ng yên tĩnh trở lại, Hoàng Phi cầm điện thoại ngắm nghía, nửa cười nửa không nhìn Hà Ninh co quắp hồi lâu, chầm chậm bước về phía cô. Dáng hắn không thuộc hạng cao to, nhưng lại như che lấp hết ánh sáng trong phòng, nhìn Hà Ninh toàn thân rúm ró, Hoàng Phi nhếch mép. “Hừ, cô tưởng cô chạy thoát được sao? Cô tưởng cô giấu đứa bé đi, là tôi không tìm ra sao?” Giọng hắn càng lạnh nhạt Hà Ninh càng lo sợ, “người chồng” của mình độc ác thế nào, cô là người rõ nhất.
“Anh bảo tôi phải làm sao? Dù tôi không muốn sống nữa, tôi cũng phải để con bé được sống, anh bị bắt đi rồi, nhưng đám bạn làm ăn của anh năm lần bảy lượt tới tìm tôi, nào là nửa đêm nửa hôm nhét giấy vào nhà bảo tôi phải cẩn thận, phải hiểu chuyện. Tôi hiểu cái gì mới được chứ? Anh làm gì đâu có cho tôi biết! Tôi bây giờ vất vả kiếm tiền cũng chỉ để đến một ngày có thể đón con gái về, vả lại anh cũng đâu có thiết tha gì đứa bé này, lúc tôi bụng mang dạ chửa anh đánh tôi bao nhiêu lần, nói cần gì con với chả cái, giẫm chết là xong, giờ còn đi tìm nó làm gì!” Hà Ninh sợ đến nỗi môi cũng trắng bệch, nhưng vì con gái, cô vẫn không thể buông xuôi.
“Thật sao?” Nghe những lời tâm can của vợ, Hoàng Phi chẳng mảy may động lòng, hắn nói châm biếm: “Tôi lại cứ tưởng cô bận quyến rũ thằng đẹp mã kia, sợ đứa con làm hỏng việc lớn của cô nên đem nó gửi vào viện phúc lợi cơ đấy! Thằng đẹp mã ấy giờ cũng không biết có mấy con đàn bà rồi nhỉ!”
“Vô liêm sỉ!” Hà Ninh giận dữ mắng. “Bốp!”, một cái tát trời giáng xuống mặt cô, làm đầu cô lệch sang bên. Hà Ninh cắn răng chịu đau, bị đánh quen lâu rồi, cô biết cô càng kêu đau hắn càng đánh dữ. Hoàng Phi cười lạnh lùng, “Tôi nói cho cô biết, nếu cô chịu ngoan ngoãn phối hợp, chưa nói đến con gái cô, cô tự mà đoán xem thằng đẹp mã kia sẽ có kết cục thế nào?” Câu cuối cùng hắn nói rất nhẹ nhàng, song từng câu từng chữ lại khiến Hà Ninh cảm thấy khó thở.
Nhìn đôi mắt sợ hãi của Hà Ninh, Hoàng Phi thỏa mãn gật gù, quay người tới bàn ngồi, tiện tay cầm chai bia định uống, sắc mặt đột nhiên thay đổi, chân mày nhăn tít, hắn lấy tay ấn bụng, hít thở khò khè. “Kết quả đi viện kiểm tra của tôi hôm trước lấy về chưa?”, hắn hỏi. “Phải đợi hai hôm nữa.” Hà Ninh khẽ đáp, cô đứng dậy rót cho Hoàng Phi cốc nước ấm.
Ở quê Hoàng Phi chỉ thích uống rượu, tửu lượng cực kỳ tốt, không hiểu vì sao, gần đây cứ thấy trong người khó chịu, phía dưới ngã ba xương sườn cứ đau âm ỉ. Vì vội tìm hai mẹ con Hà Ninh, nhất thời không để ý. Giờ Hà Ninh bị hắn nắm chặt cứng, con gái cũng lần ra tung tích, hôm đó vô tình phát hiện mình đi tiểu ra màu bia, lại nghĩ thấy tinh thần gần đây không tốt, hay mệt mỏi, cho nên hắn đến viện làm kiểm tra. Tiền cũng tiêu không ít, nhưng vẫn chưa có kết quả.
Từ lúc bị Hoàng Phi lôi về, Hà Ninh không được ra ngoài đi làm, ngày ngày bị khóa trong nhà nấu cơm, hầu hạ hắn. Hoàng Phi cũng không lo cô lại chạy trốn, nơi làm việc, địa chỉ, điện thoại của Giang Sơn, thậm chí anh sống ở đâu, hắn đã nắm chắc trong tay từ lâu, hắn không tin Hà Ninh có đủ can đảm nói hết mọi chuyện với Giang Sơn, lôi anh vào chuyện này. Không khó để nhận ra, cô thật sự có tình cảm với thằng đẹp mã kia, Hoàng Phi cười nhạt nghĩ, chưa có ai vượt mặt lão tử ta đây.
“Thôi, tắt đèn, đi ngủ, mai là ngày trọng đại, chắc còn có màn bố con nhận nhau nữa kìa, cứ gọi là cảm động phải biết, đúng không?” Uống xong cốc nước ấm, cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút, Hoàng Phi bắt đầu đứng dậy cởi quần áo. Hà Ninh đứng trơ ra bất động bên bàn, Hoàng Phi cũng không giục cô, càng kéo dài thời gian, cô càng phải chịu dày vò thêm.
Cuối cùng, đèn cũng đã tắt…
“Chị, đồ đạc chị mang đầy đủ chưa? Đừng có quên đấy, người ta đã nói rồi, muốn xem đồ trên người đứa bé khi ấy, không là không có cách nào nhận được đâu!” Dương Mỹ Ngọc dặn dò qua điện thoại. “Ừ, em cứ yên tâm.” Dương Mỹ Lan liên tục đáp. “Nhớ phải giữ bí mật đấy!” Dương Mỹ Ngọc dặn dò thêm một câu nữa, rồi mới cúp máy.
“Mỹ Lan, bao giờ cô đưa Ái Gia đi khám bệnh đấy?” thấy cô nghe xong điện thoại, cô giáo Trương tiện thể hỏi. “Em đi bây giờ đây.” Dương Mỹ Lan mỉm cười đáp. Vừa hay mấy hôm nay Ái Gia lại bắt đầu ho và hơi hâm hấp sốt, cô lấy cớ đưa bé đi khám bệnh, tiện thể đi gặp người nhà kia luôn.
Dương Mỹ Ngọc nói rồi, người ta trong chốc lát cũng chưa nghĩ đến việc nhận về, chỉ muốn xem xem đứa bé có khỏe không thôi, nếu thật là người nhà, có thể sẽ được cho ít tiền hay gì đó. Chị không được vội vàng bắt người ta phải nhận, cứ từ từ, tối thiểu được ít tiền đưa Ái Gia đi khám bệnh cũng tốt lắm rồi. Chuyện này không vội được, chị ép người ta quá, người ta không nhận thì làm thế nào? Dương Mỹ Lan thấy em gái nói rất có lý, cô không hé răng với bất cứ ai, lẳng lặng đem theo cái áo bông và tấm chăn quấn Ái Gia lúc đưa tới viện phúc lợi, rồi bế đứa bé ra cổng viện.
Dương Mỹ Ngọc vừa gác máy ngẩng đầu lên, thấy bà Vi đang nói chuyện với ông chủ trong sân, ông chủ đang dương dương đắc ý khoe khoang con BMW mới mua, chỉ trước chỉ sau cho bà Vi xem, nét mặt bà Vi có phần kì lạ, vẻ muốn cười nhưng lại phải cố nín, chỉ liên tục gật gù. Không lâu sau, ông chủ trèo lên con xe mới lái đi, bà Vi trở lại phòng làm việc.
“Chị Hứa, có chuyện gì mà vui thế? Ông chủ kể chuyện cười à?” Dương Mỹ Ngọc đi tới ra vẻ thân thiết khoác tay bà Vi. Vừa rồi ông chủ khoe vói bà con xe BMW mới mua, xe nhập khẩu thì chê đắt, nên mua con Brilliance-BMW sản xuất trong nước, phía đuôi xe còn viết đầy đủ cả hàng chữ.
Ông sợ người ta trông thấy lại khinh ông mua BMW trong nước, nên định bóc hết mấy chữ đó ra, nhưng bóc hết thì lại lo có người không hiểu biết lại không biết xe ông là hàng hiệu, kết quả là bà Vi thấy đuôi xe chỉ còn mấy chữ “BMW” sáng loáng! Chẳng thà bóc hết ra còn hơn, bà lúc ấy muốn cười, nhưng trước mặt ông chủ đành cố nhịn.
Đang định về kể cho ông xã với Vi Tinh nghe, giờ nghe Dương Mỹ Ngọc hỏi, bà đương nhiên không thể nói thật: “Ờ, không có gì, con gái tôi chiều này là về rồi, vừa nãy ra xin phép ông chủ, chiều về sớm một chút.” Bà Vi tìm đại một cái cớ, có điều vừa nghĩ đến việc sắp gặp lại con gái, bà cũng vui mừng thật.
“Con gái chị đi học Singapore về à? Thích thật đấy, nếu không muốn nói là ghen tị chết đi được, dân công sở ở công ty nước ngoài đúng là khác thật, lại còn xinh đẹp nữa, ôi, kiếp này thì không tới lượt em rồi.” Vẻ mặt Dương Mỹ Ngọc vô cùng ngưỡng mộ. Lần trước Vi Tinh được nghỉ đến đón bà Vi đi làm về, họ từng gặp một lần. Bà Vi tuy trước giờ không thích Dương Mỹ Ngọc, song lời nói và nét mặt cô vẫn khiến người ta thấy dễ chịu, bà cười, “Cô còn trẻ mà, tương lai còn dài lắm, cứ từ từ.”
“Vậy chị Hứa mau về đi, đúng rồi, vừa nãy thẩm mỹ viện Roland nói muốn thanh toán, anh Lý lại không có ở đây, vậy để em đi lấy séc về nhé?” Dương Mỹ Ngọc kéo tay bà Vi bước ra ngoài. “Ờ, cũng được, vậy làm phiền cô rồi.” Bà Vi biết thừa cô muốn ra ngoài lượn lờ, không muốn ngồi chết dí ở văn phòng. Giờ mà đi, chắc cả buổi chiều chưa chắc đã về, hôm nay Vi Tinh về, tâm trạng bà đang vui, nên đồng ý.
Dương Mỹ Ngọc nhất quyết đòi đưa bà Vi về phòng, rồi mới trở về chỗ ngồi lấy túi đi, ra đến đường vội chặn ngay một cái taxi, lên xe báo địa chỉ với lái xe xong, liền ngồi tần ngần nghĩ ngợi. Cả một bụng toan tính, tuy Hoàng Phi đã đồng ý đưa cô 3.000 tệ gọi là cảm ơn, nhưng giờ mới đưa có 1.000, mà còn bảo cô, không được đến cùng.
Tuy Hoàng Phi nói năng rất khách sáo, bảo em gái mình có thể cùng đi, sợ người đông lại sinh chuyện, không muốn gặp người ngoài, v.v…, song cô căn bản không tin, vả lại hắn càng nói thế, cô càng nghi ngờ hắn định ăn quỵt. Tuy từ lúc hai người quen biết, Hoàng Phi vẫn luôn đối xử tử tế với cô, nhưng vẻ hung tợn khi hắn đánh Hà Ninh lần trước, Dương Mỹ Ngọc vẫn nhớ rất rõ, nên cũng không dám công khai, mà chỉ lặng lẽ bám theo, chụp lại chứng cứ gì đó, đề phòng ngộ nhỡ.
Cô quen Hoàng Phi là từ khi Hà Ninh bỏ trốn, cô một bụng hiếu kỳ lấy danh nghĩa là bạn thân của Hà Ninh định nghe ngóng hóng hớt. Trong quán ăn nhỏ, Hoàng Phi với bộ dạng vô cùng đau khổ, câu chuyện giữa hắn với Hà Ninh dường như chồng chất những hiểu lầm và gian khổ, nhưng Dương Mỹ Ngọc không thích đọc sách, đến “Tri âm” cũng chưa đọc qua, mấy tình tiết bi kịch hạ lưu kiểu đó lại nghe rồi cảm thán xúc động, còn thấy bất bình thay cho Hoàng Phi nữa.
Hoàng Phi cũng rất rộng rãi, mấy lần ăn uống đều là hắn trả tiền, cứ thế qua lại đôi ba bận, hai người cũng xem như là quen thân. Hoàng Phi còn nhờ cô nếu biết được tin tức gì của Hà Ninh, nhất định phải báo với hắn, Dương Mỹ Ngọc vỗ ngực đồng ý, tuy cô biết thừa Hà Ninh sẽ không bao giờ tìm đến mình, song được ăn chùa uống chùa là việc tốt, chỉ có kẻ ngốc mới đi từ chối.
Chuyện đứa bé cũng là Hoàng Phi vô tình nhắc đến, càng nghe Dương Mỹ Ngọc càng thấy đúng là trời giúp cô phát tài, đứa bé mà chị cô xem như bảo bối kia cuối cùng cũng có chút tác dụng. Cô cố ý giả vờ vô tình nói chuyện chị mình với Hoàng Phi, Hoàng Phi liền lộ vẻ ngạc nhiên mừng rỡ, điều tra trước sau một lượt, lập tức hứa hẹn sẽ báo đáp cô. Dương Mỹ Ngọc nào có biết lúc cô đang vui mừng hớn hở quay đi, Hoàng Phi đang nhếch mép cười lạnh lùng.
Lát nữa phải kiếm chỗ nào an toàn trốn vào mới được, Dương Mỹ Ngọc nắm chặt chiếc điện thoại mới mua trù tính…