t quả khá khẩm hơn những gì cô tưởng tượng nhiều, nội dung đào tạo đều là những thứ cô vẫn làm thường ngày, cô vừa nghe vừa đoán, cũng hiểu được bảy tám mươi phần trăm, tiếng Anh của Á Quân cũng không tồi, có thể giúp được cô. Nếu không cần thiết, Vi cô nương đánh chết cũng không chịu mở miệng, chỉ làm vẻ kín đáo đặc trưng của phụ nữ phương Đông, cười thẹn thùng.
Phải nói thêm là cái món ngôn ngữ quan trọng ở môi trường, nửa năm nay Vi Tinh đều giúp việc cho anh rể cả, ngày ngày được hun đúc trong tiếng Anh, bị ép phải nghe phải nói phải viết, trình độ của cô bây giờ so với lúc mới vào BM, thật sự là một trời một vực. Buổi đào tạo sáng kết thúc, buổi chiều hoạt động tự do, Á Quân nhanh chóng kéo Vi Tinh ra Sentosa xem sư tử mình cá, vì sáng sớm ngày kia là lên máy bay về nước rồi, phải tranh thủ thời gian! Xe buýt trong công viên Sentosa hoàn toàn miễn phí, có thể len lỏi thăm thú khắp nơi, hai người chơi mệt rồi, bèn ra bãi cát nằm.
Nhắm mắt lắng nghe tiếng sóng biển, tiếng là bị gió thổi xào xạc, khoác lên bầu không khí trong lành có vị mằn mặn trên lưng, Vi Tinh lần đầu tiên cảm thấy, cái mác nhân viên công ty nước ngoài cũng có điểm hay. Tuy mình vẫn chỉ là ưu tú nửa vời, nhưng có thể đến được nơi biển giả này một lần, cũng xem như không phí công khó nhọc bao nhiêu năm qua. “Tách!” một cái, Vi Tinh hơi hé mắt ra, đã thấy Á Quân đang cầm điện thoại hướng về phía mình bấm liên tục. “Làm gì vậy hả?” Vi Tinh cố tình che mặt lại.
“Đừng che, đừng che, để tớ chụp ảnh bán nude gửi cho Mễ Dương nhà cậu, cho hắn chết thèm, nhìn cặp đùi trắng nõn này! Xem cái rốn xinh xinh này…” Á Quân hi hi ha ha bấm lia lịa. “Sao không đi mà chụp cậu ấy!” Vi Tinh bị trêu cho không biết làm thế nào, khó khăn lắm mới cướp được điện thoại để xem, cứ gọi là đừng hỏi, nếu đem về cho Mễ Dương xem, cậu ta sẽ thế nào nhỉ? Vi đại tiểu thư cắn môi rồi đột nhiên cười rất chi là…
Nhưng Vi Tinh nào có biết, đừng nói là bán nude, kể cả cô có nude toàn bộ, chắc Mễ Dương cũng không có tâm trạng nào mà xem, trong lúc cô đang cuộn mình say giấc nồng trên máy bay, cuộc sống của cô đã thay đổi rất lớn rồi. Mễ Dương đang trên đường đến bệnh viện, Đinh Tử tóm tắt lại tình hình qua điện thoại, càng nghe anh càng lạnh hết cả người, sao lại có thể như vậy…
Đêm qua, gió lớn, nhiệt độ hạ…
“Chị, mai chị có rảnh không?” Dương Mỹ Ngọc uể oải hỏi, cô nàng đang ngả ngốn trên sô phá bóc quýt ăn, trong lòng còn ôm nguyên cái nồi điện. Mấy ngày Tết Dương lịch cô ăn chơi bạt mạng, nhân lúc Cao Hải Hà ra ngoài làm nhiệm vụ diễn tập không có ai quản, cô đi liền hai ngày không về. Dương Mỹ Lan ngừng tay đan áo len cho chồng, “Sao thế, có chuyện gì?”. “Là thế này, em quen môt người bạn, trong lúc tán dóc có nhắc đến chuyện cô em gái ở xa của anh ấy năm ngoái sinh được một bé gái, vì không phải là con trai, nên bị bạn trai đem bỏ đi. Em vốn cũng không để tâm, nhưng anh ấy nói đứa bé ấy có vết bớt màu hồng nhạt trên vai, làm em chợt nhớ ra, lần trước chị tắm cho Ái Gia, chẳng phải con bé cũng có một cái hay sao? Mà tính thời điểm sinh ra cũng gần khớp, thế là em nghĩ, hay Ái Gia chính là đứa bé đó? Chị thấy thế nào?” Dương Mỹ Ngọc nói xong xỉa xỉa răng.
“Thật không?” Dương Mỹ Ngọc vô cùng ngạc nhiên mừng rỡ, cô vội vàng bỏ dở việc đang làm sáp lại gần, “Em gái, những điều em nói là thật sao?”. Dương Mỹ Ngọc chớp mắt vẻ xem thường, “Là em thấy giống thôi, thật hay giả em làm sao biết được, có điều sau khi em nói với anh ấy, người ta nói muốn đi thăm đứa bé, mình không tin người ta, người ta còn không tin mình ấy chứ, ai đang yên đang lành ăn no rửng mỡ đi nhận đứa trẻ ấy về làm gì?”, “Đúng đúng đúng!” Dương Mỹ Lan lặp đi lặp lại đồng ý.
“Vậy mời cậu ấy đến viện phúc lợi xem xem có phải không?” Dương Mỹ Lan dè dặt hỏi. “Ôi, em không biết đâu, hay thế này, chị gọi điện hỏi xem ý người ta thế nào, phải rồi, chuyện này chị đừng nói với người trọng viện vội, nhỡ ra không phải, người ta lại cười chị nhiều chuyện, chị chỉ là người làm tạm thời, đừng gây rắc rối, vả lại, bỏ con là phạm pháp, người ta cũng sợ rắc rối, chị trống rong cờ mở làm to chuyện, ai mà dám đi nữa.”
“Chị hiểu, chị hiểu, vậy em gọi mau đi.” Dương Mỹ Lan lo nghĩ nát cả ruột gan vì chuyện sức khỏe của Ái Gia, từ ngày đầu bế nó đến giờ cũng gần một năm rồi, Dương Mỹ Lan đã coi nó như con gái ruột của mình. Bác sĩ nói đứa bé này rõ ràng bị khuyết tật bẩm sinh, cần phải kiểm tra kỹ, song vừa nhìn vào phí kiểm tra, cô chỉ còn biết bế đứa trẻ quay về, viện phúc lợi không sao lo nổi. Giờ bỗng dưng nghe có manh mối về thân thế của đứa trẻ, cô thật sự rất vui, dù chỉ có 1/10.000 khả năng cũng không thể bỏ qua.
“Biết rồi, xem chị cuống lên kìa, em phải về phòng tìm số điện thoại đã, chị đợi một lát.” Dương Mỹ Ngộc nói rồi đủng đỉnh trở về phòng mình, tiện tay đóng luôn cửa lại. Dương Mỹ Lan cũng không dám vào theo, chỉ biết đứng ngồi không yên nhìn vào cửa phòng cô, thầm cầu khấn. Dương Mỹ Ngọc dán người vào cửa nghe ngóng, lúc này mới lôi điện thoại ra bấm số, tuy đã cố hạ thấp giọng, song vẫn õng ẹo nói: “Anh Phi, việc của anh em đã lo liệu xong xuôi rồi, chuyện anh đồng ý với em thì…”
“Ha ha, em gái yên tâm, ngày mai gặp người xong, anh sẽ chuyển nốt số còn lại cho em, con người anh trước nay vẫn thế, bạn bè thân thiết đến đây cũng phải sòng phẳng! Lúc trước đưa cho em bao nhiêu, có thiếu một đồng nào không?” Hoàng Phi cười rất khoái trá, cái nanh chó ở hàm trên càng nổi bật. Hà Ninh run rẩy, co rúm người dựa vào thành giường, tóc cô xõa tung, để lộ những vết bầm tím trên da, trán cũng rách da, máu đọng đã khô cả lại.
Ngày thứ hai sau lần bị Hoàng Phi tìm được, Hà Ninh cố làm ra vẻ ngoan ngoãn nghe lời, lấy cớ muốn đi làm lấy lương tháng đó, để Hoàng Phi đưa cô trở lại công ty nơi bà Vi làm việc. Nhân cơ hội, cô chui vào trong xe đi lấy hàng của công ty trốn mất, mọi thứ để lại trong nhà trọ cô đều không cần, thậm chí cả số tiền cô vất vả lắm mới dành dụm được, trên người chỉ độc tiền lương vừa nhận với chứng minh thư.
Nói thế nào cô cũng không đồng ý đi tìm Giang Sơn, sự xuất hiện của người đàn ông ấy, sự quan tâm săn sóc, tấm lòng chân thành của anh, suýt nữa nữa đã khiến cô tưởng câu chuyện nàng lọ lem gặp hoàng tử bạch mã được viết trong tiểu thuyết có thể xảy ra thật. Nhưng hiện thực là thế, có thể chỉ thiếu tí chút nữa thôi, nhưng ta mãi mãi không bao giờ với tới được. Không tính đến người chồng hung tợn có thể xuất hiện trước mặt mình vào bất cứ khi nào, riêng cô con gái bị đưa đến viện phúc lợi kia, cũng luôn luôn nhắc nhở cô: ngươi, giờ không còn tư cách để hưởng thụ tình yêu thương nữa.
Cô thích Giang Sơn, thích thật sự, không biết bao nhiêu lần cô mơ thấy mình được sống hạnh phúc bên anh, không có đánh đập, cũng không cần lo âu về cuộc sống ngày mai, nhưng sau cùng bao giờ cũng được đánh thức bởi nụ cười méo mó của lão chồng, muốn khóc mà không còn nước mắt. Bắt đầu từ cái ngày cô được gả cho Hoàng Phi, cô đã hiểu ra, vẫn còn khóc được, cho phép mình khóc, thực đã là một đòi hỏi xa xỉ.
Nếu vì bản thân mình mà làm hại Giang Sơn, Hà Ninh thà tự giết mình trước, anh ấy đối với cô tốt bao nhiêu, cô càng lo sợ bấy nhiêu, cho nên cô luôn trốn tránh, mong anh quên mình đi, nhưng ở nơi sâu kín trong tâm hồn, lại ước ao anh đừng rời xa, con gái là chỗ dựa để cô tiếp tục sống, còn anh, lại là chút khát vọng hạnh phúc cuối cùng của cô.
Hà Ninh sau khi chạy trốn vì còn con gái, nên vẫn không thể rời khỏi Bắc Kinh, trong lúc lẩn trốn vô tình gặp người đồng hương từng có duyên gặp mặt một lần, nói có thể giới thiệu cô đến một bệnh viện ngoại ô làm hộ lý trông bệnh nhân, điều kiện là cứ mỗi người bệnh cô trông, phải chia cho chị ta 1/5 lương, Hà Ninh lập tức đồng ý. Vì cô không ngại khổ, phục vụ vừa chu đáo lại tận tình, giá đòi cũng không cao, nên rất đông người bệnh đều muốn thuê cô. Tối đến mệt mỏi, thì ngủ luôn trên ghế bệnh viện, cô ăn uống rất đơn giản, cứ thế, hai tháng qua đi, cô cũng tích cóp được ít tiền.
Tuy biết không an toàn, nhưng không kìm được nỗi nhớ con, cô vẫn cách tuần đến lòng vòng xung quanh viện phúc lợi, thỉnh thoảng qua hàng rào sắt còn có thể nhìn thấy người phụ nữ bế con gái mình ra sưởi nắng, nói chuyện cười đùa với nó. Có thể thấy, người phụ nữ đó rất thương yêu con gái cô, hiền lành dịu dàng, Hà Ninh trong lòng cảm kích vạn phần, cô nghĩ ông trời đối với cô thế nào cũng được, chỉ cần con gái gặp được người tốt là cô mãn nguyện lắm rồi.
Mấy hôm trước, khi Hà Ninh đi thăm con gái, thấy viện phúc lợi tổ chức hoạt động. Trên tấm bảng trưng bày có cả ảnh của con gái, do dự mãi, vẫn không kìm được lòng tới xem. Sờ gương mặt bầu bĩnh của con gái trên tấm ảnh, cô cố ngăn dòng lệ, sợ người ta nghi ngờ, cô vội để lại 500 tệ, rồi cúi đầu đi mất.
Lúc Hà Ninh khóc sướt mướt về nhà, không hề biết Hoàng Phi đã theo sau rất lâu. Khi Hoàng Phi một lần nữa mỉm cười xuất hiện trước cổng bệnh viện, sắc mặt Hà Ninh trắng bệch như nhìn thấy quỷ, cô cắn chặt hai hàm răng, mới giữ được cho răng không va lập cập vào nhau. Người đồng hương không hiểu chuyện kia còn cười tít mắt mà nói, hai vợ chồng cãi nhau đầu giường làm lành cuối giường, hôm trước họp hội đồng nghe nói anh Hoàng tìm cô, tôi bèn gọi điện luôn cho anh ấy.
Người phụ nữ đó nói như khoe thành tích: “Anh ấy sợ cô không tha thứ cho anh ấy, không cho tôi nói với cô, đợi nguyên cả tháng trời, để cô nguôi giận rồi mới tới gặp đấy.” Một tháng trời, hắn theo dõi cô cả một tháng trời… Hà Ninh như rơi vào trong hố băng, cô biết, chuyện con gái nhất định cũng bị phát hiện rồi.
Hoàng Phi cám ơn người phụ nữ kia lần nữa, hình như còn dúi cho chị ta 200 tệ, trong sự khách khí vui mừng của chị ta, bước lên trước một bước túm lấy tay Hà Ninh, khẽ nói: “Bà xã, đều là anh không tốt, anh xin lỗi em, chúng ta về nhà thôi.” Tay Hà Ninh lạnh gắt, Hoàng Phi cười nham nhở.
“Được, được, cứ theo những gì chúng ta đã thỏa thuận, cô đưa chị ta tới chỗ đó, ừm, tôi cũng chỉ đại diện cho cô em phương xa đến thăm đứa bé, cô yên tâm, bất luận có phải nó hay không, tôi đều sẽ cho chị cô một ít tiền, làm người phải tích đức mà, không để chị ta đi không công đâu… Phải rồi, không có cách nào để nhận ra, kể cả có phải thật đi nữa, cũng là con riêng của cô em tôi, nó còn phải lấy chồng nữa… ừ, đương nhiên rồi, may quá biết được chị, nếu đến viện phúc lợi thăm, không biết còn gặp bao nhiêu rắc rối, ở hiền gặp lành mà, anh đây cám ơn cô! Cô còn không tin anh sao! Chúng ta là ai với ai chứ.”
Hà Ninh nghe thấp thoáng tiếng người phụ nữ bên kia nói “Đáng ghét” gì gì đó. Hoàng Phi lại dặn dò thêm: “Đồ đạc của đứa bé nhất định không được quên đâu đấy, nếu không làm sao mà nhận chứ… Được, vậy cúp nhé.” Cô nằm mơ cũng không nghĩ ra, vì sự trốn chạy của cô, Hoàng Phi lại có quan hệ với Dương Mỹ Ngọc, càng không thể tưởng tượng được, người phụ nữ hiền lành chăm sóc con gái cô lại là chị ruột của Dương Mỹ Ngọc. Lúc ấy khi nghe Hoàng Phi nói đến, cô thật sự cảm thấy đây như một cơn ác mộng, Hoàng Phi lại đắc ý vỗ vào mặt cô nói: Đây chính là ý trời, ông trời luôn quan tâm đến tôi, cô đừng có hòng thoát khỏi bàn tay của tôi!
Nghĩ đến đấy, Hà Ninh bất giác co rúm lại, những vết thương bị Hoàng Phi đánh chốc chốc nhói đau, lại một lần nữa nhắc nhở cô, người cô đang phải đối diện là ai.