“Ô, Đại Mễ, lại một tên nữa à?” Đồng nghiệp trong đồn thấy Mễ Dương và Chu Lượng túm cổ một tên tiểu tử đi vào vội hỏi han một câu, rồi lại quay đi lo việc của mình. Vừa mới bước sang năm mới, nhân dân cả nước đang chìm trong không khí lễ tết vui vẻ, tụi trộm cắp cũng theo đó mà trộm rất “khoan khoái”. Nhất là tụi chuyên cạy thùng sau xe ô tô, nói theo cách của bọn chúng, giờ là thời điểm “béo bở nhất”.
Suốt từ ngày 1 đến ngày 3 tháng 1, bọn Mễ Dương không được nghỉ ngày nào, đều làm liên tục 24/24. Điện thoại báo cảnh sát reo không ngừng nghỉ, đám cảnh sát chỉ bực không mọc đâu ra ba đầu sáu tay, sao việc cứ xếp chồng chất đống lên thế chứ. Vụ này cũng thế, hơn bốn giờ sáng, Mễ Dương và Chu Lượng nhận được tin báo của quần chúng, nói chỗ tiểu khu có kẻ cạy thùng xe, hai người vội lao tới, kết quả đúng là bắt được tên trộm đang cạy thùng sau xe ô tô thật.
Hai người về đồn ghi chép xong xuôi, đã hơn 5 giờ, trời mùa đông sáng muộn, nhìn chung quanh vẫn tối thui tối mò, nhưng trong không khí đã thấm cái lạnh thấu xương của buổi sớm mai. Mễ Dương vươn vai, “Đại Chu, đừng ngủ vội, chúng ta đi chụp ảnh cái đã!” Chu Lượng ngáp dài ngáp ngắn nói với tên tiểu tử: “Cậu đứng dậy! Ra ngoài cổng! Lý Tử, giúp một tay cái!”
Tên tiểu tử cạy thùng xe cũng không hiểu chuyện gì, cun cút đi theo hai người ra ngoài, ra đến cổng, Chu Lượng bảo hắn đứng cho nghiêm, rồi cùng Mễ Dương mỗi người đứng một bên, lúc ấy một đồng nghiệp khác cầm máy ảnh ra. Đồn cứ bắt được đối tượng tình nghi, là phải có hai cảnh sát đưa đi chụp ảnh, hắn còn hớn hở ra mặt, quay sang nói với Mễ Dương: “Đại ca, em khoái nhất là chụp ảnh đấy.” Mễ Dương nhếch môi chán chả buồn nói. Đợi “tách” một cái xong, hắn còn nhất quyết đòi xem, xem thì xem, Tiểu Lý Tử phụ trách chụp ảnh mang máy ảnh cho hắn nghía một cái.
“Sao lại bơ phờ thế này chứ, nhất định là tại mấy ngày nay em bận quá không ngủ được tử tế, đại ca, có thể chụp lại một tấm được không?” Hắn yêu cầu rất nghiêm túc. Chu Lượng suýt thì “tặng” cho hắn một đập: “Cậu còn bận quá không ngủ được tử tế, là bọn tôi vì cậu mới không được chợp mắt đây này!”. “Chu ca, Mễ ca, tấm vừa rồi biến của chúng ta che mất một chút, phải chụp lại thật rồi.” Tiểu Lý đung đưa máy ảnh nói.
Chuyến này hay rồi, còn làm thế nào được nữa? Chụp tấm nữa vậy! Tên trộm tay bị còng mà vẫn cố vuốt vuốt tóc, “tách” lại một tấm, Tiểu Lý phụ trách đưa lên mạng nội bộ. Kết quả là đến trưa tan ca, Mễ Dương đang mơ mơ màng màng phi xe về nhà, thì nhận được điện thoại của Đinh Tử, cười hi hi ha ha nói thấy ảnh của anh trên mạng nội bộ, nhưng không hiểu sao tên nghi phạm đứng giữa thì tinh thần phơi phới, đứng rõ là hiên ngang, trong khi cậu với anh chàng béo đứng bên cạnh lại ủ rũ, trông chả khác gì tội phạm.
Mễ Dương chẳng vui vẻ gì đáp: “Hay gớm nhỉ, tớ một buổi tối đi làm nhiệm vụ tới bốn chuyến, hai ngày trời tổng cộng chợp mắt được sáu tiếng đồng hồ, nếu vẫn còn tinh thần nữa mới là lạ đấy! Nếu không có chuyện gì khác thì tớ cúp máy đây, về ngủ cái đã.”. “Ơ, đừng cúp, tớ có việc tìm cậu đây.” Đinh Tử vội vàng ngăn anh lại, “Bọn tớ nhận được thông báo phối hợp điều tra, nói là có tên nghi phạm trộm cắp rất quan trọng, tên Hoàng Phi, năm nay ba mươi hai tuổi, vừa từ tỉnh ngoài Bắc Kinh, theo manh mối, hắn từng xuất hiện ở khu vực thuộc chỗ cậu quản lý, đặc điểm nhận dạng đặc biệt nhất của hắn là có cái răng khểnh mọc lệch, nên còn có biệt hiệu là răng chó.”
“Rồi sao nữa?” Mễ Dương dắt xe, lắc lắc đầu cho mình tỉnh táo lại, vừa nghe đến án là lập tức lên tinh thần. “Bọn tớ nghi ngờ hắn đến Bắc Kinh có thể là có liên quan đến vụ đại gia tỉnh ngoài bị trộm, chắc chỗ cậu sẽ sớm nhận được thông báo của phân cục thôi, tớ nói trước để cậu nắm được tình hình, cậu làm thì tớ yên tâm rồi!” Đinh Tử nói đến đây bèn phá lên cười. Mễ Dương hừ một tiếng: “Được đấy, còn giở cả giọng lãnh đạo cấp trên ra đây nữa hả!”
“Ấy đừng, ấy đừng, anh là đại ca, anh ruột của em mà!” Đinh Tử vội vàng sửa lỗi, rồi lại tiếp: “Vụ này rất quan trọng. Cậu không biết chứ, lão họ Dương kia cử một tên thủ hạ của hắn về đội 2 làm đội phó, chả biết cái đếch gì mà việc gì cũng tranh công, công trạng tạm gác sang một bên, nói thế nào cũng không thể để bọn hắn làm hỏng việc này được!”, “Được rồi, không nói lan man nữa, ngoài thông báo ra còn có manh mối nào khác không?” Mễ Dương nhíu mày hỏi.
“Manh mối không nhiều, tên đó rất giảo hoạt, tỉnh ngoài trong một đợt ra quân truy quét ma túy đã tóm được hắn rồi, song lại không nhận ra hắn là nghi phạm quan trọng của vụ trộm, sau chỉ có thể giam hắn vài tháng cai nghiện. Cái nhà bị trộm kia nghe nói cũng có vai vế, bị mất bức tranh chữ gia truyền mấy đời, nói là giá phải trên chục triệu tệ[1]. Gần đây có lần ra được chút manh mối, vụ này rất có khả năng có người bên trong phối hợp với Hoàng Phi!” Đinh Tử tằng tằng tuôn một tràng.
[1]. Khoảng hơn 30 tỷ VND.
“Ơ, thế có chứng cứ không?” Mễ Dương nhanh chóng phác thảo tình hình sơ bộ trong đầu, Đinh Tử hình như nhấp một ngụm nước, nói tiếp: “Không có, song có một vài điểm nghi vấn cho thấy có trộm trong nhà, nhưng không xác định được là ai. Có người từng ở cùng phòng cai nghiện với Hoàng Phi phản ánh, hình như có lần nghe hắn nói, muốn đến Bắc Kinh, cụ thể thế nào thì không biết, chỉ mỗi một câu vu vơ thế thôi. Hắn ra rồi thì không hít lại, cũng không liên lạc gì với ai nữa, chăm chỉ làm thuê, nhưng đến lúc mình muốn tìm hắn, thì hắn đã lặn mất tăm. Không ngờ hắn đến Bắc Kinh thật, cho nên muốm tóm được hắn đã rồi tính tiếp.”
Nói xong chuyện đó, Đinh Tử còn tán dóc thêm mấy câu nữa. “Được, tớ biết rồi, cúp máy đây!” Mễ Dương cúp điện thoại. Anh ngẩng đầu nhìn tiết trời mù mịt ngày đông, sắp một năm rồi, sắp một năm rồi, anh vẫn ở đồn công an này làm mấy việc vặt vãnh, giờ vừa nghe nói có vụ trọng án, anh bỗng thấy máu nóng bắt đầu sôi sục, “Aaaaaaaaa!” Mễ Dương gầm lên giận dữ, rồi mới phi như bay về nhà.
“Gulit! Về đây ngay, nhả ra, mau nhả ra!” Vừa đến chân cầu thang, anh đã nghe tiếng gọi của mẹ mình. Vừa khóa xe vừa ngoái đầu nhìn, Mễ Dương đã thấy Gulit miệng ngậm cái túi nilon đang cố lôi về hướng nhà anh, bà Mễ đuổi theo sau kêu gào. Đợi Gulit chạy tới trước mặt, Mễ Dương như khỉ vớt trăng, nhoáng cái túm ngay được cu cậu, “Ô, trong túi có cái gì thế?” Mễ Dương cố sức lôi, mới giằng được cái túi ra khỏi mồm Gulit.
“Thằng bé hư đốn này, túi rác mama vứt đi mày cũng tha về là sao hả?!” bà Mễ tức gần chết, cũng không hiểu con chó này gần đây làm sao, toàn tha lôi mấy thứ vớ vẩn về nhà. Hôm nay cũng thế, bà vừa vứt rác lên xe rác xong, mắt trước mắt sau, nó đã tha về rồi.
Thấy mẹ thở hồng hộc, Mễ Dương bỗng thấy xót xa. Tuần trước bà Mễ không được khỏe, Mễ Dương chủ động lãnh trách nhiệm dắt cho đi dạo buổi sáng. Lẽ đương nhiên, chuyện tốt đẹp như thế sao có thể thiếu Vi Tinh được, kết quả là Vi Tinh đành bò dậy từ sáu rưỡi sáng cùng dắt chó đi dạo, nhân thể hẹn hò yêu đương luôn, đúng là nhất cử lưỡng tiện!
Dạo mãi, dạo mãi, Vi Tinh không hiểu dây nào chạm dây nào, một hai đòi huấn luyện Gulit tha đồ về nhà, như chùm chìa khóa, rồi báo sáng, v.v. Kết quả là dưới sự mê hoặc của thịt bò khô Quý Châu, Gulit đã tu thành chính quả, thậm chí còn luyện thành túm được cái gì là tha cái ấy, không được ăn, hắn ta cũng tha tha tha! Mễ Dương ho khan một tiếng đang định đánh lạc hướng bà mẹ, thì điện thoại “tinh tinh” báo có tin nhắn, là của Phì Tam Nhi, hỏi anh lúc nào rảnh được để tụ tập.
Mễ Dương thấy không có gì gấp gáp, nên cũng không vội trả lời, định cất điện thoại đi, thì thấy bà Mễ đang chăm chú nhìn cái điện thoại, “Con trai, con mới mua à?”. “Mẹ xem xem, thấy thế nào?” Mễ Dương cười tít mắt đưa ra. Bà Mễ cẩn thận xem một lượt bên ngoài, không biết bấm phải nút nào, màn hình bật sáng, màu sắc tươi rói, “Đẹp thật đấy, chắc đắt lắm hả?”
Mễ Dương nói ra một con số, bà Mễ giật thót mình, “Trúng xổ số hả con, sao mua thứ đắt vậy chứ?”. “Vi Tinh tặng con đấy, cô ấy biết cái điện thoại cũ của con hỏng rồi, nên tích tiền mua tặng con, con cũng thấy không cần phải dùng cái tốt thế này.” Mễ Dương cười nói, nghe thì có vẻ trách móc, song vẻ ngọt ngào trên mặt thì không sao che giấu nổi. Vi Tinh đưa điện thoại cho anh trước khi ra nước ngoài, anh không biết khi ấy vẻ mặt mình thộn ra thế nào, còn Vi Tinh thì cười rất vui vẻ và thỏa mãn.
Bà Mễ nhíu mày, nhìn điện thoại rồi lại nhìn con trai, rồi lặng lẽ thở dài: Có phải bố mẹ mãi mãi không bao giờ thắng được con cái là đây không? “Hai hôm nay hình như không thấy Vi Tinh nhỉ?”, bà cất tiếng hỏi. “À, cậu ấy á, đi đào tạo rồi, đi Singapore, hai hôm nữa là về.” Mễ Dương đáp gọn lỏn, thực ra là cố ý nhấn mạnh, biết mẹ mình thích thể diện, chuộng hư vinh nên muốn làm thay đổi ấn tượng của bà đối với Vi Tinh, đừng cứ nghĩ cô vô dụng, người ta giờ cũng ra nước ngoài đào tạo làm việc rồi!
Dạo này tâm trạng bà Mễ không tốt, trong người cũng thấy mệt mỏi, bà Vi lại bận đi làm hai người chẳng gặp mặt nhau, nên bà Mễ không biết chuyện Vi Tinh ra nước ngoài. Nhìn mẹ mắt tròn mắt dẹt, Mễ Dương biết đã đạt được mục đích, tuy có hơi buồn ngủ, anh vẫn chủ động cùng mẹ dắt chó đi dạo, không biết hôm Vi Tinh về, anh có xin được nghỉ phép để ra sân bay đón không…
“Này, lúc ấy cảnh sát Mễ nhà cậu có đến đón cậu không?” Á Quân mặc một chiếc váy maxi tươi tắn, đeo kính râm đang chân trần nghịch nước, ngoái đầu hỏi. “Chắc là không đâu, Tết đến chỗ cậu ấy bận lắm, cậu thì sao?” Vi Tinh cầm cốc cà phê đá nằm trên ghế sưởi nắng, cô mặc một chiếc áo ba lỗ sợi bông màu trắng, dưới là quần sóc bò, lại thêm cái mũ lưỡi trai NBA, trông vô cùng thoải mái. “Tớ? Tớ chả dám mơ, bọn Tạ Quân cứ đến Tết là phải trực chiến, tớ đến thăm, cậu ấy còn chưa chắc đã có thời gian gặp kia kìa.” Á Quân dẩu môi, nhưng vừa nhắc đến Tạ Quân, nỗi nhớ nhung trong cô lại ngập trong từng lời nói, Vi Tinh trộm cười.
Nhìn bốn phía chung quanh, trời xanh, mây trắng, biển ngọc, cát mịn của Sentosa, và cả màu xanh ngút ngàn của cây lá ở khắp mọi nơi, khiến người ta cảm thấy vui tươi nhẹ nhõm, Singapore được mệnh danh là đất nước cây xanh quả không sai. Vi Tinh sau sáu tiếng đồng hồ ngồi máy bay, từ lúc ra khỏi sân bay Changi, đã được gột rửa mắt bởi cảnh sắc tươi sáng, sạch sẽ của cây lá và hoa cỏ.
Trước khi tới đây, cô đã mua riêng một đôi xăng đan đế bằng, bởi nghe đồng nghiệp Singapore nói, ở chỗ họ cả năm đều là 26, 27 độ, con gái đi xăng đan quanh năm. Kết quả là ở Singapore gần năm ngày rồi, Vi Tinh vô tình nhận ra gót giày không có đất cát gì hết, nhìn vẫn nguyên màu đen của đế cao su, cô không khỏi lè lưỡi, chưa bao giờ thấy thành phố nào sạch như thế.
Việc có mặt trong danh sách đào tạo lần này đều là nhờ anh rể cả, ban đầu suýt nữa để rơi vào tay bọn Amy, sau đích thân anh rể cả yêu cầu tất cả nhân viên dưới quyền anh đều phải được đào tạo, không thể chỉ dựa vào tư cách chức vụ, nếu không làm sao mà tiến bộ được? Có thế Vi đại tiểu thư mới có trải nghiệm lần đầu xuất ngoại thế này chứ.
Lúc đầu Vi Tinh hồi hộp chết đi được, thậm chí còn không muốn đi, tiếng Anh của cô không tốt lắm, sợ mất mặt sang tận nước ngoài. Nhưng kế