phố trung tâm.
Khi uống đến canh cà rốt, Du Nhiên quyết định sớm chết sớm siêu sinh, cô lau miệng, đặt chiếc nhẫn trước mặt Cổ Thừa Viễn.
Cổ Thừa Viễn buông chiếc thìa xuống, một lúc lâu mới hỏi: “Em thật sự… không chịu tha thứ cho anh sao?”
“Không, em đã tha thứ cho anh từ lâu rồi.” Du Nhiên bình tĩnh nói: “Chỉ là, tối hôm qua em đã nhìn rõ một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Tối hôm qua, em đã cứu một người. Trước đây, khi xem ti vi, em luôn nghĩ, khi xe lao tới, thật sự có ai đó sẽ đẩy người đang bị nguy hiểm kia ra sao? Có cần thiết phải dùng chính thân thể của mình nhào qua không, đúng là tự tìm chết. Nhưng cho tới khi chuyện đó xảy ra với mình, em mới hiểu, khi đó, con người không còn bao nhiêu lý trí, họ chỉ nghe theo trái tim mình. Động tác nhào tới kia là vô thức, là vì đảm bảo người mình quan tâm kia sẽ không bị thương.”
“Người em cứu là Khuất Vân?” Cổ Thừa Viễn lẳng lặng, chậm rãi hỏi.
“Không.” Du Nhiên lắc đầu: “Chỉ là một người rất giống anh ấy.”
Nhưng, chuyện đó đã đủ nói rõ tất cả vấn đề.
Khuất Vân nói, cô còn nhớ tới anh, Du Nhiên không tin.
Tiểu Tân nói, cô còn nhớ tới anh, Du Nhiên không tin.
Cổ Thừa Viễn nói, cô còn nhớ tới anh, Du Nhiên vẫn không tin.
Nhưng chuyện tối qua đã khiến Du Nhiên nhìn rõ trái tim mình trong nháy mắt.
Thì ra, là sự thật.
“Em sẽ đi tìm cậu ta sao?” Cổ Thừa Viễn hỏi, anh ta nhìn cô, ánh mắt khiến người ta rất khó đoán biết.
“Không.” Du Nhiên tiếp tục lắc đầu: “Anh ấy đã bắt đầu một cuộc sống mới, hơn nữa anh ấy đã bỏ cuộc với em rồi.”
Khi cô nghĩ thông suốt, bọn họ đã bỏ lỡ nhau.
Chuyện đời luôn là như vậy.
Du Nhiên vẫn luôn nghĩ rằng, ba cuộc tình này của cô, anh em, thầy trò, chị em, không thành công là vì chúng quá lệch lạc. Nhưng nghĩ kỹ lại, tất cả chỉ vì cô quá cố chấp.
Điều cuối cùng cô muốn chính là một người yêu cô, và cô cũng yêu người đó.
Từ chối Cổ Thừa Viễn, là vì cô không còn yêu anh ta.
Từ chối Tiểu Tân, là vì cô chưa bao giờ yêu cậu ta.
Từ chối Khuất Vân, lúc mới đầu là vì không xác định anh có yêu cô hay không, sau đó, cô lại không xác định mình còn yêu anh hay không.
“Có lẽ, em còn chưa gặp được người thật sự dành cho mình, nhưng không sao, em sẽ đợi.” Du Nhiên cười khẽ: “Yêu đương lâu như vậy rồi, em có chút mệt mỏi, đã đến lúc nên dời sức lực sang công việc rồi.”
“Em sẽ không yêu anh lần nữa, là ý này phải không?” Cổ Thừa Viễn hỏi, đôi mắt anh ta dưới ánh đèn có vẻ đen và sâu không đáy.
“Đúng vậy.” Du Nhiên quyết định nói rõ: “Tình cảm nam nữ, em không thể cho anh nữa, mà sẽ làm em gái anh, sẽ ở bên anh những lúc anh cần… Xin lỗi, đây là chuyện duy nhất em có thể làm được.”
Vì chính mình, vì người khác, cô sẽ không bao giờ làm bừa nữa.
Sau khi biết rõ chính mình muốn gì, tiếp đó chính là kiên trì, cho dù cuối cùng không đạt được gì cũng không thể làm bản thân thất vọng.
Ngày hôm đó, Cổ Thừa Viễn cũng không có vẻ gì khác thường, vô cùng bình tĩnh, giống như một hình ảnh phản chiếu của ánh trăng lạnh lẽo như từ trước tới giờ.
Cuối cùng, anh ta nói: “Chỉ cần anh cần em, bất kể lúc nào, em sẽ tới sao?”
“Đúng vậy.” Du Nhiên hứa hẹn như vậy.
Cổ Thừa Viễn nhẹ nhàng gật đầu.
Cứ như thế, mọi chuyện dường như đã được giải quyết.
Du Nhiên lại trở về với những ngày điên đảo ngày đêm, vùi đầu đọc sách, vùi đầu ngủ, tâm trạng vô cùng thoải mái, ngay cả buổi tối nằm mơ cũng thấy cậu bé Hồ Lô đánh nhau với siêu nhân điện quang.
So với cậu bé Hồ Lô và siêu nhân điện quang trước đây thì những giấc mơ này cao thượng hơn gấp bội.
Quan hệ giữa Cổ Thừa Viễn và gia đình cô cũng trở về như lúc ban đầu, giống như người một nhà.
Thì ra con người có thể thay đổi, Du Nhiên quyết định phải thay đổi chính mình, giữ vững lập trường, tranh thủ gia nhập Đảng, cố gắng làm một chiến sĩ đắc lực của chủ tịch Mao.
Mùa hè này xảy ra quá nhiều chuyện, vì vậy Du Nhiên cảm thấy nó qua đặc biệt nhanh, chưa được bao nhiêu ngày trăng mọc đã là khai giảng.
Đúng lúc này, trong một buổi tụ tập của công ty, Lý Minh Vũ rút được giải nhất – chuyến du lịch cho hai người tới Quế Lâm.
Nhìn hai ông bà già vô cùng hứng chí sắm sửa hành lý, Du Nhiên giận đến nghiến răng nghiến lợi – chuyện này rõ ràng là kỳ thị kết tinh tình yêu là cô đây.
Rưng rưng vẫy tay nhỏ tiễn bố mẹ đi, Du Nhiên cuộn tròn trên sô pha, dùng cái thìa lớn xúc kem, chuẩn bị luyện tiên.
Không phải luyện thành tiên nữ, mà luyện thành Thiên Bồng Nguyên Soái.
Đang vui vẻ biến đổi, Cổ Thừa Viễn gọi điện tới rủ cô ra ngoài ăn, sau khi nghe giọng nói uể oải của cô, hỏi ra chuyện, hiểu ngay được suy nghĩ của cô, lập tức hạ lệnh cô đi sửa soạn hành lý, cùng anh ta tới Quế Lâm khiến Lý Minh Vũ và Bạch Linh ngạc nhiên một phen.
Du Nhiên nhảy cẫng lên, làm theo ngay, thu dọn xong xuôi, khóa kỹ cửa, cô xuống dưới lầu chờ Cổ Thừa Viễn.
Không lâu sau, Cổ Thừa Viễn tới, Du Nhiên mang theo hành lý lên xe.
Trên đường đi, Du Nhiên loay hoay xử lý cái máy ảnh không biết vì sao lại trục trặc của mình, thuận miệng hỏi: “Anh lấy vé máy bay chưa?… Coi như em chưa hỏi đi, việc anh làm, em luôn luôn yên tâm.”
“Em tin tưởng anh như vậy?” Cổ Thừa Viễn hỏi.
Đây hẳn là một câu nói đùa nhưng lại thiếu sự hài hước.
Chỉ là, toàn bộ sự chú ý của Du Nhiên đều đặt trên cái máy ảnh: “Nếu anh mà cũng có sai sót thì thật sự không còn gì để nói nữa rồi.”
“Trong lòng em, anh tốt đến vậy sao?” Cổ Thừa Viễn hỏi.
“Đương nhiên.” Du Nhiên cầm máy ảnh, đưa lưng về phía anh ta, vội vàng quay ra chụp cảnh vật ngoài cửa sổ.
Phía sau truyền tới giọng nói của Cổ Thừa Viễn, giọng nói đó nhạt đến mức gần như xa cách: “Nếu vậy, vì sao không thể tiếp nhận anh?”
Giống như tia lửa điện lóe lên khi chạm vào dây điện, Du Nhiên chậm rãi buông máy ảnh xuống, nhẹ giọng nói: “Không phải chúng ta đã nói sẽ không nhắc tới chuyện này nữa sao?”
“Đúng là đã hứa như thế, chỉ là…” Khuôn mặt Cổ Thừa Viễn giống như được mạ một lớp kim loại màu ấm, nhưng đôi mắt lại là màu lạnh: “Giờ là lúc nên nhắc tới chuyện đó.”
Trực giác nói cho Du Nhiên biết có điều gì đó khác thường, ngay lúc này, di động trong túi xách vang lên.
Cô cúi đầu, không dám nhận – trên màn hình là dãy số của Khuất Vân – Du Nhiên không cố gắng nhớ nhưng khó có thể quên được dãy số này.
Sau khi điện thoại vang lên ba tiếng, Du Nhiên nghe máy.
Không có gì phải né tránh, cô nghĩ như vậy.
Đồng thời, quả thật cần một việc nào đó để xua đi bầu không khí quái dị trên xe.
“Là tôi.” Đây là câu nói đầu tiên của Khuất Vân.
“Tôi biết.” Du Nhiên nói, cũng cố gắng dời sự chú ý của mình ra ngoài cảnh sắc đang vùn vụt trôi qua ngoài cửa sổ.
Sau đó, Khuất Vân vô cùng nghiêm túc hỏi cô một câu: “Du Nhiên, em có tin tôi không?”
“Cái gì?” Du Nhiên không hiểu.
Ngữ điệu của Khuất Vân khiến cho không khí lại căng thẳng lên: “Bởi vì sau đây tôi muốn nói cho em một số sự thật, một số sự thật mà dù thế nào em cũng không muốn tin.”
“Anh nói đi.” Trò chơi Du Nhiên ghét nhất từ khi sinh ra đến giờ chính là giải câu đố.
“Thứ nhất, người lái xe đụng vào bố mẹ em chính là do Cổ Thừa Viễn sai khiến. Thứ hai, lần hiến gan kia, thật ra là một vở kịch đã dựng sẵn, Cổ Thừa Viễn không bị lừa.”
Hai câu nói ngắn ngủi này giống như qua một lúc thật lâu mới có thể trôi vào tai Du Nhiên, cô vẫn duy trì tư thế nghe máy, thậm chí ngay cả lông mi cũng không chớp một cái.
“Em có thể mắng tôi là lừa đảo, có thể khinh thường tôi, nhưng trước tiên, em hãy nghe lời nói của mấy người trong cuộc đã.” Khuất Vân nói.
Anh đã thu thập được tất cả chứng cứ rồi.
“Điện thoại của ai vậy?” Cổ Thừa Viễn bỗng lên tiếng hỏi.
“Bạn học của em.” Nét mặt Du Nhiên vẫn như bình thường, nhưng trái tim đã bắt đầu đập mãnh liệt.
Khuất Vân ở bên kia ngừng lại một lát, sau đó trầm giọng nói: “Cổ Thừa Viễn ở bên cạnh em?”
“Ừ.” Du Nhiên đáp nhẹ một tiếng, cũng đổi điện thoại sang tai bên phải, không muốn khiến Cổ Thừa Viễn phát hiện ra.
“Du Nhiên, hãy nghe tôi nói, lập tức mượn cớ rời khỏi hắn, đừng một mình ngả bài với hắn, hiểu không?!” Những lời này của Khuất Vân dùng một ngữ điệu rất chậm, rất nhẹ, nói ra.
Anh cố gắng khiến cô bình tĩnh lại.
“Tớ đang trên đường tới sân bay, tớ sắp đi Quế Lâm, vậy khai giảng gặp lại nhé.” Du Nhiên cố gắng khiến giọng nói thật bình thường.
Ngắt máy, thấp thỏm chờ đợi năm phút, dường như Cổ Thừa Viễn không phát hiện ra điều gì.
Sự kiên nhẫn của Du Nhiên đã dùng hết, cô chọn đúng cơ hội, nói: “Em muốn vào nhà vệ sinh.”
Đi vệ sinh rồi trốn, đây là kế hoạch của cô.
Nhưng Cổ Thừa Viễn giống như không nghe thấy.
“Em không nhịn được nữa.” Không khí trong xe thật lạnh, nhưng Du Nhiên cảm thấy lòng bàn tay lại đầy mồ hôi.
“Chiêu này, là Khuất Vân vừa mới dạy cho em?” Cổ Thừa Viễn hỏi, đôi mắt anh ta vẫn nhìn phía trước, mà khóe miệng lại có một độ cong lạnh lùng tới mơ hồ.
Anh ta biết tất cả.
Du Nhiên cũng không muốn tiếp tục giả vờ nữa, hỏi thẳng: “Người đâm xe vào bố mẹ, có đúng là do anh sai khiến hay không?”
“Em tin lời của Khuất Vân sao?” Cổ Thừa Viễn hỏi.
“Em không tin, vì vậy em muốn nghe lời giải thích của anh.” Du Nhiên nắm chặt tay.
“Nhưng, em đã tin, nếu không em đã không nghe lời cậu ta, vội vàng muốn rời khỏi anh.” Cổ Thừa Viễn nói một chuyện thật.
Du Nhiên không nói gì để đáp trả.
Đúng vậy, trong vô thức, cô đã tin Khuất Vân, chuyện này đủ để giải thích một loạt hành động trốn tránh vừa rồi của cô đối với Cổ Thừa Viễn.
“Thì ra, diễn trò lâu như vậy, kết quả vẫn cứ là vô dụng.” Cổ Thừa Viễn lẳng lặng cười, nụ cười kia mang theo hơi lạnh, không ngừng bao trùm toàn bộ lỗ chân lông của Du Nhiên.
“Những lời này, ý là thừa nhận sao?” Giọng nói của Du Nhiên hơi run run, giống một người đứng không vững.
“Đúng vậy.” Cổ Thừa Viễn nói.
“Dừng xe!” Du Nhiên trầm giọng ra lệnh: “Từ nay về sau, tôi không bao giờ muốn nhìn thấy anh nữa!”
Anh ta sao có thể làm chuyện như vậy với bố mẹ cô?
Nếu có một chút sai sót, bố mẹ cô có thể vĩnh viễn sẽ không tỉnh lại.
Anh ta sao có thể đối xử như vậy với sinh mệnh của những người mà cô yêu nhất!
“Du Nhiên.” Cổ Thừa Viễn nhẹ giọng gọi tên cô.
Du Nhiên quay đầu, nhìn thấy một bình xịt nhỏ và một lớp sương mù màu trắng phun ra từ vòi phun.
Một mùi vị gay mũi tràn tới, sau đó, Du Nhiên chìm vào bóng tối.
Khi tỉnh lại, Du Nhiên phát hiện mình đang nằm trên sô pha trong phòng khách của một biệt thự xa lạ, đầu hơi choáng váng, giống như say rượu.
Bên ngoài cửa sổ sát đất là một màu xanh ngắt, toàn bộ tràn vào trong mắt như đang không ngừng phồng lên.
Nhẫn nhịn cảm giác không khỏe, tựa đầu sang một bên, Du Nhiên nhìn thấy chân của Cổ Thừa Viễn.
Trong tay anh ta, chính là di động của cô.
“Khuất Vân gọi cho em hơn hai mươi cuộc điện thoại, xem ra, hắn rất lo lắng cho em.” Cổ Thừa Viễn nói.
“Anh làm thế này là có ý gì?” Du Nhiên phát hiện hai tay của mình đang bị chiếc còng tay bằng kim loại lạnh lẽo cò