“Thưa chị, đây là tiền thừa của chị, mời chị qua bên kia đợi một lát, cám ơn!”. Nhân viên phục vụ mỉm cười chỉ sang một bên quầy hàng, Vi Tinh gật đầu, “Cám ơn”, nói xong thong thả bước lại chỗ đã được chỉ, cô giờ mới thở phào, vừa lấy khăn giấy lau mồ hôi trên trán, vừa lơ đãng nhìn ngó mọi người trong quán.
Ba giờ chiều, người trong tiệm Starbucks cũng không đông lắm nhưng cũng đủ kín chỗ ngồi, điều này làm cho dự định kiếm chỗ ngồi nghỉ ngơi một lát của Vi Tinh tan tành mây khói. Chỉ có vài người nước ngoài không sợ nóng ngồi ở dưới mấy cây dù bên ngoài uống cà phê đá mà vẫn tỏ vẻ sảng khoái, song vừa từ bên ngoài chui vào nên Vi Tinh thực sự không đủ dũng khí và thể lực để thách thức cái nhiệt độ này, nhất là lại thêm một cốc cà phê đá 30 đồng nữa, mất tiền tội gì phải chịu khổ thế!
Cũng may quạt gió điều hòa ở Starbucks khá mạnh, không lâu sau mồ hôi trên người Vi Tinh đã bay biến hết, hôm nay là ngày cuối cùng của tháng Sáu, nhiệt độ lại cao như những ngày oi bức tháng Bảy, tháng Tám, ti vi treo tường đang vang lên tiếng phát thanh viên đọc bản tin, “Đài khí tượng thành phố đã phát đi cảnh báo nhiệt độ màu cam, nhiệt độ mặt đất gần 45OC, mọi người cần chú ý các biện pháp chống nóng giảm nhiệt, cố gắng hạn chế các hoạt động ngoài trời…”. Vi Tinh nghe xong cái giọng oanh vàng của cô phát thanh viên liền bĩu môi, bụng nghĩ đừng có nói cảnh báo màu cam, dù cô có nói cảnh báo màu đỏ, nhiệt độ mặt đất gần 50OC đi chăng nữa, ông chủ vẫn có thể đá cô ra đường đi mua đồ uống như thường.
“Thưa chị, cà phê của chị chuẩn bị xong rồi ạ”, tiếng gọi của nhân viên phục vụ kéo Vi Tinh trở lại với hiện tại, vội quay người sang, vừa nhìn thấy bốn bịch to tổ chảng, Vi Tinh bất giác nuốt nước bọt cái ực. Đón lấy mấy cái túi, Vi Tinh thấy vai mình bỗng trĩu cả xuống, không kìm nổi thầm rủa Amy trong bụng.
Đều là tại con mụ quạ tha ấy bày trò lập công, tự mình lại không muốn đi, nói cái gì mà cuộc họp rất quan trọng, cô ta bắt buộc phải tham gia không dứt ra được vân vân và vân vân, lôi ngay mình đang bận làm bảng biểu ra thế thân, mà những bảng biểu ấy cũng là sếp kêu cô ta làm đấy chứ… Cô ta thì bận cái gì, chẳng phải là bưng trà rót nước cho sếp trong cuộc họp hay sao!
Chàng trai đứng trong quầy hàng nhìn Vi Tinh cứ đứng mãi không nhúc nhích làm ảnh hưởng đến những khách hàng đợi lấy đồ ăn phía sau nên định mời cô tránh sang bên, nhưng cô gái này không hiểu vì sao cứ đứng nghiến răng nghiến lợi, cậu đành cẩn thận cất tiếng hỏi, “Chị còn cần gì nữa không ạ?”. Vi Tinh lúc ấy mới nhận ra mình đang đứng chắn đường, “Không không, cảm ơn!”, cô cười khan lắc lắc đầu rồi quay lưng bước đi.
Ra đến cửa, nhân viên trong tiệm đều đang bận, không có ai ra giúp mở cửa, Vi Tinh không còn cách nào định lấy mông đẩy cửa ra, tuy không được mỹ quan cho lắm, nhưng cũng hết cách rồi, hai tay đều nặng như đeo đá, nếu còn có thể giơ tay đẩy cửa, cô cũng không phải ở BM mà chịu khổ nữa, trực tiếp đi tham gia đội tuyển cử tạ cho rồi. “Ơ?”, Vi Tinh vừa dùng lực bàn tọa một cái, liền cảm thấy mình thoáng đụng phải cái gì âm ấm, cô vô thức quay đầu lại nhìn, một gương mặt màu đồng cổ, có phần bối rối đang cười lọt vào tầm mắt…
Hai người vừa chạm trán nhau nhất thời đều có phần bối, Vi Tinh tay vẫn đang xách ba cái túi to tướng nặng trịch, bất thình lình mất thăng bằng, có đến nửa người đang tựa vào lòng anh chàng kia, còn anh ta cũng theo phản xạ ôm chặt lấy cô, Vi Tinh cảm thấy sau lưng mình nóng ran, một thứ mùi có mùi mồ hôi song tuyệt đối “khỏe mạnh bình thường” vây lấy.
“Excuse me?”, một tiếng hỏi làm hai người đang ngây ngô ra kia bừng tỉnh, một anh chàng tóc vàng mắt xanh điển trai bị chắn đường, chờ mãi không thấy hai người rời ra, bất đắc dĩ đành gọi một tiếng. Vi Tinh phóng ra khỏi lòng anh chàng kia như bị kim châm, anh chàng đó cũng đỏ bừng mặt. Trong lúc luống cuống tay chân, hai cái túi nilon cầm bên tay trái còn tuột xuống đến ngón út và ngón áp út, may mà được nhẫn đeo ở ngón út chặn lại. Phen này hay rồi, toàn bộ trọng lượng của 3 cân rưỡi[1] giờ đeo cả trên hai ngón tay.
[1] Cân (TQ) = 0.5kg.
Vi Tinh vừa hổn hển hít thở không khí trong lành, vừa không quên nhường đường cho người ta, anh Tây kia gật đầu mỉm cười nói câu “Thanks” với cô, rồi mới lách người bước vào trong tiệm. Nếu bình thường ra, Vi Tinh nhất định phải cười dịu dàng mà đáp lại “You are welcome!”. Phải biết rằng với trình độ nghe của Vi Tinh ở giai đoạn này, số câu nghe hiểu được là không nhiều, khó khăn lắm mới gặp được đôi câu có thể đối thoại được, lại còn là anh Tây đẹp trai nữa, lại còn không mau nắm lấy mà khoe khoang? Nhưng hiện còn bận luyện thiền nhị chỉ như Vi đại tiểu thư đây thì lấy đâu ra tâm trạng nữa, chỉ thấy thêm một lát nữa chắc thiền nhị chỉ thành ra đoạn nhị chỉ mất.
“Đồng chí, không sao chứ hả?”. Vẻ mặt Vi Tinh quả có “hơi” dữ tợn, “màu đồng cổ” nãy giờ đứng bên cuối cùng cũng mở miệng hỏi. Vi Tinh chẳng có thời gian đâu mà để ý tới anh ta, bước hai bước sang bên, rồi nghiến răng nghiến lợi, khom người, cẩn thận từng li từng tí một đặt mấy cái túi nilon xuống đất, xong xuôi mới thở phào nhẹ nhõm, một cái túi cà phê này phải 200 đồng, làm đổ ra mình lấy đâu tiền mà đền.
Vặn vẹo hai ngón tay một lúc, Vi Tinh kéo ba lô trên vai ra đằng trước lần tìm khăn giấy, vốn bên ngoài trời đã nóng muốn chết, lại vật vã thêm một hồi khi nãy, giờ đã cảm thấy mồ hôi chảy thành dòng theo tóc mai, vừa tìm Vi Tinh vừa thầm mừng là mình trước giờ không trang điểm, nếu đổi thành cái đồ yêu nữ bự phấn Amy kia, giờ chắc chỉ còn sót lại yêu nữ mà thôi, ha ha, Vi Tinh càng nghĩ càng buồn cười, không nhịn được cười phá lên, “màu đồng cổ” đứng đối diện càng không biết phải làm thế nào, vừa rồi còn hằm hằm khổ hận, sao đã lại cười rồi.
“Có ma hay sao, trước lúc đi rõ ràng đã bỏ gói khăn giấy vào rồi cơ mà?”, Vi Tinh nhíu mày lật tung ba lô lên tìm, miệng còn vô tình lẩm bẩm. “Hay cô dùng tạm cái này trước vậy?”, một chiếc khăn tay chìa đến trước mắt Vi Tinh, Vi Tinh thoáng sững lại, không nhận, nhìn sang chàng trai, lại nhìn khăn tay. Tay “màu đồng cổ” giơ giữa không trung, vẻ mặt càng lúc càng khó coi, “Cái này sạch mà, thật đấy, tôi mới giặt hôm qua xong!”, anh chàng cẩn thận nhấn mạnh.
Thực ra không phải Vi Tinh sợ bẩn, chủ yếu là đàn ông ra đường mà mang theo khăn tay thường đều phải tầm tuổi bố cô, rất ít gặp người trẻ tuổi thế này. Khi nãy trong cơn rối ren chưa nhìn kỹ, giờ mới phát hiện ra là tiểu nam sinh, xem chừng cũng độ hai mươi tuổi, mặt mũi khôi ngô, dáng vẻ khỏe mạnh sáng láng. Nhìn mồ hôi trên mặt cậu ra cũng không ít, Vi Tinh cười, “Không cần đâu, cậu giữ lại mà dùng”. Nói rồi tiện tay chỉ lên trán cậu.
Dứt lời cô lấy tay tiện thể quệt quệt hai bên má, đeo ba lô, khom người định cầm túi lên đi. Cậu nhóc đứng ngây ra, rồi đột nhiên nhét khăn vào tay Vi Tinh, nói vội, “Vậy cô dùng cái này mà lót tay”, xong không đợi Vi Tinh lên tiếng, cậu đã quay lưng bước vào Starbucks rồi.
“Này?”, Vi Tinh ngoái đầu định gọi cậu, điện thoại trong túi bỗng đổ chuông, lại vội vàng bắt máy, vừa bấm nút nghe xong đã thấy tiếng Amy đang phàn nàn, “Ivy, cô ở đâu vậy? Sếp họp sắp xong rồi, cô không định để mọi người đổi thành uống trà chiều đấy chứ?”. “Tôi về ngay đây, vừa rồi…”, Vi Tinh vừa há mồm định giải thích thì Amy đã chặn lại, “Thôi, không nói nhiều nữa, mau về đi, thế nhé!”. Rồi lại nghe tiếng cô ta nói chuyện với ai, “Vé trận đấu hôm nay, anh đưa cho bác gái chưa ạ?”, xong liền tắt máy. Vi Tinh tức nghẹn lời đứng giữa trời nắng chang chang mắt trợn trừng.
Hậm hực xách ba cái túi dưới đất lên, Vi Tinh vừa “hỏi thăm” tổ tiên mười tám đời nhà Amy trong bụng, vừa rảo bước về hướng công ty. Tòa nhà công ty BM cách đây vốn không xa, nhưng tại mấy hôm trước sửa đường lại gặp mưa gió nên thành ra lầy lội gập ghềnh, Vi Tinh đành đi vòng qua ngõ bên cạnh, tự nhiên mà mất thêm thời gian, nhưng cái đồ chỉ chuyên phụ trách nịnh hót kia thì đâu có quan tâm đến chuyện này.
Vi Tinh chốc chốc lại đổi tay xách túi, để giảm bớt sức nặng, mặt trời trên đầu vẫn cứ chói chang, mồ hôi trên trán đã không còn từng giọt mà chảy thành dòng rồi. Vi Tinh vốn không có thói quen mang ô che nắng, mà cho dù bây giờ cô có mang đi chăng nữa, cũng chẳng mọc đâu ra cánh tay thứ ba để cầm ô. Một giọt mồ hôi bỗng chảy vào mắt, muối trong đó khiến Vi Tinh phải đứng lại ra sức dụi mắt, nhưng vẫn thấy khó chịu, đang nghĩ xem có nên bỏ đồ trên tay xuống xoa dịu một chút, vô tình nhìn thấy bóng người trên mặt đất hơi hoa lên.
Vi Tinh ngẩn người, chớp chớp mắt, bụng nghĩ hay mình bị cảm nắng rồi, sao nhìn đồ vật một lại hóa hai thế này. Dừng chân lại nhìn, bỗng nhiên phản ứng ra, Vi Tinh đột ngột quay người lại, liền trông thấy một tên oắt con mặc áo hoa toàn lỗ là lỗ đang đứng sát sàn sạt sau lưng mình. Đứng gần thì chớ, quan trọng hơn là, cái thứ màu hồng ở trong tay hắn, cái ví tiền in hình hoa hồng thì lại quá là quen, Vi Tinh đầu óc bừng bừng, cô hét thất thanh, “Bắt kẻ trộm!”
Tên trộm đó bị cô làm cho giật nảy mình, đẩy cô một cái rồi co giò chạy, Vi Tinh theo phản xạ chạy đuổi theo, vừa chạy vừa la thất thanh, “Bắt kẻ trộm!”, nhưng giữa trưa nắng chang chang thế này, mọi người đều ở trong nhà mát mẻ, ngõ vắng không một bóng người, mà kể cả có người, cũng chưa chắc đã có ai ra tay giúp đỡ, đúng giờ phút quan trọng ấy, Vi Tinh lại quên béng mất vụ gặp kẻ trộm phải la cháy nhà rồi.
Đùa gì chứ hả! Nếu chỉ có 200 đồng bạc thì không nói làm gì! Đằng này chứng minh thư, thẻ lương,… đều ở trong ấy hết!! Lương lại vừa mới lĩnh thứ! Nhà ngươi không biết bổn cô nương đây khổ sở, tủi cực đến thế nào mới kiếm được mấy đồng bạc ấy chứ! Còn khó hơn nhà ngươi đi ăn trộm hàng trăm hàng vạn lần!!! Ông chủ nhà ngươi chắc không dùng tiếng Anh mà chửi ngươi trộm được ít, không nhanh mắt nhanh tay chứ hả?!
Vi Tinh đối với vụ đặt mật mã tương đối là theo trào lưu, tức là dùng ngày sinh nhật của mình, kẻ trộm giờ đều biết cả. Mặc dù Mễ Dương đã kể ra hàng loạt vụ án đau thương để cảnh báo cô đổi mật mã, nhưng cô hoàn toàn để ngoài tai, cảm thấy tớ đến cơ hội để trộm cũng không để hở ra, làm sao tới lượt lũ trộm đến ăn cắp mật mã được. Nhưng không ngờ hôm nay lại để xảy ra sự cố lớn rồi.
Vốn bị đá ra đường đi mua đồ giữa cái trời nắng chang chang thế này đã đủ đen đủi lắm rồi, dạo gần đây lại toàn bị Amy hành lên hành xuống, chốc chốc lại bị cô ta tìm cớ lên lớp một trận, hôm nay lại tới ngươi ăn trộm của ta, há chẳng phải là giậu đổ bìm leo hay sao! Bao buồn bực tích tụ lâu ngày trong lòng bỗng biến thành động lực, Vi Tinh bất chấp tất cả chạy đuổi theo, ba cái túi khi nãy còn nặng tựa Thái Sơn thoắt cái cũng thành nhẹ tựa lông hồng.
Tên trộm kia dẫu chưa luyện qua khinh công, muốn chạy thoát Vi Tinh tay xách nặng chân mang giầy cao gót cũng dễ như trở bàn tay, mắt trông bóng áo hoa lỗ chỗ kia mỗi ngày một xa, Vi Tinh đã bắt đầu khóc thầm, nhưng vẫn kiên trì tinh thần bám trụ quyết không bỏ cuộc tiếp tục đuổi theo. Đang ở ranh giới của sự tuyệt vọng, bỗng thấy tên trộm lảo đảo rồi ngã sóng xoài ra đất, một bóng người nhanh chóng lao đến ấn chặt tên trộm đang định chồm dậy tháo chạy xuống đất.
Vi Tinh mừng húm, toàn thân bỗng chốc như được tiếp thêm sức mạnh, hai chân như bay chạy lại. Cánh tay trái của tên trộm bị vặ