ất kì ý kiến nào . Loai chuyện thế này , đến cả Vân Hàn Cảnh vốn luôn chú ý mà cũng bó tay , huống hồ là người chỉ được Vân Hàn Cảnh kể sơ qua như hắn .
Về điểm này , không chỉ chủ nhân Vân Hồ Cư hiểu rõ mà Vân Hàn Cảnh cũng hiểu . Thực ra , mục đích hắn đến đây không phải để tìm chủ nhân Vân Hồ Cư thương lượng , mà chỉ muốn tìm một người để trò chuyện , giãi bày…Chỉ cần là người , phàm có chuyện không thể nói ra , dù cuối cùng có nói hay không thì tận đáy lòng đều muốn giải bày cùng một ai đó .
Tiếp đó , quả nhiên Vân Hàn Cảnh không nói nữa . Chỉ cùng với nam tử ngồi đối diện hàn huyên về những chuyện lặt vặt khác , chơi thêm một ván cờ rồi đứng dậy cáo từ .
Chủ nhân Vân Hò Cư đứng dậy tiễn khách , đến cây cầu chín khúc ngoài đình , hắn đột ngột lên tiếng : “ Còn nhớ năm đó nàng ra sao nữa không ?” Thấy Vân Hàn Cảnh quay đầu lại nhìn , chủ nhân Vân Hồ Cư mỉm cười , “ Tính cách con người dù thay đổi , nhưng đều phải từ từ mà thành . Hiểu được rồi thì mới có tiền đề mà xử lý mọi việc .”
Vân Hàn Cảnh chìm trong im lặng , gặp một hạ nhân đi qua trước mặt liền tiện thể hỏi xem Việt Cẩm đang ở đâu , đồng thời nhớ lại tình cảnh năm đó .
Gã hạ nhân kia chỉ là một tiểu đồng mười một , mười hai tuổi nghe hắn hỏi liền thật thà đáp : “ Cô nương đến cùng ngài bảo : chân nhân giảng đạo là chuyện đại sự , các phái đều có người đến , để muộn chỉ e không còn chỗ , bởi vậy đã đến trấn sắp xếp trước rồi .”
Tiểu đồng vừa nói xong , Vân Hàn Cảnh cũng đồng thời nhớ lại ấn tượng của mình đối với nàng trong mấy lần gặp thoáng qua năm đó .
Lại nói , Việt Cẩm không ngồi đợi Vân Hàn Cảnh mà một mình đến trấn Lạc Phượng cách đó mười mấy dặm . Tối hôm qua chẳng chuẩn bị gì , bay một mạch cả đêm , thẳng đến Vân Hồ Cư , nàng vẫn chưa hiểu Vân Hàn Cảnh rốt cuộc có ý gì . Cho mãi đến khi tiểu đồng dâng trà kể với nàng rằng gần đây có việc nên nơi này không yên tĩnh lắm .
Không yên tĩnh lắm ?
Nhất thời , Vân Cẩm mới nhớ ra quân thường mười năm giảng đạo một lần ở trấn Lạc Phượng , chẳng phải vừa hay là vào mấy ngày này sao ?
Sau đó , Việt Cẩm nhớ tới thói quen thường ngày của Vân Hàn Cảnh , hiểu rằng đối phương tám chín phần là dẫn nàng đến nghe chân nhân giảng đạo , nhất thời cảm kích trong lòng , lập tức không chần chừ , lưu lại mấy câu rồi rời Vân Hồ Cư , đi trước đến trấn Lạc Phượng để sắp xếp hành trình , một là để lấy lòng Vân Hàn Cảnh , hai là bình thường nàng không thích ngồi không chờ đợi .
Đương nhiên , những chuyện mà nàng không thích có rất nhiều , nếu muốn kể ra thì có kể suốt cả tối cũng chẳng hết được .
Gió núi rít từng cơn , nơi thâm sơn không một bóng người , cỏ cây đung đưa trước gió , phát ra những tiếng kêu xào xạc .
Việt Cẩm không ngự phi kiếm , suy cho cùng , đối với phàm nhân mà nói ngự kiếm quá phô trương , hơn nữa trấn Lạc Phượng cách chỗ nàng cũng không xa lắm, vừa hay nàng cũng muốn đi bộ để yên tĩnh một lúc .
Chỉ có điều , cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng .
Lúc này trong rừng , gió lạnh thổi khắp bốn phía , có rất nhiều đám lửa màu xanh lục thoắt ẩn thoắt hiện .
Việt Cẩm dừng bước , lớn tiếng quát : “ Ra mau .”
Khu rừng chìm trong tĩnh lặng , chỉ có tiếng kêu ù ù thê lương của gió , như lời thì thầm của những bóng ma .
Việt Cẩm nhíu mày , giọng lạnh như băng : “ Không muốn xuất hiện thì tránh ra , ai đi đường nấy , coi như chưa gặp mặt .”
Cây cỉ xung quang bỗng rung lắc như sắp đổ , khiến cho khí trời vốn đã âm u càng thêm âm trầm , u ám . Gió lạnh không biết từ đâu gào thét quét tới , quất lên người cảm giác như bị dao rạch trên từng thớ thịt .
Việt Cẩm đứng tại chỗ , vẻ mặt hết sức thờ ơ , để mặt cho gió thét gào thổi tới , nhưng đến cả góc áo của nàng cũng chưa từng lay động . Nét mặt Việt Cẩm thoáng giãn ra , nàng lặng lẽ tiếp tục đi về phía trướcCũng chính khoảnh khắc đó , dị biến phát sinh! Chỉ thấy vô số dây leo thình lình chui lên khỏi mặt đất , điên cuồng lao thẳng tới như muốn trói Việt Cẩm ! Trong nháy mắt , cả một đám dây rậm rạp khí thế che phủ cả bầu trời dường như muốn cuốn lấy nàng .
Đi thêm vài bước Việt Cẩm nổi giận , khẽ quát một câu “ Không biết sống chết !” , rồi không buồn ngoái đầu , nàng chỉ khẽ đưa bàn tay ra bắt lấy , chỉ thấy năm ngón tay trắng ngần bỗng chốc mọc ra những móng vuốt sắc nhọn , dài cả thước , trên móng có ánh sáng đỏ nhàn nhạc vờn quanh , thậm chí móng tay còn chưa chạm vào những dây leo sần sùi đã khiến chúng ngọn thì đứt đoạn , ngọn thì thối lui . Rất nhanh sau đó nàng thu tay , một gã nam tử bị nàng xách cổ túm lên .
Bị lôi ra từ trong bóng tối , gã nam tử gầy đét nhưng khá tuấn tú có phần lảo đảo , cuống quýt có phần cầu xin : “ Thượng , thượng tiên tha mạng ! Tiểu nhân bị lòng tham che mờ mắt nên mới dám làm càn như vậy , mong thượng tiên cho , cho tiểu nhân một cơ hội !”
Móng vuốt trên tay Việt Cẩm biến mất , bàn tay lại đẹp đẽ trắng ngần , Việt Cẩm cất giọng châm chọc : “ Cơ hội ?”
Nói xong , tay nàng dụng lực .
Sắc mặt gã tiểu yêu tím như gan lợn , thều thào một cách khó khăn : “ Thượng tiên…tha mạng…tiểu nhân … cũng chỉ là bất đắc dĩ …”
Dứt lời , hắn cảm giác lực bóp trên cổ họng mình khẽ nới ra một chút , vội vội vàng vàng hít lấy hít để không khí , nói thật to , “ Thực ra , vì tiểu nhân không sống nổi nữa nên bí quá hóa liều !”
Năm ngón tay túm lấy cổ họng tên tiểu yêu lại được nới lỏng thêm chút nữa : “ Bí quá hóa liều ? Ta lần đầu nghe thấy yêu quái hình dung việc ăn thịt người như thế đấy .”
Gã tiểu yêu cười gượng : “ Thượng tiên minh giám , tiểu nhân là người , chỉ là từng bị yêu quái hãm hại nên biến thành bộ dạng người không ra người , yêu không ra yêu như thế này… Tiểu nhân luôn mong có thể biến trở lại người phàm…” Miệng hắn lẩm bẩm , nhưng ánh mắt lại hơi cúi xuống , bàn tay đặt trên dây leo như một con rắn đang từ từ bò lên phía trước đám cỏ khô .
“ Thật sao ?” Việt Cẩm lãnh đạm hỏi .
“ Là thật ,là thật !” Hắn ta liến thoắng , hai mắt lại lén liếc về phía đám cỏ , thấy sợi dây leo kia đang từng chút , từng chút tiếp cận Việt Cẩm , từng chút , từng chút một …
“ Vèo “ một tiếng , sợi dây leo trong đám cỏ bật lên , đâm mạnh vào hậu tâm Việt Cẩm .
Dường như Việt Cẩm không hề phát giác , nàng nhìn chăm chú vào gã nam tử trước mặt , nhưng khóe miệng như thể đang nhếch lên .
Vậy mà đã thành công rồi ư ? Hắn ta thoáng nghi hoặc , nhưng ngay sau đó , hàn quang nhanh như chớp nhá lên cùng cơn đau dữ dội đột ngột từ trước ngực lan đến khiến hắn hiểu ra mọi chuyện .
“ Đợi , dợi chút !” Sợi dây leo “bịch” một tiếng rơi xuống đất , gã lớn tiếng kêu la , toàn thấn không ngừng lẩy bẩy . Hắngiơ tay định chạm vào thanh trường kiếm đang đâm trước ngực , nhưng thanh trường kiếm ấy từ từ rút ra …
Bỗng chốc , hắn nhớ lại tình cảnh mình bị bắt lúc trước , đột ngột gào lên :
“ Đợi chút , ngươi không phải người , ngươi là … bán yêu !”
Trường kiếm khẽ dừng lại , kế đó lạnh lẽo rút ra khỏi cơ thể hắn .
Hai mắt gã nam tử trợn trừng , vẻ mặt kinh hoàng , dường như không dám tin mình đã chết như thế .
Việt Cẩm đứng lặng một lát , khẽ nói : “ Không ngờ một tiểu yêu mà cũng có kiến thức như vậy … Thật quá bất cẩn .” Ấn đường nàng thoáng hiện sự lạnh lẽo , “ Vậy thì không thể để ngươi chuyển thế đầu thai được .”
Lời vừa thốt ra , nàng vung kiếm lên , hồn phách vừa chui ra từ thân thể dưới đất tức thì bị cắt làm hai nữa .
Trấn Lạc Phượng nằm ở Hoài Bắc , thuộc Bồ Thành , nắm vị trí chính giữa Thần Châu . Do đó , nơi này rất được các tu sĩ yêu thích , không nói đến chuyện trong vòng mấy chục dặm xung quanh đều được hạ phù chú khiến yêu tộc phải kiêng kị , thậm chí đến đại sự của giới tu đạo – chân quân giảng đạo mười năm một lần – cũng được tổ chức ở trấn Lạc Phượng này .
Lúc này , Việt Cẩm đang ở tửu lâu lớn nhất trong trấn .
“ Ông chủ cho hỏi , còn phòng trống không ?”
Đang cúi đầu gảy bàn tính , chưởng quầy ngẩng đầu , nở một nụ cười thân thiện : “Cô nương đi một mình à ?” Vừa nói , ông ta vừa liếm ngón tay , bắt đầu giở sổ ghi chép ra xem .
Việt Cẩm khẽ cười , đáp : “ Hai người ! Ta còn một người đồng hành nữa . Ông chủ cho ta hai phòng .”
Chưởng quầy “ Ồ “ một tiếng , cúi đầu một chốc kiểm tra , nói: “ Phòng thượng đẳng giáp tứ , giáp ngũ , ở gần hậu hoa viên ,mở cửa sổ là có thể ngắm cảnh sắc tuyệt vời vẫn còn , cô nương thấy thế nào ?”
Việt Cẩm vừa định mở lời đồng ý , chợt nhớ ra : “ Tiểu viện có còn không ?”
Chưởng quầy thoáng sững người , sau đó nhanh nhẹn đáp : “ Con thì vẫn còn , nhưng chỉ còn một cái cuối cùng Mai Uyển . Nhưng cô nương chỉ có hai người, thuê cả uyển e hơi lãng phí .”
“ Không sao , ta chọn cái này .” Việt Cẩm nói xong liền đưa tiền trọ cho ông chủ trước năm ngày .
Mở cửa làm ăn buôn bán đương nhiên không thể đẩy khách đi , chưởng quầy nghe Việt Cẩm nói vậy cũng không nói gì thêm , gọi tiểu nhị đưa Việt Cẩm ra hậu viện .
Việt Cẩm phất tay tỏ ý không phải vội , rồi quay sang chưởng quầy hỏi : “ Quý điếm có thể giúp ta lấy nước trong đầm Chân Quân và thu mộc được không ?”
Nước đầm Chân Quân thì biết , nhưng thu mộc ? Chưởng quầy hoài nghi hỏi : “ Thu mộc là cái gì ?”
“ Cây Dương Thu sinh trưởng được mười năm .” Việt Cẩm trả lời .
Chưởng quầy nghe vậy tức thì gãi đầu : “ Nước hồ Chân Quân thì tất cả mọi người đều có thể lấy được , nhưng cô nương nghe lão nói một câu này , nước hồ Chân Quân nghe đồn là trị được bệnh , người không tin thì không uống , người tin thì nên tự đi lấy thì hơn , ở ngay trên ngọn núi ngoài kia thôi , cũng không xa lắm . Còn về phần cây ương Thu sinh trưởng mười năm , trên núi quả thật trồng rất nhiều cây Dương Thu , nhưng nếu muốn tìm cây mười năm tuổi thì …”
Chưởng quầy định thể hiện sự bất đắc dĩ của mình thì thấy một đĩnh bạc thình lình xuất hiện trên mặt quầy .
Lời chưa nói xong bỗng nhiên đổi hướng , chưởng quầy cầm đỉnh bạc lên , cười nói niềm nở , không ngừng bảo Việt Cẩm cứ yên tâm , ông ta nhất định sẽ sắp xếp ổn thỏa .
Việt Cẩm khẽ gật đầu , gọi một ấm trà rồi ngồi xuống một vị trí bên cạnh cửa sổ lầu hai , thỉnh thoảng nhấp một ngụm trà , chăm chú nhìn dòng người qua lại bên dưới .
Khá lắm ! Chỉ chưa đầy một nén nhang mà có những ba tốp tu sĩ , tu vi không hề thấp . “ Năm nay …” Việt Cẩm tặc lưỡi một tiếng .
“ Tu sĩ nhiều như củ cải .” Một giọng nói từ tốn cất lên đồng thời nói hộ suy nghĩ trong lòng Việt Cẩm .
Việt Cẩm sững người , quay đầu nhìn lại , hiếm khi mới sủng sốt được một lần : “…Nhai Xế ?”
Tay cầm bầu rượu đứng bên cửa sổ , Nhai Xế liếc Việt Cẩm một cái , rồi ung dung bước đến ngồi đối diện với nàng , cười tít mắt nói : “ Tình cờ quá !”
“ Thật tình cờ .” Việt Cẩm gật đầu .
Nhai Xế mỉm cười không rõ đang nghĩ ngợi điều gì , lại như bâng quơ hỏi : “ Đang đợi ai à?”
Việt Cẩm đáp : “ Đại sư huynh của ta , Vân Hàn Cảnh .”
“ Vân Hàn Cảnh ?” Nhai Xế hỏi , sau đó thủng thẳng nói , “ Cũng có chút tiếng tăm … Nhưng người bắt nàng vào độ