Ngôn Chấp: “Hai người các ngươi làm gương cho đệ tử ngoại môn thế này đấy à?”
“Đại sư huynh.” Hứa Đình Viễn đứng bên cạnh Vân Hàn Cảnh nãy giờ, khẽ lên tiếng nhắc nhở, ý muốn bảo Vân Hàn Cảnh đừng nghiêm khắc quá.
Ánh mắt Vân Hàn Cảnh dừng lại trên người Hứa Đình Viễn, không sắc bén, thậm chí không nghiêm khắc như khi nhìn Việt Cẩm, nhưng Hứa Đình Viễn lại có cảm giác như bị tạt một thùng nước lạnh giữa ngày đông giá rét, lạnh từ đầu đến chân.
Không dám nói thêm một lời, Hứa Đình Viễn lẳng lặng lùi ra sau mấy bước, vừa đứng lại liền nghe thấy tiếng Vân Hàn Cảnh vang lên, không còn sự giận dữ nhưng nghe cực kì lạnh lẽo:
“Là ai đòi tỷ thí trước?”
“Là muội, thưa đại sư huynh.” Việt Cẩm bước lên phía trước, vì ngực bị kiếm đâm nên nàng không chắp tay hành lễ mà chỉ khẽ cúi người.
Nét mặt Vân Hàn Cảnh hết sức bình thản, gật đầu nói: “Hay lắm. Không tô trọng trưởng bối, không thương xót đồng môn, tự đi động băng phách suy ngẫm một tháng.” Tiếp đó quay sang Tả Ngôn Chấp: “Đệ cũng trở về đóng cửa nửa tháng tự kiểm điểm lỗi lầm của bản thân.”
Đám đông dưới đài rơi vào trạng thái nhốn nháo. Trong khi, Việt Cẩm và Tả Ngôn Chấp chìm trong im lặng.
Hai trạng thái tâm trạng đối lập ấy đối với Vân Hàn Cảnh mà nói chẳng đáng bận tâm, bởi thời khắc lời vừa nói ra, hắn đã ngự kiếm bỏ đi, không để những chuyện còn lại lọt vào tầm mắt.
Lúc này, Việt Cẩm mới quay sang hành lễ với Tả Ngôn Chấp – kẻ vẫn im lặng từ đầu đến cuối – nhưng nàng không cúi người như với Vân Hàn Cảnh , mà chắp tay, khom lưng: “Đa tạ sư huynh đã hạ thủ lưu tình, lúc nãy là muội gặp may. Hồi đó muội mới vào nội môn, nhất thời nông nổi, nói đùa, mong sư huynh lượng thứ, không tính toán chấp nhặt với muội.”
Người vừa cử động, chạm đến vết thương, toàn thân máu tươi trộn lẫn với mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm cả lưng Việt Cẩm.
Tả Ngôn Chấp trầm mặc một hồi rồi phất tay, đột ngột phát chưởng chấn nát trường kiếm trong tay. Chỉ nghe thanh kiếm kêu lên một tiếng ai oán, ánh sáng băng lam lưu luyến, quấn quýt Tả Ngôn Chấp một lát rồi tan biến vào hư không. Tả Ngôn Chấp lạnh nhạt nói: “Thua là thua, không có thứ gọi là may mắn. Đồng ý là đồng ý, không có chuyện nói đùa. Ta đã nói sau này thấy ngươi sẽ thối lui ba xá, đợi đóng cửa kiểm điểm xong, chỉ cần ngươi còn ở trong sư môn ta sẽ không trở lại. Chỉ có điều, ba năm sau ngươi có dám cùng ta đấu một trận hay không?”
Nói đến câu cuối cùng, ngữ điệu cùng sắc mặt Tả Ngôn Chấp cực kỳ nghiêm túc.
Việt Cẩm gật đầu nhẹ đáp: “Sư huynh có lời, sư muội đương nhiên xin tuân mệnh.”
Nghe câu trả lời, Tả Ngôn Chấp đáp một tiếng “Được”, rồi cầm trường kiếm chỉ còn mỗi chuôi, một mình bước từng bước xuống núi.
Đám đông sau đó cũng tự nhiên giải tán.
Ở một góc khuất không ai chú ý , Hứa Nham nhìn Việt Cẩm đang đứng trên đài rồi lại nhìn Tả Ngôn Chấp đang từng bước đi dời xuống núi , quay sang nói khẽ với nữ tử đứng cạnh : “ Sau này đừng có dây vào ả ta .”
Nữ tử đứng cạnh hắn nghe vậy kinh ngạc kêu lên : “ Sư huynh !”
Hứa Nham không nhìn nữa , trầm tư trong giây lát , một hồi sau hắn mới cất giọng nói : “ Mức độ lời đồn lần này có thể nằm trong phạm vi có thể tha thứ . Muội không cần thêm động tác gì nữa đâu , chỉ cần làm như không có chuyện gì , sau này cũng coi như không quen ả là được .”
Nữ tử đứng cùng Hứa Nham chính là người đi cùng hắn tới gặp Việt Cẩm lần trước, sắc mặc nàng ta thoáng thay đổi nói : “ Muội chỉ là bất bình thay cho huynh. Năm đó huynh chiếu cố ả ta như thế , ả …”
“ Tả sư huynh cũng sắp đi rồi !”
Hứa Nham đột nhiên cao giọng khiến nàng ta nhất thời không nói tiếp được nữa . Chỉ nghe Hứa Nham hạ giọng : “ Chẳng qua chỉ là chuyện một con linh thú ! Vốn chỉ cần nói vài ba câu cho qua chuyện , kết quả thì sao ? Không tính chuyện ả ta làm ầm lên tận đỉnh Thiên Đô , chỉ riêng một trận tỷ thí vốn không tạo chút hồi hợp nào , đến cuối cùng , Tả sư huynh không chỉ thất bại để người ta chà đạp , mà chuyện còn ầm ĩ đến mức không thể ở lại sư môn … Ả ta vốn có năng lực , lại đủ nhẫn tâm , thậm chí dám ra tay . Muội muốn liều với ả ? Muội lấy gì liều với ả đây?”
Nàng ta nghe những lời đó xong rốt cuộc không hé răng nói thêm một lời nào nữa.
Cuộc đối thoại nơi góc khuất ấy rốt cuộc cũng chỉ là một nét nhấn nhá không ẩn hưởng đến đại cục .
Việt Cẩm nhìn bóng lưng Tả Ngôn Chấp một lúc rồi bước xuống khỏi đài đấu , bỗng có một đám đệ tử vây đến , tranh nhau đưa tay ra muốn đỡ nàng .
Việt Cẩm mỉm cười, đang định nói gì đó , bỗng như có linh tính mách bảo , nàng nghiêng đầu lại thì thấy trong đám đông cách đó không xa , một nam tử với mái tóc đen và đôi đồng tử màu máu đang đứng đó , vẻ mặt mơ hồ , chỉ duy nhất đôi đồng tử màu máu cười mà như không pha lẫn nét lạnh lùng , khiến người ta nhìn rồi nhớ mãi không quên .
Đối mặt chỉ trong chớp mắt
Giây tiếp theo , nam tử ấy biến mất như chưa từng tồn tại , còn Việt Cẩm cũng đã thu lại tầm mắt , đi theo Chấp pháp đệ tử đến chỗ mà mình từng rất quen thuộc – động băng phách .
Thời gian ba tháng không dài cũng chẳng ngắn , dài đủ để Thiên Kiếm Môn nổi phong vân khắp chốn , ngắn cũng không đủ để động băng phách có bất cứ thay đổi nào .
Sau khi nhận các dược liệu trị thương từ tay Chấp pháp đệ tử , Việt Cẩm bước vào động băng phách , sử dụng đan dược áp chế thương thế rồi xử lý qua vết thương trên người , xong xuôi , nàng không ngồi xuống điều chỉnh hô hấp mà bước về phía hàn tuyền .
Cái lạnh thấu xương nhanh chóng thâm nhập toàn thân . Từng sợi hàn khí vào theo miệng vết thương , đầu tiên là đau đớn như kim châm , rồi trong nháy mắt chuyển thành cảm giác tê dại trong tận xương tủy . Việt Cẩm nhắm hai mắt lại .
Trong không gian tĩnh mịch , trong dòng sông mà nàng đã bơi qua bơi lại hàng trăm , hàng ngàn lần , Việt Cẩm đang bơi về phía trước , đến nơi có hoa băng phách sinh trưởng . Nàng đi đến phía cuối biển ánh sáng lam lập lòe , cúi xuống lấy một đóa hoa Băng Phách từ một góc chết .
Đó là một đóa hoa mười bảy cánh , có tuổi một nghìn bảy trăm năm.
Việt Cẩm khoanh chân ngồi xuống . Nàng nhìn đó hoa Băng Phách trong tay một lúc , đột nhiên giữa lòng bàn tay bùng lên một ngọn u hỏa ( lửa địa ngục ) màu xanh . Ngọn lửa nhanh chóng khiến hoa Băng Phách tan thành chất lỏng rồi thứ chất lỏng này dần cô lại thành một viên thuốc màu trắng đục .
Vien thuốc chỉ lớn độ quả nhản , không có mùi thơm mát mà đan dược bình thường tỏa ra khi được luyện thành , ngược lại , viên thuốc này lại tỏa ra mùi thum thủm của thức ăn ôi thiu , khiến người ta muốn nôn ọe .
Lúc luyện thành đan dược nàng há miệng , thở nhẹ một hơi , dù sao mùi vị đan dược nàng luyện thành mấy năm gần đây cũng chẳng ngọt ngào , thơm tho gì . Nhưng lần này đan dược có vị đắng . Rất đắng . Đắng từ cổ họng , đắng tận đáy lòng .
Mặt trời ngã về Tây , chút ánh sáng le lói cuối ngày nhuộm bầu trời thành một mầu cam đỏ , như sắc đỏ hây hây trên đôi má mỹ nhân , cực kỳ đẹp đẽ , mỹ lệ .
Trong Cảnh viên , Vân HànCảnh đang ngắm một bức họa . Ánh nắng lọt qua khe cửa sổ rọi vào bức họa trước mặt hắn như được phủ thêm một lớp vàng nhàn nhạt , nhưng vẫn không giấu đi được vài chỗ hoen ố , cũ kĩ .
Bức họa vẽ cảnh non nước bên một dòng sông băng . Ánh mắt Vân Cảnh Hàn thoáng thất thần , dường như rất chăm chú cảnh non nước , nhưng thật ra hắn đang nhìn con dấu lạc khoản ở góc phía trên bên phải bức họa .
Điền Xá lão nhân .
Và cả Cẩm Tâm .
“ Đại sư huynh có ở đây không ? Việt Cẩm xin cầu kiến .” Bên ngoài vọng vào tiếng của Việt Cẩm .
Ngón tay thon dài của Vân HànCảnh dừng lại nơi hai chữ viết cực kì non nớt bằng mực rồi cuộn bức họa lại , lên tiếng : “ Vào đi .”
Việt Cẩm y lời bước vào : “ Không biết đại sư huynh gọi Việt Cẩm đến có gì phân phó ?”
“ Giờ ta phải đến Vân Hồ Cư .” Vân Hàn Cảnh gần như không hề dừng lại , nói tiếp : “ Muội đi cùng ta .”
Việt Cẩm hoàn toàn sững người , còn chưa kịp nói thì nàng đã thấy Vân Hàn Cảnh ra khỏi Cảnh viên , ngự kiếm bay đi . Việt Cẩm bất đắt dĩ , chỉ còn cách đi theo . Và cuộc hành trình theo chân ấy kéo dài suốt một đêm .
Suốt dọc đường , hai người không nói với nhau một tiếng nào , đến khi tới Vân Hồ Cư , Vân Hàn Cảnh mới thu lại trường kiếm , đi thẳng về phía Tinh Xá ( nơi ở của các đạo sĩ tu chân ) trong hồ , dọc đường các hạ nhân liên tục hành lễ với hắn . Việt Cẩm không được đãi ngộ như Vân Hàn Cảnh , lại vì chậm một bước nên nàng đành giương mắt nhìn Vân Hàn Cảnh bước vào rồi mất hút . Sau khi một hạ nhân trong Vân Hồ Cư lịch sự mời nàng đến một căn phòng nhỏ , dâng trà .
Trà… Việt Cẩm ôm một bụng lép kẹp , sau hồi cân nhắc , nàng quyết định lát nửa sẽ mặt dày hỏi xem chỗ này có thứ gì ăn không .
Ừm , nếu có thể ăn no là tốt nhất .
Đầu xuân , tiết trời hãy còn se lạnh , nhưng ánh nắng ấm áp đã phần nào xua tan đi cái lạnh se se . Ánh nắng trải đều khắp chốn , rọi xuống những gợn sóng lăn tăn trong trẻo trên mặt hồ như dát bạc .
Lúc này , Vân Hàn Cảnh và chủ nhân Vân Hồ Cư ngồi trên đình . Chủ nhân của Vân Hồ Cư nhìn bề ngoài khoảng chừng hai mươi tuổi , dung mạo tuấn tú , cũng mặc đồ trắng , nhưng không phải thứ màu trắng lạnh lẽo như Tả Ngôn Chấp , mà là màu trắng nhã nhặn , dịu nhẹ , không vươn một hạt bụi , tựa như đôi đồng tử sâu thẩm của chủ nhân nó vậy .
“ Tâm ngươi không tĩnh .” Chủ nhân Vân Hồ Cư không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề .
Vân Hàn Cảnh cũng không kiêng kị gì đáp : “ Gặp lại cố nhân .”
Chủ nhân Vân Hồ Cư gật đầu tỏ vẻ đã hiểu : “ Cho nên ?”
“…Nói chung ta đã sai rồi .” Vân Hàn Cảnh nói : “ Lúc đầu nếu không để nàng ấy vào nội môn …” Hắn khẽ nhắm mắt lại .
Chủ nhân Vân Hồ Cư châm trà cho cả hai , ngừng một lát , khẽ cười nói : “ Nếu không để nàng ấy như ý nguyện thì sẽ như thế nào ?”
“ Nàng ấy sẽ rời khỏi Thiên Kiếm Môn .” Vân Hàn Cảnh buông một câu , giọng điệu cực kì chắc chắn .
“ Giữa hai thứ bất lợi phải tránh nặng tìm nhẹ .” Lời nói của chủ nhân Vân Hồ Cư rất khoan thai , nhẹ nhàng , từ tốn hệt như cảm giác hắn mang lại cho người đối diện khi nói chuyện với mình vậy . Nói xong , hắn dừng lại một lát , rồi tiếp lời: “Tại sao ta chưa bao giờ ngươi nói với ta chuyện này ?”
Vân Hàn Cảnh trầm mặt đáp : “ Chuyện xảy ra từ rất lâu rồi . Nàng là giọt máu duy nhất còn sót lại của một vị trưởng bối ta quen . Trước đây ta im lặng không nói là muốn, nếu có thể suôn sẻ một đời …” Giọng hắn trở nên khẽ khàng , vẻ lãnh đạm trên khuôn mặt bỗng được thay bằng nét cô đơn hiếm có , “…là tốt nhất .”
Trong đình nhất thời tĩnh lặng như tờ . Sau một hồi cân nhắc , Chủ nhân Vân Hồ Cư nói : “ Nàng hiện tại …”
Vẻ mặt Vân hàn Cảnh hết sức lạnh nhạt , là thứ lạnh nhạt được sinh ra do quá thất vọng , có lẽ cũng bởi cảm thấy bản thân vô năng : “ Ta vốn tưởng nàng ấy chỉ có chút tâm kế , nhưng bây giờ xem ra phải nói là ngoài mặt dịu dàng nhưng trong lòng đầy tính toán , mưu mô . Con đường tu luyện cũng sớm nhập tà đạo , sau này đừng nói đến trường sinh , chỉ e tuổi thọ bình thường của phàm nhân cũng không được .”