ng băng phách xám hối sau trận tỷ thí trước cũng chính là hắng đúng không ?”
Lần này , Việt Cẩm không trả lời mà chìm trong im lặng .
Nhai Xế ngửa cổ uống một ngụm rượu nửa , sau đó cười rộ lên : “ Môn phái các nàng thật kì quái . Nếu là bọn ta thì chỉ thích nương nhờ những người như nàng thôi.”
“ Suy nghĩ của mỗi người không giống nhau .” Việt Cẩm bình thản đáp , vờ như không hiểu lời Nhai Xế nói .
Nhai Xế nhìn Việt Cẩm trong giây lát , bỗng bật cười một tràn lớn , trong giọng nói toát lên sự vui vẻ : “ Đột nhiên ta phát hiện ra rằng mình hơi thích nàng rồi đấy.”
Việt Cẩm cũng cười nhưng lặng lẽ không đáp lại một tiếng .
Nhai Xế vẫy tay gọi tiểu nhị , rồi vứt thứ gì đó cho gã , sau đó nói : “ Mang lên thứ gì đặc sắc một chút và cho thêm mấy bầu rượu ngon .”
Tiểu nhị mừng rỡ , đang định đáp lời thì nhác thấy vật đang trong lòng bàn tay mình , hai mắt bỗng dại đi .
Nhai Xế thấy vậy , nổi giận , khẽ quát : “ Chưa hiểu à ?”
Tiểu Nhị ú ớ , xòe tay để lộ viên tinh thạch trong lòng bàn tay , cười khổ nói : “ Gia , bổn điếm làm ăn nhỏ , ngài đừng trêu chọc tiểu nhân …”
Con ngươi màu máu của Nhai Xế lóe lên , vẻ mặt hiện rõ sự bất mãn .
Việt Cẩm đang ngồi đối diện bỗng chốc bật cười , nhận lấy tinh thạch trong tay tiểu nhị , đổi thành một đĩnh bạc , vẻ mặt cũng dần trở nên dịu dàng : “ Gia không làm nên không biết củi gạo mắm muối đắt đỏ như thế nào đâu . dùng tinh thạch để mua thức ăn của phàm nhân ? Ngài đúng là đại gia !”
Nghe ra ý trêu chọc trong lời nói của Việt Cẩm , tia sáng đỏ trong mắt Nhai Xế ánh lên , hắn quay sang trừng mắt gườm gườm nhìn Việt Cẩm . Việt Cẩm thuận thế cười hì hì .
Nhai Xế bỗng chốc nổi giận , lườm Việt Cẩm nói : “ Câu đùa đó từ hồi nào rồi sao nàng còn nhớ dai vậy ?”
Ý chỉ lần đó hắn bảo nàng gọi mình bằng “ Gia” ? Nét cười trong mắt Việt Cẩm càng nhiều thêm : “ Câu nào ?”
Nhai Xế nhìn Việt Cẩm một lúc , sau đó chán nản đáp : “ Nàng có thể gọi tên , hoặc gọi ta là ca ca .”
Việt Cẩm nghe vậy không tránh khỏi thoáng ngẩng người .
Nhai Xế có chút mất kiên nhẫn : “ Sao vậy ?”
“ Không sao .” Việt Cẩm nói xong , ngừng một lát mới thong thả tiếp lời , “ Ta có ca ca rồi !”
Nhai Xế hừ lạnh một tiếng : “ Ta muốn nhận nàng làm muội muội thì liên quan gì đến chuyện muội có ca ca . Chẳng lẽ còn cần đến sự đồng ý của ca ca nàng sao ?” Miệng thì nói vậy nhưng Nhai Xế vẫn hỏi : “ Ca ca nàng bây giờ đang ở đâu ?”
Không đợi Việt Cẩm trả lời , Nhai Xế thầm nghĩ nếu đối phương không biết điều mà ngăn cản thì hắn nhất định sẽ dạy cho đối phương biết thế nào gọi là ‘ kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt’.
“ Ca ca của ta …” Việt Cẩm khẽ nhắm mắt . Nét mặt không vui , cúng chẳng phẫn nộ , chỉ là khóe môi hơi cong lên .
Khi mở mắt ra , nàng cười nói :
“ … Đều chết hết rồi .”
Xung quanh dường như tĩnh lặng như tờ .
Ánh mắt Nhai Xế dừng lại trên khuôn mặt Việt Cẩm , chỉ thấy nàng ngồi dựa vào ghế , hai mắt khép hờ , đôi môi hé mở , thong thả kể lại câu chuyện đã qua : “ Năm đó Việt Đế hoang dâm , thiên hạ đại loạn , trên đường ta và mấy vị huynh trưởng hành tẩu , tiểu ca thân thể yếu ớt , đau ốm liên miên , tam ca và tứ ca thấy vậy quyết định ra sông tìm thức ăn , chẳng may sẩy chân rơi xuống nước mà chết đuối . Tiểu ca biết chuyện , buồn bực cũng đi theo luôn . Còn nhị ca , vì một số lý do nên sau ba tháng cuối cùng không cùng chúng ta đi An Hóa mà chia tay ở ngoài thành, đến nay vẫn không có tin tức gì .”
Thời Việt Đế – An Hóa là một thành trì rất quan trọng , đối với Lâm Kì – kinh đô của Việt Đế , một Nam một Bắc ,cùng trấn áp tứ phương .
“ Các nàng xuất phát từ đâu đi An Hóa ?” Nhai Xế hỏi
“ Lâm Kì .” Việt Cẩm trả lời
Lâm Kì …mất tận ba tháng ? Mắt Nhai Xế lại lóe sáng : “ Lâm Kì cách An Hóa không xa lắm .”
“ Năm đó mấy đứa trẻ chúng ta tự ý lên đường , đi lòng vòng rất nhiều mới đến được An Hóa .” Việt Cẩm đưa lời giải thích .
Nhai Xế “ Ồ” một tiếng , rồi như bâng quơ hỏi : “ Thế phụ mẫu nàng đâu ?”
“ Quên rồi .” Giọng điệu của Việt Cẩm rất bình thản , nghe không ra bất cứ tình cảm gì , nhưng cũng có thể nguyên nhân vì thực sự đã quá lâu rồi nên nàng không còn để tâm đến nữa , “ Có thể là lạc nhau ở trên đường , cũng có thể từ lúc bắt đầu đã không cùng đi .”
Nhai Xế đáp một tiếng ,cầm bầu rượu lên uống một ngụm , từ từ thưởng thức , lát sau mới hỏi : “ Thế đại ca của nàng đâu ? Nãy giờ ta không thấy nàng nhắc gì đến đại ca .”
Việt Cẩm cười : “ Đại ca đưa ta đến An Hóa … Đại để là thời vận không tốt , lại gặp lúc An Hóa đang truy tìm dư nghiệp của Việt Đế , không may bị trúng một tên mà chết .”
Bàn tay cầm chai rược của Nhai Xế chững lại . Không phải bởi vì nội dung câu chuyện , mà vì sự bình thản trong giọng kể của Việt Cẩm . Hắn có cảm giác như thể nàng đang kể lại một đoạn lịch sử chẳng liên quan đến mình . Bởi nếu liên quan, sao nàng có thể bình tĩnh và thờ ơ đến thế .
Nhưng , lúc ban đầu , thái độ của nàng rõ ràng rất để tâm .
Bao nhiêu suy nghĩ bừng lên trong phút chốc , Nhai Xế đặt bầu rượu xuống , vẫn dùng thứ giọng điệu thong dong như trước , hỏi : “ Sao ta thấy thái độ của nàng bây giờ dường như tốt hơn lần đầu chúng ta gặp nhau rất nhiều ?”
Việt Cẩm nghiêm túc suy nghĩ một lúc , rồi mới đáp : “ Có lẽ là vì chúng ta gặp mặt lần thứ ba chăng ?”
Nhai Xế hiển nhiên có phần bất mãn , đôi mắt đỏ trừng lên gươm gươm nhìn Việt Cẩm .
Việt Cẩm mỉm cười nhẹ nhàng đứng lên : “ Ta phải đi hái ít đồ , huynh muốn đi cùng không ?”
Dù sao cũng chẳng có việc gì , Nhai Xế cũng đi theo . “ Nafnng không đợi người ta nữa à ?” “ Đương nhiên là có .” Việt Cẩm trả lời rồi nhanh chân bước xuống lầu trước .
Nhai Xế cau mày : “ Vậy ?…”
Việt Cẩm quay đầu nhìn Nhai Xế một cái . Khoảnh khắc ánh nhìn đó lướt đến , Nhai Xế có cảm giác mình đã hỏi một câu ngớ ngẩn . Và quả là hắn đã hỏi một câu vớ vẩn thật . Chỉ nghe Việt Cẩm khẽ đáp rằng : “ Ta đã bố trí một pháp thuật nhỏ ở trấn khẩu , cũng đã dặn dò ông chủ khách điếm , chỉ cần đại sư huynh tới lập tức biết ngay .”
Nhai Xế im lặng không nói gì thêm .
Cuối xuân , tiết trời nắng đẹp , bên ngoài trấn Lạc Phượng non xanh nước biếc , tràn trề nhựa sống .
Đi cùng Việt Cẩm đến ngọn núi bên ngoài trấn Lạc Phượng , Nhai Xế mới hỏi : “Nàng tìm thứ gì ?”
“ Ta nhớ trấn Lạc Phượng có một loại trà rất nổi tiếng gọi là trà Phượng Diên . “ Việt Cẩm vừa giải thích vừa vận chuyển linh lực , bắt đầu tìm kiếm linh lực phản ứng trên khắp ngọn núi .
“ Phượng Diên ?” Nhai Xế vò mái tóc bay theo gió , nói với thái độ ghét bỏ : “ Nước dãi của Phượng Hoàng ?”
Việt Cẩm có chút buồn cười : “ Đây chỉ là một kiểu nói mà thôi . Ý nghĩ của nó là đến phượng hoàng nhìn thấy cũng kìm lòng không đặng mà rỏ cả nước dài .”
“ Đều buồn nôn như nhau .” Nhai Xế hờ hững đưa ra kết luận , cuối cùng còn nhíu mày hỏi : “ Nàng muốn uống ?”
Việt Cẩm khựng lại trong thoáng chốc , nhưng Nhai Xế tức thì phát hiện ra , hắn nhìn một nửa khuôn mặt xinh đẹp của nữ tử bên cạnh , từ từ nhếch môi , màu đỏ trong mắt đậm hơn , có phần lãnh lẽo như huyết ngọc : “ Thì ra là để tặng Vân Hàn Cảnh à ?”
Việt Cẩm cũng không vất vả giấu diếm : “ Sư huynh ta thường ngày thích thưởng trà .”
Nhai Xế khẽ hừ một tiếng , vừa nói vừa cười , nhưng toàn thân toát lên sự lãnh đạm không khó nhìn ra : “ Vân Hàn Cảnh còn chưa đến mức phải sai nàng thế này.”
“ Chưa đến mức phải sai nàng thế này “ ý của hắn là Việt Cẩm nàng mặt dày mày dạn đi nịnh bợ Vân Hàn Cảnh ? Việt Cẩm không phản bác , bởi lẽ sự thực vốn dĩ là thế . Nàng chăm chỉ thăm dò linh khí xung quanh , không lâu sau , ở một góc âm u đã có thu hoạch .
Còn Nhai Xế dù thái độ bỗng chốc trở nên lãnh đạm , nhưng cũng không bỏ đi , im lặng cùng tìm khắp xung quanh với Việt Cẩm .
Việt Cẩm cũng không chú ý đến Nhai Xế , liên tục cảm nhận dao động linh lực của linh thảo trong tay , thần niệm tản ra bốn phía , nửa canh giờ sau đã hái sạch hơn nửa số trà Phượng Diên trên núi . Tuy nói vậy nhưng chỗ lá để sao thành trà chắc còn không đến một lạng .
Nhưng vậy cũng là tương đối rồi … Chân quân giảng đạo cũng chỉ kéo dài dăm ba ngày , hơn nữa số trà này chỉ dùng để thưởng thức mùi vị mà thôi . Nghĩ thế , Việt Cẩm cúi người hái nốt lá trà cuối cùng , đang chuẩn bị thu dọn xuống núi thì thấy Nhai Xế đứng kế bên bỗng ngẩng đầu nhìn lên trời trong tư thái của một con chim hạc , cất tiếng gọi một chú chim nhỏ đã cất cánh bay xa , mày hắn cau lại , rồi đột ngột lên tiếng : “ Vừa rồi nàng đã giết một tên yêu quái phải không ?”
Việt Cẩm hái trà xong , đứng lên , gật đầu thẳng thắn đáp : “ Phải .” Lát sau , nàng lại cười hỏi : “ Sao thế ? Huynh muốn quản à ?”
Nhai Xế đáp với giọng khinh thường : “ Hắn là cái thá gì mà xứng để ta đi hỏi !” Nói xong , hắn nhìn Việt Cẩm một cái , lại hỏi : “ Hắn không may gặp phải nàng à?”
Việt Cẩm đáp : “ Cũng có thể coi là như thế .” Sau đó , nàng liền đem mọi chuyện kể lại cho Nhai Xế nghe .
Nhai Xế nghe xong , sắc mặt hờ hững , toát lên sự thờ ơ không thể diễn tả bằng lời, buông nhẹ một câu : “ Tự tìm cái chết .” Sau đó , hắn lại nhìn Việt Cẩm , hỏi : “ Nàng vốn không định giết hắn ?”
Tiếng gió thổi lên lá cây nghe xào xạc bỗng chốc rõ hơn .
Nhai Xế có cảm giác như Việt Cẩm thoáng sững sờ , nhưng khi hắn nhìn sang nàng thì chỉ thấy nàng khép hờ mắt , vuốt lại mấy sợi tóc và cả góc áo bị gió thổi tung , sau đó nhẹ cười .
Dường như có thứ gì đó khẽ nổ bên tai . Nhai Xế giương mắt nhìn nhưng chỉ thấy sơn dã mênh mông , tất cả mọi âm thanh đều biến mất . Trước mặt hắn chỉ còn lại một người . Chỉ còn lại một người , tách biệt với cả thế gian .
“ Không , ta vốn muốn giết hắn .”
Khoảnh khắc đó , Nhai Xế muốn đưa tay chạm vào nụ cười trên khóe môi của nàng . Không phải vì nó quá đẹp , mà vì nụ cười đó quá phức tạp . Đây chẳng phải là nụ cười lúc nàng kể chuyện huynh trưởng hay sao ? Nhai Xế bỗng nhớ ra .
Cũng cười hờ hững như thế , cũng với vẻ mặt bình thản không vui , không giận như thế , song thực tế lại như chất chứa một nỗi đau thương , nhưng nếu nhìn kĩ lại dường như phát hiện ra nỗi đau thương ấy chẳng qua chỉ là một cái mặt nạ mà nàng đã chuẩn bị ổn thỏa từ rất lâu rồi , và chỉ đợi đeo lên … Và rồi bất kỳ ai cũng đều không biết trong lòng nàng rốt cuộc đang nghĩ gì , đang có cảm giác thế nào .
Bỗng có thứ âm thanh trong trẻo hòa vào tiếng xào xạc của gió .
Nụ cười trên khuôn mặt của Việt Cẩm đã nhạt đi : “ Đại sư huynh đến rồi , ta phải về đây . Lần sau nếu có cơ hội sẽ nói chuyện nhiều hơn .”
Nhai Xế không có phản ứng gì .
Việt Cẩm gật đầu thay lời chào , cũng không lãng phí thời gian , đi lướt qua Nhai Xế chạy thẳng về hướng trấn Lạc Phượng .
Lúc này , Nhai Xế bỗng mở miệng cất tiếng : “ Yêu quái bị nàng giết lần này có thân phận không nhỏ , ta vốn định bảo nàng cẩn thận một chút .” Hắn quay sang nhìn Việt Cẩm một cái sau đó cười rộ lên , mang theo chút sát ý , nhưng nhiều hơn là sự tán thưởng , “ Nhưng bây giờ xem ra hẳn là bọn họ phải cẩn thận hơn mới đúng .” «1234