Không phải vì chuyện hai đệ tử nội môn tỷ thí . Mà là chuyện : cuộc tỷ thí của hai đệ tử nội môn trên đỉnh Thiên . Đó là cuộc tỷ thí không màng sinh tử , nếu không phải là có mâu thuẫn hoặc thù oán không thể hóa giải thì những đệ tử nội môn của Thiên Kiếm Môn, những kẻ mà phóng mắt nhìn khắp thiên hạ đều là những kẻ thiên chi kiêu tử há có thể đem tương lai tươi đẹp của mình ra làm trò đùa . Hơn nữa còn là cuộc tỷ thí giữa Việt Cẩm – một đệ tử mới nhập nội môn chưa được mấy ngày , nghe đồn do nhờ quan hệ mới được vào , với Tả Ngôn Chấp – một người đã thành danh từ lâu .
Trận chiến voiwsi thực lực quá xa này đã thu hút tất cả mọi người , ai ai cũng chờ đợi ngàu quyết đấu , khi còn cách trận tỷ thí nữa giờ , mọi người đã tập trung tầng tầng lớp lớp trên đỉnh Thiên Đô , đông như trẩy hội . Tất cả đều chờ được chứng kiến trận tỷ thí chênh lệch tuyệt đối , mấy chục năm mới có một lần .
Hai người tỷ thí đều không đến sớm , nhưng cũng chẳng ai đến muộn . Vừa qua giờ Ngọ , cả hai lần lượt xuất hiện .
Việt Cẩm đi bộ lên đỉnh Thiên Đô rồi vào trong trường đấu , còn Tả Ngôn Chấp xuất hiện hoành tráng hơn . Khi Việt Cẩm vừa lên đài chưa lâu , một luồng kiếm khí lạnh lẽo từ chân trời phía xa bay đến , nhẹ nhàng tiếp đất , nhanh như chớp mà nhẹ tựa thinh không, bao nhiêu đó thôi cũng thấy Tả Ngôn Chấp quả thực có cái để mà kiêu ngạo .
Hai người đứng đối diện trên đài chưa nói lời nào , đông đảo người xem dưới đài đã bắt đầu hô hào , gào thét , một số còn đưa lời thúc giục “ Mau bắt đầu đi “ , số khác lại gào lên “ Đặt cược nào , đặc cược nào “ … âm thanh hỗn loạn , kiểu gì cũng có .
Thấy dưới đài nhốn nháo kêu gào đặt cược trong mắt Việt Cẩm lóe lên tia lạnh lùng .
Phản ứng của Tả Ngôn Chấp trực tiếp hơn. Chỉ thấy hắn nhìn khắp lượt khán đài rồi vung kiếm , một chưởng “ Sương Thiên Đông Địa “ giáng xuống khiến đám đệ tử phải ôm đầu kêu gào không ngớt.
Việt Cẩm nhìn chúng đệ tử dưới đài một lượt , kế đó ngẩn đầu nhìn Tả Ngôn Chấp, mỉm cười cất tiếng : “ Ngôn sư huynh đến rồi ! Nếu đã tỷ thí , bọn họ nói cũng không sai … Hay là đặt cược một chút nhỉ ?”
Tả Ngôn Chấp nhìn Việt Cẩm hồi lâu : “ Được lắm … Việt Cẩm phải không? Ta nhớ kỹ ngươi rồi .” Ngữ điệu xa cách : “ Lần này bất kể thắng hay thua , an oán trước đây đều xí xóa hết .”
Việt Cẩm làm như không hiểu nhượng bộ trong lời Tả Ngôn Chấp , cao giọng nói: “ Tả sư huynh thấy cược gì thì tốt ?”
Mắt Tả Ngôn Chấp ánh lên sự phẫn nộ , hắn hừ lạnh , đáp : “ Nếu ta thua , từ nay về sau , ngươi ở chỗ nào , ta sẽ tránh ba xá(1)!”
(1 . Một xá bằng 30 dặm )
Việt Cẩm chẳng nghĩ ngợi nhiều, gật đầu đồng ý luôn: “Nếu muội thua cũng sẽ làm theo như vậy.”
Nói xong, chỉ nghe một tiếng động rất lớn, hai thanh kiếm đồng thời xuất ra khỏi vỏ, kiếm khí như cầu vồng, đâm thẳng lên trời!
Cùng lúc đó, trái hẳn với sự ồn ào, náo nhiệt trên đỉnh Thiên Đô, Cảnh Viên trên đỉnh Phi Loan vẫn giữ vẻ im lìm, lặng lẽ, chỉ có điều lúc này, đại sư huynh của Việt Cẩm đã tức giận đến biến sắc bởi tin vừa được báo:
“Thật chẳng có phép tắc gì cả!”
Nhị sư huynh cười khổ: “Vân sư huynh không biết gì ư? Cuộc tỷ thí giữa tiểu sư muội và tứ sư đệ gần như đã truyền khắp Thiên Kiếm Môn rồi…”
Nhưng sự giận dữ ấy cũng chỉ hiện lên trong chớp mắt mà thôi, ngay lập tức, Vân Hàn Cảnh đã lấy lại sự bình tĩnh thường ngày: “Muội ấy không để lộ ra ngoài.”
Người được gọi là muội này đương nhiên là Việt Cẩm.
Nếu Việt Cẩm không nói với Vân Hàn Cảnh về cuộc tỷ thí giữa mình với Tả Ngôn Chấp thì nhị sư huynh dù có chút tán thưởng những cũng không lấy làm kì quái, nhưng một câu “không để lộ ra ngoài” của đại sư huynh lại khiến hắn sửng sốt hồi lâu: “Tiểu sư muội chưa từng để lộ điều gì khác thường?”
“Chưa từng.” Vân Hàn Cảnh đáp.
Biết khả năng quan sát của đại sư huynh nhạy bén, huynh ấy đã nói chưa từng thì chắc chắn là chưa từng. Nhị sư huynh nghe vậy cau mày lo lắng nói: “Ngôn sư đệ bình thường vốn không biết nể mặt ai cả. Lần này lên đỉnh Thiên Đô chỉ e sẽ thi triển toàn lực mà không quan tâm đến tu vi của tiểu sư muội…”
“Đã bắt đầu rồi à?” Im lặng một chốc, Vân Hàn Cảnh bất ngờ hỏi.
Nhị sư huynh nghe hỏi có đôi phần hổ thẹn: “Vâng. Đệ cứ nghĩ huynh biết nhưng không ngăn cản, cho nên…”
Cho nên không hề nói gì?
Vân Hàn Cảnh nhắm mắt lại rồi mở ra ngay, đáy mắt xanh ngọc lóe lên một tia sáng, đứng dậy bước nhanh ra ngoài.
“Đại sư huynh?” Nhị sư huynh thấy thế ngạc nhiên, đuổi theo hỏi.
“Tới đỉnh Thiên Đô.” Lời vừa mớt dứt, kiếm ý đột ngột tăng lên, nhị sư huynh đang đứng cách sau mấy bước vừa nheo mắt lại đã thấy đại sư huynh Vân Hàn Cảnh ngự kiếm bay đi, mới đó đã mất hút giữa tầng không, chẳng thấy bóng dáng đâu cả.
Từ phía chân trời, hai ánh kiếm bay nhanh như điện, lóe lên một cái rồi lần lượt đáp xuống phía sau đám đệ tử trên đỉnh Thiên Đô, không một tiếng động.
Có gã đệ tử đứng cuối bất giác ngoái đầu nhìn lại, cuống quýt hành lễ: “Đại sư huynh, Đình Viễn sư huynh!”
Vân Hàn Cảnh đi về phía trước, còn Hứa Đình Viễn mỉm cười, gật đầu với gã đệ tử kia, đồng thời đưa lời hỏi han: “Tình hình bên trong thế nào rồi?”
Gã đệ tử đáp khẽ: “Việt sư tỷ kém hơn Ngôn sư huynh nhiều, nhưng vẫn không hề bỏ cuộc, còn Ngôn sư huynh cũng chưa từng nương tay.”
Hứa Đình Viễn thấy gã nói ba tiếng “Việt sư tỷ” rất thành tâm thành ý liền gật đầu. Lúc Đình Viễn nhìn về phía trước đã thấy đại sư huynh đi tới trước đài đấu, lúc này trên đài…
Cục diện vốn yên ả bỗng trở nên hỗn loạn, trên đài chỗ thì bị đóng thành băng, chỗ thì bị thiêu đến khét lẹt, lỗ chỗ mấy vết to tướng, chỗ thì bùn đá bắn đầy còn Việt Cẩm thì đang nhếch nhác tránh đông lại tránh tây. Không có thời gian lau những giọt máu tươi đang rơi vào mắt, Việt Cẩm chỉ có thể cố gắng mở to để tầm mắt vốn đã mơ hồ toàn màu đỏ của máu nhìn rõ hơn một chút.
Tả Ngôn Chấp đứng trên đài, Băng Lam trường kiếm bay lơ lửng trước mặt. Hắn đứng bất động, trong tầm mắt là vô số kiếm khí lạnh lẽo bắn ra từ giữa không trung, trong thoáng chốc, trên đài đấu dày đặc kiếm khí, đan thành một kiếm võng màu băng lam. Tả Ngôn Chấp không sử dụng sát chiêu phân định sinh tử với Việt Cẩm, nhưng hệt như những lời trước đây hắn nói, từ lúc bắt đầu, hắn chưa từng nương tay dù chỉ một lần.
Kiếm võng đã được dệt, trong đó, một số còn nhiễm máu tươi, là máu khi kiếm khí lúc bay lượn cắt lên người Việt Cẩm.
Tả Ngôn Chấp nhìn phía đối diện, không thấy người đâu, liền biết ngay Việt Cẩm đang sử dụng ẩn thân chú, song trong khoảng không gian hạn hẹp thì điều này chẳng có nghĩa lí gì cả.
Từ lúc bắt đầu tỷ thí, Tả Ngôn Chấp không nói tiếng nào. Khoảnh khắc này, hắn bỗng trầm giọng: “Nhận thua đi! Nếu vậy, tất cả những chuyện trước đây đều xí xó hết.”
Trên đài đấu trống trải vẫn không xuất hiện bất cứ thay đổi nào.
Tả Ngôn Chấp bắt đầu mất kiên nhẫn, tay vung lên, kiếm võng đủ lớn để phong tỏa cả đài đấu đang lơ lửng trên không trung từ từ hạ xuống. Trong ánh sáng, từng mảng sương trắng giữa tầng không rơi xuống, chỉ trong chốc lát đã đóng thành một lớp băng mỏng trên mặt sàn đấu.
Bỗng vô số tia sáng đó thình lình xuất hiện khắp bốn phía, rọi thẳng vào kiếm võng, đồng thời nổ tung, trong tiếng nổ ầm ầm, một đám sương trắng khổng lồ bay lên, bao phủ khắp trường đấu.
Giữa đám sương trắng ấy, Tả Ngôn Chấp đứng bất động. Đột nhiên, mặt hắn trở nên giận dữ, hừ lạnh buông một câu: “Thật không biết sống chết!”
Dứt lời, hắn đột ngột thu lại kiếm võng đang lơ lửng giữa không trung, và đương nhiên cũng cuốn theo cả đám sương trắng đang lan khắp trường đấu kia luôn. Băng Lam trường kiếm lộn một vòng giữa không trung rồi bay về phía sau lưng, nơi có pháp lực dao động với một khí thế mạnh mẽ không ai tưởng tượng nổi.
Bỗng Tả Ngôn Chấp hốt hoảng, trường kiếm trên không vốn được điều khiển bằng ý nghĩ cũng theo đó mà dừng khựng lại. Khi màn sương trắng bắt đầu tan, Tả Ngôn Chấp nhìn thấy một cái bóng lướt qua trước mắt!
Trong mắt hắn hiện lên vẻ tập trung cao độ, xen vào đó là một chút tán thưởng. Không biết Tả Ngôn Chấp làm động tác gì, chỉ thấy Băng Lam trường kiếm vốn đã lướt ra sau lưng bỗng dưng biến mất rồi thình lình xuất hiện phía trước mặt hắn.
Lần đầu tiên Tả Ngôn Chấp đưa tay cầm kiếm, Băng Lam trường kiếm trong tay hắn tỏa ra thứ ánh sáng rực rỡ. Hắn lại lần nữa lên tiếng: “Nhận thua đi! Tất cả những chuyện trước đây…”
Rồi, giọng nói của Tả Ngôn Chấp bỗng dưng im bặt!
Không chỉ bởi pháp lực của đối thủ vốn dao động một cách yếu ớt bỗng nhiên trở nên mạnh mẽ tựa như nước biển cuồn cuộn, không cách nào ngăn cản, mà còn vì cái bóng lướt qua lại một lần nữa xuất hiện, xuyên qua trường kiếm trên tay hắn không gặp bất cứ trở ngại nào, và hơn hết là bởi cái lạnh lẽo đột ngột lao tới phía sau gáy.
Hai mắt Tả Ngôn Chấp bỗng trợn trừng.
Sương trắng tan đi, trên đài lặng ngắt, tiếng nước tí tách nhỏ giọt cũng bở vậy mà nghe càng rõ.
Mùi máu tanh lan tỏa trong không khí. Là máu trên người Việt Cẩm, trán, má, cánh tay, chân, và cả ngực… Thanh Băng Lam trường kiếm đã đâm vào ngực Việt Cẩm, xuyên qua sau lưng.
Thứ chất lỏng màu đỏ tươi ấy tràn ra từ miệng vết thương, chảy dọc theo thân Băng Lam kiếm, từng giọt, từng giọt tí tách, càng lúc càng nhiều, chẳng mấy chốc, trên mặt đất đã xuất hiện một vũng máu nhỏ.
Tả Ngôn Chấp cuối cùng cũng động đậy. Hắn nắm chặt trường kiếm trong, đầu khẽ nghiêng. Một tia máu đột ngột xuất hiện trong tầm mắt.
Tả Ngôn Chấp bất chấp vết thương sau gáy, nhìn trường kiếm đang gác trên cổ mình, rồi lại cúi đầu nhìn trường kiếm trong tay, cuối cùng, hắn ngẩng đầu nhìn Việt Cẩm đang đứng trước mặt.
Việt Cẩm cười. Trong đôi đồng tử đen như mực lóe lên sự sắc bén đến rợn người, sự sắc bén ấy không lạnh lẽo như băng, nhưng so với cái lạnh của băng thật khiến người ta cảm thấy bức bách khó chịu hơn nhiều. Bởi cái lạnh đó như tích tụ từ tất cả tảng băng trầm tích cộng lại, lại có thêm sự cố chấp và nóng bỏng thiêu đốt.
Tả Ngôn Chấp thấy người trước mặt bắt đầu ho, mỗi lần ho đều phun ra máu.
Hắn còn nghe thấy một câu, nhẹ nhàng mà lạnh lẽo, vương vấn vào tận cốt tủy:
“Ngôn sư huynh, huynh chết rồi!”
Trên đỉnh Thiên Đô lặng ngắt như tờ, trong đám người chăm chú theo dõi trận tỷ thí, có người thì nghi hoặc, có người thì khâm phục, nhưng tất cả đều không hẹn mà cùng im lặng, nín thở chờ đợi. Bỗng một giọng nói lạnh lẽo phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch.
Sắc mặt Vân Hàn Cảnh bình thản như nước tĩnh lặng, không thấy hắn làm động tác gì, chỉ thấy hắn bay lên, cách mặt đất khoảng một trượng rồi phất tay áo một cái đánh nát thanh kiếm đang gác sau gáy Tả Ngôn Chấp của Việt Cẩm ra, đồng thời cũng làm chấn gãy Băng Lam trường kiếm đang đâm ngang ngực Việt Cẩm của Tả Ngôn Chấp.
Việt Cẩm lảo đảo, lùi ra sau mấy bước, cố nén để không nôn ra máu.
Ánh mắt Vân Hàn Cảnh sắc như lưỡi dao, lạnh lùng nhìn thẳng vào Việt Cẩm và T